"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 68:*×*

Cập nhật lúc: 2026-06-05 04:40:55
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , đúng ngày mùng Một Tết.

Theo lệ thường, các phi tần đến cung Phượng Nghi thỉnh an hoàng hậu.

hoàng hậu sai truyền chỉ xuống các cung, lùi giờ thỉnh an một canh giờ. Dù thì đêm qua ai nấy cũng thức khuya, nên nàng khó dễ họ trong những việc nhỏ nhặt .

Lúc hoàng hậu tỉnh giấc, hoàng đế sang thăm hai đứa trẻ ở điện phụ, và còn gọi cả Thái y đến kiểm tra mạch tượng cho Thái tử.

Thái y vẫn lặp lời chẩn đoán y như cũ, rằng chỉ cần tỉnh là khỏe, nhưng khi nào Thái t.ử mới mở mắt thì ông cũng chịu, thể chắc .

Sự việc như một hồi chuông cảnh tỉnh, khiến hoàng đế quyết định bổ sung thêm kiến thức về y thuật của các nước lân bang cho Thái Y viện. Viện sứ cũng nhờ bằng hữu thu thập thêm tài liệu để nghiên cứu sâu hơn.

Nhị công chúa vẫn đang say giấc nồng, hoàng hậu đành đích gọi con bé dậy, ba cùng bàn ăn sáng.

Hoàng đế vốn dĩ kén ăn, khi dùng bữa ở cung Phượng Nghi, ngài thường ăn theo thực đơn do hoàng hậu sắp xếp.

Khẩu vị của hoàng hậu chịu ảnh hưởng từ tổ mẫu, nàng đặc biệt chuộng các món ăn mặn. Thường là một bát hoành thánh nhỏ nhắn một phần mì sợi bạc. Bánh bao cũng là loại bánh bao thủy tinh nhỏ xíu, vỏ trong suốt.

Nhị công chúa hảo ngọt. Bữa sáng của cô bé thường thêm cháo thập cẩm và món súp sữa dê béo ngậy. Những chiếc bánh bao nhỏ xinh tạo hình thành những chiếc túi phúc đáng yêu, với đủ loại nhân khác như táo đỏ, sơn tra, đậu đỏ, và đường đen.

Trên bàn còn bốn đĩa thức ăn nhỏ xíu vặn trong lòng bàn tay, gồm rau xanh xào và các loại dưa muối ăn kèm cho đỡ ngán. Ngoài còn bốn món mặn đựng trong những chiếc thố nhỏ nhắn: thịt dê thái sợi, cá hấp, đậu phụ hầm thịt băm, và vịt hầm nấm hương.

Bên cạnh đó, mỗi còn phục vụ một chén trứng chưng bé xíu, chỉ cần gạt hai thìa là hết sạch.

Mỗi khi hoàng đế ngự thiện, các món ăn đều chuẩn với lượng dư dả hơn một chút. Hoàng hậu còn chu đáo sai ngự trù chuẩn thêm một thố canh thanh nhiệt, giải độc cho ngài.

Dùng bữa xong, hoàng đế túm luôn Nhị công chúa theo sang hoa sảnh để giải quyết việc triều chính.

Dạo hoàng đế thường xuyên lui tới cung Phượng Nghi việc, nên hoàng hậu cho mở rộng cái hoa sảnh nhỏ xinh ban đầu, thiết kế hẳn một góc riêng biệt cho ngài.

Những bản tấu chương khi ngài phê duyệt đều lập tức chuyển thẳng về điện T.ử Thần, hoàng hậu vì thế cũng tránh tiếng can dự chuyện triều chính.

Khu vực việc của hoàng đế bài trí đồng điệu với phong cách của hoa sảnh, nền nhà trải t.h.ả.m dày dặn, ấm áp. Vì Nhị công chúa thường xuyên chơi đùa ở đây, nên nàng còn kê thêm một chiếc bàn nhỏ nhắn, để Thái t.ử thể sách, ngài dạy dỗ.

Hoàng hậu cũng ngần ngại mang hết đống sách trân quý trong kho của , xếp đầy lên các kệ trong hoa sảnh.

Thế là, cảnh tượng một nhà bốn mỗi một việc trong hoa sảnh diễn như cơm bữa các buổi tối.

Hoàng đế chăm chú phê tấu chương, Thái t.ử cặm cụi nghiền ngẫm thi thư, công chúa loay hoay với mớ đồ chơi, còn hoàng hậu thì tất bật xử lý sổ sách hậu cung.

Dần dà, hoàng đế trở nên thích thú với cảm giác bao bọc bởi bầu khí gia đình ấm cúng mỗi khi việc. Ngài chẳng mấy khi triệu kiến các phi tần đến điện T.ử Thần nữa.

hoàng hậu bước chân đến điện T.ử Thần cũng đếm đầu ngón tay.

Bởi , những viễn cảnh lãng mạn như "hồng tụ thiêm hương" (giai nhân mài mực châm ) phi tần quạt mát hầu hạ, ngài đều từng trải nghiệm qua.

Ngài đặc biệt thích xách cổ Thái t.ử cùng, và Nhị công chúa là lựa chọn thứ hai.

Một đứa thể giúp ngài san sẻ công việc, một đứa thể mang niềm vui, tiếng .

Nếu cả hai đứa ở bên cạnh thì càng tuyệt.

Đáng tiếc là Thái t.ử vẫn tỉnh, nên ngài đành bằng lòng với việc chỉ cô công chúa nhỏ bầu bạn.

Vừa bước hoa sảnh, Nhị công chúa thành thạo tiến về phía chiếc tủ gỗ nhiều ngăn, kéo một chiếc rương kho báu to tướng.

Trong là những món đồ chơi mới lạ mà hoàng đế săn lùng cho cô bé. Hiện tại, Nhị công chúa đang cực kỳ say mê một trò chơi giả lập đ.á.n.h trận.

Cô bé thể say sưa tự bày binh bố trận, chơi một suốt cả ngày mà chẳng chán.

Dịp Tết nguyên đán, hoàng đế cũng "phong ấn" (nghỉ ngơi, phê duyệt tấu chương), ngài chỉ còn sót vài việc vặt vãnh cần giải quyết. vì trong lòng vẫn còn canh cánh nỗi lo cho Thái tử, ngài tìm việc gì đó để cho khuây khỏa.

Tuy nhiên, ngày mùng Một Tết mà bắt vùi đầu công việc thì đúng là cực hình, thế nên chẳng mấy chốc sự chú ý của hoàng đế trò chơi của Nhị công chúa thu hút.

Chỉ một loáng , ngài rời khỏi bàn việc, sà xuống sàn nhập hội cùng con gái.

Bên , các phi tần đang tề tựu ở cung Phượng Nghi để thỉnh an hoàng hậu. Ai nấy đều trát một lớp phấn dày cộp, khác hẳn ngày thường. Đặc biệt là những vị con.

dù phấn son dày đến mấy cũng chẳng che giấu nổi vẻ mệt mỏi, tiều tụy khuôn mặt.

Ngay cả Phương Quý nhân đang trong cữ ở cữ cũng góp mặt. Nàng mới hạ sinh Ngũ hoàng t.ử tháng .

Từ lúc t.h.a.i năm tháng, nàng đóng chặt cửa cung, liệt giường để giữ t.h.a.i vì thể trạng quá ốm yếu.

Ngũ hoàng t.ử lúc lọt lòng bé xíu như chú mèo con, tiếng yếu ớt tưởng chừng như đứt .

Thái y khẳng định chỉ thể chăm sóc, điều dưỡng từ từ. Dù sinh non mấy đau đớn vì t.h.a.i nhi nhỏ, nhưng chuỗi ngày mòn mỏi dưỡng t.h.a.i vắt kiệt sức lực của nàng. Hôm nay nàng gắng gượng lắm mới lết đến đây, dĩ nhiên xong việc là về giường bệnh dài.

ban tên, tạm gọi Ngũ hoàng t.ử là "Tiểu Ngũ".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-68.html.]

Hoàng hậu ân cần hỏi han: "Phương Quý nhân, vất vả đến đây? Tiểu Ngũ dạo thế nào ?"

Phương Quý nhân dậy cung kính thưa: "Đa tạ nương nương quan tâm. Hôm nay là mùng Một Tết, thần dù mệt mỏi cũng đến thỉnh an . Mấy ngày nay Tiểu Ngũ b.ú nhiều sữa hơn , trông cũng bụ bẫm lên đôi chút ạ."

Hoàng hậu gật đầu hài lòng: "Vậy thì . Trong cung thiếu thốn thứ gì cứ báo cho bổn cung. Nhớ dặn dò Thái y thường xuyên lui tới thăm khám, từ từ sẽ khỏe mạnh thôi."

Phương Quý nhân rơm rớm nước mắt, khẽ chấm gấu khăn tay: "Dạ, thần tạ ơn nương nương."

Sự ơn của nàng đối với hoàng hậu là chân thật. Nàng vốn sủng ái, từ lúc cấn t.h.a.i đến giờ, hoàng đế chỉ đảo qua thăm một duy nhất, đó bặt vô âm tín.

Nếu nhờ hoàng hậu chiếu cố, sai chăm lo chu đáo, con nàng cửa tránh khỏi sự hà h.i.ế.p của bọn nô tài. Ai mà chẳng Ngũ hoàng t.ử vốn ốm yếu bẩm sinh.

Ai bận tâm đến một hoàng t.ử ốm yếu cơ chứ? Bệ hạ thiếu nhi tử. Hậu cung còn lù lù hai bà bầu đang thi tranh sủng cơ mà.

Nghi tần buông tiếng thở dài đầy hàm ý: "Haiz, hoàng hậu nương nương quả nhiên là bậc hiền thê mẫu mực, lúc nào cũng chu đáo, yêu thương các tỷ . Chỉ tiếc là những kẻ chẳng phận, căn bản xứng đáng nhận ân điển đó. Ngươi đúng , Thư phi?"

Nghi tần vốn là ít , nhưng lúc ánh mắt nàng phóng về phía Thư phi sắc lẹm, tràn ngập thù hận, như xé xác ả trăm mảnh.

 

 

 

Thư phi sắc mặt đổi: "Nghi tần ý gì, đắc tội khi nào, bất kính với hoàng hậu nương nương khi nào?"

Nghi tần liền ngứa răng, nghĩ đến dáng vẻ nhi t.ử trong n.g.ự.c gọi thế nào cũng tỉnh hôm qua, nàng hừ lạnh một tiếng: "Hừ, trong lòng ngươi tự rõ, đừng coi khác là kẻ ngốc."

Thư phi: "Nghi tần hiểu lầm gì với ?"

Nghi tần: "Hừ, lười nhiều với ngươi!"

Hiền phi bỗng lên tiếng: "Hiểu lầm quan trọng, công đạo tự ở lòng ."

Hiền phi mở miệng khiến chúng phi càng thêm kinh ngạc. Vị vốn dĩ là "tàng hình" vạn năm trong hậu cung, nghĩ đến chuyện xảy hôm qua, trong lòng cũng tự hiểu vài phần.

Nhị hoàng t.ử chính là mạng sống của Hiền phi, động đến con của , chẳng chuẩn sẵn tinh thần phản kích .

Thư phi rơm rớm nước mắt, chực : "Hiền phi tỷ tỷ cũng tin ?"

Thư phi lúc mới nhập cung vốn an bài ở trong cung của Hiền phi, thăng vị phận mới dọn ngoài. Quan hệ giữa hai cũng coi như tàm tạm, thỉnh thoảng vẫn tụ tập trò chuyện.

Hiền phi né tránh ánh mắt của ả , thêm gì nữa.

Sinh mẫu của Đại hoàng t.ử là Hoa tiệp dư vẫn cúi gằm mặt, thế nhưng ánh mắt ngẫu nhiên liếc về phía Thư phi cũng lạnh lẽo kém.

Nàng cho dù nhỏ bé yếu ớt đến , thì cũng là một . Thư phi, ngươi cứ chờ đấy.

Lãnh Chiêu nghi lúc mới hừ lạnh: "Hừ, bộ tịch!"

Thư phi trừng mắt sang: "Lãnh Chiêu nghi, ngươi càn!"

Lãnh Chiêu nghi cũng chẳng buồn để ý đến ả, trực tiếp dậy hành lễ với hoàng hậu: "Thần vượt khuôn phép, mong hoàng hậu nương nương thứ tội."

Hoàng hậu vẫn luôn ngay ngắn ở ghế chủ tọa, lặng lẽ quan sát chúng phi lời qua tiếng , giơ tay cho Lãnh Chiêu nghi lên.

Hoàng hậu: "Không , ngươi cũng là vì lo lắng cho đứa trẻ. Ngươi cũng sắp đến ngày sinh nở , thời gian tới cứ an tâm ở trong cung dưỡng t.h.a.i ."

Lãnh Chiêu nghi: "Vâng, thần tuân chỉ."

Hoàng hậu phẩy tay: "Hôm nay là mùng một đầu năm, các vị tỷ cũng gặp mặt thỉnh an , ai nấy về cung của thôi."

Chúng phi hôm nay ăn diện đều lộng lẫy. Tuy hiện tại cung Phượng Nghi giữ miệng chặt chẽ hơn, ai dò la tin tức cụ thể, nhưng chuyện hoàng đế đêm qua nghỉ cung Phượng Nghi bọn họ vẫn rõ.

Không ngờ hoàng đế căn bản bước gặp bọn họ.

Trong mắt Thư phi lóe lên sự cam lòng nhưng cũng đành lẳng lặng theo đám đông cáo lui.

Đêm qua ả lóc t.h.ả.m thiết, nỉ non một phen mới xua tan sự nghi ngờ của hoàng đế. Thế nhưng, ả mù tịt việc hoàng đế xử lý chuyện tiếp theo .

Không ít cung nhân trong cung của ả Thượng Cung cục dẫn , cung nhân mới thế vẫn sắp xếp đưa tới.

Lúc bước ngoài, trời lất phất hoa tuyết. Trên đường cung, mấy tiểu thái giám đang hì hục quét dọn lớp tuyết đọng.

Thư phi lên kiệu, phóng tầm mắt về phía . Chỉ thấy tuyết lớn bay lả tả che khuất tầm , khiến ả thể rõ con đường phía nữa.

----------------------------------------

 

Loading...