"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 84:*$*

Cập nhật lúc: 2026-06-06 03:43:08
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nguyên Mộng Kiều cứ nghĩ rằng, bây giờ thể thản nhiên đối mặt với những cha như .

 

hôm nay mới phát hiện , cô vẫn còn để tâm.

 

Thật là nực , Nguyên Mộng Kiều , chịu khổ cả một đời , còn rút bài học ?

 

Kiếp của cô, luôn luôn là một sự tồn tại để nền cho Nguyên Mộng Nam.

 

Nguyên Mộng Nam, cô tiểu thư thế gia mẫu hao tâm tổn trí nuôi dạy khôn lớn , luôn luôn là một ngọn núi lớn đè nặng lên cô.

 

“Haizz, Mộng Kiều đúng là thể mang mắt ngoài , thể so sánh với Nam tả nhi của , Nam tả nhi đáng thương của , con là con ruột của cơ chứ?”

 

“Ngũ tiểu thư đúng là hình mẫu tiêu chuẩn, còn Lục tiểu thư , haizz...”

 

“Mộng Kiều, con học tập chị của con cho t.ử tế ...”

 

“Không , thể để ngoài con nha đầu xuất quê mùa là con gái ruột của , mất mặt nổi , Nam tả nhi mới là con gái của ...”

 

“Hàng thật thì chứ, vẫn thể sánh bằng Ngũ tiểu thư.”

 

……

 

Nguyên Mộng Kiều bước bên trong gian nhà viện chính, quả nhiên thấy Hứa thị đang nắm tay Nguyên Mộng Nam.

 

Hai con đang chuyện với .

 

Nhìn thấy Nguyên Mộng Kiều , cả hai đều chút tự nhiên liền vội vàng buông tay .

 

Hứa thị: “Kiều tả nhi về , đây .”

 

 

 

Nguyên Mộng Nam: “Kiều về ~”

 

Nguyên Mộng Kiều: “Thỉnh an mẫu , buổi chiều con gái mệt nên bữa tối hầu hạ , đây là quà con mang về cho và Nam tỷ tỷ.”

 

Nguyên Mộng Kiều bảo nha đặt hai chiếc hộp nhỏ lên bàn.

 

Giống với hộp quà Tề thị nhận hôm nay, chỉ là hai chiếc rõ ràng nhỏ hơn một chút.

 

Hứa thị: “Kiều tả nhi lòng , nếu mệt thì nghỉ ngơi sớm . Con tặng cho tổ phụ, tổ mẫu và phụ bên ?”

 

Nguyên Mộng Kiều: “Mẫu yên tâm, đều tặng ạ.”

 

Nguyên Mộng Nam: “Kiều lòng thật, hèn chi tổ mẫu thương , giống như tỷ tỷ, vẫn còn thiếu hiểu chuyện.”

 

Hứa thị vội vàng tiếp lời: “Các con đều là con gái ngoan của nương, đều cả~”

 

Nguyên Mộng Kiều khách sáo giả lả với hai họ, bèn thẳng: “Con gái còn tìm ca ca, xin phép lui xuống .”

 

Hứa thị và Nguyên Mộng Nam cũng cản , mỉm cô bước cửa.

 

Hứa thị: “Kiều tả nhi quả là tiền, xem tổ mẫu con cho nó ít đồ . Nam tả nhi con mau xem thử , nếu thích thì nương cho con luôn cái của nương.”

 

Nguyên Mộng Nam: “Nương, đây là tặng nương, con gái thể nhận , nếu sinh lòng nghĩ ngợi.”

 

Hứa thị: “Thế thì , hai đứa cũng thường xuyên gặp .”

 

Nguyên Mộng Nam nở nụ hảo môi, trong mắt lóe lên một tia hài lòng. Cô ngả lòng Hứa thị nũng.

 

Hừ, Nguyên Mộng Kiều, cô vẫn sánh bằng .

 

Nguyên Mộng Kiều dẫn nha về phía viện của trưởng.

 

Ca ca của cô, Nguyên Kinh Mặc.

 

Người duy nhất trong nhà ở kiếp luôn tin tưởng cô, giúp đỡ cô và bảo vệ cô.

 

Cũng là cuối cùng nhặt xác cho cô.

 

Kiếp , cô cũng sẽ bảo vệ ca ca thật .

 

Bước Sơn Thủy Cư, Nguyên Mộng Kiều trải qua sự mài giũa của cả một kiếp, giờ đây thể bình thản đối mặt với đống đồ ngổn ngang đầy một sân mà mặt đổi sắc.

 

Không vì lý do nào khác, vị ca ca thực sự là một kỳ lạ, thích sách cũng chẳng chuộng luyện võ, chỉ thích duy nhất một thứ.

 

Làm mộc.

 

Cỏ cây hoa lá trong sân đều do một tay tự điêu khắc.

 

Đến cả cái đình hóng mát cũng do ca ca tự tay dựng lên từng chút một.

 

bước lên phiến đá xanh đầu tiên, viên đá tròn bên cạnh liền bắt đầu lăn lông lốc.

 

Sau một hồi lăn lộn qua các chướng ngại vật, cuối cùng nó đập trúng một cái cồng đồng.

 

Nguyên Mộng Kiều tự giác bịt chặt hai tai, âm thanh lanh lảnh vang dội chui lọt màng nhĩ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-84.html.]

Giây tiếp theo, một thanh niên lôi thôi lếch thếch từ trong nhà phóng .

 

Quanh miệng mới mọc một vòng râu lởm chởm, mấy ngày cạo râu đàng hoàng.

 

Quầng mắt thâm đen, tóc buộc hờ hững, mặc một bộ áo bào màu đen nửa cũ nửa mới, kỹ đó còn mấy lỗ rách.

 

Giày thì càng khỏi , bám đầy vụn gỗ và bụi đất.

 

Thực diện mạo của nam thanh niên khá bảnh bao, đôi mắt sắc bén sáng ngời, vóc dáng cao lớn cường tráng, khí chất toát cũng khác biệt so với các vị công t.ử thế gia bình thường, trông giống một ẩn sĩ bế quan hơn.

 

Nguyên Kinh Mặc sảng khoái, để lộ hàm răng trắng bóc: “He he, về .”

 

Chỉ mới trực tiếp gọi Nguyên Mộng Kiều là " ", ngay cả với Nguyên Mộng Nam lớn lên cùng từ nhỏ, cũng luôn gọi "Nam " một cách khách sáo và xa cách.

 

Nguyên Mộng Kiều cảm thấy đây là sự gắn kết tự nhiên giữa em ruột thịt.

 

Bản Nguyên Kinh Mặc hiểu rõ, điều là bởi vì duy nhất sở thích của , những hắt hủi mà ngược còn ủng hộ .

 

Cô em gái , chơi !

 

Nguyên Mộng Kiều: “Ca ca, phiền chứ? Muội mang quà về cho , xem thử thích .”

 

Nguyên Kinh Mặc càng vui vẻ hơn, kéo Nguyên Mộng Kiều trong nhà.

 

“Đi, trong . lúc ca ca món đồ mới, cùng xem thử nhé.”

 

Mặc dù Nguyên Mộng Kiều hiểu sở thích của ca ca, nhưng cô ủng hộ vô điều kiện, đồng thời sẽ dành cho sự công nhận và lời khen ngợi cao nhất.

 

Dù là bất cứ thứ gì.

 

Đồ do ca ca , luôn là tuyệt vời nhất!

 

Sau đó, Nguyên Mộng Kiều thấy ca ca lấy một gỗ trông khá thô sơ.

 

Cũng chạm , gỗ nhỏ lập tức quỳ xuống đất, bắt đầu dập đầu kêu bình bịch.

 

Nguyên Mộng Kiều: ……

 

Dưới ánh mắt đầy mong đợi của ca ca, Nguyên Mộng Kiều vận dụng hết kỹ năng học trong đời, cực kỳ gian nan mới tìm điểm để khen ngợi.

 

Nguyên Mộng Kiều: “Oa, cái thế nào , động tác linh hoạt thế ?”

 

Nguyên Kinh Mặc ném tới một ánh mắt tán thưởng.

 

Nói thật thì Nguyên Mộng Kiều chẳng hề nhận sự tán thưởng như chút nào.

 

Nguyên Kinh Mặc: “Ha ha ha, đúng là tinh mắt. Đây chính là đồ thế 'Hiếu t.ử hiền tôn' mà ăn ngủ nghiên cứu ròng rã suốt ba ngày trời mới đấy. Có thứ , ở xa xôi ngàn dặm, cũng sợ lỡ dở việc dập đầu chúc tết tổ phụ tổ mẫu cùng cha . Lúc tế tổ cũng thể dập đầu báo hiếu với tổ tiên, như phụ mẫu sẽ cản trở lên núi ở ẩn nữa.”

 

Nguyên Mộng Kiều: ……

 

Ca , sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất!

 

Nguyên Kinh Mặc tiếp tục với vẻ mặt đầy mong mỏi Nguyên Mộng Kiều, chờ mong sự đồng tình của cô.

 

Nguyên Mộng Kiều: ……

 

Nguyên Mộng Kiều chật vật tìm giọng của chính : “Ca ca, cho tổ phụ bọn họ xem cái chứ?”

 

Nguyên Kinh Mặc đắc ý dạt dào: “Chưa, bọn họ đều hiểu , chỉ là hiểu thôi, đầu tiên xem đương nhiên .”

 

Nguyên Mộng Kiều cảm thấy chắc chắn ca ca dẫn chệch hướng .

 

Còn hỏi !

 

Tổ phụ bọn họ mà xem , đừng cái gỗ giữ , ngay cả ca ca cô cũng ăn đòn một trận , đó từ đường quỳ phạt.

 

Cô mà về nhà thì chỉ nước chạy từ đường tìm ca ca.

 

Chưa chừng bữa tối còn lén đưa qua khe cửa cho .

 

Tổ phụ bọn họ lẽ sẽ nhẫn tâm bỏ đói vài bữa.

 

Dù cho tổ mẫu thương đến mấy cũng vô dụng.

 

Nguyên Mộng Kiều: “Ca ca thật , luôn như nhé. Huynh đấy, phụ mẫu lúc nào cũng cho rằng Nam tỷ tỷ mới là cô con gái ngoan của họ, tổ phụ cũng vì tổ mẫu đối xử với nên mới để mắt tới nhiều hơn một chút. Ca ca, ngoài tổ mẫu , chỉ với . Muội dám đòi hỏi cũng đối xử với như thế, nhưng hãy cứ xem điều như một thỏa thuận nhỏ giữa hai chúng , món đồ gì, đều cho xem đầu tiên ?”

 

Nguyên Mộng Kiều cảm thấy vì cái mạng nhỏ của ca ca, cô đành dốc hết sức liều thôi.

 

Nguyên Kinh Mặc chịu nổi bằng ánh mắt như , chỉ cảm thấy trái tim như ai dùng búa gõ một cái, chốc thì đau chốc thì xót, còn ... phấn khích.

 

Nguyên Kinh Mặc vỗ n.g.ự.c đen đét: “Yên tâm , bất luận món đồ gì, ca ca cũng để xem đầu tiên, ai thể vượt qua cả!”

 

Nguyên Mộng Kiều: ……

 

Có cảm giác giống như tự bê đá đập chân .

 

Hơi hối hận !

 

 

Loading...