Sau khi theo dõi hai tiếng, sản phụ sắp xếp giường 7.
Bà Lâm ở cửa phòng bệnh, thỉnh thoảng thò đầu sản phụ giường 7 mặt mày tái nhợt đến đáng sợ.
Nếu bà chấm dứt t.h.a.i kỳ, vấn đề hôm nay của sản phụ giường 7 chính là tương lai của bà , nhưng rủi ro của bà Lâm còn lớn hơn, nghiêm trọng hơn.
Ra khỏi phòng mổ, chân tay bác sĩ Hồ đều mềm nhũn, bà thể thừa nhận già: “Già thật , đây phẫu thuật cả ngày cũng mệt, bây giờ một lát, chân còn sức lực”.
đỡ bà xuống: “Bà vẫn còn dẻo dai lắm ạ, con mới là chân mềm nhũn đây !”.
Bà vỗ tay : “Con bé …”. Rồi đột nhiên chuyển chủ đề: “Cưới nhớ mời ăn kẹo nhé!”.
Chuyện ! bật …
Hôm qua hẹn Hồ Lệ buổi trưa ăn mỳ gói ở ký túc xá, bây giờ qua giờ nghỉ trưa nửa tiếng. lấy điện thoại từ quầy y tá, Hồ Lệ gửi tin nhắn đang ở ký túc xá đợi .
Còn đang ở cầu thang ngửi thấy mùi thơm nồng nàn. Cô nàng tay nghề từ khi nào ? rảo bước nhanh hơn.
Lê Trí Viễn và Hồ Lệ ở bên bàn đầu . Đây đúng là đại tiệc mì gói . Dù , đồ ăn kèm mì gói cũng quá phong phú.
Hồ Lệ ăn ngấu nghiến , cô ăn tấm tắc khen, đến lúc rửa tay xong xuống bàn cô vẫn ăn ngừng nghỉ.
Cô ăn lẩm bẩm: “Bảo Châu, xem bếp của chủ nhiệm Lê ?”.
Cô tấm tắc: “Thật thể tin , mang cả lò nướng, máy xay, nồi hấp đến đây. Thật sự quá tuyệt vời!”.
Cô gật gù: “Sau trưa tớ ăn cơm nhà ăn nữa, tớ đến đây ăn chực, tớ đóng tiền cơm, gấp đôi cũng , thì gấp ba”.
và Lê Trí Viễn đều gì, chỉ theo lời cô . Cô ăn khen, đột nhiên chuyển chủ đề, hỏi : “Sáng nay cảnh sát đến tìm ? Sao thế?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-112-ai-gui-den.html.]
Sau đó vươn một tay véo má : “Mau , tớ ở phòng t.h.u.ố.c còn thấy. Anh gì thế?”.
ngước mắt Lê Trí Viễn, đang cúi đầu, chậm rãi ăn mì, coi như thấy lời của Hồ Lệ.
“Anh đến xử lý vụ thương lượng của nhà bệnh nhân và phòng giải quyết khiếu nại y tế”. .
“Xì, thì thôi”. Hồ Lệ , tiếp tục ăn ngấu nghiến.
Ăn cơm xong, Hồ Lệ đến tủ quần áo của lục tìm quần áo, tối nay là tiệc sinh nhật của Khanh Khanh, cô tìm cho bộ đồ để mặc tối nay, theo lời cô là: Không thể mặc quá tầm thường.
và Lê Trí Viễn cùng dọn dẹp bàn ăn và bát đũa.
Buổi chiều, khoa sản vẫn bận. Sau khi đỡ đẻ ca sinh thường thứ tư, về văn phòng, A Quyên đưa qua một hộp quà gói kỹ lưỡng: “Bác sĩ Lưu, nãy gửi đến”.
Cô đưa qua trêu: “Đây là theo đuổi nào gửi đến thế? Có là chủ nhiệm Lê của chúng ?”.
mở hộp xem, một hộp nhạc pha lê xoay tròn, là Vô Diện trong Vùng Đất Linh Hồn, vặn dây cót bản nhạc “Be With You” liền vang lên trong văn phòng.
“Ôi chao, tinh xảo quá”. A Quyên , vội kéo cô : “Gửi đến khi nào?”.
“Vừa mới tức thì. Anh gửi đến là mang qua ngay, chậm một giây nào”. A Quyên nhấn mạnh.
nhanh chóng lướt qua cô , chạy khỏi văn phòng, chạy về phía thang máy, thang máy đang dừng ở tầng một, đợi thang máy lên, mà chạy thẳng xuống bằng cầu thang bộ.
chạy qua hành lang, chạy đến cổng bệnh viện, bên trái là lối bãi đỗ xe bệnh viện, chút do dự mà rẽ , đường đông , ở ngã tư tiếp theo một bóng lưng đang lăn xe lăn về phía , vội vàng đuổi theo, va hét lên ở phía : “Cô đường mà ?”. kịp xin , vùng lên đuổi theo bóng lưng .
Gió tạt mặt, thổi bay mái tóc , thổi loạn nhịp tim . thở gấp, một bước, hai bước, ba bước, nắm lấy tay vịn xe lăn, xe lăn dừng , vòng phía , thở hổn hển, kích động gọi: “Bố”.