"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 154:•

Cập nhật lúc: 2026-06-10 14:52:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Kim Hỉ bưng tấu chương dâng đến mặt Hoàng đế. Hoàng đế xem xong liền hiệu cho Dương Kim Hỉ mang xuống cho bá quan truyền duyệt. Diệp Phùng Xuân lặng lẽ quỳ, điều chỉnh thở của để chuẩn đối phó với những việc tiếp theo.

 

"Bệ hạ, Diệp Phùng Xuân thật sự là mật lớn bằng trời, thần cho rằng nên lập tức bãi quan đuổi cô khỏi kinh thành." Một vị đại nhân mới xem qua sơ lược liền lập tức thở dốc, mặt đỏ tía tai, nhanh chóng bước khỏi hàng tiến ngôn.

 

“Diệp Phùng Xuân, ngươi lay chuyển quốc bản.”

 

“Bệ hạ, việc vạn thể.”

 

“Xin bệ hạ tam tư.”

 

Bản tấu chương giống như một giọt nước rơi chảo dầu nóng, dấy lên một trận xôn xao náo loạn. Hoàng đế chỉ lặng lẽ đám đại thần của nhảy lên nhảy xuống, ai nấy đều lộ vẻ t.h.ả.m hại. Đương sự Diệp Phùng Xuân hình động đậy, đợi đến khi xong mới chậm rãi mở lời.

 

“Các vị đại nhân hà tất kích động như , việc đối với đại Dung trăm cái lợi mà một cái hại, các vị cây ngay sợ c.h.ế.t , việc gì ngăn cản.”

 

“Phi, Diệp Phùng Xuân ngươi ngậm m.á.u phun , đây rõ ràng là đang loạn triều cương của quốc gia!”

 

“Đây là do Thái tổ khai quốc triều Dung định , ngươi thể sửa là sửa.”

 

“Bệ hạ, tổ chế thể trái, càng thể tùy tiện sửa đổi, nếu đời bắt chước theo thì .”

 

Diệp Phùng Xuân liền mỉm : “Vị đại nhân , đây chính là bản tấu chương thứ hai của hạ quan, vặn thể giải quyết những vấn đề , xin bệ hạ xem xét.”

 

Hoàng đế đón lấy bản tấu thứ hai, xem xong tiếp tục cho bá quan truyền duyệt. Lần triều đường suýt chút nữa biến thành cái chợ. Không còn là tình thế một chiều công kích Diệp Phùng Xuân nữa. Một bộ phận gật đầu phụ họa, việc thể hành thông. Một bộ phận khác thì bọt mép văng tung té, công kích bất kỳ ai tán đồng việc .

 

Khi Hoàng đế thấy một vị đại thần tháo cả giày ném một vị quan viên đang cãi với , ngài liền liếc Bùi Chấp một cái.

 

Bùi Chấp bước khỏi hàng, giọng nâng cao: “Bệ hạ, thần xin thỉnh nguyện.”

 

Sự hỗn loạn tại hiện trường vì hành động của ông mà dừng . Vị đại nhân ném giày lén lút nhặt giày về chân, xem như chuyện gì xảy trở vị trí. Những khác cũng lượt lui về chỗ cũ.

 

“Bệ hạ, thần cho rằng đề xuất của Diệp đại nhân thực sự , thần nguyện ý cùng Diệp đại nhân chung tay phụ trách việc .”

 

Mấy vị đại thần còn ầm ĩ, lúc chẳng lấy một ai phản đối. Nguyên nhân đơn giản, ai cũng Bùi Chấp là tín của Hoàng đế. Việc rõ ràng Hoàng đế ngầm cho phép, họ nhảy cao đến cũng đổi cục diện. Chẳng trách mấy con cáo già nãy giờ cứ im lặng tiếng. Chẳng trách họ phản ứng dữ dội như , Diệp Phùng Xuân rõ ràng là đang giẫm thẳng t.ử huyệt của họ. Cái gì mà quan dân đồng tội, phu thê đồng tội. Thật là thể thống gì. Họ bò lên đến vị trí , chẳng là vì để hưởng đặc quyền , Diệp Phùng Xuân đúng là mật lớn gan trời.

 

Lúc tan chầu, mỗi vị quan viên ngang qua Diệp Phùng Xuân đều hừ một tiếng với cô. Có còn chặn cô .

 

“Diệp đại nhân, việc tam tư hậu hành.”

 

“Diệp đại nhân cẩn thận nhiều đấy.”

 

Diệp Phùng Xuân chỉ chắp tay hành lễ với mấy họ: “Hạ quan tạ ơn các vị đại nhân nhắc nhở, tự khắc sẽ cẩn thận.”

 

“Hừ.”

 

Mấy vị quan viên phẩy tay áo rời , Diệp Phùng Xuân đám đồng liêu xung quanh tự động né xa , khẽ lắc đầu thở dài.

 

Chuyện ở trong dân gian cũng truyền tai rộng rãi. Mọi tranh luận gay gắt xem Mao thị rốt cuộc đáng c.h.ế.t . Tại các thư cục, quán cũng ít tụ tập để tranh biện hơn thua. Đại đa nữ t.ử đều đau lòng cho xót xa cho cảnh ngộ của Mao thị. Đám nam t.ử thì lo lắng thê t.ử nhà sẽ học theo, liền hạ lệnh nghiêm cấm bàn tán chuyện trong nhà. Những việc Diệp Phùng Xuân là chuyện một sớm một chiều. phán quyết dành cho Mao thị thì thể trì hoãn quá lâu.

 

“Bên cái gì thế?”

 

“Cho xem một cái, cho xem với.”

 

“Mau tránh chút , tú tài lão gia tới , để tú tài lão gia giảng cho chúng .”

 

Bảng thông báo cạnh huyện nha vây quanh kín mít trong ba tầng ngoài ba tầng. Ai nấy đều hiếu kỳ xem nội dung mới dán lên là cái gì. Vị tú tài lão gia để râu dê khi chăm chú xem xong liền bắt đầu lớn tiếng giảng giải cho những dân làng đang vây quanh.

 

“Mọi đều nhớ vụ án g.i.ế.c chồng mấy ngày chứ, bên là phần giới thiệu vụ án cùng kết quả xử lý đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-154.html.]

 

“Xử lý thế nào , phụ nữ độc ác đó lăng trì ?”

 

“Loại nữ t.ử như thế, c.h.ế.t vạn cũng tiếc.”

 

!”

 

“Đáng sợ quá.”

 

Hai gã nam t.ử ánh mắt hung hãn lớn tiếng la hét. Những khác cũng xúm phụ họa theo, ai nấy đều phẫn nộ, cứ như thể gã đàn ông c.h.ế.t của họ . Tú tài giơ tay ấn xuống, hiệu cho giữ im lặng. Ông giấu nét phức tạp trong ánh mắt đem bộ câu chuyện kể một cách trọn vẹn.

 

Mọi xong, sắc mặt đều vô cùng khó coi. Mấy mới la hét hăng hái nhất lúc liền lén lút lùi ẩn nấp đám đông, sợ khác nhận lời là của .

 

"Tú tài lão gia, Mao thị tuyên tội gì?" Một bà lão quấn khăn đầu lau nước mắt hỏi.

 

là đáng thương quá mà.”

 

"Gã đàn ông đó thật sự đáng c.h.ế.t." Một đàn ông con gái nghiến răng nghiến lợi . Đứa con gái nhỏ trong nhà cũng là bảo bối tay ông, nghĩ đến đứa trẻ bằng tuổi con gánh chịu những điều , ông khỏi rùng một cái.

 

"Bọn buôn thật đáng c.h.ế.t, nhất định phài nghiêm trị." Một ông lão khác trầm giọng , đứa con gái thứ hai của ông chính là bắt cóc mất, đến nay vẫn bặt vô âm tín. Vợ ông vì chuyện đến mù cả mắt, quả thực dám nghĩ đến việc con gái trải qua những gì.

 

“Bệ hạ thánh minh, tự nhiên sẽ xử lý công bằng, cho triệt phá nha hành nơi bọn buôn ẩn nấp .”

 

“Còn về phần Mao thị, niệm tình cô nguyên nhân chính đáng, phạt khổ dịch mười năm.”

 

“Á, khổ dịch thì còn sống nổi ?”

 

“Sống chứ, dẫu vẫn hơn là lăng trì lưu đày.”

 

“Chuyện ai mà chẳng cơ chứ, bà cố quanh năm khỏi cửa nhà còn chuyện từ chỗ bác dâu hàng xóm đấy thôi. Khổ dịch cũng chia nhiều loại, bệ hạ chắc chắn sẽ phái trông nom.”

 

“Con trai nhỏ của ông họ , đứa con gái nhỏ của Mao thị cũng tìm thấy , quan phủ sẽ giúp đỡ chăm sóc, đưa đến Từ Cô viện .”

 

“Thật , thì quá , chỉ cần Mao thị vượt qua thời gian thì hai con họ thể đoàn tụ .”

 

“Ta mau chóng về nhà bảo với nhà một tiếng mới , hôm qua ông còn ở nhà mắng nhiếc Mao thị đấy.”

 

“Ây da, cũng về cho những xung quanh , đúng là một đáng thương.”

 

Mọi câu trả lời liền lượt giải tán. Vị tú tài thì lặng bên bảng thông báo một hồi lâu, chăm chằm ba chữ "Diệp Phùng Xuân" hiển thị ở vị trí chủ thẩm đó mà mãi thể hồi phục tinh thần.

 

Lúc , Lư Tĩnh Thù đang cùng một cô nhóc đăm đăm. Cô nhóc chính là con gái của Mao thị, ở nhà gọi là Thất Nha, ở hoa lâu gọi là Tiểu Thất. Đến Trân Bảo Các, Võ Tam Nương đặt cho cô nhóc một cái tên mới, gọi là Mao Duyệt Ninh. Hy vọng cô nhóc từ nay về cuộc sống vui vẻ, bình an.

 

Võ Tam Nương đối với cô nhóc vô cùng yêu thích, vốn dĩ chỉ là thuận tay cứu giúp, nào ngờ cô nhóc tuổi còn nhỏ mà đầu óc vô cùng linh hoạt. Trải qua những đau khổ của cuộc sống nhưng hề để bóng đen tâm lý trong lòng cô nhóc, ngược còn khiến cô nhóc càng thêm kiên cường bất khuất. Nhiệm vụ vị sư phụ phụ trách chỉ dạy giao cho cô nhóc, cô nhóc đều thể thành vượt mức, học cái gì là hiểu ngay cái đó, bắt tay vô cùng nhanh chóng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Võ Tam Nương ít lời khen ngợi cô bé từ thuộc hạ, bản cô cũng chú ý đến đứa trẻ . Trưởng thành từ chốn phong nguyệt, cô giỏi sắc mặt, thường cần mở miệng cô bé đưa tới đúng thứ cần dùng.

 

“Con theo ?”

 

 

Loading...