"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 89:*@*

Cập nhật lúc: 2026-06-06 03:43:13
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương ma ma xong, rơm rớm nước mắt bảo: “Được, tiểu thư, dù , ma ma cũng sẽ cùng .”

 

Con cái bà đều khôn lớn trưởng thành, ông bạn già thì mất sớm, bao nhiêu năm ròng theo hầu Nguyên Gia Duyệt, bà từ lâu coi cô như con ruột của .

 

Nguyên Gia Duyệt nhẹ nhàng lau nước mắt cho Vương ma ma: “Ma ma, bên cạnh thật , , và đứa bé sẽ phụng dưỡng tuổi già.”

 

 

 

Vương ma ma tiếp tục , cúi đầu bụng vẫn lộ rõ của Nguyên Gia Duyệt, nghẹn ngào : “Được, sẽ đợi.”

 

Vân Mãng vẫn luôn ở trong phòng của tiểu , tối mùng một còn bắt hai tiểu hầu rượu , đến tận trưa vẫn tỉnh.

 

Nguyên Gia Duyệt ngoài việc dẫn theo Vương ma ma, còn đưa tất cả nha hầu nam hồi môn của cùng. Cô mang theo bộ tiền riêng, gom hết đồ đạc quý giá đóng gói chuyển lên xe ngựa. Cho dù hôm nay thể hòa ly, cô cũng định về nữa. Của hồi môn đồ sộ dĩ nhiên tạm thời mang hết , nhưng những thứ giá trị và dễ cầm, cô đều sai chất lên xe.

 

Vốn lo lắng sẽ cản trở, kết quả thuận lợi vô cùng. Chủ nhân trong phủ, ba thì say khướt, một thì cấm túc. Căn bản chẳng ai để ý xem Nguyên Gia Duyệt , hơn nữa hôm nay là mùng hai, cô về Tề vương phủ cũng là chuyện bình thường.

 

Hôm nay là ngày mùng hai Tết, Tông Nhân phủ chỉ vài viên quan nhỏ canh gác. Nguyên Gia Duyệt sai đưa chiếc xe ngựa chất đầy đồ đạc đến trang viên hồi môn của . Sau đó, cô dẫn theo Vương ma ma và hai nha đến quỳ cửa Tông Nhân phủ. Trước khi quỳ, cô còn đ.á.n.h trống Đăng Văn ở cửa.

 

Động tĩnh bên nhanh thu hút một đám đông. Tông Nhân phủ cũng cử đến phủ của các vị đại nhân để truyền tin. Đại nhân, chuyện , mau tới!

 

Tông Nhân phủ vốn là nơi xử lý các vấn đề của hoàng tộc, nha môn cũng gần hoàng cung. Trực Quận vương là Hữu Tông Chính, nhà ở gần nên là đầu tiên chạy tới. Trực Quận vương là một sảng khoái, vội nên quan phục, cứ thế mặc nguyên bộ mã bào màu đỏ thẫm ngày Tết, cả trông vô cùng hân hoan hớn hở.

 

Ông tham gia cung yến nên đương nhiên rõ chuyện của Vân gia. Vừa tin con gái tông thất gả Vân gia đến gõ trống, ông liền cả nhà hộ tống tiễn tận cửa. Hết cách , nhà đều đang đợi ông về kể tin tức sốt dẻo nhất cơ mà. Bản ông cũng tò mò, cô cháu gái định gì.

 

He he, Trực Quận vương tới Tông Nhân phủ, là vì ông là một cực kỳ thích hóng chuyện. Chuyện vụn vặt nhà ông còn nắm rõ, chứ đừng là chuyện của hoàng thất. Thế nên ông mới Tiên đế tinh mắt trúng và sắp xếp Tông Nhân phủ việc. Chuyện khác nào chuột sa chĩnh gạo cơ chứ. Mỗi Tông Nhân phủ vụ án, Trực Quận vương luôn là chạy nhanh nhất. Nếu ông tới, Vương phi cũng sẽ đạp ông khỏi cửa!

 

Trực Quận vương dĩ nhiên chuyện Nguyên Gia Duyệt đang mang thai, thấy cô liền vội bảo cô lên . Rủi mà quỳ xảy chuyện gì, ông sẽ xem kịch vui nữa! Sau đó, bọn họ cùng nha môn để chờ đợi. Theo quy định của Tông Nhân phủ, khi xử lý án kiện ít nhất mặt ba vị tông .

 

Người thứ hai tới là Thụy Vương gia, sắp bước sang tuổi chín mươi mà chạy còn nhanh hơn cả thanh niên. Ông là Tông Nhân Lệnh, chức vụ thông thường sẽ do lớn tuổi nhất trong hoàng tộc đảm nhận, chủ yếu đóng vai trò như một linh vật may mắn. Tả Tông Chính là Tam ca của Hoàng đế, Sở vương Nguyên Ngọc Tinh, từ nhỏ tính cách cổ hủ nghiêm khắc, lớn lên bước triều liền Tiên đế tống thẳng Tông Nhân phủ để rèn giũa. Nếu gì bất ngờ, ông chính là Tông Nhân Lệnh đời tiếp theo.

 

Sở vương Nguyên Ngọc Tinh là một đàn ông trung niên mặt chữ điền, mặc quan phục màu tối, trông vô cùng nghiêm khắc và khó gần. Thấy ông bước , cả Trực Quận vương lẫn Thụy Vương gia đều đồng loạt thu nụ mặt. Cố cho bản trông đau buồn và thâm trầm hơn một chút. Không còn cách nào khác, tên cứ hễ thấy hai họ là sẽ lải nhải ngừng. Hôm nay cả hai đều đến để hóng hớt, thời gian giáo huấn . An phận một chút, kịch vui để xem! Quá hời!

 

Trong mắt một già một trung niên lóe lên tia sáng, đó là ánh sáng của sự khôn ngoan. Sở vương cũng ngày một ngày hai quen hai , câu khó một chút, họ nhúc nhích là ông họ đang tính toán cái gì trong đầu . Chỉ là đang dịp Tết nhất, ông còn về nhà ăn bữa cơm đoàn viên, con gái út mãi mới từ phương xa về thăm nhà. Ông còn nựng cháu ngoại đủ mà! Vì ép tăng ca, Sở vương tỏa từng đợt khí lạnh. Đó là oán khí của công ăn lương tăng ca. Điều khiến cho ông trông càng thêm đáng sợ.

 

Những trong phòng càng thêm yên tĩnh, ngay cả hít thở cũng nhẹ nhàng. Chỉ sợ thở mạnh một cái sẽ vị Sở vương mặt lạnh ném ngoài. Nguyên Gia Duyệt đến lúc , về cơ bản dùng cạn chút dũng khí mà gom góp . Dưới ánh mắt của ba vị vương gia, cô run lẩy bẩy cho hết chuyện. Sau đó im lặng quỳ mặt đất, dám ngẩng đầu lên. Vì quá sợ hãi, cô cứ ngừng rơi nước mắt, Vương ma ma và hai nha cũng theo. Chẳng mấy chốc, sàn nhà chỗ bốn quỳ xuất hiện bốn vũng nước ướt đẫm.

 

Sở vương: Ta còn thèm gì cơ mà, cái gì?

 

Trực Quận vương: Đều tại Tinh Tinh đáng sợ quá, dọa kìa!

 

Thụy Vương gia: Đều tại Tiểu Tinh Tinh đáng sợ quá, dọa kìa!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-89-at.html.]

Sở vương nhận ánh mắt lên án của hai , liền ho nhẹ một tiếng, kịp mở miệng phát hiện bốn quỳ đất đồng loạt run bần bật.

 

Sở vương: …… Trông mặt dữ dằn, là của ?

 

Sở vương: “Khụ khụ, Nguyên Gia Duyệt, cháu xác định là hòa ly với trưởng t.ử Vân gia chứ.”

 

Thân hình nhỏ bé của Nguyên Gia Duyệt run lên, nhỏ giọng : “Vâng, nếu thể hòa ly, thì để hưu thê (bỏ vợ) cũng , cháu sẽ bạn với thanh đăng cổ Phật, tái giá nữa.”

 

Nghe đến đây, Trực Quận vương liền hài lòng.

 

Trực Quận vương: “Tinh... Khụ khụ, Tông Chính , cứ để cháu gái lớn của lên , cái vóc dáng nhỏ bé của con bé kìa, còn đang m.a.n.g t.h.a.i nữa, giữa mùa đông giá rét, đứa trẻ vốn dĩ chịu tủi mới đến tìm chúng than , thể để nó về đến nhà mà vẫn chịu tội .”

 

Sở vương trừng mắt ông, vẻ ông bụng lắm cơ.

 

Trực Quận vương đợi Nguyên Gia Duyệt dậy xong mới tiếp: “Cháu gái , cháu mới cái gì, hòa ly thì hưu thê á?”

 

Nguyên Gia Duyệt dè dặt gật đầu, yếu ớt đáp: “Vâng.”

 

Trực Quận vương đập mạnh một cái xuống bàn, giọng vang như chuông đồng: “Cái tên Vân Tranh nhà thì là cái thá gì chứ, bản sai mà còn hổ đòi bỏ vợ ? Cháu gái cứ , chúng hòa ly gì sất, trực tiếp hưu phu (bỏ chồng) luôn!”

 

Thụy Vương gia ở bên cạnh cũng vui vẻ hùa theo: “Ha ha, Tiểu Trực đúng đấy, lão phu cũng ủng hộ cháu, bỏ chồng!”

 

Thấy Vân gia xui xẻo, ông vui mừng còn kịp chứ. Tại buổi cung yến hôm đó, mấy đứa cháu ngoan ngoãn của ông ngất xỉu lăn đùng đó, ông xót xa c.h.ế.t! Cái nhà họ Vân đáng ngàn đao băm vằm , thế mà dọn dẹp sạch sẽ dấu vết, để một chút chứng cứ nào. Hừ!

 

Sở vương: Hai các ông đúng là xem náo nhiệt chê chuyện lớn!

 

Theo quy trình bình thường, bọn họ sẽ triệu Vân Tranh đến, dò hỏi ý nguyện của cả hai bên. Sau đó mới hòa giải, dù thì thà phá mười ngôi miếu chứ phá một cuộc hôn nhân. Thế nhưng, cứ nghĩ đến chuyện cô con gái út và đứa cháu trai hôn mê bất tỉnh tại cung yến, ông theo quy trình nữa. Bỏ chồng thì bỏ chồng thôi, cũng chẳng chuyện tày đình gì, thể trơ mắt con cháu nhà chỗ c.h.ế.t . Không thấy cô cháu gái từng gặp mặt ép đến mức sắp sống nổi ? Gầy rộc bao nhiêu thế ! Chắc chắn là chịu ít sự giày vò . Hai vợ chồng Đại ca Đại tẩu còn cái tính tình như ... Thôi bỏ nhắc tới hai họ nữa, cứ nghĩ tới là thấy tức.

 

Sở vương: “Nguyên Gia Duyệt, cháu xác định là bỏ chồng?”

 

Nguyên Gia Duyệt tuy cảm thấy chuyện khác với suy nghĩ ban đầu của , nhưng ngẫm hình như cũng chẳng khác là mấy.

 

Nguyên Gia Duyệt một nữa dè dặt gật đầu, yếu ớt đáp: “Vâng.”

 

Sở vương: “Nếu như , thì , , văn thư, đóng dấu điểm chỉ.”

 

Trực Quận vương: Tinh Tinh, thật lợi hại!

 

Thụy Vương gia: Tiểu Tinh Tinh, cháu lắm!

 

Nguyên Gia Duyệt / Vương ma ma: Đơn giản như ?

 

 

Loading...