"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 100:(๑♡⌓♡๑)

Cập nhật lúc: 2026-06-07 16:29:58
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thành Mộng Kiều: “Nương, là con thực sự thích bọn họ, con chỉ là khao khát cái cảm giác chú ý, ái mộ, con xa .”

 

Lương Tĩnh: “Kiều tỷ nhi, từ nhỏ con chịu ít khổ cực, Hầu phủ là cái bộ dạng như , khó tránh khỏi sẽ ảnh hưởng. bây giờ khác, con là con gái của Lương Tĩnh , con chính là con, là độc nhất vô nhị. Con xuất sắc, khác ngưỡng mộ và chú ý là chuyện bình thường, cô gái nhỏ thích cảm giác chẳng gì sai cả, nhưng chúng thể tổn thương khác.”

 

“Quan trọng nhất là, so với việc mong khác chú ý, nương càng mong con thể tự hào về chính bản , đừng sống vì ánh mắt của khác, hãy sống vì chính .”

 

Thành Mộng Kiều chủ động ôm Lương Tĩnh một cái: “Nương, cảm ơn , con hiểu ạ.”

 

Những lời tâm tình của hai con từng khiến hai đàn ông trong nhà vô cùng tò mò, hai cha con vò đầu bứt tai rốt cuộc hai con gì.

 

Cuối cùng bạo lực trấn áp, thể đạt ước nguyện.

 

Lần Thành Mộng Kiều thấy Lư Hoài Viễn và Tề thị, liền chủ động hành lễ vấn an Tề thị, còn xin phép Lương Tĩnh, mời hai họ cùng một gian sương phòng để nghỉ ngơi.

 

Thành Mộng Kiều: “Tề phu nhân, là do cháu hiểu chuyện, suýt chút nữa phá hỏng hôn sự của Lư công tử. Sau cháu sẽ như nữa, gây cho ngài ít phiền toái, hy vọng ngài thể tha thứ cho cháu.”

 

Nói xong còn rót tạ với Tề thị, thái độ vô cùng đúng mực.

 

Lương Tĩnh: “Tề phu nhân, Mộng Kiều quả thực , chuyện cũng thoát khỏi sự liên can của Hứa thị. Hiện giờ Mộng Kiều là con gái của , bảo đảm con bé sẽ hành xử như nữa.”

 

Phu quân của hai đều là võ tướng, Tề thị và Lương Tĩnh cũng coi như là quen, đối với sự đổi của Thành Mộng Kiều, bà cũng đều thấy rõ.

 

Chuyện của phủ Tĩnh Tư Hầu, ở kinh thành ai là , trải qua những chuyện đó mà Thành Mộng Kiều hư hỏng tuyệt vời .

 

Bà cũng quá khắt khe với một cô gái nhỏ từ bé trải qua nhiều kiếp nạn.

 

Tề thị nhận lấy chén nhấp một ngụm, đó : “Mộng Kiều, sai mà sửa, đó là điều đáng quý nhất. Sau ngày tháng còn dài, cha con đều là , con hiếu kính bọn họ cho thật .”

 

Thành Mộng Kiều Tề thị cho qua chuyện , vội vàng hành lễ: “Tạ phu nhân chỉ dạy, Mộng Kiều xin ghi nhớ.”

 

Sau đó Thành Mộng Kiều bước đến mặt Lư Hoài Viễn, khẽ nhún hành lễ: “Lư công tử, là do , một chuyện khiến và T.ử Tình nảy sinh hiểu lầm. Là do ghen tị T.ử Tình sủng ái trong phủ, nên mới cố ý những chuyện đó, mong thể tha thứ cho . T.ử Tình là một cô gái , chúc hai răng long đầu bạc.”

 

Lư Hoài Viễn nước mắt rưng rưng: “Mộng Kiều, thực sự tình cảm với .”

 

Thành Mộng Kiều mỉm nhạt: “Lư công tử, để tâm chỉ là một cái vỏ bọc giả tạo của mà thôi, con đó vốn dĩ tồn tại, và cũng hề hiểu rõ con thật của .”

 

Lư Hoài Viễn: “Ta thể tìm hiểu mà.”

 

Thành Mộng Kiều: “Lư công tử, hôn ước của là do Tiên đế ban tặng, nên tìm hiểu là T.ử Tình mới đúng, hy vọng đừng phụ lòng tỷ .”

 

“Hơn nữa, đối với hề tình cảm nam nữ, cũng sẽ gặp nữa, cứ coi như là bạn bè thuở thiếu thời . Lư công tử, , và đối với T.ử Tình tình cảm, chỉ là nhận mà thôi. Hy vọng và T.ử Tình hữu tình nhân chung thành quyến thuộc.”

 

Nói xong cô liền theo Lương Tĩnh rời .

 

Lương Tĩnh: “Mộng Kiều, con lắm, nương tự hào về con!”

 

Thành Mộng Kiều rúc lòng Lương Tĩnh.

 

Cô nhớ kiếp bản luôn là một vô hình mờ nhạt trong phủ Tĩnh Quận vương, vì những lời bàn tán của hầu, cô cũng từng tiếp xúc với ca ca.

 

Hứa thị mỗi gặp cô đều vô cùng chán ghét, chê cô hiểu lễ nghi, hành xử thô lỗ.

 

Thế nhưng, cô học những thứ đó ?

 

Những gì Nguyên Mộng Nam học, chẳng cũng là do Hứa thị bỏ tâm tư dạy dỗ ?

 

từng dạy cô, chê bai cô.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phụ càng quan tâm đến cô, ông luôn đối xử với Nguyên Mộng Nam, còn tốn bao tâm tư tìm cho Nguyên Mộng Nam một mối hôn sự .

 

Còn về phần cô, họ bắt cô hòa .

 

Triều Dung và Bắc Tương kết minh, hai nước quyết định liên hôn, đối tượng liên hôn là Thất hoàng t.ử của Bắc Tương quốc.

 

Nghe mẫu của xuất bình dân, Bắc Tương vương sủng ái. Thất hoàng t.ử là con trai út, vì Thái t.ử lập từ sớm, nên bà tìm một chỗ dựa vững chắc cho con trai .

 

Thành Mộng Kiều đồn g.i.ế.c như ngóe, háo sắc đa tình, còn bạo hành thê đến c.h.ế.t.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-100.html.]

Cô luôn nhốt ở trong nhà, những chuyện cũng là do tỳ nữ bên cạnh kể .

 

Đôi cha ruột của cô, chỉ thấy lợi ích đằng , chẳng ai quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của đứa con gái .

 

Ngày ngày Thành Mộng Kiều đều mấy tỳ nữ lén lút bàn tán, cô thê t.h.ả.m , Nguyên Mộng Nam hạnh phúc nhường nào.

 

Vốn dĩ mối hôn sự là của Nguyên Mộng Nam, kết quả cô lóc ỉ ôi một trận, liền đổi thành Thành Mộng Kiều.

 

Tĩnh Quận vương cảm thấy đứa cháu gái nào cũng giống .

 

Chọn gia đình họ, chẳng qua là vì nhà họ đông con mà thôi.

 

Hoàng đế định gả con gái ruột của , nên mới chọn trong tông thất, nhận nghĩa nữ, phong công chúa.

 

Cô từng đấu tranh, nhưng coi giữ nghiêm ngặt.

 

Lúc Nguyên Mộng Nam mặt về thăm nhà, còn cố ý đến thăm cô.

 

Ánh mắt đắc ý, lúc cô cứ như đang hạt bụi mặt đất, chỉ liếc một cái thản nhiên thu hồi tầm mắt.

 

Sau khi lấy chồng, cô trông càng thêm rạng rỡ xinh .

 

Nhìn qua liền , chắc chắn là cùng phu quân phu xướng phụ tùy, vô cùng ân ái.

 

Phu quân của cô , vốn dĩ là vị hôn phu của cô mà.

 

Người đàn ông từng bảo vệ khi cô bắt nạt , lúc tin hòa , hùa theo khuyên nhủ cô.

 

“Mộng Kiều, Nam nhi cơ thể yếu ớt, chịu nổi khí hậu giá rét ở Bắc Tương, hãy gả .”

 

“Năm đó nếu Nam nhi tâm địa lương thiện, bảo cứu , nghĩ sẽ thèm quản một con nha đầu nhà quê như ?”

 

Cô cứ tưởng như là đau khổ tột cùng , ngờ, chuyện đau khổ hơn vẫn còn ở phía .

 

Đêm ngày xuất giá, mẫu Hứa thị hiếm khi đến phòng thăm cô, còn mang cho cô một bát canh do chính tay bà nấu.

 

Bát canh đó, khiến cô mê man suốt một ngày một đêm.

 

Đến khi tỉnh , Nguyên Mộng Nam trở thành "Nguyên Mộng Kiều" và xuất giá .

 

Cô chỉ là quá tham luyến sự ấm áp của . Khao khát một chút tình mẫu tử.

 

Không ngờ, Hứa thị loại chuyện .

 

Chuyện , tất cả ngầm đồng tình.

 

Ngay cả giới huân quý kinh thành cũng tưởng rằng, vốn dĩ là Ngũ tiểu thư xuất giá, Lục tiểu thư hòa .

 

Thật nực bao, cô nhỏ bé như , ai sẽ để tâm đến cô chứ?

 

chấp nhận phận , mà Nguyên Mộng Nam vẫn còn đến kích động cô.

 

Cô nhớ lúc đó Nguyên Mộng Nam bên mép giường, còn dùng tay sờ mặt cô.

 

Gần đến ngày xuất giá, bọn Hứa thị để phòng ngừa xảy biến cố, mỗi ngày đều hạ đủ lượng t.h.u.ố.c cơm nước của cô.

 

Cô suốt ngày đều trong trạng thái mơ màng, mê man.

 

Nguyên Mộng Nam: “Chậc chậc, , để bản nông nỗi , Thất hoàng t.ử là một bến đỗ , chắc chắn sẽ yêu thương , cứ an tâm mà xuất giá .”

 

Nguyên Mộng Kiều đưa tay đ.á.n.h cô , nhưng căn bản chút sức lực nào, chỉ đành ngoảnh đầu né tránh: “Ai cho tỷ đây, cút ngoài!”

 

Nguyên Mộng Nam bóp chặt cằm cô, ép cô đầu , chỉ thể thẳng : “Muội thể ăn thô lỗ như , lỡ chọc giận Thất hoàng t.ử thì ?”

 

Nguyên Mộng Kiều sức, chỉ trừng mắt căm phẫn.

 

Nguyên Mộng Nam: “A, gì nữa, đang nghĩ chỉ cần xuất giá là thể rời xa nơi ?”

 

vỗ vỗ lên mặt cô, giọng điệu dịu dàng: “Đừng hòng nhé, định sẵn là thể hòa . Sự kết minh giữa Đại Dung và Bắc Tương, cũng định sẵn là vì mà tan vỡ. Muội , , chính là tội nhân của Đại Dung, phụ mẫu, tộc nhân của , cũng sẽ vì vạ lây.”

 

“Tỷ tỷ cũng coi như báo thù giúp , dù thì cũng chỉ là thêm mắm dặm muối, những kẻ thực sự tổn thương , phớt lờ , chính là bọn họ mà.”

 

Nguyên Mộng Kiều lúc đó hiểu cô ý gì.

 

Chỉ cảm thấy n.g.ự.c đau nhói.

 

 

Loading...