Người đàn ông xe lăn trẻ, chắc là sinh viên đại học, chân bó bột, ngỡ ngàng , đ.á.n.h giá từ xuống , đó huýt sáo một tiếng: “Wow, đây là cám dỗ đồng phục ?”.
C.h.ế.t tiệt!
buông bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn .
Bố đang ở ? tiếp tục chạy về phía .
Chàng trai trẻ gọi ở phía : “Chị bác sĩ xinh ơi, đừng mà, cho xin WeChat ”.
thèm để ý , cứ chạy thẳng về phía … Người , cũng … ở ngã tư, hét lớn: “Bố”.
đến khi hét lên một tiếng, vội vàng che miệng , lộ sự tồn tại của ông, kế hoạch của ông, thứ của ông…
con phố đông đúc xe cộ, bật sảng khoái.
Là ông , là bố , sai !
Có kéo lấy tay áo : “Chị bác sĩ, em tên Lục Nhất Minh, quen nhé”. Là trai trẻ .
“Cậu ?”. hỏi.
“À , em qua đường đến trụ sở chính của học viện ** ở bên , chị bác sĩ, cho em xin WeChat !”. đẩy qua đường, tạm biệt với .
Hình như lúc chạy đến va , nếu lúc về vẫn còn ở đó, sẽ xin đưa đó kiểm tra mới .
còn ở đó, hỏi bảo vệ ở cổng bệnh viện, bảo vệ thấy ai ngã.
về phòng khoa, Vô Diện vẫn đang tiếp tục xoay vòng hát, tiếng hát trong trẻo du dương, âm nhạc nhẹ nhàng, bay bổng, giống như sinh nhật năm đó, bố hỏi quà gì, , con một hộp nhạc Vô Diện.
Mười mấy năm trôi qua, trải qua bao biến động và thăng trầm của thời gian, cuối cùng cũng nhận món quà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-113-nhung-ma-khong-phai.html.]
A Quyên tò mò định hỏi gì đó, nhưng còn xong, thấy quầy y tá tiếng gọi, vội vã việc.
cẩn thận tắt hộp nhạc, đặt trong hộp cho tủ khóa .
Bữa tiệc buổi tối long trọng. Bố Tống Kỳ đều mặt. Dì căng thẳng, bà lo Khanh Thụy sẽ khiến đối phương coi thường Khanh Khanh.
Tuy nhiên, điều đó xảy . Vợ chồng Tống Viện trưởng trò chuyện với dì và Khanh Thụy, ít nhất thì trông họ vẻ hòa hảo.
và Hồ Lệ cùng xe của Lê Trí Viễn đến. Hồ Lệ từ lúc luôn miệng lải nhải, từ hoa đến rượu, đến bộ trang phục lộng lẫy, sang trọng của Khanh Khanh.
Cuối cùng cũng đến tiết mục chào đón nhất, nhẫn đưa đến bằng máy bay lái điều khiển từ xa, điều khiển là Trình Bằng.
Khi chiếc máy bay lái treo chiếc nhẫn xuất hiện tại bữa tiệc, Tống Kỳ đối mặt với Khanh Khanh quỳ một chân xuống, cả khán phòng im phăng phắc, chỉ còn lời tỏ tình của Tống Kỳ.
Khanh Khanh, gả cho nhé! Trước đây bao giờ nghĩ, một ngày sẽ cam tâm tình nguyện quỳ xuống cầu hôn một cô gái.
Trước đây thấy khác cầu hôn, đều đảo mắt khinh thường, cho rằng họ đang cố tỏ lãng mạn.
đến lượt , hề nghĩ liệu ai sẽ , chỉ lo đủ , mang đến cho cô điều nhất .
Cô cho hạnh phúc ngoài sức tưởng tượng, khiến thể chờ đợi mà việc .
Khanh Khanh, em từng , em hoặc là cuối cùng của , hoặc là , cho em , em cần gì cả, em sẽ là phụ nữ duy nhất của , cùng em hết quãng đời còn , sẽ cố gắng hết sức để em cũng hạnh phúc như , Khanh Khanh, em bằng lòng gả cho ?
Cả khán phòng yên tĩnh, chỉ giọng của Tống Kỳ từ tốn vang lên, tất cả ánh mắt đều tập trung Khanh Khanh.
Khanh Khanh mặc chiếc váy dài màu đỏ, tôn lên làn da như tuyết, mày mắt động lòng , cô che miệng, kích động thôi, ánh mắt cô lướt qua , về phía Tống Kỳ.
thấy cô vui vẻ : Em đồng ý.