"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 92:*+*
Cập nhật lúc: 2026-06-06 03:43:16
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không chỉ riêng Nhàn Vân Khách, mà vài vị lâu chắp bút cũng đều cho tác phẩm mới.
Đối với những con mọt sách mà , chuyện là gì?
Là một bữa tiệc thịnh soạn!
Có vài thông qua cuốn sách thích, theo manh mối mà tìm bản gốc.
Sách của Giải Ưu thư cục một nữa cháy hàng.
Bởi vì cái tên của cuốn sách quá sức khụ khụ…
Cho nên, những mua đều chạy tới chỗ quầy thu ngân để thì thầm hỏi quản sự.
“Cuốn sách , bao nhiêu tiền, cho một cuốn !”
“Quản sự, khụ khụ, cuốn , còn ?”
Chuyện đương nhiên sẽ bẩm báo lên Hoàng đế, hơn nữa Hoàng đế cũng rõ họ Trực Quận vương của , một cái sở thích nhỏ vô thưởng vô phạt như .
Chỉ cần gây họa, ngài cũng sẽ rảnh rỗi can thiệp.
Lần đến cả Thụy Vương gia cũng tham gia , Hoàng đế chút tò mò.
Liền mang cuốn sách đó xem thử.
Lúc xem sách, Thái t.ử đang ở ngay bên cạnh, vốn dĩ Hoàng đế cảm thấy vấn đề gì.
đến khoảnh khắc tên sách lộ , các ngón chân của Hoàng đế chút bấu chặt thứ gì đó.
Chúng mất kiểm soát mà co quắp trong đôi giày chầu.
*《Phu nhân ôn nhu tận xương tủy, Vương gia ngày ngày vất vả》*
Anh họ chê bai tên sách gốc của nhã nhặn.
sách của cũng chẳng tao nhã hơn là bao.
Vốn dĩ ngài định xem sách do họ , nhưng tình hình , thôi thì cứ xem cuốn sách cổ .
Dù cũng là cổ tịch, chắc hẳn sẽ kín đáo và hàm súc hơn một chút.
Hoàng đế ho nhẹ một tiếng, nhanh tay ném cuốn sách sang một bên, cầm cuốn tiếp theo lên.
*《Bá đạo Đế vương, Tiếu lệ Phi, Phu quân chịu ~》*
Hoàng đế ném thẳng cuốn sách ngoài.
Đế vương hàng thật giá thật mới hiểu , lực sát thương của cái tên kinh khủng đến mức nào.
Ngài xúc động tiêu hủy cuốn sách , thế nhưng, .
Làm sẽ ít đồn đoán, liệu cuốn sách liên quan gì đến ngài .
Nếu tại để tâm đến thế.
Nhớ đến một vị tiên tổ của , vì chướng mắt một cuốn sách mà hạ lệnh tiêu hủy.
Sách thì hủy xong , nhưng những lời đồn đại thì coi là sự thật.
Đến tận bây giờ vẫn còn bàn tán về những câu chuyện phong lưu giữa vị tiên tổ và một thanh niên tuấn tú nào đó.
Tức đến mức tiên tổ khi lâm chung còn để di ngôn, yêu cầu nhất định chứng minh sự trong sạch cho ngài .
Kết quả, vì một vài sự cố nhỏ lúc bấy giờ, chuyện ngược càng khẳng định chắc nịch hơn, lúc tiên tổ qua đời, thanh niên tuấn tú , cũng qua đời vì bạo bệnh.
Lần thì, trực tiếp biến thành…
Mối tình thế tục dung thứ, hãy để chúng tương phùng ở một thế giới khác.
Không cầu sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, chỉ cầu c.h.ế.t cùng năm cùng tháng cùng ngày.
Thâm tình nhường nào!
Kể từ sự việc đó, bọn họ đều ý thức lực sát thương của những lời đồn đại.
Đồng thời cũng còn tùy tiện can thiệp sự phát triển của dư luận nữa, dù thì cái thứ , càng bôi càng đen.
Hoàng đế phát hiện ánh mắt mà đứa con trai ngoan ngoãn càng lúc càng kỳ quặc.
Dường như đang hoài nghi, vì vị phụ hoàng minh thần võ của thích cái thứ , ngài lập tức tìm một lý do để lấp liếm.
Liền thấy Thái t.ử : “Phụ hoàng, nhi thần hiểu , ngài thông qua thoại bản dân gian để tìm hiểu suy nghĩ của bách tính, dạy nhi thần rằng, khi sách thể chỉ quan tâm đến cái tên sách, mà còn chú ý đến nội dung bên trong, cũng giống như cách , thể chỉ đ.á.n.h giá qua vẻ bề ngoài, mà còn thấu qua lớp vỏ bọc để nhận phẩm hạnh của con , nhi thần xin lĩnh giáo lời chỉ dạy.”
Hoàng đế: “…… , Chiêu nhi thật thông minh, những điều phụ hoàng nghĩ con đều lĩnh ngộ hết .”
Thái t.ử bẽn lẽn mỉm , khuôn mặt tràn ngập sự ngưỡng mộ: “He he, đều là nhờ phụ hoàng dạy bảo , dạo gần đây ở cạnh phụ hoàng, nhi thần cảm thấy bản học hỏi nhiều điều, nhận sự việc cũng sáng suốt hơn. Phụ hoàng quả thực quá lợi hại.”
Sự sùng bái của con trai khiến Hoàng đế chút đắc ý bành trướng.
Hoàng đế: “Ừm, Chiêu nhi siêng năng hiếu học, trẫm vui mừng, cuốn sách ...”
Thái t.ử níu lấy ống tay áo của Hoàng đế, nhẹ nhàng : “Phụ hoàng, nhi thần vẫn còn bài tập xong, phụ hoàng xong thể trực tiếp kể cho nhi thần ? Có ạ?”
Hoàng đế đang rầu rĩ để đẩy Thái t.ử chỗ khác, dù ngài cũng dám chắc, nội dung trong cuốn sách mấy cảnh khụ khụ... .
Thái t.ử vẫn còn nhỏ tuổi mà!
Kết quả, con trai của đúng là đứa trẻ hiểu chuyện!
Dạo gần đây phong cách ăn mặc và cách hành xử của Thái t.ử đều đang âm thầm đổi.
Hoàng đế chỉ cảm thấy đứa con trai ngoan của đáng yêu tinh tế ân cần, dung mạo cũng ngày một khôi ngô hơn, những lời đều khiến ngài vui vẻ.
Giờ đây mỗi ngày mang theo Thái t.ử bên cạnh, ngài đều cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-92.html.]
Thái t.ử sắp giành hết phần việc của Dương Kim Hỷ luôn .
Việc bưng rót nước luôn những lúc thích hợp nhất, hơn nữa cứ cách một thời gian kéo Hoàng đế dạo loanh quanh trong điện.
Đây là lời dặn dò của thái y, để Hoàng đế nghỉ ngơi điều độ.
Thái t.ử ghi nhớ vô cùng cẩn thận, đồng thời nghiêm ngặt thi hành.
Dương Kim Hỷ thì đó là công việc bổn phận.
Thái t.ử đích thì đó là sự chu đáo, là tấm lòng hiếu thảo.
Hoàng đế hề cảm thấy mối quan hệ giữa và các con gì .
Kể từ khi Nhị công chúa và Thái t.ử bắt đầu triển khai các chiến dịch tấn công bằng tình cảm, ngài mới nhận hóa niềm vui gia đình sum vầy mang tới cảm giác thế .
Bản ngài từ nhỏ mẫu phi qua đời sớm, nuôi cũng chỉ quan tâm theo lệ thường, tất cả đều theo khuôn phép quy củ, bản ngài cũng việc theo quy củ, chẳng thấy điều gì bất thường.
Gia đình hoàng thất chẳng đều như ?
Kết quả, bây giờ, ngài bỗng nhiên cảm thấy, những tháng ngày như thế quả thực khiến con đắm chìm say sưa.
Một đứa trẻ chu đáo đáng yêu như thế, ngài hẳn hai đứa lận!
Mang theo tâm trạng ngọt ngào của một cha, Hoàng đế từ từ mở cuốn sách bắt đầu .
Sau đó... ngài bùng nổ!
Vị hoàng đế ở trong sách , bản những minh thần võ tài cán hơn , mà còn một vị tiểu hoàng t.ử đáng yêu vô cùng hiếu thuận.
Tổ hợp khiến ngài nhịn mà liên tưởng đến chính bản .
Mặc dù nhiều điểm khác biệt, nhưng dù đều là Hoàng đế, ngài cảm thấy sự đồng cảm vô cùng sâu sắc.
Đọc đến đoạn Hoàng đế thu phục đất đai mất, ngài kích động, ngài vui sướng, trong lòng trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt.
Một ngày nào đó, ngài cũng …
Chưa kịp vui mừng xong, vị Hoàng đế chinh chiến trở về, đường tin dữ: con trai của ông c.h.ế.t !
Cái đứa trẻ mà khi ông xuất chinh còn lưu luyến nắm chặt ống tay áo, còn hứa hẹn rằng lớn lên sẽ cùng ông đ.á.n.h trận.
Chỉ vì một trận sốt cao mà qua đời!
???
Sau đó, vị Hoàng hậu dịu dàng độ lượng cũng .
Mãi Hoàng đế mới , tất cả đều là do vị sủng phi gây .
Cô cách nào ?
Tên Hoàng đế vô dụng đến thế ? Vợ con hại c.h.ế.t mà cũng ?
Lại còn cùng hung thủ sinh con đẻ cái?
Thôi bỏ , lẽ cân nhắc đến ảnh hưởng chính trị, nếu thể thu hồi đất đai mất, thống nhất đất nước, thì cũng thể miễn cưỡng thông cảm .
Sau đó, Hoàng đế cũng c.h.ế.t?
C.h.ế.t ngay đường chinh chiến…
Thôi thì cũng đành.
Thế nhưng, bộ thành quả lao động của ông đều cái thằng nhóc con cướp mất.
Sử sách đời thèm nhắc đến thì thôi .
Lại còn gán hết công lao vốn thuộc về phụ lên đầu .
Đáng hận nhất là, cái thằng nhóc con khi về già trở nên hôn quân vô đạo, đ.á.n.h mất luôn cả vùng đất mà cha nó gian khổ giành .
A a a!
Cái thứ mà cũng Hoàng đế ?
Hắn xứng !
@#¥@%%¥@#%¥%¥@#¥
Thái t.ử đang chăm chú học bài, chợt thấy phụ hoàng nhà đột nhiên phắt dậy, tới lui trong phòng với vẻ vô cùng phẫn nộ.
Miệng còn ngừng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa cái gì đó.
Nào là "thằng ranh con", nào là "đồ khốn khiếp"…
Lại còn ít những lời lẽ tiện .
Thái t.ử cũng là đầu tiên thấy phụ hoàng như .
Cậu nhóc vốn là đứa con ngoan ngoãn thấu hiểu lòng cha nhất, lúc tất nhiên mặt .
Thái t.ử vội vàng bưng một chén tới.
Thái t.ử đưa nước khuyên nhủ: “Phụ hoàng, ngài thế? Cẩn thận kẻo tức giận ảnh hưởng đến long thể, xin ngài hãy uống ngụm cho nguôi ngoai , cha, hãy cho nhi thần kẻ nào chọc tức giận, nhi thần lập tức đ.á.n.h một trận để xả giận cho .”
Hoàng đế nhận chén uống một cạn sạch, đứa con trai ngoan đang vô cùng quan tâm lo lắng cho , nghĩ đến cái thằng con phá gia chi t.ử trong sách .
Hoàng đế cảm thấy bản vẫn còn hạnh phúc.
Đứa con ngoan của ngài tuyệt đối sẽ bao giờ những chuyện táng tận lương tâm, heo ch.ó bằng như .
Ngài cũng thể nào sinh cái thứ con cái xui xẻo mất hết nhân tính nhường đó.