"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 199:♚
Cập nhật lúc: 2026-06-13 16:02:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Sùng sục sục sục——*
Nồi lẩu sôi sùng sục tỏa mùi hương ngào ngạt, vô cùng quyến rũ khiến khỏi thèm nhỏ dãi. Nguyên liệu của món lẩu hôm nay vô cùng tươi ngon, trong các bữa tiệc cung đình hiếm khi món ăn bình dị mà đặc sắc thế , đủ loại đồ nhúng cứ thế trồi sụt lên xuống bên trong nồi nước dùng đậm đà.
Vinh Vân Triệt liếc mắt thấy miếng váng đậu mà yêu thích chín tới, đang chuẩn tay vớt lên. Hoàng đế đặc biệt ban thưởng mấy đĩa thức ăn cho , nhất là măng non và váng đậu, đều là những món cực kỳ thích ăn nên kiên nhẫn chờ đợi nãy giờ. Lúc , bộ tâm trí của đều dồn hết nồi lẩu mặt.
Hắn cầm chắc đôi đũa, ngắm chuẩn mục tiêu…
“Bệ hạ, chọn xong , chính là !”
*Cạch!*
Vinh Vân Triệt vô tình thấy Minh Nguyệt Công chúa đang giơ ngón tay chỉ thẳng về phía , dọa cho giật đ.á.n.h rơi cả đũa xuống bàn.
"Thần... thần... bệ hạ..." Vinh Vân Triệt cuống cuồng đến mức nên lời, vội vàng đưa ánh mắt cầu cứu về phía Hoàng đế.
Nào ngờ , chỉ thấy Hoàng đế đang đến mức run cả .
“Ha ha ha ha ha——”
Hoàng đế từ nãy đến giờ chú ý tới động tĩnh bên phía Vinh Vân Triệt , cái tên đúng là tim lớn thật sự. Ánh mắt của Minh Nguyệt Công chúa sắp dán chặt lên tới nơi , thế mà chỉ chăm chăm cái nồi lẩu. Ăn ăn ăn, bộ ngon đến thế cơ ? Giờ thì , dọa cho khiếp vía chứ gì, ha ha ha!
"Ồ, Trấn Quốc Công, khanh lời gì ?" Hoàng đế những giải vây giúp mà còn trực tiếp điểm tên gọi dậy để tự đối mặt.
Vinh Vân Triệt mặc dù rõ đoạn Minh Nguyệt Công chúa những gì, nhưng câu cuối cùng thì sót một chữ.
"Thần... thần ạ, thần tuổi tác lớn ." Vinh Vân Triệt sợ tới mức thót tim, cuống quýt nghĩ bừa một cái lý do gượng gạo.
Minh Nguyệt Công chúa thấy bộ dạng sợ hãi đến mức mặt mũi biến sắc của vị mỹ nam mặt thì càng nảy sinh ý định trêu chọc: “Vị đại nhân , mà, nam t.ử lớn tuổi mới yêu thương, chiều chuộng khác, bản công chúa bận tâm .”
*Cô bận tâm nhưng bận tâm lắm đấy!* Vinh Vân Triệt điên cuồng gào thét trong lòng, nhưng ngoài miệng dám thốt lời đại nghịch bất đạo .
Toàn bộ đại điện trong nháy mắt trở nên im phăng phắc, tất cả đều nín thở chờ xem câu trả lời tiếp theo của .
"Thần... trong nhà thần thê đề huề, con cái cũng vài đứa . Công chúa sang đây hòa là đại sự quốc gia của hai nước, tuyệt đối thể đùa giỡn như trò trẻ con . Thần xin tạ ơn công chúa lòng ái mộ, chúc công chúa sớm ngày tìm đấng lang quân như ý." Vinh Vân Triệt vắt kiệt bộ trí thông minh của mới thể rặn một tràng lời lẽ chỉnh, càng về càng thấy thuận miệng, trơn tru hơn.
"Công chúa thấy ?" Hoàng đế lúc mới lên tiếng, quyết định ngoài xem kịch .
Những khác cũng đều mang tâm thái xem náo nhiệt. Bọn họ thừa chuyện tuyệt đối thể thành công , nhưng trò vui để xem thì tội gì xem chứ?
" mà đám nam t.ử ở đây đều ai trai bằng cả." Minh Nguyệt Công chúa mới thèm bận tâm đến ánh mắt suy nghĩ của khác, nghĩ gì nấy: “Anh bảo là nhiều con đúng ? Con của hôm nay đến đây , trông tụi nhỏ ?”
Vinh Vân Triệt thực sự chấn động mạnh sự thẳng thắn đến mức kỳ quặc của vị công chúa . Nữ t.ử Đại Dung phần lớn đều vô cùng rụt rè, nội liễm, gì ai dám năng trực diện như mặt bao bao giờ. Anh thực sự gánh nổi phong cách .
Vinh Vân Triệt một nữa gửi gắm ánh mắt cầu cứu tội nghiệp về phía Hoàng đế.
Hoàng đế tủm tỉm : “Đã như thì công chúa cứ thong thả chọn lựa thêm xem , chỉ cần tìm thích hợp, trẫm sẽ lập tức hạ chỉ ban hôn.”
"Dạ thôi, để quanh chọn tiếp . Tạ ơn bệ hạ." Minh Nguyệt Công chúa tính tình vô cùng sảng khoái, liền dứt khoát từ bỏ ý định ban đầu ngay lập tức.
Vinh Vân Triệt lúc mới cảm giác như may mắn nhặt mạng sống từ cõi c.h.ế.t trở về.
"Dương Kim Hỷ, mau ban cho Trấn Quốc Công một ấm để uống giải vây, áp bớt kinh hãi ." Hoàng đế tuyệt đối bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để trêu chọc và xem trò của Vinh Vân Triệt.
"Thần tuân chỉ." Dương Kim Hỷ lĩnh mệnh bước .
"Bệ hạ, đừng trêu chọc Triệt Ca Nhi nữa mà." Hoàng hậu bên cạnh cũng vô cùng bất lực cái tính thích đùa dai của Hoàng đế.
“Ha ha, ai bảo Vinh khanh sở hữu dung mạo xuất chúng, ngời ngời đến chứ, phong thái giữa triều đình quả thực một ai thể sánh bằng.”
Hoàng hậu sang em trai dù đang mặc bộ quan phục y hệt như những khác nhưng trông vẫn đẽ, nổi bật đến lạ kỳ, trong lòng cũng vô cùng đồng tình với lời khen . Rõ ràng hai là chị em sinh đôi, thế mà nhiều lúc nàng thấy bản thậm chí còn tinh tế, thanh tú bằng em trai . Trước đây nàng phát hiện sở hữu gương mặt cực phẩm đến thế nhỉ. Trong ký ức của nàng, Vinh Vân Triệt vẫn luôn là đứa trẻ mít ướt suốt ngày thích bám đuôi lưng nàng mà thôi. Hôm nay kỹ , cái tên trông cũng dáng hình gớm.
"Quốc Công gia, bệ hạ ban thưởng cho một ấm để áp giật đây ạ." Dương Kim Hỷ đích bưng tới, Vinh Vân Triệt mảy may nghi ngờ liền rót ngay một chén đầy ngửa cổ uống cạn.
Vị đắng chát nồng nặc lập tức xộc thẳng lên não khiến cả run lên một cái, gương mặt tú trong nháy mắt nhăn nhó, méo mó thành một cục.
"Ha ha ha ha ha!" Hoàng đế vẫn luôn chú ý quan sát biểu cảm bên , thấy phản ứng của liền một nữa nhịn mà bật khoái trá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-199.html.]
Vinh Vân Triệt ngậm đắng nuốt cay, lẳng lặng đẩy cái ấm c.h.ế.t tiệt xa một chút. Bệ hạ thật sự là quá đáng lắm !
"Bệ hạ, bày trò trêu chọc Triệt Ca Nhi cái gì đấy?" Hoàng hậu thấy cảnh tượng đó là ngay ấm chắc chắn vấn đề. Dương Kim Hỷ quả hổ danh là hầu cận lâu năm bên cạnh Hoàng đế, chỉ cần một câu của ngài là thể lập tức hiểu thấu tâm ý mà phối hợp nhịp nhàng ngay.
"Huyên Nhi nàng xem, phản ứng của Triệt Ca Nhi chẳng vô cùng thú vị ." Hoàng đế nửa điểm cũng thấy c.ắ.n rứt lương tâm, ngược còn kéo Hoàng hậu cuộc vui cùng .
"Bích Xuyến, ngươi mau mang một đĩa điểm tâm ngọt tới cho Triệt Ca Nhi ." Hoàng hậu thèm chấp nhặt với vị hoàng đế vô lương tâm nữa, trực tiếp lệnh cho hầu cận quan tâm, an ủi đứa em trai đáng thương tổn thương sâu sắc của .
"Ha ha ha!" Vị hoàng đế thích đùa dai một nữa lớn đầy sảng khoái.
"Cô cô, kìa, vị Quốc Công gia xem chừng hoàng đế sủng ái nha, thật là đáng tiếc quá mất." Minh Nguyệt Công chúa khẽ kéo kéo tay áo của Tam Ngân, ghé sát tai bà thì thầm to nhỏ.
"Công chúa , cũng phai thôi." Tam Ngân đối với đứa trẻ tinh nghịch nhà cạn lời. Làm gì vị công chúa nào cố tình bày cái bộ dạng ngốc nghếch, nông cạn như thế mặt bách quan cơ chứ.
"Cô cô, đây đều trong chiến lược của con cả đấy. Người nghĩ mà xem, chúng sinh sống ở mảnh đất một thời gian dài, phụ vương dặn dò chúng tuyệt đối can dự bất cứ điều gì gây nguy hại. Chúng cứ thể hiện bản là đơn giản, ngốc nghếch một chút thì bọn họ mới thể an tâm về chúng chứ, chẳng ?" Minh Nguyệt Công chúa nhét một miếng điểm tâm miệng, mập mờ giải thích.
"Phải , công chúa nhà chúng đúng là tầm xa trông rộng." Tam Ngân dịu dàng hùa theo khen ngợi.
"Chuyện nhỏ ý mà, quá khen quá khen." Minh Nguyệt Công chúa đắc ý vỗ ngực.
Nàng bắt đầu một góc chú tâm ăn uống, một góc đưa mắt láo liên khắp đại điện để tìm kiếm những mục tiêu tiềm năng mới. Mặc dù nàng hề vội vàng trong việc thành , thế nhưng việc ngắm và lựa chọn những trai mã thì mất mát gì. Việc bày màn kịch nhỏ lúc nãy giúp mặc định nàng là một cô gái ham mê cái nhưng đầu óc đơn thuần, dễ nắm bắt, thể quang minh chính đại bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với vị mỹ nam , đúng là một mũi tên trúng nhiều đích. Không hổ danh là nàng, hi hi.
Có điều, vị mỹ nam Quốc Công gia đúng là mã thật sự. Sau chẳng còn nhiều cơ hội để diện kiến nữa , thôi thì hiện tại tranh thủ ngắm thêm vài cái cho bổ mắt .
Khoảng thời gian còn của buổi cung yến, Vinh Vân Triệt ăn uống mất hết vị giác. Anh cực kỳ nhạy cảm ánh mắt dán chặt của Minh Nguyệt Công chúa, ngặt nỗi cô nàng cứ chốc chốc liếc một cái, chốc chốc một cái, ánh mắt cứ như thể đang một món ăn kèm đưa miệng , khiến lạnh hết cả gáy.
Đến khi cung yến tan rã, còn ít đồng liêu vây quanh trêu chọc:
“Vinh đại nhân đúng là hưởng, vận đào hoa rực rỡ quá nha.”
“Quốc Công gia quả thực lợi hại, xuất hiện một cái hớp hồn vị công chúa nhỏ .”
“Quốc Công gia bí quyết giữ gìn nhan sắc gì , hôm nào đại đây tới phủ thỉnh giáo một phen mới .”
…
Vinh Vân Triệt gượng đáp lễ cho qua chuyện, về tới phủ liền co giò chạy thẳng một mạch về viện Bích Ba để trốn nghĩa.
“Mẫu , cứu mạng với!”
Lư Tĩnh Thư đang sách thì đứa con trai lớn lao ôm chặt lấy đùi than t.h.ả.m thiết. Dẫu cũng là một đấng mỹ nam, nên ngay cả khi Vinh Vân Triệt bày bộ dạng hoảng hốt, thất thần thế trông vẫn vô cùng thuận mắt. Đôi mắt dường như còn lấp lánh một lớp sương nước mỏng, nhưng chung quy vẫn kìm chứ đến mức rơi nước mắt thật.
Thực , đây là kết quả từ việc Lư Tĩnh Thư thể nào chịu nổi cảnh một đấng nam nhi đại trượng phu suốt ngày cứ động tí là lóc, sướt mướt. Có một , chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt đáng kể mà Vinh Vân Triệt bắt đầu thút thít rơi lệ, Lư Tĩnh Thư liền nổi trận lôi đình. Bà lệnh phạt nếu ướt đẫm đủ mười chiếc khăn tay thì tuyệt đối cho phép ăn cơm, ngay cả khi Dư thị cầu xin giảm nhẹ cũng vô dụng.
Vinh Vân Triệt lúc đó đến mức đôi mắt sưng húp lên như hai quả hạch đào, chật vật lắm mới nộp lên đủ mười chiếc khăn tay nhăn nhúm, ướt sũng. Suốt một canh giờ phạt , lục lọi và nghĩ ngợi hết thải chuyện đau lòng, bi thương nhất đời mới thể miễn cưỡng thành nhiệm vụ để giao nộp. Kể từ bài học nhớ đời đó, hiếm khi rơi nước mắt nữa, xem phương pháp huấn luyện mang hiệu quả vô cùng vang dội.
“Có chuyện gì thì cứ đắn mà , lóc cái gì chứ.”
Đối với đứa con trai sở hữu dung mạo tuấn tú , Lư Tĩnh Thư giờ luôn dành cho sự ưu ái và dịu dàng hơn hẳn, bà nhẹ nhàng đỡ dậy.
“Mẫu , nhi t.ử suýt chút nữa là bắt phò mã của Minh Nguyệt Công chúa !”
…
Thế là Vinh Vân Triệt bắt đầu trút bầu tâm sự, kể tội từ lúc bản lọt mắt xanh của cô nàng ở ngoài phố cho đến hàng loạt những hành động, lời táo bạo của Minh Nguyệt Công chúa trong buổi tiệc. Anh quên ấm ức tố cáo Hoàng đế chỉ ngoài khoanh tay xem kịch , đến đám đồng liêu độc miệng chẳng ai chịu , cứ liên tục xúm trêu chọc . Cuối cùng, chốt bộ câu chuyện bằng một câu cảm thán đầy hãi hùng: “Thật là đáng sợ quá mất...”
Lư Tĩnh Thư xong: “... Ha ha ha ha ha!”
"Mẫu !" Vinh Vân Triệt bất mãn cảm thấy tủi vô cùng.
"Đợi chút , để mẫu nốt cái nào." Lư Tĩnh Thư biểu cảm uất ức hiện rõ mồn một gương mặt của đứa con trai lớn, trong đầu tự chủ mà mường tượng cái khung cảnh khôi hài mô tả lúc nãy. “Ha ha ha ha ha!”