NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 84: Các anh hùng, hãy lựa chọn đi nào

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:13:06
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió sông Vân Thủy hiu hiu thổi, dài dằng dặc, lúc gần lúc xa, khiến giọng của Cận Nhược, âm thanh của Tịnh Môn, và cả thanh âm của thế giới dường như đều cuốn thật xa. Lâm Tùy An ngơ ngẩn gương mặt Hoa Nhất Đường, thấy khẽ tiến gần, đôi lông mày nhíu chặt, đôi mắt ướt át chớp chớp, hàng mi dài rủ xuống khẽ rung động.

Cảm giác khô miệng đắng họng ùa về, Lâm Tùy An nuốt nước bọt cái ực: "... Cái gì..."

Hoa Nhất Đường ngước mắt lên, trừng Lâm Tùy An một cái: "Đừng nhúc nhích."

Hắn giơ tay lên, ống tay áo rộng trượt xuống khuỷu tay để lộ cánh tay trắng ngần. Ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út nhẹ nhàng áp má Lâm Tùy An, ngón cái khẽ nâng cằm cô lên. Hơi ấm từ lòng bàn tay như làn gió xuân mơn man, khiến một bên mặt Lâm Tùy An nóng bừng, trong khi bên còn thì mát lạnh, bởi Hoa Nhất Đường đang dùng khăn tay thấm t.h.u.ố.c mỡ nhẹ nhàng chấm lên vết thương trán cô.

Hóa là bôi t.h.u.ố.c cho cô. Lâm Tùy An khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tự nhiên vẻ mập mờ thế , hại cô cứ tưởng... Ngón tay Hoa Nhất Đường bỗng khựng , yết hầu trượt lên xuống đ.á.n.h ực một tiếng, vành tai đỏ ửng, giọng khàn khàn: "Đừng nhúc nhích."

"Ta nhúc nhích ..."

"Đừng chuyện!"

"..."

Lâm Tùy An chớp mắt. Tư thế khiến cách giữa hai gần đến mức cô thể cảm nhận thở của Hoa Nhất Đường. Điều đó chứng tỏ Hoa Nhất Đường cũng thể... Lâm Tùy An lén hít một thật sâu, từ từ, từ từ thở ... Ngón tay Hoa Nhất Đường run lên bần bật, cả như điện giật rụt , đôi mắt to hung dữ trừng trừng cô, mặt đỏ lựng.

Lâm Tùy An bật "phụt" một tiếng, ai ngờ vui quá hóa buồn, động vết thương gò má rỉ máu.

Trên khuôn mặt đỏ bừng của Hoa Nhất Đường phủ thêm một tầng sương đen. Hắn khăn tay thấm t.h.u.ố.c mỡ, tiếp tục bôi t.h.u.ố.c cho Lâm Tùy An, nhưng tư thế giờ đây trở nên vô cùng kỳ quặc: cánh tay duỗi thẳng tắp, cố gắng ngả hết mức thể, mặt còn chỗ khác, cứ như cô là quả b.o.m nổ chậm .

Lâm Tùy An càng buồn hơn: "Ngươi sợ ăn thịt ngươi ?"

Hoa Nhất Đường hừ một tiếng, giọng điệu đanh đá trái ngược với động tác cẩn trọng: "Lâm nương t.ử thể vì một tên đồ hờ nhập môn mà màng sống c.h.ế.t, dũng mãnh vô địch như , Hoa mỗ tất nhiên là sợ ."

Lâm Tùy An thoáng ngửi thấy mùi giấm chua loét của Y Tháp đây.

"Hoa Nhất Đường, chẳng lẽ ngươi..."

"Ta là cộng sự sống c.h.ế.t của ngươi, đương nhiên thiết hơn cái quan hệ thầy trò hờ hững nhiều! Ta việc gì ghen tị với chứ?" Hoa Nhất Đường lấy hai chiếc khăn mới, đổ t.h.u.ố.c trị thương . Vừa thấy vết thương cánh tay Lâm Tùy An, lập tức hít một lạnh, quên bẵng luôn tư thế giữ cách, đôi mày nhíu chặt thành một cục, biểu cảm còn phong phú gấp mười thương là cô.

Bắp chân Lâm Tùy An thương nặng nhất, da thịt trắng nõn rách toạc, m.á.u thấm ướt cả giày, trông đáng sợ. Lâm Tùy An nghiêng đầu quan sát biểu cảm của Hoa Nhất Đường. Quả nhiên, tên công t.ử bột nhát gan dọa đến đỏ hoe cả mắt . Cô vội vàng đ.á.n.h lạc hướng: "Bên chỗ Cận Nhược hình như đang náo nhiệt lắm, là chúng qua đó xem thử ?"

Hoa Nhất Đường im lặng băng bó vết thương cho cô. Phải công nhận tay nghề của , băng bó chắc chắn mắt, t.h.u.ố.c cũng là thượng phẩm, cầm m.á.u giảm đau cực kỳ hiệu nghiệm. Lâm Tùy An hài lòng, định nhảy xuống luôn: "Cảm ơn. Ngươi ?"

Hoa Nhất Đường ngượng ngùng thu tay đang định đỡ cô về, phe phẩy chiếc quạt nhỏ: "Đi, qua xem ."

Trong lúc Lâm Tùy An bôi thuốc, tình thế bên phía Tịnh Môn Đông Đô đổi . Đám t.ử Tịnh Môn nép một bên, ngơ ngác các vị trưởng lão đang trói gô như bánh chưng, tóc tai bù xù, cãi chí chóe mất hết cả hình tượng.

Cận Nhược chễm chệ nắp rương vàng, mày nhíu chặt. Thẩm Huân bệt sàn, miệng nhét giẻ rách, ú ớ ngừng. Mộc Hạ và Mã chưởng quầy xa xa, hứng thú xem kịch vui, tiện thể canh cửa.

Tứ trưởng lão gào lên: "Mấy năm nay Thẩm Huân độc đoán chuyên quyền, cứ một mực đòi phục hưng cái truyền thống quái quỷ gì đó của Tịnh Môn! Nếu chúng cứ theo thì sớm muộn gì cũng c.h.ế.t đói cả lũ! Hôm nay quy thuận Thiếu môn chủ chính là mở con đường sống cho Tịnh Môn Đông Đô chúng !"

Lục trưởng lão phản bác: "Ngươi bậy! Danh tiếng Tịnh Môn giang hồ là gì? Là Lục lâm cửu lưu! Mấy năm nay địa vị nâng cao là nhờ theo vết xe đổ của Tịnh Môn Dương Đô, tránh xa những nghề hạ đẳng, chú trọng bồi dưỡng môn đồ, chấn hưng môn phong. Chỉ cần kiên trì, ngày chúng xưng bá một phương còn xa nữa."

Nhị trưởng lão hùa theo: " , Tịnh Môn hiện tại tuy chút vất vả, nhưng chỉ cần vượt qua giai đoạn , đợi khi công thành danh toại thì lo gì ăn sung mặc sướng?!"

Tam trưởng lão khẩy: "Các ngươi cứ mơ mộng hão huyền . Thẩm Huân ngày nào cũng vẽ bánh vẽ, bắt chúng chịu đựng hết ba năm đến ba năm khác, càng chịu càng nghèo. E là đợi đến ngày đó thì Tịnh Môn giải tán !"

Thất trưởng lão xen : "Ta hành tẩu giang hồ cốt là để tiêu d.a.o tự tại, chứ đời nào mấy việc bưng bê hầu hạ, nấu nướng phục vụ khác ."

Ngũ trưởng lão thở dài: " chỉ dựa việc bán tin tức thì gánh vác nổi chi phí của cả Tịnh Môn! Trước tuy buôn bán vặt vãnh vất vả chút nhưng ít cũng đủ no bụng, còn hơn để em ngày ngày lang thang ngoài đường chẳng việc gì ."

Bát trưởng lão thêm : "Hơn nữa các ngươi thấy , mấy năm nay tin tức Tịnh Môn Đông Đô thu thập ngày càng ít ."

Cửu trưởng lão chán nản: "Toàn là tin tức rác rưởi lông gà vỏ tỏi, ch.ó nó thèm mua. Ta thấy Thẩm trưởng lão đúng đấy, Tịnh Môn phát triển thì học theo các môn phái lớn, lấy võ trị môn, tạo dựng uy tín, chấn nhiếp giang hồ!"

Chà chà, đúng là môn phái kiếm cơm bằng mồm mép, cãi hăng say khí thế ngút trời, khác hẳn cái bộ dạng yếu nhớt đụng cái là ngã lúc nãy.

Lâm Tùy An xem mà tấm tắc khen ngợi. Ánh mắt cô lướt qua một vòng, phát hiện hình như thiếu một . Tìm mãi mới thấy Thập trưởng lão Đinh Khôn đang sấp chiếc rương, vẫn tiếp tục giả c.h.ế.t. Cô khỏi bội phục sát đất.

Ông chắc cầm tinh con rùa rụt cổ !

Hoa Nhất Đường gõ quạt vai Lăng Chi Nhan, thì thầm hỏi: "Sao thành thế ?"

Lăng Chi Nhan day trán, cảm thấy cơn đau đầu tái phát, bất lực : "Cận Nhược bảo theo quy củ Tịnh Môn, t.ử quyền tự quyết định ở, cho họ một cơ hội lựa chọn. Thế là bọn họ cãi ầm ĩ lên."

Hoa Nhất Đường "" một tiếng dài thượt, lạnh: "Mấy cái đầu đất cãi đến sang năm cũng vô dụng thôi, lời sáo rỗng ch.ó má thông."

Lâm Tùy An ngạc nhiên, ngờ Tịnh Môn dân chủ đến thế. Chỉ điều nội dung tranh luận thì hình như chuyện ở, mà là vấn đề đường lối phát triển của Tịnh Môn. Chẳng lẽ cãi một hồi lạc đề, hành động của Cận Nhược còn thâm ý gì khác?

Trạng thái của Cận Nhược lúc lạ. Hắn chẳng thèm để ý đến đám trưởng lão đang cãi chí chóe, mà chỉ đăm chiêu về phía xa, nơi đàn chim nước trắng muốt đang bay lượn mặt sông như những cánh hoa trôi dạt cuối chân trời. Ánh nước lấp loáng hắt lên trán , đọng những nếp nhăn ưu tư giữa đôi lông mày.

Lâm Tùy An bỗng cảm thấy Cận Nhược dường như đang buồn.

Cô vẫn còn nhớ rõ hình ảnh thiếu niên Cận Nhược trong ký ức của Vương Hào, thề với bầu trời đêm:

[Ta khôi phục Tịnh Môn, để môn đồ Tịnh Môn ăn ngon, mặc , ngủ nhà cao cửa rộng, mỗi ngày đều vui vẻ, sống một cuộc đời !]

Tiếng ồn ào của các vị trưởng lão ngày càng lớn. Cuối cùng Cận Nhược cũng dời mắt về phía họ, im lặng , môi mím chặt... Lâm Tùy An thấy khó chịu trong lòng. Cận Nhược là đồ nhắm trúng, thể để chịu ấm ức thế .

Lâm Tùy An bước tới lưng Cận Nhược, đặt thanh Thiên Tịnh lên nắp rương. Lưỡi đao ẩn trong vỏ rung lên bần bật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-84-cac-anh-hung-hay-lua-chon-di-nao.html.]

Cả tòa thưởng lâu bỗng chốc im phăng phắc. Đám trưởng lão lập tức ngậm miệng, chỉ hận thể nuốt ngược hết đống nước bọt phun bụng.

Lâm Tùy An lạnh lùng quét mắt quanh: "Cận Nhược là đồ của . Các ngươi dám bắt nạt c.h.ế.t ?!"

Cận Nhược phắt Lâm Tùy An, mắt tròn mắt dẹt. Da mặt ở Tịnh Môn Đông Đô giật liên hồi, như lên mặt dòng chữ: "Này , rốt cuộc là ai bắt nạt ai hả?!"

"Cận Nhược, ngươi cứ việc theo ý ." Hoa Nhất Đường đá Thẩm Huân sang một bên, sóng vai cùng Lâm Tùy An, cây quạt tay phe phẩy một cách cứng ngắc: "Sư... khụ, Hoa mỗ chỗ dựa cho ngươi."

Cận Nhược kinh ngạc hai hồi lâu, rũ mắt dậy, bước qua đám trưởng lão, mặt các t.ử Tịnh Môn, dõng dạc : "Ta đến Đông Đô mấy ngày nay, khắp các khu chợ Nam, Bắc, Tây của Đông Đô, khảo sát 103 phường, 6 thành, tổng cộng 17.664 quán ăn. Trong đó, vị trí trùng khớp với các địa điểm đường khẩu của Tịnh Môn Đông Đô 6.745 quán. chỉ 133 quán là do t.ử Tịnh Môn kinh doanh. Nói cách khác, Tịnh Môn Đông Đô gần như sang nhượng hết các cứ điểm quan trọng ."

"Mới mấy ngày mà Cận Nhược ăn nhiều nơi thế ?" Lăng Chi Nhan sán gần từ lúc nào, thì thầm.

Hoa Nhất Đường bĩu môi: "Ăn mảnh một , cho béo c.h.ế.t ."

Lâm Tùy An: "..."

Hai quan tâm sai trọng điểm đấy.

"Tịnh Môn vững giang hồ chỉ dựa hai điểm: một là tin tức linh thông, hai là tự cung tự cấp. Tự cung tự cấp nghĩa là chúng phụ thuộc ai, luôn tự do. Chỉ khi lập trường độc lập đó, tin tức chúng cung cấp mới đáng tin cậy." Cận Nhược tiếp tục: "Bản tin tức phân biệt hữu dụng vô dụng. Một tin tức với thể đáng một xu, nhưng với khác đáng giá ngàn vàng. Việc Tịnh Môn là bán tin tức cho cần nó. Mấu chốt là chúng nắm giữ nguồn tin chính xác nhất, chân thực nhất và phong phú nhất. Nguồn tin ở lầu son gác tía của giới quý tộc, ở chốn quan trường triều đình, cũng chẳng ở lục lâm giang hồ, mà nó ngay tại phố phường, đồng ruộng, trong khói bếp của muôn nhà, trong lời ăn tiếng của bách tính."

Cận Nhược xoay , bình tĩnh các vị trưởng lão Tịnh Môn, giọng bỗng trở nên đanh thép: "Thứ các ngươi vứt bỏ là công việc hèn mọn hầu hạ khác, mà chính là cái gốc để Tịnh Môn lập !"

Hóa Tịnh Môn theo đường lối "lấy dân gốc", từ quần chúng mà , về quần chúng mà . Tư tưởng lớn thật! Lâm Tùy An thầm khen.

Các trưởng lão mặt đen sì, im lặng gì. Thẩm Huân ú ớ ngừng liền Hoa Nhất Đường bồi thêm một cước.

"Những lời các vị trưởng lão , lạ lẫm gì. Cũng từng những lời y hệt, bảo Tịnh Môn chỉ là hạng ruồi muỗi ch.ó mèo, như chuột cống trong mương rãnh, hổ khi bạn với chúng , chỉ việc lớn đội trời đạp đất, giúp nước giúp dân." Giọng Cận Nhược trầm xuống: "Ta nghĩ các vị đều là ai, và cũng kết cục của ."

"Người từng công lao, phán xét nhiều. Chỉ nhắc nhở các vị, chuyện đời ắt cái giá của nó. Muốn bá chủ giang hồ thì chấp nhận đối mặt với núi đao biển lửa, xương trắng chất chồng. Ta Tịnh Môn con đường đó. Ta chỉ mong con cháu Tịnh Môn cơm no áo ấm, sống cuộc đời bình an, nơm nớp lo sợ vì cái danh hão huyền , thậm chí trả giá bằng cả tính mạng."

Đám t.ử Tịnh Môn và các trưởng lão , ít bắt đầu d.a.o động. Thẩm Huân bỗng lăn lộn đất, cố nhả miếng giẻ trong miệng , gào lên: "Mọi đừng dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt! Nếu theo lời thì Tịnh Môn chúng sẽ thành quả hồng mềm cho thiên hạ nắn bóp, mãi mãi ngóc đầu lên nổi !"

Ánh mắt Cận Nhược sắc lạnh, định tay thì Lâm Tùy An giẫm mạnh lên mặt Thẩm Huân. Hoa Nhất Đường khẩy bồi thêm một cú đá: "Con ch.ó già phá hoại , lười ngươi sủa!" Rồi sang Cận Nhược thở dài: "Cận Nhược , ngươi thế , đến một phần mười công lực của Hoa mỗ cũng học ."

Gân xanh trán Cận Nhược giật giật: "Họ Hoa , ngươi..."

"Ai bảo cứ thật thà buôn bán ở Tịnh Môn là tiền đồ? Ai bảo Tịnh Môn chỉ để bắt nạt? Ai bảo cứ c.h.é.m g.i.ế.c mới bá chủ giang hồ ?" Hoa Nhất Đường nhướng mày: "Theo thấy, chỉ cần theo sách lược của Cận Nhược, Tịnh Môn nhất định sẽ trở thành để nhất môn phái trong thiên hạ!"

Lời thốt , ngoại trừ Lâm Tùy An, tất cả bao gồm cả Cận Nhược và Lăng Chi Nhan đều trợn tròn mắt. Lâm Tùy An thấy biểu cảm kinh ngạc của thì buồn lắm. Dù trong quan niệm của cô, Tịnh Môn luôn là " nhất cái bang bán đồ ăn vặt" mà.

"Các vị thử nghĩ xem, tại Tịnh Môn bắt nạt? Chính là vì các phân đàn chia năm xẻ bảy, tin tức thông suốt. Nếu thu phục các phân đàn về trướng tổng đàn, xây dựng mạng lưới thông tin, khi đó Tịnh Môn đoàn kết một lòng, chuyện trong thiên hạ chỉ cần một cái chớp mắt là . Phàm là kẻ địch của Tịnh Môn, nhất cử nhất động, ăn uống ngủ nghỉ đều trong tầm ngắm của chúng , chỗ nào che giấu..." Đôi mắt sáng như của Hoa Nhất Đường lướt qua , nụ rạng rỡ như hoa nở: "Đạo dùng binh, công tâm là thượng sách, đ.á.n.h thành là hạ sách. G.i.ế.c dao, khiến đối thủ khiếp sợ quy phục, đó mới là cảnh giới đáng sợ nhất!"

Đám Tịnh Môn ngỡ ngàng, rõ ràng bao giờ nghĩ đến viễn cảnh đó.

Lâm Tùy An thầm nghĩ: Tư tưởng của Hoa Nhất Đường nguy hiểm nha! Nghe cứ như kịch bản của trùm phản diện .

Lăng Chi Nhan ho khan một tiếng thật mạnh.

Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt: "Lùi một vạn bước mà , giả sử cần dùng vũ lực trấn áp, các ngươi thấy Thất Tinh Trận của Thẩm trưởng lão lợi hại hơn, Thiên Tịnh của Lâm Tùy An hiệu quả hơn?"

Lần thì ai dám ho he. Nếu tương lai Hoa Nhất Đường vẽ còn chút xa vời, thì sức mạnh kinh hoàng của Lâm Tùy An và Thiên Tịnh là thứ họ mới "trải nghiệm" thực tế. Ai mạnh ai yếu, ngay. Luận thực lực, Chủ nhân Thiên Tịnh thắng áp đảo.

"À, còn nữa." Hoa Nhất Đường bồi thêm cú chót: "Lễ mắt năm ngàn lượng vàng của Hoa thị chỉ dành cho Tịnh Môn Đông Đô trướng Cận Nhược thôi nhé!"

Đám Tịnh Môn Đông Đô: "..."

Mẹ kiếp, điều kiện đúng là vô sỉ hết chỗ !

"Một bên là Tịnh Môn chính tông Chủ nhân Thiên Tịnh bảo kê, gia nhập là an cư lạc nghiệp, cơm no áo ấm, tiền đồ xán lạn xưng bá giang hồ. Một bên là đám chỉ giỏi võ mồm, Chủ nhân Thiên Tịnh đ.á.n.h cho rụng răng, ăn đói mặc rách, tương lai còn bán mạng sa trường." Hoa Nhất Đường xòe quạt "bộp" một cái, giơ tay lên hô hào: "Hỡi các hùng Tịnh Môn, hãy đưa lựa chọn sáng suốt của nào!"

Cận Nhược há hốc mồm, Lăng Chi Nhan ôm trán, Lâm Tùy An dám thẳng.

Lố quá! Xấu hổ c.h.ế.t !

Đám Tịnh Môn Đông Đô , rõ ràng động lòng nhưng ai dám tiên phong. Bất ngờ, Đinh Khôn đang giả c.h.ế.t sàn bỗng bật dậy, quỳ sụp xuống mặt Cận Nhược nhanh như chớp: "Phân đàn Tịnh Môn Đông Đô Đinh Khôn, bái kiến Thiếu môn chủ!"

Khá khen cho Đinh Khôn, cú quỳ lạy thần thánh phá vỡ thế bế tắc. Mấy vị trưởng lão vốn bất mãn với Thẩm Huân lập tức phản chủ, kéo theo đám t.ử trướng quy thuận. Hiệu ứng đám đông lan tỏa, những d.a.o động cũng chọn theo Cận Nhược. Các trưởng lão phe Thẩm Huân thấy đại thế mất cũng đành buông xuôi. Cuối cùng chỉ còn nhóm Thất Tinh vẫn trung thành ở bên Thẩm Huân. Họ đều là t.ử ruột Thẩm Huân nuôi dưỡng, dù trong lòng chút d.a.o động nhưng vẫn chọn ở bên sư phụ vì chữ hiếu.

Lâm Tùy An thấy tiếc. Bảy tư chất tuy kém nhưng cũng coi là tinh trong Tịnh Môn, chiêu dụ cũng uổng.

Cận Nhược thở dài, : "Môn quy Tịnh Môn quy định t.ử phép lưu lạc bên ngoài. Nếu các vị thì từ nay sẽ xóa tên khỏi Tịnh Môn..."

"Chà chà, ngờ Thiếu môn chủ của nhất môn phái tương lai đàn bà nhân từ thế . Hôm nay ngươi thả hổ về rừng, ngày ắt thành đại họa cho Tịnh Môn đấy!"

Một giọng trong trẻo mang theo ý vang lên từ trung, tựa như tiếng pha lê vỡ.

Lâm Tùy An giật ngẩng đầu lên, thấy một đang vắt vẻo mái hiên phía Nam của thưởng lâu. Hắn co chân trái, khuỷu tay chống đầu gối, tay chống cằm, tủm tỉm đầy vẻ thảnh thơi.

Hắn mặc y phục y hệt Cận Nhược, ngũ quan, tóc tai, dáng điệu đều giống Cận Nhược như đúc.

---

 

Loading...