"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 202:Ⓐ
Cập nhật lúc: 2026-06-14 14:51:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện trường lúc , ngoại trừ Minh Nguyệt công chúa và Tam Ngân thì chẳng ai cảm thấy đây là duyên trời tác hợp cả. Hoàng đế bắt đầu thấy nhức đầu.
Mối hôn sự giữa Lư gia và phủ Trực Quận vương bao phen sóng gió trắc trở, ngài đều rõ mười mươi. Nếu , với độ tuổi của bọn họ, lẽ sớm yên bề gia thất từ lâu , kẻ nào nhanh nhẹn thì giờ con cái cũng chạy đầy đàn.
Nếu như cả hai bên đều ý định đến cuối con đường, Minh Nguyệt công chúa chen ngang một chân thì quả thực cũng thể thuận nước đẩy thuyền giải quyết cục diện . Chỉ là, xét đến phận đặc biệt của Lư Hoài Viễn, hoàng đế hề liên hôn với dị tộc.
Nếu chuyện đó xảy , Lư Hoài Viễn sẽ thể nắm giữ chức vụ quan trọng trong quân đội nữa. Điều ngược với kế hoạch tương lai của hoàng đế.
ngặt một nỗi, đây là thứ hai Minh Nguyệt công chúa chủ động đề cập đến nhân tuyển phò mã, ngài thể tùy tiện từ chối thêm nữa.
"Công chúa, chuyện vẫn cần hỏi qua ý nguyện của nhà trai một chút. Tuy vẫn thành , nhưng từ lâu hôn ước." Hoàng đế quyết định dùng kế hoãn binh.
"Vậy ?" Minh Nguyệt công chúa tỏ rõ sự mất vui.
"Đợi trẫm gọi tới hỏi một câu xem tâm ý thế nào . Vị hôn thê của năm ngoái tham gia thi tuyển nữ quan, hiện giờ nữ quan . Ở Đại Dung , nữ quan thường sẽ lập gia đình khá muộn, hai mươi lăm tuổi mới thể sinh con cái."
Hoàng đế khẽ cân nhắc đưa quyết định: "Hôn sự của bọn họ là do tiên hoàng ban t, cứ mãi dùng dằng thế cũng . Nếu như hai bên các ngươi đều tình ý, trẫm sẽ phá lệ ban hôn cho các ngươi, đồng thời giải trừ hôn ước cũ ."
"Đa tạ bệ hạ." Minh Nguyệt công chúa đối với quyết định khá hài lòng.
Vốn dĩ ban đầu nàng cũng tìm một vị võ tướng, nhất là kiểu gia thế hiển hách. vị thoạt qua lai lịch tựa hồ hề nhỏ, thôi thì mắt cứ xem tình hình tiến triển , nếu thì tính tới chuyện đổi khác .
Minh Nguyệt công chúa xuất cung bao lâu, Lư phủ và phủ Trực Quận vương đều nhận mật báo. Tâm trạng vui vẻ hân hoan của Tề Quân Hiểu nhờ việc trượng phu và nhi t.ử bình an trở về phút chốc tan tành mây khói, thế đó là nỗi sầu não rười rượi.
"Chuyện đây, nếu Viễn ca nhi mà cưới công chúa, tiền đồ coi như đổ sông đổ biển." Lư Trấn Nam cũng phiền lòng kém.
Ông vốn tưởng rằng con đường võ tướng của Lư gia chắc chắn sẽ đứt đoạn ở thế hệ của ông, ngờ đứa con út đột nhiên rạng rỡ tổ tông. Mới kịp vui vẻ dăm ba bữa, tạt cho gáo nước lạnh buốt tim.
"Haiz, bệ hạ vốn dĩ đem lòng bất mãn với việc hai đứa chần chừ chịu thi hành hôn ước , đây chính là cơ hội cảnh cáo cuối cùng đấy." Ông chút hối hận vì can thiệp mạnh mẽ chuyện của con trai. Nếu cứ cho đôi trẻ thành sớm một chút, thì gì còn nảy sinh chuyện rắc rối tày đình .
"Hay là... qua phủ Trực Quận vương chuyện một chuyến, xem thể tiến hành định hôn sự ?" Tề Quân Hiểu cũng vô vàn ảo não. Nếu mấy năm bà kiên quyết hơn, thì đến cớ sự . Nha đầu T.ử Tình năm xưa tình thâm ý trọng với nhi t.ử nhà bà, thế nhưng hiện tại rõ ràng là nguội lạnh tâm tư. Chuyện liệu cứu vãn , thật sự ai dám chắc.
"Không cần nương, tự con thể xử lý thỏa đáng. Ngày mai con sẽ tìm Nguyên cô nương để chuyện rõ ràng." Lư Hoài Viễn dứt khoát lên tiếng.
"Nếu như nàng giải trừ hôn ước, con sẽ cưới Minh Nguyệt công chúa. Như , ý chỉ ban hôn mới thể danh chính ngôn thuận hóa giải. Suy cho cùng, vốn dĩ là con với nàng ."
"Thêm đó, thời gian tới chúng cũng chắc xảy chiến sự. Việc con tiền tuyến cũng chẳng ảnh hưởng gì."
Lư Hoài Viễn vốn dự tính như , như thế cũng coi như là thực hiện lời hứa của .
Lư Trấn Nam và Tề Quân Hiểu đều rõ, nhi t.ử bây giờ chính kiến riêng, khó khuyên giải. Hai chỉ đành nén tiếng thở dài trong bụng.
Lư Hoài Viễn nào , mà hẹn gặp mặt, lúc cũng đang định tìm .
Tại phủ Trực Quận vương, Nguyên T.ử Tình cũng tổ phụ gọi thư phòng. Phụ nàng cũng ở đó, hai trưng bộ mặt sầu lo y hệt , khiến Nguyên T.ử Tình mà nén buồn .
"Tổ phụ, phụ , hai tìm con ạ?" Nguyên T.ử Tình tan trực, ngay cả y phục cũng kịp .
"Tình nha đầu , chuyện hôn sự của con, rốt cuộc con tính toán thế nào ?" Trực Quận vương thẳng vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-202.html.]
"Sao tự dưng nhắc đến chuyện , chuyện gì xảy ạ?" Nguyên T.ử Tình chút bất ngờ, chẳng thống nhất là tạm thời nhắc tới việc nữa ? Chẳng lẽ bên Lư phủ lên tiếng thúc giục?
"Haiz, Minh Nguyệt công chúa để mắt tới Lư Hoài Viễn . Nếu con thực sự gả cho , thì đây chính là một cơ hội ." Trực Quận vương vẫn thừa khả năng nước cờ .
"Vậy thì Lư Hoài Viễn nếu lấy công chúa, chỉ thể một kẻ nhàn rỗi thôi." Nguyên T.ử Tình lập tức thấu vấn đề cốt lõi.
" , tiểu t.ử đó hiện tại xem cũng chút tài cán. Nếu sự tình đúng là như thế, thì quả thực phần đáng tiếc." Thế t.ử Nguyên yếu ớt lên tiếng, liền nhận ngay một cái trừng mắt từ phụ .
"Đó là do lúc trẻ hiểu chuyện, ức h.i.ế.p con . Nếu thật sự rơi bước đường đó, thì cũng chỉ thể là nhân quả tuần ."
Trực Quận vương vốn luôn tin nhân quả, sự nỗ lực của cháu gái ông đều thấu. Hiện tại, ông cảm thấy tiểu t.ử đó còn xứng với cháu gái bảo bối nhà nữa.
"Tổ phụ, phụ , việc cứ giao cho con xử lý ạ."
Ngoài việc bận rộn với công vụ, Nguyên T.ử Tình thực cũng mang tâm lý trốn tránh. xem thể trốn tránh mãi nữa, đành giải quyết dứt điểm một cho xong.
Trong quán , Lư Hoài Viễn yên, chốc chốc đưa mắt ngó bên ngoài. Kể từ lúc nhận lời mời của Nguyên T.ử Tình, cả cứ căng như dây đàn.
Trong khi còn đang do dự lúng túng, thì Nguyên cô nương hành động . Nguyên cô nương giờ vẫn luôn là một dám yêu dám hận, việc dứt khoát lưu loát như . Nào giống , luôn tự cho thông minh, thế nhưng từng thực sự gì, cũng từng rõ lòng .
"Lư tiểu tướng quân."
Lúc Lư Hoài Viễn còn đang ngẩn , Nguyên T.ử Tình vén rèm bước . Đây là đầu tiên thấy nàng mặc quan phục, căng thẳng đến mức tay chân để cho .
"Nguyên... Nguyên đại nhân, ngài đến , mời , xem dùng chút gì." Lư Hoài Viễn chuyện cũng cố tìm chuyện để , lúc rót nước còn suýt nữa đổ cả chén .
Nguyên T.ử Tình lẳng lặng quan sát nam nhân từng khiến nàng ngày nhớ đêm mong . Hắn đen nhiều, cũng rắn rỏi hơn, nhưng gương mặt thì vẫn tuấn dật như thế. Có điều, nàng còn cảm giác tim đập thình thịch như con nai con chạy loạn giống ngày xưa nữa.
"Lư tiểu tướng quân cần khách sáo, vài câu ngay. Ở quan nha vẫn còn việc xử lý xong, thể rời quá lâu ." Đó chỉ là cái cớ, hiện tại nàng chỉ đơn giản là ăn cơm cùng mà thôi.
"À , , điểm tâm nhà ngon. Ta nhớ nàng thích mấy món , lát nữa gói cho nàng vài phần mang về nhé." Lư Hoài Viễn buột miệng , câu khiến Nguyên T.ử Tình khẽ ngẩn .
Đây từng là những gì nàng hằng ao ước, thế nhưng giờ phút khi , mang đến niềm vui sướng như trong tưởng tượng. Quả nhiên, những chuyện, một khi qua thì chính là qua mãi mãi.
nàng đến đây để kết thù chuốc oán, kiểu gì cũng còn chung đụng.
"Được, thì đa tạ ngài."
"Tốt, nên mà, nên mà."
Lư Hoài Viễn lộ rõ vẻ mừng rỡ. Hắn thầm mắng bản trong bụng, cái miệng mà vô dụng thế . Rõ ràng bình thường khi tranh luận với khác cả ngàn lẻ một câu để , thế mà tới thời khắc quan trọng, ngay cả một câu chỉnh cũng nặn .
"Ta về chuyện của Minh Nguyệt công chúa, ..."
Nguyên T.ử Tình còn dứt lời Lư Hoài Viễn ngắt ngang.
"Nguyên... Nguyên cô nương, nàng cần bận lòng vì chuyện . Trước khi , nếu nàng giải trừ hôn ước, sẽ dùng chiến công đổi lấy sự đồng ý của bệ hạ. Lần cũng là một cơ hội ." Lư Hoài Viễn cuối cùng cũng những gì chất chứa, những câu tiếp theo cũng càng lúc càng trôi chảy hơn.
"Nguyên cô nương, lúc là hiểu chuyện, phụ bạc tấm chân tình của nàng. mong nàng đừng vì thế mà đau lòng. Nàng là một cô nương , là mắt như mù, trân trọng."
"Chúc nàng sớm ngày tìm tri tâm tri kỷ, phu thê hòa thuận, phu xướng phụ tùy."
Lư Hoài Viễn ánh mắt vô cùng chăm chú và nghiêm túc, đây là đầu tiên dùng ánh mắt như để Nguyên T.ử Tình.