"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 53:*$*

Cập nhật lúc: 2026-06-04 12:44:44
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến cả Tĩnh Vương cũng bước tới, vỗ nhẹ lên vai Vinh Vân Triệt khích lệ.

Từ đây, cái tên "Đê Vinh Công" chính thức đời, còn ai dị nghị gì thêm nữa.

Sau hoàng đế còn tự tay đề chữ, sai thợ khắc thành bia đá, dựng ngay cạnh con đê.

Cứ đến mùng một, mười lăm hàng tháng, dân mang lễ vật đến bia đá để cúng bái.

Nhất là dân làng Hương Miêu, hễ trong nhà chuyện hỷ sự là đến đây tạ lễ, trong lòng cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Người đời còn gọi nơi là "Đê Mỹ Nhân", tương truyền rằng trẻ con thường xuyên dạo quanh đây, lớn lên sẽ trở nên vô cùng xinh .

Bởi lẽ Vinh Vân Triệt ghi chép trong sử sách là một bậc mỹ nam tử, đương kim hoàng đế đích tán dương là "dung nhan nho nhã, khí chất như tiên".

Cho dù Đê Vinh Công bỏ hoang, còn sử dụng nhưng vẫn dỡ bỏ, trở thành một danh lam thắng cảnh nổi tiếng cho hậu thế.

Lư Tĩnh Thù cũng vô cùng bất ngờ những "thành tựu" to lớn mà đứa con trai cả của bà một chuyến đạt .

Bà chỉ mong y đến đó thể chen vài câu trong lúc khác bàn bạc, ai ngờ y luôn một cú "kinh thiên động địa" như thế?

Cái kiểu lơ mơ là lưu danh muôn thuở luôn chứ chẳng đùa.

Tất nhiên các vị quan viên khác cũng góp công nhỏ, tấm bia đá do hoàng đế sai khắc, ghi chép đầy đủ tên tuổi của tất cả những tham gia.

Chỉ là lấy tên "Đê Vinh Công" để đặt tên cho con đê mà thôi.

thì tại hiện trường, ngoài Tĩnh Vương , đứa con trai cả của bà địa vị cao nhất, chắc cũng phần liên quan đến dung mạo của y nữa.

Bất kể thế nào, đứa con trai cả thành xuất sắc chuyến " dát vàng" , sắp sửa trở về kinh thành .

Kinh thành lúc cũng bắt đầu rộn ràng, nhộn nhịp hẳn lên. Sắp Tết đến nơi mà lỵ!

Vội vã ngày đêm lên đường, cuối cùng Vinh Vân Triệt cũng trở về kinh thành thềm yến tiệc cung đình hai ngày, cùng với Tĩnh Vương tiến cung phục mệnh.

Trận thủy tai ở Giang Nam bao sóng gió, cuối cùng cũng đến hồi kết.

Bọn Hùng Trọng cũng áp giải về kinh thành.

Tên Thứ sử Giang Châu tuy họ Hùng, nhưng của cưới biểu nhà họ Hùng. Việc thể leo lên cái ghế Thứ sử Giang Châu, chắc chắn sự hậu thuẫn nhỏ của Hùng gia.

Gia chủ Hùng gia chặt đứt cánh tay để giữ lấy sinh mạng, định nộp hai phần ba gia sản để đổi lấy một tia hy vọng sống sót cho gia tộc.

Hoàng đế kiên quyết đồng ý, liên tiếp hạ ba đạo thánh chỉ, lệnh cho Tĩnh Vương trực tiếp tịch thu bộ tài sản.

Số của cải thu từ Hùng phủ khiến ngay cả Tĩnh Vương cũng há hốc mồm.

Thế nào gọi là "hoàng cung một món, một món", đây chính là minh chứng sống.

Nếu nhờ trận lũ lụt ở Giang Nam , Hùng gia còn ngang ngược đến bao giờ nữa.

Dẫu thì Giang Châu mỗi năm đều đóng góp tiền thuế cao nhất nước, kể đến những khoản bạc khổng lồ vận chuyển về kinh thành. Ai mà ngờ , Hùng gia mới chính là kẻ đút túi phần lớn trong đó.

Hoàng đế vẫn tìm ứng cử viên thích hợp cho vị trí Thứ sử mới, tạm thời giao phó cho Trương Hoài quản lý.

Khu vực tập trung nhiều thương nhân giàu , bắt buộc cử một gia thế vững chắc và năng lực vượt trội mới trấn áp .

Trương Hoài tuy tính tình cương trực, nhưng xuất quá đỗi bình thường, ông vốn là đỗ đạt từ các kỳ thi khoa cử, gia tộc mấy đời đều nông, chỉ sinh duy nhất một học như ông. Hoàn đủ uy để chế ngự những kẻ m.á.u mặt ở Giang Châu. Hơn nữa, đó bắt buộc tín của hoàng đế.

Lúc cũng sắp đến cuối năm, hoàng đế quyết định tạm hoãn việc bổ nhiệm, bởi lẽ vụ án , vị trí trống chỉ mỗi chiếc ghế Thứ sử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-53.html.]

Các đối tượng liên quan đến vụ án giải về kinh thành, bộ gia quyến của họ đều giam ngục giam ở Giang Châu. Do nhà ngục quá tải, một lượng lớn phạm nhân phân bổ sang các huyện lân cận.

Giang Châu thiệt hại nặng nề, nhưng bọn họ bình an vô sự. Chui rúc trong nhà êm ấm, ăn no mặc ấm. Trận lũ lụt xảy đầu đông, nhiều dân bỏ mạng vì bệnh tật và rét mướt. Những kẻ thực sự quá đỗi tàn độc, đến đêm khuya thanh vắng, liệu lương tâm của chúng c.ắ.n rứt chăng.

Hoàng đế khi gặp gỡ các đại thần trở về từ Giang Nam, lập tức ban lệnh trừng phạt bọn Hùng Trọng.

Hùng Trọng xử tru di cửu tộc.

Thứ sử Giang Châu Chu Kiến xử tru di cửu tộc.

Các quan viên khác liên quan đến vụ án, nam giới từ tuổi trưởng thành trở lên đều xử trảm, những còn tịch thu tài sản và lưu đày.

Đây là đầu tiên hoàng đế hạ lệnh g.i.ế.c nhiều đến , nhưng chẳng ai dám lên tiếng can ngăn, cũng chẳng ai ý định can ngăn. Nghĩ đến sinh mạng của mười mấy vạn dân thường vô tội, bọn chúng c.h.ế.t cũng chẳng gì oan uổng.

Hoàng đế chẳng màng chần chừ, ngày hôm lập tức đem bọn quan áp giải về kinh thành c.h.é.m đầu thị chúng. Lấy m.á.u của những kẻ tội đồ để tế phẩm cho ngày Tết, an ủi những linh hồn oan khuất của bách tính.

Gia tộc của Hùng Trọng và Chu Kiến đa phần đều ở vùng Giang Nam, hoàng đế ấn định ngày hành hình là mùng mười tháng Giêng, khâm sai đại thần mang thánh chỉ sẽ khởi hành rời kinh mùng bốn, kịp thời gian đến nơi thi hành án.

Bọn chúng dám ngông cuồng lộng hành ở địa phương như , chắc chắn kẻ chống lưng ở kinh thành. Thế nhưng, đợt thanh trừng qua khiến hoàng đế nhọc lòng ít, tạm thời thích hợp để khuấy động thêm sóng gió. Làm gì cũng nên chừng mực. Sẽ lúc trừng trị hết bọn chúng.

Yến tiệc hoàng gia mỗi năm, các quan viên từ tam phẩm trở lên đều thể mang theo gia quyến cung, các phu nhân tước vị cáo mệnh cũng phép tham dự. Yến tiệc tổ chức tại điện Hi Hòa, một cung điện vô cùng nguy nga tráng lệ, chuyên dùng để tổ chức các sự kiện lớn.

Nằm ở vị trí ngoài cùng của hoàng cung, cách xa điện Tuyên Chính - nơi các đại thần thiết triều - một cách khá xa. Sức chứa của điện lên tới hàng ngàn . Để tăng thêm phần sôi động, các vị đại thần thể đưa theo con nhỏ cùng.

Lư Tĩnh Thù dự định sẽ đưa tất cả con cháu trong nhà cung. Cặp song sinh từ lúc lọt lòng đến giờ, hoàng hậu mới chỉ gặp mặt một . Mấy năm trời , hai đứa nhỏ còn mặt cô mẫu của . Những năm còn trẻ con ở phủ, năm nay chỉ còn An di nương và Đổng di nương, Lư Tĩnh Thù đành dặn dò hạ nhân chuẩn một mâm cỗ riêng cho hai nàng.

À, đúng , còn một đứa nhỏ nữa, con của Đàm Yểu. Lư Tĩnh Thù lục lọi trong kho Bách Thảo Đường và tìm cách xét nghiệm huyết thống, kết quả xác nhận đứa bé là cốt nhục của Triệu Quang.

Có đôi cha như quả thật là điều may mắn đối với đứa trẻ, tuy nhiên, việc là con của Vinh Vân Triệt khiến Lư Tĩnh Thù thở phào nhẹ nhõm. Nếu nó thực sự là con của Vinh Vân Triệt, vị thế của nó sẽ vô cùng trớ trêu.

Bà chỉ mới loại cỏ cực (loại thảo mộc dùng để kiểm tra) cách đây vài ngày, đó nhờ Diệp Chấn lấy mẫu m.á.u của Triệu Quang. , Triệu Quang kết án khổ sai mười năm và tước bỏ công danh. Khổ sai đồng nghĩa với việc sống bằng c.h.ế.t, dù may mắn sống sót trở về thì cũng chỉ còn là một kẻ tàn phế.

Lư Tĩnh Thù cũng chẳng tên đứa trẻ là gì, bà dự tính Tết sẽ sai đem đứa bé đến một nơi thật xa kinh thành, tìm một gia đình hiếm muộn để nhờ họ nuôi dưỡng. Cứ để nó bắt đầu một cuộc sống mới ở một nơi mới .

...

Lúc , Lư Tĩnh Thù mới thực sự cảm nhận quyền lợi từ phận quận chúa của . Bà xếp chỗ ở khu vực dành cho nữ quyến hoàng tộc, trong khi Dư thị thì ở điện phụ dành cho gia quyến các quan viên.

Yến tiệc diễn buổi tối, nên họ tiến cung từ buổi chiều, ghé qua cung Phượng Nghi chơi một lúc mới di chuyển đến điện Hi Hòa. Hoàng hậu vô cùng cưng chiều cặp song sinh - cháu trai và cháu gái của , ôm ấp mãi rời.

Nhìn thấy hai đứa trẻ, nàng nhớ đến những kỷ niệm ấu thơ của . Nhất là Vinh Gia Doanh, con bé nét hao hao giống nàng, thậm chí còn giống hơn cả Nhị công chúa.

Nhị công chúa cũng mừng rỡ mặt vì nhiều chị em họ để chơi cùng. Cả đám trẻ con nô đùa vui vẻ suốt cả buổi chiều.

Hoàng hậu cũng khá ngạc nhiên khi gặp Dư thị, nay mũm mĩm hơn một chút, thần sắc cũng tươi tắn, dung mạo cũng thăng hạng lên ít.

 

 

 

Trước đây mỗi gặp, hoàng hậu đều thấy em dâu ốm yếu đến phát sợ, cảm giác như chỉ một cơn gió thoảng qua cũng đủ thổi bay. Lần nàng khỏe khoắn hơn nhiều . là vẫn nhờ chăm sóc mới lên .

​Thái t.ử ở cung Phượng Nghi, hoàng đế "xách" đến điện T.ử Thần việc . Là "xách" theo đúng nghĩa đen. Thái t.ử định trốn ở chỗ mẫu hậu để lười biếng một chút, nào ngờ hoàng đế chinh đến tận nơi bắt , túm lấy cổ áo phía gáy xách luôn.

​Hoàng hậu coi như thấy, hai cha con nhà họ quá quen với kiểu tương tác , nàng dại gì mà nhảy can ngăn chứ. Khuôn phép lễ nghi mấy lúc mài mà ăn .

​Thái t.ử dù xách cổ áo nhưng vẫn cố gắng duy trì phong thái đĩnh đạc của . Hoàng đế... hoàng đế tức tối nghiến răng trèo trẹo, lập tức nhân đôi khối lượng công việc giao cho Thái tử. Làm xong thì mai tiếp, đường đường là vua một nước như ngài đây còn nghỉ ngơi, cớ Thái t.ử phép nhàn nhã như ?

​Làm xong thì khỏi về, mấy ngày tới cứ ăn ngủ luôn tại điện T.ử Thần. À , mấy ngày tới ngài sang cung Phượng Nghi. Vậy thì gói ghém hết công văn sang đó, Thái t.ử còn nhỏ, ở cùng phụ hoàng mẫu hậu là chuyện đương nhiên, chẳng bàn cãi.

Loading...