"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 171:&

Cập nhật lúc: 2026-06-12 14:48:58
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Thục phi cực kỳ ngơ ngác. Nàng tội gì cơ? Nàng cái gì ?

 

Hoàng hậu Vân Thục phi với khuôn mặt đầy vẻ hoang mang, khẽ nở một nụ nhạt: “Hiền phi, ngươi xem, chức trách của một phi là gì?”

 

Hiền phi tất nhiên hiểu rõ ý nghĩa của việc tới đây ngày hôm nay, chút chậm trễ dậy bẩm báo: “Bẩm nương nương, chức trách của phi tần là hầu cận quân thượng, kéo dài dòng dõi t.ử tôn.”

 

Hoàng hậu gật đầu, hiệu cho Hiền phi xuống hỏi: “Thục phi, ngươi hiểu rõ ?”

 

Vân Thục phi tức giận đến mức run rẩy, móng tay một nữa bấm rách cả lòng bàn tay, cơn đau giúp nàng kéo lý trí, thốt những lời đại nghịch bất đạo: “Thần hiểu rõ, tạ hoàng hậu nương nương nhắc nhở.”

 

Nàng là để trả lời, từng câu từng chữ đều như nghiến từ kẽ răng.

 

Hoàng hậu cũng mấy để tâm, tiếp tục phán: “Đã như , Thục phi thất nghi ngự tiền , phạt chép cung quy mười , giao cho Ty Tẩm cục một nữa dạy dỗ lễ nghi.”

 

Vân Thục phi gượng gạo gồng dậy: “Vâng.”

 

“Thục phi, bệ hạ yêu chiều, coi trọng ngươi, ngươi cho xứng đáng với phần thương xót đó. Lần hoàng đế đặc biệt chuẩn y cho mẫu ngươi cung bầu bạn với ngươi vài ngày, ngươi hãy chuẩn thu xếp .”

 

Vân Thục phi một nữa lên hành lễ: “Tạ ơn bệ hạ, tạ ơn nương nương.”

 

Dư Tiệp dư : “Nương nương thật cách thể tất thương xót khác, đợi khi tần hoài thai, cũng yêu thương như thế đấy nhé.”

 

Hoàng hậu mắng, liếc nàng một cái: “Vậy thì ngươi còn mau chóng nắm bắt thời gian .”

 

Dư Tiệp dư cúi đầu bộ dạng thẹn thùng.

 

Hiền phi mở lời: “Nữ t.ử nào sinh con mà chẳng bước một chân cửa quỷ môn quan, sinh đẻ muộn một chút cũng hại gì. Bản cung lúc sinh nở tuổi tác còn quá nhỏ, suýt chút nữa là mất nửa cái mạng , hiện tại nghĩ vẫn thấy hãi hùng khiếp vía.”

 

Lời thốt , sắc mặt Vân Thục phi lập tức đổi. Nàng thủy chung luôn dám hoài niệm khung cảnh sinh nở ngày hôm đó, nàng cảm thấy bản kể từ thời khắc còn giống một con nữa, ngược chỉ như một món công cụ, chiếc bình chứa đựng đứa trẻ mà thôi.

 

Dư Tiệp dư vỗ vỗ lồng ngực: “Hiền phi tỷ tỷ đáng sợ quá mất, tần đều thấy hoảng sợ , Thục phi tỷ tỷ lúc sinh sợ ?”

 

Vân Thục phi: “...”

 

Các rốt cuộc là tới đây để cái gì, việc gì thì mau cút cho khuất mắt!!

 

Dư Tiệp dư cứ như thể thấy sắc mặt của Vân Thục phi , tiếp tục : “Tỷ tỷ tất nhiên là sợ , sinh con cho hằng yêu thương thì sợ cơ chứ. Đến cả bệ hạ cũng bảo, tỷ tỷ tâm tư sáng trong, dụng tình sâu đậm. Tần so bì .”

 

Hiền phi tiếp lời: “Phải đấy, bệ hạ thể chân tình của , đó chính là cái phước của . Chẳng bù cho chúng , vụng ăn vụng , lọt mắt xanh của bệ hạ.”

 

Hoàng hậu cúi đầu nhấp một ngụm nước .

 

Trà nước điểm tâm, chén đĩa khí cụ trong điện đều là mang từ cung Phượng Nghi qua. Vì chuyện mà Vân Thục phi nổi trận lôi đình một trận. Sự ghét bỏ, chê bai rành rành của hoàng hậu chẳng khác nào một cái tát trời giáng, giáng thẳng khuôn mặt nàng.

 

Vân Thục phi gượng gạo: “Hiền phi tỷ tỷ và Dư Tiệp dư khéo đùa , đều là phi tần của bệ hạ, tự nhiên đều như cả thôi.”

 

Dư Tiệp dư dùng khăn tay che miệng khanh khách: “Thế thì tất nhiên là khác , tần đây tuyệt đối dám bộ tịch giá mặt bệ hạ .”

 

Hiền phi bồi thêm: “Đừng , bản cung tính cũng là cũ hầu hạ bệ hạ từ lâu , nhưng cũng vạn dám thái độ như thế.”

 

Hoàng hậu phán quyết: “Bất luận là mới cũ, vạn cái đạo lý bắt bệ hạ nhân nhượng, chiều chuộng ngươi. Thục phi, ngươi khắc cốt ghi tâm lấy bổn phận của , tái phạm. Nếu còn , e là sẽ đơn giản chỉ dừng ở việc chép cung quy thế .”

 

Vân Thục phi cúi đầu: “... Vâng, thần ghi nhớ.”

 

Những kẻ dám…

 

Hoàng hậu dứt lời liền dậy rời , phía tháp tùng một đoàn trùng trùng điệp điệp. Vân Thục phi chăm chằm theo bóng lưng rời của hoàng hậu, ánh mắt ngập tràn sự oán độc.

 

Vân Thục phi bước chân tẩm điện liền bắt đầu đập phá đồ đạc, bộ các lọ lọ chai chai bàn trang điểm đều nàng gạt phăng xuống đất. Nàng vẫn thấy bõ tức, vớ lấy chiếc bình gốm sứ chiếc bàn nhỏ đập cho nát bấy.

 

Tri Xuân canh ở ngoài cửa, lắng những tiếng động rầm rầm bên trong phòng, sắc mặt đắng ngắt. Nàng trong lòng nương nương đầy rẫy nỗi bất bình, bởi vì nương nương của năm ngoái thực sự bệ hạ nâng niu, chiều chuộng như báu vật trong lòng bàn tay. Lúc bấy giờ, hoàng hậu nhường nhịn lui bước, các vị nương nương khác càng một ai dám ho he đắc tội với chủ tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-171.html.]

 

Thế nhưng năm nay, ân sủng của nương nương chẳng còn như xưa nữa . Động thái ngày hôm súc của hoàng hậu, rõ ràng nhận sự ngầm cho phép của bệ hạ, chỉ là nương nương liệu thể tự lĩnh ngộ điều .

 

Vân Thục phi khi trút giận xong, vặn ngẩng đầu chiếc gương đồng thấy chính mặt mũi vặn vẹo, thần tình điên dại. Nàng sợ hãi đến mức loạng choạng lùi một bước. Kẻ ở trong gương rốt cuộc là ai? Đây... liệu còn là nàng nữa ?

 

Hoàng hậu giữ Hiền phi và Dư Tiệp dư trò chuyện một lát ở cung Phượng Nghi.

 

Hiền phi ngắm cung Phượng Nghi đổi mới , trong lòng đầy cảm khái. Đây cũng là đầu tiên nàng đặt chân tới những gian phòng khác trong cung Phượng Nghi: “Nương nương quốc cung của nương nương xem ngày càng tinh tế, thần ngắm mà thích vô cùng.”

 

Dư Tiệp dư phụ họa: “Phải đấy ạ, nào tới cũng thấy những sự đổi mới mẻ, tần khi về cũng sửa sang bài trí phòng ốc một chút, sống như thế mới thấy dễ chịu.”

 

Hoàng hậu mỉm : “ , phòng ốc do tự tay thu dọn bài trí mới là hợp ý nhất.”

 

Mấy họ rôm rả tán gẫu thêm một lát, mới kéo sang chủ đề chính.

 

Hiền phi thăm dò: “Nương nương, phía Thục phi...”

 

Dư Tiệp dư thấu hiểu sự sốt sắng của Hiền phi, nếu nàng cũng con cái thì e là cũng sẽ như thế thôi.

 

Hoàng hậu trấn an: “Đừng lo lắng, cứ để nàng tự loạn , chúng chỉ cần quản lý bên cạnh , đừng để kẻ khác đục nước béo cò dòm ngó khe hở là .”

 

Dư Tiệp dư phụ họa: “ thế đấy Hiền phi tỷ tỷ, tỷ cái bộ dạng của Thục phi xem, những kẻ chúng chẳng cần tốn công tay gì, cứ thong thả chờ xem kịch vui là .”

 

Nàng tiếp xúc với các nguồn tin nhiều hơn Hiền phi đôi chút, tự nhiên rõ tình hình hiện tại của Vân gia. Hải thị tiến cung, đối với Vân Thục phi mà là phước là họa thì thảy đều chắc .

 

Cung Phượng Nghi lúc nào cũng vô cùng náo nhiệt. Hiền phi và Dư Tiệp dư rời bao lâu thì Nhị công chúa tới, còn mang theo một món đồ mới tinh.

 

Hoàng đế mới sai đem chú ch.ó tuyển chọn kỹ lưỡng gửi qua, Nhị công chúa liền tức tốc chạy tới để khoe khoang với nương ngay. Nàng chính là bảo bối nhỏ tâm đầu ý hợp nhất của mà, đồ gì chơi vui tự nhiên mang cho nương xem tiên .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Viện Ngự Thú tuyển chọn là hai chú ch.ó con màu trắng, là hai em một bọc sinh đôi. Chúng thuộc giống ch.ó sư t.ử (chó Chow Chow), lông xù bồng bềnh, tính tình ôn hòa, thể lớn cấu cốt.

 

Nhị công chúa thích vô cùng, nhưng hiện tại ma ma cho phép nàng ôm ẵm, để tiểu thái giám huấn luyện ch.ó dạy dỗ bài bản một thời gian . Nàng chỉ thể giương mắt trân trân.

 

Hoàng hậu cảm thấy Nhị công chúa như buồn , nhịn xoa xoa đầu nàng.

 

Chú ch.ó của Thái t.ử thì dọn ở hẳn hoi trong chuồng ch.ó ở điện Luật Chính, còn hai tiểu thái giám chuyên trách chăm sóc. Không cần Nhị công chúa dặn dò, Thượng Cung cục cho xây dựng một chiếc chuồng ch.ó tương tự bên trong cung Trường Lạc. Công việc béo bở, nhiều tiểu thái giám tranh , trải qua mấy vòng tuyển chọn mới chốt nhân tuyển. Có đôi khi, chăm sóc thú cưng của quý nhân còn thể diện hơn cả hầu hạ vị phi tần sủng ái.

 

“Nương nương, chỉ ý đưa tới Vân phủ , Hải thị ba ngày sẽ tiến cung bầu bạn với Thục phi.”

 

“Vâng, tiếp theo hãy chăm chú kỹ , phía công chúa và Thái t.ử cũng canh chừng nghiêm ngặt.”

 

Vì lý do thể bất an nên đặc cách cho mẫu tiến cung. Đây là đãi ngộ dành cho sủng phi đến nhường nào cơ chứ, chỉ là Vân Thục phi liệu gánh vác nổi thôi.

 

Hoàng hậu hiện tại những việc đều né tránh Nhị công chúa. Những đau khổ bản từng nếm trải, nàng con gái nếm nữa. Có những chuyện, cho dù đích trải qua thì cũng rõ.

 

“Mẹ, tại lúc Thục phi sinh nở, phụ hoàng cho mẫu nàng tiến cung, giờ cho ?”

 

Nỗi nghi hoặc , Vân Thục phi cũng . thể gặp mẫu , nàng thủy chung vẫn thấy vui mừng. Cho dù vị mẫu đối xử với nàng bằng ở thời hiện đại, nhưng cũng mạnh hơn cha nàng nhiều.

 

Thế nhưng, tại mẫu thể tiến cung lúc chứ? Là do hoàng hậu cái gì ?

 

 

Loading...