"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 120:*0*

Cập nhật lúc: 2026-06-09 15:28:52
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lư Tĩnh Thù quen với việc hiểu lầm, bà bây giờ cũng chẳng buồn giải thích nữa.

 

thì đợi đến khi bọn họ tận mắt thấy thật, tin đồn nhảm nhí tự nhiên sẽ tan biến.

 

Hai bên thống nhất ngày cưới mùng mười tháng Sáu, lúc đó Vinh Vân Lan cũng kết thúc đợt huấn luyện, trở về tổ chức hôn lễ, rước thê t.ử về dinh sớm một chút.

 

Như thì nhiệm vụ dạy dỗ đứa con trai coi như thành một nửa .

 

Lư Tĩnh Thù ưng ý với cô con dâu tương lai , rõ ràng là cô nương nhỏ cũng thiện cảm với bà.

 

Lư Tĩnh Thù còn hỏi Lộ Hân xem cô tham gia thi tuyển nữ quan .

 

Bà cảm thấy với tài học uyên bác của Lộ Hân, nếu thi thì quả là một sự uổng phí lớn.

 

Lời thốt , mấy Lộ gia đều vô cùng kinh ngạc.

 

Lộ phu nhân e dè lên tiếng: “Lão phu nhân, ngài cũng quy định mà, nữ quan hai mươi lăm tuổi mới phép sinh nở, chuyện e là...”

 

Ở thời đại , việc đợi đến năm hai mươi lăm tuổi mới phép sinh con, gần như đồng nghĩa với việc cấm sinh đẻ.

 

Đối với giới quý tộc, đừng là hai mươi lăm, chỉ cần đến hai mươi tuổi mà vẫn con nối dõi, thì gia đình rục rịch tính đến chuyện nhận con nuôi .

 

Lư Tĩnh Thù điềm nhiên : “Dạo gần đây tiếp xúc và học hỏi từ một vị y sư, thu nhận ít kiến thức bổ ích. Thực chất việc nữ t.ử sinh đẻ khi tuổi chững chạc hơn một chút cho sức khỏe của cả lẫn con. Hơn nữa, với tài năng xuất chúng của Hân tỷ nhi, nếu để mai một thì thật sự là quá đáng tiếc.”

 

“Ta hiểu những lo lắng trong lòng . Nhị Trụ T.ử thể cưới Hân tỷ nhi về vợ là cái phúc phận tu ba đời của nó , còn cái chuyện nạp ư, nó nhất là đừng mơ tưởng hão huyền. Nếu như thật sự con nối dõi, thì chẳng đại ca của nó cũng đông con cháu đó , cùng lắm thì nhận nuôi một đứa, chuyện nhỏ nhặt mà, gì to tát .”

 

Ba Lộ gia: ……

 

Lão phu nhân , ngài thật sự cảm thấy đó là chuyện nhỏ nhặt ?

 

Lại dành một phút mặc niệm cho Nhị Trụ Tử!

 

Lộ Hân từ nãy đến giờ vẫn giữ im lặng, chủ yếu là vì những vấn đề liên quan đến việc sinh đẻ mà mẫu nhắc tới, đối với một cô nương xuất giá như cô, vẫn là những điều phần tế nhị. Nếu vì quá đỗi sửng sốt, Lộ phu nhân tuyệt đối sẽ bao giờ đề cập đến chuyện mặt con gái .

 

Lộ Hân khẽ hỏi: “Lão phu nhân, ngài thực sự tin rằng cháu thể ?”

 

Cho dù từ nhỏ cô luôn rèn rũa cùng trưởng, nhưng cô từng dám mơ tưởng đến việc bản thể đặt chân lên chốn quan trường.

 

dám, và cũng thể.

 

Những khao khát , cô dám thốt lên, phụ mẫu cô càng dám nhắc tới, thế nhưng Lư Tĩnh Thù – chồng tương lai của cô – đủ uy quyền để gợi mở con đường đó.

 

Đây chẳng là một bi kịch chua xót của phận nữ nhi trong thời đại .

 

Lư Tĩnh Thù: “Hân tỷ nhi, cháu dĩ nhiên là thể, cháu tin năng lực của bản . Đừng sợ hãi, nhất định sẽ hết lòng hỗ trợ cháu.”

 

Lộ Hân gật đầu quả quyết: “Vâng, ạ, cháu .”

 

Lộ phu nhân lo lắng thốt lên: “Hân tỷ nhi...”

 

Thực cũng những lúc bà cảm thấy hối hận vô cùng, tại ngay từ đầu cho phép con gái học chung với các trưởng.

 

Đôi khi, quá nhiều đạo lý chẳng thà cứ ngây ngô gì còn hơn.

 

Đọc quá nhiều sách vở, tầm và lý tưởng cũng sẽ ngày một cao xa.

 

bản chẳng sức mạnh để xoay vần thực tại, như chỉ càng khiến cuộc đời thêm phần bức bối, đau khổ hơn cả những nữ t.ử bình thường.

 

Sự ngây thơ, gì, đôi khi chính là một lớp áo giáp bảo vệ cho bản .

 

Lư Tĩnh Thù nhẹ nhàng trấn an: “Được , Lộ đại nhân, Lộ phu nhân, hai cũng cần quá mức lo lắng. Dựa gia thế của hai nhà chúng , việc che chở cho con trẻ nhà chắc chắn là chuyện gì to tát. Con trẻ tiền đồ, đó là chuyện đáng ăn mừng. Thay vì lo lắng, chi bằng chúng cùng bàn bạc xem nên sắp xếp cho Hân tỷ nhi vị trí nữ quan nào thì thích hợp nhất. Về khoản thì Lộ đại nhân là am hiểu nhất, ngài thấy ?”

 

Lộ Bình lấy ống tay áo chậm chậm nước mắt: “Được, ...”

 

Trong những đứa con của , ông cưng chiều nhất chính là cô con gái , từ nhỏ con bé vô cùng thông minh hiểu chuyện, là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ nhất của ông, ông thấu hiểu những hoài bão lớn lao ẩn sâu trong lòng con gái chứ.

 

, cho dù ông đồng ý, thì gia tộc cũng tuyệt đối sẽ chấp nhận.

 

Gia tộc sẽ quy chụp rằng con gái ông loạn, ảnh hưởng đến thanh danh của các cô gái khác trong nhà.

 

Hân tỷ nhi là một đứa trẻ hiểu chuyện, con bé từng chủ động nhắc đến những ước vọng . Kể từ ngày đính hôn, con bé vẫn luôn mang trong một nỗi u buồn trầm mặc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-1200.html.]

Chỉ đến khi tới thăm phủ Trấn Quốc Công , con bé mới dần lấy chút sức sống.

 

Chính vì lý do , ông luôn cố gắng bảo vệ mối hôn sự , gặp một chồng minh lý hiểu chuyện, thì cho dù phu quân chút kém cỏi, con gái ông vẫn sẽ một cuộc sống êm đềm, hạnh phúc.

 

Nay, đến chồng tương lai cũng phản đối, thì ý kiến của những khác cứ coi như gió thoảng bên tai là xong.

 

Ha ha ha.

 

Cuối cùng, đến quyết định sẽ để Lộ Hân đăng ký tham gia kỳ thi tuyển nữ quan của Thái Thường Tự, nơi mà phụ cô chính là đầu, đây dĩ nhiên là sự lựa chọn tối ưu nhất.

 

Lư Tĩnh Thù từng đề xuất Hàn Lâm Viện, bởi vì tài năng và học thức của Lộ Hân quả thực xuất chúng.

 

qua cuộc trò chuyện, bà nhận rằng Lộ Bình lẽ từ nhỏ thường xuyên dẫn Lộ Hân theo bên dạy dỗ, nên cô nắm rõ những sự vụ trong Thái Thường Tự, bản cô cũng tỏ vô cùng hứng thú với những công việc ở đó.

 

Việc cũng chẳng cần đến Lư Tĩnh Thù nhúng tay , tự bản Lộ Bình thể lo liệu êm xuôi.

 

Đến khi Lộ Hân và Nhị Trụ T.ử chính thức bái đường thành , Lộ Hân là một mang chức quan, nghĩ đến cảnh tượng hai cha con cùng , thấy vui vẻ tự hào .

 

Lư Tĩnh Thù thầm nghĩ nếu mà là Lộ Bình, bà chuyện từ lâu , cùng lắm thì bắt rể về nhà.

 

Từ từ xây dựng bồi đắp, đợi đến khi con gái thăng quan tiến chức, thì lượng gia đình kết thông gia thực cũng chẳng hề ít ỏi gì.

 

Chẳng qua là đều e ngại dám mạo hiểm đ.á.n.h cược mà thôi.

 

Chuyện hề giấu giếm cô con gái Hoàng hậu và cháu ngoại Thái t.ử của .

 

rèn rũa cho cháu ngoại tư tưởng bình đẳng nam nữ ngay từ bây giờ.

 

Đều là việc cho cháu, bất kể là nam nữ, cứ ai thì giao việc cho đó.

 

Số lượng nữ quan tăng lên, đồng nghĩa với việc tài giỏi cháu thể dùng cũng tăng lên, thì khác, dẫu thì nhân tài cũng chẳng thiếu.

 

Thái t.ử tỏ vẻ ghi nhớ từng lời dạy bảo, và ngay tối hôm đó vội vàng đem quan điểm tỉ tê với phụ hoàng kính yêu của .

 

Thời gian ấm áp buổi tối của hai cha con bắt đầu từ chủ đề .

 

Thái tử: “Phụ hoàng, nhi thần một chuyện rõ, mong phụ hoàng giải đáp giúp nhi thần.”

 

Hoàng đế thản nhiên đón nhận ánh mắt đầy sùng bái của nhi tử, điềm tĩnh hỏi: “Ồ? Chiêu nhi chuyện gì hiểu nào?”

 

Thái tử: “Phụ hoàng, dạo gần đây nhi thần theo phu t.ử học sử, phát hiện một hoàng đế thần t.ử uy hiếp, bọn họ chẳng là phận bề , thể ngược uy h.i.ế.p bậc đế vương chứ?”

 

Hoàng đế vô cùng nắm rõ tiến độ học tập của nhi tử, ngài nhi t.ử dạo gần đây đang học đến giai đoạn lịch sử suy vong của tiền triều.

 

Hoàng đế: “Sự hưng suy của một vương triều, xét cho cùng đều bắt nguồn từ yếu tố con . Hoặc là do hoàng đế hôn quân vô đạo, lạm sát trung thần, hoặc là do gian thần lộng quyền, mưu đồ che mắt thánh thượng. Chung quy , đều là do đầu nhu nhược kém cỏi, là do trong tay tài để trọng dụng.”

 

Thái tử: “Thiên hạ đông đúc bao nhiêu , thể tài để trọng dụng cơ chứ?”

 

Hoàng đế: “Chiêu nhi, việc bổ nhiệm và tuyển chọn quan của chúng đều tuân theo những quy củ nghiêm ngặt, thế nhưng, quy củ là do con đặt , mà con thì luôn chất chứa những tư tâm tạp niệm. Những quy củ đó thực chất cũng chẳng hề công bằng tuyệt đối, đôi khi, những tuyển chọn lên, thực chất là những quân cờ sắp xếp sẵn từ .”

 

Thái tử: “Vậy phụ hoàng, chúng thế nào để ngăn chặn những chuyện như xảy ?”

 

Hoàng đế: “Đây chính là thuật ngự nhân, con cai quản bọn họ, nhưng phép trói buộc bọn họ quá chặt; con thanh trừng tham quan, nhưng thể tiêu diệt tất cả tham quan cùng một lúc, con đặt các luật lệ, nhưng thể ép buộc tất cả nhất răm rắp tuân theo.”

 

Thái tử: “Phụ hoàng, giả sử những thần t.ử đều đối thủ của riêng , thì bọn họ sẽ còn cơ hội để chống đối hoàng đế nữa ?”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoàng đế: “Chiêu nhi thông minh lắm, đây chính là đạo lý kiềm chế lẫn . Quả thực khả thi.”

 

Thái tử: “Vậy chúng cứ sắp xếp thật nhiều mỗi vị trí, để bọn họ tự quản thúc lẫn , thế chẳng là xong ? Phụ hoàng, cũng đó, nhi thần am hiểu mấy chuyện , nhưng nhi thần thực sự góp một phần sức lực giúp đỡ phụ hoàng, để phụ hoàng đỡ vất vả hơn. Nhi thần nghĩ nếu bọn họ tự giám sát lẫn , thì phụ hoàng sẽ bớt lo nghĩ nhiều.”

 

Hoàng đế vui mừng lớn: “Ha ha ha, Chiêu nhi của trẫm thật hiếu.”

 

Thái tử: “Phụ hoàng, xem nhi thần đúng ? Chúng thế nào để bọn họ tự quản thúc lẫn đây?”

 

 

Loading...