"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 206:𝕰

Cập nhật lúc: 2026-06-14 14:51:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ của Minh Nguyệt công chúa rốt cuộc cũng bắt đầu khởi công tu sửa. Căn phủ ngay sát vách phủ Vũ An Hầu, vốn là phủ của một vị công chúa tiền triều niêm phong từ lâu. Nay nhân dịp , hoàng đế quyết định ban tặng cho Minh Nguyệt công chúa.

Nàng dẫn Tam Ngân loanh quanh xem xét, cũng thấy vô cùng mắt, nụ môi luôn thường trực. Tam Ngân cũng vui mừng lây, bà cũng khá thiện cảm với vị phò mã tương lai . Trông y rõ ràng là một thú vị, chỉ cần y thể mang tiếng cho công chúa thì bà cũng thấy vui lây.

Thành Kinh Mặc phong tước Văn An Hầu đáng lý sẽ phủ riêng, nhưng y kiên quyết từ chối. Y đang sống ở phủ Vũ An Hầu thoải mái, chẳng dọn cả. Hoàng đế thấu cái bản tính lười biếng, ngại xê dịch của y nên cũng chẳng ép, bèn quy đổi tòa phủ thành cả núi vàng bạc châu báu ban thưởng cho y.

Cảm kích ân điển của hoàng đế, Thành Kinh Mặc thức trắng đêm để chế tạo một dụng cụ chuyên dụng dâng lên ngài. Y khoe khoang rằng thứ thể hỗ trợ ngài phê duyệt tấu chương. Hoàng đế chỉ cần há miệng lệnh, tên thái giám bên cạnh sẽ điều khiển cây gậy gỗ , một phát đóng ngay chữ " xem" lên tấu chương. Như , đám thái giám đụng tay tấu chương, mà hoàng đế cũng bớt phần nào mệt nhọc.

Nghe xong, hoàng đế chỉ cạn lời, chắp tay xin kiếu. Ngài thực sự quá ngán ngẩm với những ý tưởng kỳ quái của cái tên . Thật hiểu trong cái đầu chứa đựng những thứ gì nữa? Thôi thì cứ để Thượng thư Công bộ trị y .

Thế là Thành Kinh Mặc nhanh chóng vị thượng cấp tóm cổ lôi . Thượng thư đại nhân đối với cấp cũng ôm tâm trạng yêu hận. Nhìn xem y lảm nhảm gì với hoàng đế kìa?

Thời tiền triều, hoạn quan lộng quyền triều chính rối ren, dân chúng lâm cảnh lầm than. Vì thế, triều đại ban hành lệnh cấm ngặt nghèo hoạn quan tham gia việc triều chính. Nếu hoàng đế mà nổi cơn lôi đình, cái đầu của tên chắc chắn sẽ rơi rụng vạn cũng hết tội.

ngẫm , tên hiện tại là cục cưng kết nối hòa bình giữa hai nước, thể tùy tiện g.i.ế.c . Cơ mà thể để y càn tìm c.h.ế.t như !

Nghĩ tới đây, Thượng thư đại nhân nghiến răng nghiến lợi cuốn quyển sách tay thành một cuộn tròn rắn chắc, gõ liên tục vài cái đầu Thành Kinh Mặc. Nhìn y ôm đầu chạy trối c.h.ế.t, cục tức trong lòng đại nhân mới vơi phần nào. Có những kẻ, ăn đập thì chịu yên .

Trùng hợp , Lư Tĩnh Thù dường như cũng chung tần với Thượng thư đại nhân. Bà cũng đụng một kẻ đáng đòn, giờ ngứa tay ngứa chân, chỉ tìm thứ gì đó phang cho một trận.

 

 

 

 

 

Ví dụ như, cái m.ô.n.g nhỏ tròn lẳn của ai đó.

Dưới ánh mắt lạnh lẽo của bà, Vinh Gia Tuyền cố gắng cuộn tròn . Đáng... đáng sợ quá. Hôm nay cái m.ô.n.g của nàng chịu tội .

Rất nhanh, trong Bích Ba viện vang lên tiếng la hét t.h.ả.m thiết của trẻ con. Đến cả Lư Tĩnh Thù cũng tự hoài nghi tay quá nặng . Kết quả, lột quần đứa trẻ xem, cái m.ô.n.g nhỏ xíu đến một vết đỏ cũng chẳng .

Lư Tĩnh Thù tức chỗ phát tiết, trực tiếp cho bàn tay và cái m.ô.n.g đang đặt đùi một màn tiếp xúc mật.

Lần thì đau thật, nhãi con từ giả chuyển sang gào thật. Cuối cùng, nàng tủi sấp tấm chăn mềm mại, Vô Song cẩn thận bôi t.h.u.ố.c mỡ cho. Nàng gục mặt xuống suốt từ đầu đến cuối, cảm thấy triệt để còn mặt mũi nào ai nữa. Có những đứa nhỏ bề ngoài trông như vẫn còn thở, nhưng thực chất hổ đến mức chỉ đào lỗ chui xuống đất từ lâu .

Về chuyện Vinh Gia Tuyền đòn, ngay cả An di nương cũng cảm thấy nàng đáng đời. Đứa trẻ mới hơn một tuổi, dám trốn nhà bụi, còn suýt thành công nữa chứ. Cả phủ Trấn Quốc Công vì nàng mà gần như thức trắng một đêm. Đừng thấy nàng tuổi còn nhỏ mà lầm, gan to tày trời đấy.

Nàng chỉ tự bỏ trốn, còn lừa cả Thẩm Bích chạy theo. Đứa trẻ Thẩm Bích tuy trưởng thành sớm, nhưng đọ Vinh Gia Tuyền mang trong linh hồn của một lớn, căn bản chống đỡ nổi sự "tấn công" của nàng, cứ thế hồ đồ gật đầu đồng ý.

Một đứa nhóc mới lẫm chẫm thì thể chạy bao xa? Vinh Gia Tuyền dùng hành động thực tế để cho : nàng tuy xa, nhưng nàng trốn.

Mọi đều tìm đến phát điên. Nhũ mẫu là đầu tiên phát hiện nàng biến mất, lúc sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đất. Trong phủ lục soát khắp nơi, ngoài phủ cũng phái tìm, từ hồ cho đến trong rừng cây đều cầm đuốc soi sục. Lư phủ và phủ Vũ An Hầu cũng cử tới giúp sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-206.html.]

Mãi vẫn tìm thấy, An di nương tự hù dọa bằng đủ loại viễn cảnh tồi tệ, sợ tới mức mặt mày trắng bệch, nơm nớp lo sẽ tin dữ. Cho đến sáng ngày hôm , lúc một tiểu nha ở nhà bếp lấy củi, mới phát hiện hai đứa nhóc đang ngủ say sưa gầm giá gỗ. Thoạt , nàng còn tưởng là hai cái xác, sợ hãi hét toán lên. Tiếng hét thu hút ít chạy tới.

"Tìm thấy , tìm thấy , tiểu thư ở đây!"

"Mau báo cho lão phu nhân và Quốc công gia."

Đợi đến lúc đám Lư Tĩnh Thù chạy tới, hai đứa trẻ gọi dậy, đang ngoan ngoãn ăn đồ ăn. Thẩm Bích hiếm khi lộ vẻ bối rối lúng túng, Thẩm ma ma vội vã chạy tới xách .

Vinh Gia Tuyền lấp đầy cái miếu ngũ tạng đang réo gọi ùng ục xong, lúc mới chậm chạp nhận bản chuyện tày đình gì. Chạm ánh mắt kém thiện của tổ mẫu và nương, nàng liền nở nụ nịnh nọt.

"Hắc hắc, ôm... một cái." Nàng cố gắng tỏ dễ thương để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

Lư Tĩnh Thù còn tức giận hơn cả An di nương, vẻ mặt chút cảm xúc xách luôn đứa trẻ mặt mũi tèm lem . Là xách thật sự. Nắm lấy cổ áo phía , mặt mày sa sầm. Dọc đường , ai gặp cũng dạt né tránh. Chẳng một ai dám há miệng cầu xin cho Vinh Gia Tuyền. Bởi thực tâm, bản bọn họ cũng tẩn cho nhãi con một trận đòn nên .

"Mọi một đêm ngủ , đều về nghỉ ngơi ." Giọng Lư Tĩnh Thù lạnh lùng.

"Vâng." Đám dám ho he lời nào, nhanh chóng tản .

Vinh Gia Tuyền trơ mắt những vị cứu tinh của biến mất, chợt nhận cả đang nhấc bổng lên, cho đến khi đối diện ngang tầm mắt với Lư Tĩnh Thù. Nàng theo bản năng nịnh bợ.

"Tổ mẫu~" Tiếng nũng ngọt lịm như đường, thế nhưng chẳng chút tác dụng nào. Vì diễn quá lố, Vinh Gia Tuyền nhận lấy một trận đòn nảy lửa.

Cái m.ô.n.g nhỏ sưng vù. Đắp t.h.u.ố.c mỡ màu xanh lên, cảm giác nóng lạnh. An di nương tới xem con nhưng dám. Cuối cùng, Vinh Vân Triệt cả nhà gửi gắm trọng vọng, bước thăm dò cô con gái nhỏ đang giam giữ.

"Nương, Tuyền tỷ nhi chứ." Vinh Vân Triệt bộ dạng thê t.h.ả.m của con gái, trong lòng xót xa.

"Không , đau thì nhớ đời ." Lư Tĩnh Thù lạnh nhạt đáp một câu, tiếp tục cúi đầu lật sách. "Con xem xong thì về , cũng thể cứ xin nghỉ phép mãi , buồn ngủ thì đến quan nha việc ."

Vinh Vân Triệt trao cho con gái ánh mắt "cha cũng hết cách ", dứt khoát lưng rời . Hắn cũng nương tẩn cho một trận . Đánh cháu gái thì cũng thể lôi con trai đ.á.n.h luôn chứ . Chuồn thôi, chuồn lẹ thôi.

Lý do Vinh Gia Tuyền lẻn khỏi cửa thực đơn giản: nàng hóng chuyện. Hôm nay là ngày của Vân phủ lưu đày, nàng xem, nhưng nhà cấm cản. Nàng cảm thấy nếu tận mắt chứng kiến thì thật với những cực khổ từng chịu ở kiếp , thế là lừa Thẩm Bích cùng. Ngoài miệng cực kỳ bùi tai, xem xong sẽ về ngay.

Kết quả là nửa đêm hai đứa trẻ mượn ánh trăng lẻn ngoài, hết cái hậu viện mệt lử. Hồ đồ thế nào chui tọt phòng chứa củi ngủ . Một giấc tỉnh liền tóm cổ. Nàng đương nhiên chuyện báo hại cả phủ lật tung lên tìm kiếm suốt một đêm. Theo kế hoạch, nàng định khi khỏi cửa sẽ tìm một khách điếm ở cổng thành để ngủ qua đêm, hôm mới xem. Nàng thậm chí còn cẩn thận để thư trong phòng.

"Con gọi cái là thư ?" Lư Tĩnh Thù cầm mảnh giấy trông như bùa vẽ ngoằn ngoèo tay, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

"Vâng... là... con... ... ngoài... cửa thành... ngày mai... về." Vinh Gia Tuyền hiện tại chuyện vẫn sõi, cứ nhả từng chữ một. Điều cũng vô tình giúp Lư Tĩnh Thù dễ dàng xác nhận nội dung hơn. Xin thứ cho bà chằm chằm nửa ngày trời, cuối cùng chỉ thể nhận hai cái vòng tròn là nét của chữ "hồi" (về). Những nét khác thực sự thể nào dịch nổi.

"Nương của con còn tưởng đây là bùa chú của kẻ nào đang rắp tâm nguyền rủa con cơ đấy."

"Tay... con... ... sức."

"Được , bàn chuyện nữa, con ?"

Đứng màn tra khảo tận linh hồn của Lư Tĩnh Thù, Vinh Gia Tuyền liền lùi theo chiến thuật: "Tổ mẫu... sai ... đừng... đánh."

"Ta là sẽ đ.á.n.h con. Có điều, chính thức thông báo cho con , từ nay về , gian riêng tư của con còn nữa." Lư Tĩnh Thù tiếp: "Ta dặn dò xuống , từ giờ bên cạnh con lúc nào cũng túc trực."

 

Loading...