"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 98:√

Cập nhật lúc: 2026-06-07 16:29:56
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thành Mộng Kiều còn lo lắng cha mới sẽ thành kiến về việc .

 

Kết quả Thành Hổ và Lương Tĩnh vô cùng tán thưởng cách của Thành Kinh Mặc, cảm thấy tấm lòng chân thành.

 

Những món đồ mộc do Thành Kinh Mặc đều đóng gói gửi tới, bao gồm cả cái đình bằng gỗ cũng vận chuyển nguyên vẹn qua đây.

 

Thành Hổ vô cùng thích thú, sai hạ nhân đặt cái đình ở chỗ bắt mắt nhất trong Hầu phủ, cố gắng để mỗi vị khách tới chơi đều thể chiêm ngưỡng kiệt tác của con trai cưng nhà .

 

Thành Kinh Mặc vô cùng cảm động, thức trắng đêm hai gỗ nhỏ tặng cho Thành Hổ và Lương Tĩnh.

 

Chính là món đồ thế "Hiếu t.ử hiền tôn" của , phiên bản nâng cấp.

 

Dung mạo điêu khắc dựa theo hình dáng của Thành Hổ và Lương Tĩnh.

 

Người gỗ phiên bản Lương Tĩnh tay cầm gậy gỗ.

 

Người gỗ phiên bản Thành Hổ, quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ.

 

Thành Mộng Kiều vẫn là đầu tiên thấy, cô thà rằng bản từng thấy thì hơn.

 

Thế nhưng ca ca báo cho cha , cô cản kịp.

 

Không ngờ cha vô cùng yêu thích, còn bảo Thành Kinh Mặc cải tiến thêm một phen, nhất là loại mà hai thể đ.á.n.h lộn với .

 

Để giúp Thành Kinh Mặc lĩnh hội trọn vẹn ý tưởng đó.

 

Hai họ liền tại chỗ đ.á.n.h lộn (gạch bỏ) đối luyện một phen, bảo Thành Kinh Mặc cứ theo đó mà sửa.

 

Thành Kinh Mặc vô cùng truyền cảm hứng.

 

Chỉ mất vỏn vẹn ba ngày gỗ đáp ứng đúng yêu cầu của hai , thể dùng hai cây gậy gỗ để điều khiển, đại chiến ba trăm hiệp.

 

Anh đặt tên cho hai gỗ là…

 

Uyên ương hí (Uyên ương đùa giỡn).

 

Anh còn cho một bộ, tên là "Tình thâm ".

 

Bị Thành Mộng Kiều từ chối thẳng thừng.

 

Trước đây một ca ca đủ khiến cô nơm nớp lo sợ .

 

Bây giờ, cha cũng như , còn hùa theo ca ca bậy.

 

Cái nhà Thành Mộng Kiều cô, thì mà toang!

 

Lương Tĩnh là một phụ nữ tuy phần thô bạo nhưng bên trong tinh tế, bà dĩ nhiên tình trạng của con gái.

 

Cô bé khát khao quan tâm, nhưng cũng sợ hãi bỏ rơi.

 

Cứ để cô bé bận tâm nhiều hơn một chút, thì sẽ còn thời gian để suy nghĩ lung tung nữa.

 

Vừa Thành Hổ cũng mang cái tính cần trông chừng, lời của con gái ông vẫn sẽ chịu .

 

Thành Hổ mặt Hoàng đế cũng tính là chút thể diện, nếu chẳng Hoàng hậu nhớ tới, còn ban cho một đôi con cái.

 

Tính cách của Thành Hổ, Hoàng đế dĩ nhiên hiểu rõ, ông thỉnh thoảng lải nhải khoe chuyện con trai ngoan của phát minh thứ gì đó.

 

Hoàng đế với nguyên tắc tận dụng tối đa nhân tài, trực tiếp nhét luôn Thành Kinh Mặc Công bộ, Doanh Thiện ty một viên ngoại lang tòng ngũ phẩm.

 

Hứa Thanh Thanh vẫn luôn cho con trai theo con đường khoa cử để kiếm lấy một chức quan, ngờ chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, đứa con trai vốn còn là con của nữa, quan chức mang , còn do đích Hoàng đế thu xếp.

 

Hai em Thành Mộng Kiều sống những ngày tháng vui vẻ khoái hoạt, nhưng phủ Tĩnh Tư Hầu thì khốn đốn .

 

Tước vị giáng, phủ cũng thu nhỏ mất một nửa, nửa trực tiếp Tông Chính phủ thu hồi . Bọn họ dứt khoát trả đồ đạc cho hai em dễ dàng như , lý do chính là vì chỗ ở nhỏ , chứa nổi.

 

Những thứ đó cũng chẳng đồ đạc đáng giá cho cam, đưa thì cứ đưa thôi.

 

Hoàng đế cũng chẳng thèm để tâm đến chút của hồi môn của Hầu phu nhân, những đồ đạc tịch thu từ viện của Cầm nương đều đem trả cho Hầu phủ.

 

Đã bắt từ bỏ con cái , nếu còn giữ tiền bạc nữa thì cạn tình cạn nghĩa quá, dù cũng là đường của , thể quá tuyệt tình.

 

Vốn dĩ ngu xuẩn đến mức , cho dù ngài quản, đám cũng chẳng sống hơn là bao, hà cớ chi chứ.

 

Chi bằng mở cho họ một lối thoát, còn thu về chút lòng ơn.

 

Chuyện của phủ Tĩnh Tư Hầu, Hoàng đế hề hạ lệnh phong tỏa tin tức, nên trong kinh thành lan truyền đủ phiên bản lời đồn.

 

Hứa Thanh Thanh đóng cửa ló mặt ngoài.

 

vốn dĩ là xem trọng thể diện hơn bất cứ thứ gì, lúc đó cầu xin cho Nguyên Mộng Nam cũng vì thực sự quan tâm đến đứa con gái , bà chỉ là cam tâm thừa nhận sự thất bại của chính .

 

Không cam lòng thừa nhận sự ngu xuẩn của bản .

 

Thực chất bà hối hận từ lâu .

 

Bây giờ tất cả đều đang chê , chỉ vì một đứa dã chủng mà vứt bỏ chính con ruột của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-98.html.]

Ngay cả nhà đẻ cũng truyền lời tới, bảo bà cần về nữa, con gái lấy chồng như bát nước hắt , vốn của Hầu phủ , nhà đẻ từ nay coi như .

 

Còn dặn dò nếu bà tiếp tục gây chuyện gì, sẽ trực tiếp đuổi khỏi gia môn, cho con cháu họ Hứa nữa.

 

Tình cảm giữa bà và Nguyên Trịnh Văn vốn nhạt nhẽo, bây giờ nhà đẻ chống lưng, Hầu phu nhân trực tiếp tước bỏ quyền hành của bà , của hồi môn bao năm qua cũng mang đắp đổi lấp chỗ trống cho Hầu phủ, chẳng còn bao nhiêu, cuộc sống bắt đầu trở nên chật vật.

 

Nguyên Trịnh Văn chịu vết thương tình cảm khó lành, mất hy vọng, ngày ngày uống rượu giải sầu, còn ngoài đ.á.n.h với . Tĩnh Tư Hầu tức giận liền nhốt trong phủ, cấm túc cho ngoài.

 

Nguyên Mộng Nam, lúc lẽ nên gọi là Mộng Nam .

 

Hầu gia lúc gạch tên hai em khỏi gia phả, cũng tiện tay gạch luôn cả tên cô ngoài.

 

Dù cho Hầu gia tự , Tông Chính phủ cũng sẽ mặt can thiệp.

 

Địa vị của Mộng Nam trong Hầu phủ cũng trở nên gượng gạo, Hứa Thanh Thanh lo cho bản còn xong, đối với đứa con gái m.á.u mủ đương nhiên là chẳng thể nào đoái hoài tới.

 

Mộng Nam vì giữ vững vị trí của bản , mỗi ngày đều chạy tới phòng Hứa Thanh Thanh, bưng rót nước, vấn an gắp đồ ăn.

 

Hứa Thanh Thanh cũng dần quen với cách , đối xử với cô còn cưng chiều như lúc nữa, ngược càng giống như sai bảo hạ nhân.

 

cảm thấy nuôi Mộng Nam khôn lớn, còn cứu mạng cô , chính là ân nhân của cô .

 

đáng lẽ mãi mãi phụ thuộc , ngoan ngoãn ở bên cạnh bà .

 

Chỉ cần Mộng Nam điều gì ý, bà sẽ lập tức nổi cáu, thậm chí còn đ.á.n.h mắng.

 

Ngày hôm , Mộng Nam vẫn như thường lệ, bồi bạn cùng Hứa Thanh Thanh dùng bữa trưa.

 

Bây giờ cô đều ở bên cạnh gắp thức ăn cho Hứa Thanh Thanh, đợi đến khi bà ăn gần xong, mới xuống ghế.

 

Vừa ăn mấy miếng, Hứa Thanh Thanh thấy thứ gì, sắc mặt đột nhiên đổi.

 

Tiếp đó ánh mắt về phía cô vô cùng hung ác và chán ghét.

 

Mộng Nam: “Nương, ? Thấy trong khỏe ạ?”

 

Hứa Thanh Thanh cả run rẩy, đột nhiên vung tay tát cô một cái điếng .

 

“Ngươi mà cũng xứng gọi là nương , phép gọi, cái đồ dã chủng nhà ngươi!”

 

Mộng Nam ôm lấy mặt, trong mắt lóe lên một tia tàn độc.

 

cũng coi như, nhịn đủ !

 

Mộng Nam: “Phu... phu nhân, đừng tức giận, là Mộng Nam sai .”

 

Vừa quỳ sụp xuống.

 

Qua một lúc lâu , Hứa Thanh Thanh dường như mới định thần , vội vàng kéo cô lên, xót xa ngó trái .

 

Lại còn đưa tay vuốt ve má cô , hỏi: “Nam tả nhi, đau , nương hồ đồ mất , ăn xong nương sẽ dùng đá lạnh chườm cho con nhé. Con gái của nương...”

 

Cứ như , Mộng Nam cố nén cảm giác khó chịu, nhẫn nhịn nuốt trôi hết chỗ cơm canh nguội ngắt.

 

Hoàn cảnh của Hứa Thanh Thanh bây giờ kém xa , trong phủ vì tiết kiệm chi tiêu, đem bán ít hạ nhân.

 

Trong viện của Hứa Thanh Thanh, chỉ còn sót mấy của hồi môn theo bà gả tới.

 

Trong đó hai nhà chuộc về, ba còn một tay lo liệu đủ thứ việc.

 

Ngay cả việc hâm nóng thức ăn cũng chẳng ai .

 

Miệng thì là dùng đá chườm, Hầu phủ lúc lấy đá lạnh chứ?

 

Hứa Thanh Thanh một lúc chạy trong buồng tiếp tục than ngắn thở dài hờn tủi phận, còn nhớ việc nữa.

 

Mộng Nam vì đánh, nên buổi tối mới thời gian để nghỉ ngơi.

 

Đêm khuya, bộ Hầu phủ đều chìm tĩnh mịch.

 

Mộng Nam đột nhiên dậy, lén lút mở cửa sổ phòng .

 

Chỉ một lát , một bóng đen từ ngoài cửa sổ nhảy vọt .

 

Hiện tại cô sớm còn nha nào hầu hạ nữa, như càng dễ dàng thuận tiện cho việc liên lạc với trong tộc.

 

Người áo đen: “Tiểu chủ nhân, ngài chịu ấm ức .”

 

Mộng Nam: “Không những chuyện nữa, chúng mau chóng rời khỏi đây. Qua vài ngày nữa sẽ nghĩ cách đ.á.n.h ngất tất cả, ngươi dẫn tới khiêng đồ . Những nơi khác đem hết ?”

 

Người áo đen: “Chỉ còn tài sản riêng của Lão phu nhân là mang thôi, bà cất giấu quá cẩn thận, thể bứt dây động rừng.”

 

Mộng Nam: “Vậy thì đợi mấy ngày nữa xử lý một thể .”

 

Người áo đen: “Tiểu chủ nhân hãy cẩn thận thêm nhé.”

 

Nói xong, bóng đen liền tan biến khỏi căn phòng.

 

**

Loading...