"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-06-04 12:44:32
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế tiếp theo điểm danh từng thêm vài vị quan viên nữa.
Có kẻ lạm sát vô tội, kẻ hãm hại đồng liêu, còn kẻ lấy con thứ mạo danh con đích (con vợ cả) hòng thừa kế tước vị.
Việc thừa kế tước vị ở triều Dung quy định nghiêm ngặt, nếu con đích, con thứ kế thừa giáng tước vị. Đương nhiên cũng kẻ bất chấp luật pháp, lấy con thứ mạo danh con đích.
Tra tra, phụ thuộc tâm trạng của hoàng đế.
Rất rõ ràng, vị chính là khiến hoàng đế chướng mắt, thậm chí ngài còn cho cơ hội xì tiền để tiêu tai. Trực tiếp tước luôn tước vị, quan chức giáng ba bậc, trở thành quan thất phẩm.
Ở kinh thành, ném một hòn đá cũng thể trúng hai viên quan thất phẩm, thực sự chẳng gì hiếm lạ. Huống hồ gì thê nhà tranh đấu ngừng, dẫn đến con cái ít ỏi, cái đứa con trai mạo danh đích t.ử tài năng cũng chỉ thường thường bậc trung. Gia tộc coi như sa sút .
Hôm nay Hình bộ xếp thành một hàng dài, ngoài những vị quan viên hoàng đế điểm danh triều, còn những kẻ tự giác tìm đến nộp tiền phạt.
Lúc sắp bãi triều, hoàng đế phán , các ái khanh khác nếu hành vi nào thỏa đáng, tự đến Hình bộ định tội và nộp phạt.
Chỉ cơ hội trong ngày hôm nay.
Mọi cũng đều hiểu rõ ý tứ mà hoàng đế truyền đạt .
Tiền và mạng, chọn một .
Số tiền phạt , thu dựa theo mức quy định trong luật pháp triều Dung. Đặc xá của hoàng đế, đương nhiên khác biệt chứ.
Tất cả đều nhân lên gấp ba!
Lúc những đó đến nơi, liền phát hiện chỉ cần báo tên, Chủ sự phụ trách định tội của Hình bộ sẽ lấy từ trong chiếc tủ bên cạnh một bộ hồ sơ.
Bên ghi chép rõ ràng rành mạch những bằng chứng phạm tội của đó. Lại còn chu đáo chuẩn thành hai bản.
Sau khi nộp tiền phạt xong, sẽ đóng đại ấn của Hình bộ lên, một bản lưu Hình bộ hồ sơ, một bản giao cho chính chủ mang về nhà.
Họ còn quên dặn dò thêm một câu: "X đại nhân, việc ăn cẩn trọng nhé, cơ hội như thế chỉ một thôi, hồ sơ mang về nhớ ngày ngày xem , tự nhắc nhở răn đe bản mới ."
Chuyện một truyền mười, mười truyền một trăm, những kẻ đang âm thầm quan sát thể chờ thêm nữa. Vội vàng chạy về nhà gom tiền.
Chủ sự phát hiện ít báo danh xong, hồ sơ của họ. Liền sai dẫn họ sang gian phòng bên cạnh, ghi chép tại chỗ, chép tại chỗ.
Có một vài nhát gan, nhận hối lộ mười lượng bạc cũng chạy đến nộp phạt, những trường hợp thì đến mức lãng phí hai tờ giấy, trực tiếp một tờ giấy phạt là xong, tiền phạt cũng cao, 20 lượng.
Cấp dặn dò , 100 lượng thì chỉ cần phạt gấp đôi là .
Đương nhiên, cũng nhiều vị quan viên vẫn im lìm bất động. Bọn họ đều là những con cáo già triều đường, thể dễ dàng nắm thóp như . Tuy nhiên, họ cũng vẻ sai con cháu trong nhà đến Hình bộ dạo một vòng. Chủ yếu là để hòa đồng với .
Hình bộ bận rộn mãi đến tận đêm khuya mới tiễn xong vị đại nhân cuối cùng. Cũng may là đặc biệt dọn trống một căn phòng để chứa tiền phạt.
Vì một phủ nộp tiền phạt quá lớn, đào đủ bạc trắng, liền mang những vật phẩm quý giá trong nhà để gán nợ. Hình bộ còn mời hẳn hai của tiệm cầm đồ đến định giá tại chỗ, đáng giá bao nhiêu thì tính bấy nhiêu, tuyệt đối để họ chịu thiệt.
Đã dám mang gán nợ thì đều là đồ tầm thường, nào là châu báu trang sức, nào là đồ cổ ngọc ngà. Những thứ đều hoàng đế thu hết tư khố của . Sau giữ để ban thưởng cho khác, ngày trở về tay chủ cũ thì . Cũng coi như là nối duyên xưa .
Ngày thứ hai, Bùi Chấp dẫn theo một đội thẳng đến hoàng cung, xe ngựa nối đuôi xếp thành một hàng dài dằng dặc, đều là xe thuê ở các xa mã hành (chỗ cho thuê xe ngựa).
Hết cách , xe của Hình bộ dùng hết sạch, chẳng lẽ dùng xe chở phạm nhân? Thế thì xúi quẩy quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-42.html.]
Để đề phòng ghi chép sai sót, Bùi Chấp cố ý sắp xếp ba thuộc hạ ghi chép cùng một lúc. Sau khi ba bản ghi chép tất, từng tự ký tên lên. Tiếp đó, Hình bộ Thị lang cùng bản y đối chiếu thấy sai sót gì mới ký tên xác nhận nữa.
Số lượng cực kỳ lớn, tính các vật phẩm cầm cố, chỉ riêng tiền bạc thôi lên tới tám trăm vạn lượng.
Mấy đời hoàng đế triều Dung gần đây đều là minh quân, quốc khố dồi dào. Thế nhưng, đùng một cái thêm một hai ngàn vạn lượng, hoàng đế cũng vô cùng hớn hở.
Vẫn là câu đó. Làm gì ai chê tiền của nhiều cơ chứ.
Dựa theo định luật bảo năng lượng, túi tiền của hoàng đế phồng lên, thì túi tiền của một tất nhiên xẹp xuống. Rất dài về , họ chỉ thể ôm chút bổng lộc hàng tháng mà sống những ngày tháng thắt lưng buộc bụng.
Sau khi trải qua chuyện , các gia tộc ở kinh thành đều bắt đầu quản thúc con em trong nhà, đám công t.ử bột đều cấm túc ở nhà. Tiền tiêu vặt hàng tháng cũng cắt xén quá nửa, kẻ thậm chí còn chẳng đồng tiền tiêu vặt nào. Những bậc trưởng bối quen thói nuông chiều cũng cảnh cáo nghiêm khắc, còn lấy đám thiếu niên sét đ.á.n.h ở Túy Tiên Cư tấm gương răn đe.
Những nữ quyến thể nuông chiều đám công t.ử bột, đương nhiên địa vị trong nhà hề thấp, đối với thời cuộc ở kinh thành cũng nắm bắt ít nhiều. Tự khắc sẽ đường mà tém vài phần.
Trong tay bạc, đám công t.ử bột ngay cả việc tới tửu lâu ăn một bữa no nê cũng gom tiền với , càng đừng đến việc tới những chốn mấy đắn . Đó là nơi tiêu xài đắt đỏ, cửa nộp tiền , tiền thì đến cái chỗ hát cũng chẳng . Đừng gì đến việc nắm tay nhỏ của các cô nương.
Trong phút chốc, kinh thành trở nên yên tĩnh hơn nhiều, ngay cả khí dường như cũng trong lành hơn. Các tiểu cô nương cũng dám mạnh dạn rủ hội chị em bạn dì phố dạo chơi.
lúc , một cửa tiệm ở kinh thành khai trương.
Đó là một tòa lầu ba tầng ngay trung tâm thành phố, nơi tấc đất tấc vàng, thể ăn buôn bán ở đây, lưng ít nhiều đều cửa ngõ chống lưng.
Tòa lầu mang phong cách tao nhã, ngay cả tấm biển hiệu cũng khác biệt với đông. Bình thường biển hiệu của các cửa tiệm đều là một tấm gỗ khắc tên quán, chủ yếu ăn ở nét chữ, quan hệ thì mời danh gia đến , quan hệ thì cứ để thợ mộc tự do phát huy. Chữ khắc thật to, cốt để liếc mắt một cái là thấy tên tiệm.
Cửa tiệm thì khác, biển hiệu là một bức tường ghép từ lưu ly ngũ sắc, bên điểm xuyết vô những bông hoa với đủ loại màu sắc và hình dáng khác .
Nghe là hoa bằng gốm sứ nung, ôi chao ôi, bông nào bông nấy to hơn cả đầu , bông to nhất bề ngang bằng cả cái bánh xe ngựa.
Từ lúc tòa lầu bắt đầu sửa sang, bên ngoài dựng hẳn một cái lồng hình vuông bao bọc lấy bộ tòa nhà. Mỗi ngày chỉ thấy thợ thuyền , thấy bên trong là cái gì. Những kẻ tò mò lén lút chui xem thử, đều mấy gã hộ viện vạm vỡ tóm cổ ném ngoài. Ngã dập cả mông, thương gì nhưng mà mất mặt.
Chữ tên tiệm cũng vô cùng đặc biệt, nét bút nào cũng , chỉ là một bộ thủ kéo dài và uốn lượn, trông như những cành hoa vươn , kết nối bộ những đóa hoa tường với .
Mặc dù , vẫn thể liếc mắt một cái là nhận ngay tên cửa tiệm.
**Duyệt Hề Các**
Chính là lấy từ câu thơ cổ: "Duyệt thạch thượng hề lưu tuyền, dữ tùng gian hề thảo ốc" *(Vui ngắm suối chảy đá, cùng nhà tranh giữa rừng thông)*.
Tên là do Lư Tĩnh Thù đặt, nhưng chữ là do Vinh Vân Triệt , tên coi như cũng một ưu điểm, chữ , tài vẽ tranh cũng tầm thường.
Vũ Tam Nương tìm thiết kế nhiều mẫu biển hiệu, Lư Tĩnh Thù đều cảm thấy vẫn thiếu thiếu chút gì đó, cuối cùng bà quyết định tự thiết kế. Bà tuy vẽ, nhưng bà ngắm nhiều . Bà bảo Vinh Vân Triệt tới vẽ, vẽ thì cấm cho ăn cơm!
Cuối cùng, Vinh Vân Triệt phụ sự kỳ vọng, rốt cuộc cũng thiết kế tấm biển hiệu khiến Lư Tĩnh Thù ưng ý. Y vẽ nhiều bản nháp, bản mà Lư Tĩnh Thù chọn là bản đầu tiên, cũng chẳng là bản cuối cùng. Mà là một bức vẽ y tùy hứng nguệch ngoạc một đêm nào đó vì áp lực quá lớn đến mức mất ngủ.
Lư Tĩnh Thù nhặt bức vẽ từ trong một xấp giấy, bảo y mang về vẽ một bản chỉnh và tinh xảo hơn.
Bản vẽ thiện lò, Lư Tĩnh Thù vô cùng hài lòng. Vinh Vân Triệt còn chu đáo tô cả màu lên.
Tiếp đó, nan đề thứ hai xuất hiện, khắc bằng gỗ thì đủ độ mềm mại sinh động, hơn nữa màu sắc cũng đạt yêu cầu. Lư Tĩnh Thù là một theo chủ nghĩa hảo, cuối cùng nguồn cảm hứng đến từ Vinh Gia Tố. Trong đồ bồi môn của mẫu nàng một bông mẫu đơn bằng gốm sứ, vô cùng rực rỡ, màu sắc cũng .
Lư Tĩnh Thù thấy vô cùng ưng ý.