Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 110: Tôi có đàn ông rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-22 16:53:39
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nhà của bà Phùng hôm nay cuối cùng cũng xuất hiện, họ lấy tiền từ bệnh viện, đang tranh thủ từng phút từng giây yêu cầu xuất viện ngay bây giờ.

Lúc thủ tục, cô bé theo một đoạn, lúc , cô bé đưa cho một túi đồ, chạy .

mở xem, là một túi kê vàng óng, hạt nhỏ mịn.

Cô bé chạy về phòng bệnh, ở cửa từ xa đầu .

giơ chiếc túi trong tay lên, dùng khẩu hình với cô bé “cảm ơn”.

Đây là một đứa trẻ trong sáng, tì vết, gia đình hư hỏng. Ước của cô bé là lớn lên, rời và mang theo cùng.

, của cô bé gông cùm vô hình trói buộc, ham thoát , giống như con voi nhỏ thuần hóa, từ nhỏ dây thừng buộc ngày qua ngày khác, lớn lên cho dù buộc dây thừng nữa nó cũng sẽ chủ động vượt giới hạn.

Lúc đó mấy lạc quan về tương lai của cô bé. ngờ điều đó xảy sớm đến .

Không lâu , gặp bà , bà chảy m.á.u ồ ạt, khiến cả lẫn con đều t.ử vong, gây một sự náo loạn lớn trong khoa.

Đây là chuyện về .

Buổi sáng hôm nay, bà Phùng ở giường 19 xuất viện, thêm năm sản phụ sinh thường xuất viện, phòng lấy m.á.u gót chân xét nghiệm ngớt tiếng , đứa khỏe, đứa yếu ớt và đáng thương, một hỗn hợp những tiếng , một biểu tượng vui tươi của sự sống.

Lý Thụy Dương ở bàn việc của . đến vì . Người nhà bà Phùng khi cầm tiền rời ký giấy cam kết với bệnh viện, cảnh sát là hòa giải cũng là chứng.

đợi chúng khám bệnh, kê y lệnh bệnh án…

chủ động mở lời, đến nếu mục đích, sớm muộn gì cũng sẽ tự mở lời, ai thể phiền . Huống hồ, hôm nay khoa sản rảnh, thể lờ .

để lờ . Khi xong bệnh án, giật lấy bút của , kéo chỗ bức tường kính của khu nội trú khoa sản.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-110-toi-co-dan-ong-roi.html.]

Anh thẳng vấn đề hỏi: “Lần đề nghị hai chúng qua , em thấy thế nào? Đã suy nghĩ ?”.

rút tay về: “Không cần suy nghĩ, hứng thú với ”.

“Không hứng thú hứng thú về mặt tình dục? nhớ em hứng thú t.ì.n.h d.ụ.c với mà”. Anh : “Ít nhất tối đó chúng hòa hợp”.

Chủ đề tuy dễ mở lời, nhưng cũng đến mức khiến đỏ mặt.

“Chuyện cũ rích , cũng gì đáng nhắc, mấy năm nay cũng sống đó ?”. : “Vậy thì bây giờ nhắc chuyện cũ gì?”.

điều động công tác ở tỉnh khác, đầu năm mới chuyển về đây”. Anh giải thích: “ quên em!”.

“Vậy bây giờ bắt đầu quên ”. : “ gì đáng để nhớ”.

lướt qua , về phía phòng khoa.

Anh nắm lấy tay , kéo , dồn giữa và bức tường: “Thử , quên . Đặc biệt là quên cái đêm đó”.

Anh chằm chằm: “Em xem, nghề nghiệp của chính đáng, nhân phẩm đáng tin, xe, nhà…”.

Ánh mắt rơi xuống môi , về mắt : “Chúng thử !”.

Anh thành khẩn, lẽ tối đó nên tìm , nên tìm một giống như playboy , như gây phiền phức cho , cũng phiền phức hôm nay của .

hiểu, nền tảng tình cảm, trải nghiệm chung, chỉ vì một đêm vận động nam nữ là thể nhớ một , nhớ suốt mấy năm, còn quên .

tin.

gì, chỉ thẳng mắt : “Xin , đàn ông . Lần gặp, tên là Lê Trí Viễn”.

Ngại quá Lê Trí Viễn, mượn bia đỡ đạn một lát .

Loading...