NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 79: Chúng ta liệu rằng có khổ tận cam lai

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:13:01
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Nhất Đường ngất xỉu cả đám náo loạn như ong vỡ tổ. Mộc Hạ gào lên, Y Tháp hét mấy câu tiếng Ba Tư ai hiểu. Hơn hai mươi gia nhân chạy ùa thủy tạ. Mộc Hạ vội vàng chỉ huy: lấy nước, kẻ quạt mát, mời thầy thuốc, loạn cào cào cả lên. Gân xanh trán Phương Khắc giật giật, quát lớn:

"Ồn ào quá! Im lặng hết !"

Cả thủy tạ im phăng phắc, như bấm nút tạm dừng, đồng loạt Phương Khắc đang xắn tay áo. Ba ngón tay đặt lên mạch môn của Hoa Nhất Đường. Lúc mới sực nhớ , vị ngỗ tác áo đỏ vốn xuất là đại phu.

Lâm Tùy An cũng căng thẳng. Từ khi quen Hoa Nhất Đường đến nay, cô từng thấy yếu ớt thế . Tệ hơn là, Phương Khắc bắt mạch hồi lâu tiếng nào, còn thở dài.

Tim Lâm Tùy An treo ngược lên cổ. Tục ngữ câu: Không sợ Tây y bó tay, chỉ sợ Đông y thở dài. Kiểu là mắc bệnh nan y gì chứ?

Mặt Cận Nhược cũng trắng bệch: "Họ Hoa chứ?"

Phương Khắc ngước mắt, cái sâu hun hút hướng về phía Lâm Tùy An, phán: "Suy nghĩ quá nhiều, lao lực quá độ dẫn đến phát sốt, mệt mỏi."

Lâm Tùy An thở phào, vội áp mu bàn tay lên trán Hoa Nhất Đường kiểm tra nhiệt độ. Quả nhiên là sốt , đúng là do dùng não quá độ.

Cận Nhược cũng nhẹ nhõm hẳn, nhưng miệng vẫn buông tha: "Còn cứu ?"

Phương Khắc liếc xéo : "Cỡ c.h.ế.t ngay , đưa về ngủ một giấc là khỏe."

Mộc Hạ: "Mau chuẩn kiệu mềm đưa Tứ Lang về phòng..."

"Khỏi phiền phức, để ." Cận Nhược khom lưng xuống. "Ta cõng về."

Mọi xúm đặt Hoa Nhất Đường lên lưng Cận Nhược. do Hoa Nhất Đường sốt đến mê sảng cố ý mà cứ mềm oặt như sợi bún, liên tục trượt xuống, thử mấy vẫn xong.

Lâm Tùy An nổi nữa, gạt , bước tới một tay đỡ lưng, một tay luồn khoeo chân Hoa Nhất Đường, bế bổng lên theo kiểu công chúa: "Để đưa về."

Mộc Hạ vội sai cầm đèn dẫn đường, Y Tháp lật đật nấu giải nhiệt. Cận Nhược định đuổi theo thì Phương Khắc túm .

Cận Nhược: "Gì thế?"

Phương Khắc: "Cẩn thận kẻo đau mắt hột."

"Hả?"

Chính viện nơi Hoa Nhất Đường ở tên là "Tư Nguyên", lấy ý từ câu "Lạc kỳ thực giả tư kỳ thụ, ẩm kỳ lưu giả hoài kỳ nguyên" (Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ đào giếng). Viện ở nơi sâu nhất, từ thủy tạ Du Oanh qua cầu Phù Dung, xuyên hành lang Nguyệt Sương và rừng ngô đồng, nhanh cũng mất gần hai khắc.

Hai bên đường, cứ mười bước một chiếc đèn đá cao chừng ba thước, chạm trổ tinh xảo như đèn cung đình thu nhỏ. Khi thắp nến, cả khối đá trở nên trong suốt, phát sáng lung linh. Lâm Tùy An đầu thấy cực kỳ chấn động, cứ tưởng công nghệ hiện đại xuyên về. Hóa là do loại đá đặc biệt khả năng thấu quang, công nghệ độc quyền của Hoa thị, giá trị liên thành.

Lúc hơn giờ Tuất ba khắc, trăng lên, màn đêm như sương mờ bao phủ. Lâm Tùy An đạp lên ánh đèn bước lên cầu Phù Dung - cây cầu vòm gỗ mười sáu nhịp, điểm cao nhất của biệt viện. Nhìn xuống, phía là thủy tạ Du Oanh rực rỡ ánh đèn, chân là hồ nước lấp lánh, những ngọn đèn đá như mộng như ảo kéo dài bóng đêm sâu thẳm.

Gió đêm se lạnh ùa tới, vạt áo bay lên như cánh hoa tuyết ánh đèn.

Người hầu cầm đèn xuống khỏi cầu, xung quanh vắng lặng. Trong gian tĩnh mịch, Lâm Tùy An tiếng thở của Hoa Nhất Đường từ đều đều chuyển sang dồn dập, đột nhiên im bặt như thể ai bịt miệng .

Lâm Tùy An cúi xuống . Lông mi Hoa Nhất Đường run rẩy, vành tai đỏ ửng lan nhanh cả khuôn mặt, yết hầu trượt lên trượt xuống đầy bối rối. Cô phì : "Ngươi nín thở đến c.h.ế.t ?"

Hoa Nhất Đường giật , xòe tay như cánh bướm nhảy phắt xuống đất. May mà tay dài chân dài nên tiếp đất vững vàng. Hắn lôi quạt phe phẩy điên cuồng, trán lấm tấm mồ hôi.

Lâm Tùy An dựa lan can cầu, liếc đầy nghi hoặc: Không tên giả vờ ngất ngay từ đầu nửa đường mới tỉnh?

"Con gái nhà thì cõng, ngươi... ngươi bế thế hả..." Hoa Nhất Đường liếc trộm Lâm Tùy An chột chỗ khác.

Hiểu , tên giả vờ ngất ngay từ đầu.

Lâm Tùy An bất đắc dĩ: "Hoa Nhất Đường, ngươi giở trò gì nữa đây?"

Hoa Nhất Đường thở dài, hít sâu một cho bớt nóng, quanh quất sấn tới gần cô. Lâm Tùy An đẩy một bước: "Nói , xung quanh ai ."

Hoa Nhất Đường Lâm Tùy An đầy ẩn ý, hạ giọng: "Trên trục thư còn một câu nữa ."

Lâm Tùy An ngẩn : "Liên quan đến ?"

Hoa Nhất Đường gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Sau câu 'Tinh đồ hãn trụ' một câu: 'Thiên Nhất mang liệt, Thập Phương tinh khí, Tịnh Càn Định Khôn, khả tác tinh chủ'."

Tim Lâm Tùy An đập thình thịch. Trên thẻ tre La Thạch Xuyên tặng cô bốn chữ "Thiên Nhất mang liệt". Hai chữ đầu của vế "Thập Phương tinh khí, Tịnh Càn Định Khôn" ghép chính là "Thập Tịnh". Hay lắm, độ phủ sóng của "Thiên Tịnh" và "Thập Tịnh" rộng thật, từ sách cổ nhảy sang hẳn tranh xuân cung, mà cái nào cũng dính đến án mạng...

Lâm Tùy An tháo Thiên Tịnh xuống, rút đao khỏi vỏ. Ánh trăng lướt lưỡi đao sắc lạnh, ánh lên vẻ quỷ dị như mắt rắn độc. Hơi lạnh từ đao thấm lòng bàn tay, lan nửa cánh tay. Cô kìm tiếng thở dài, khổ:

"Quả nhiên, cả thanh đao lẫn đao pháp đều là thứ chẳng lành."

Hoa Nhất Đường tựa lan can, vai kề vai với Lâm Tùy An, chậm rãi phe phẩy quạt, giọng mang theo ý thản nhiên: "Mệnh cách của càng xui xẻo hơn. Hai ghép với , khéo lấy độc trị độc, nhất định sẽ khổ tận cam lai."

Lâm Tùy An thu đao về vỏ, cùng Hoa Nhất Đường ngước bầu trời đêm. Trăng tròn vành vạnh lấp ló những tầng mây, ánh trăng bàng bạc len lỏi xuống nhân gian. Gió mang theo nước ướt mi mắt. Hoa Nhất Đường hiếm khi yên lặng, nhưng Lâm Tùy An cảm nhận sự hiện diện của rõ nét hơn bao giờ hết. Không vì mùi hương y phục hoa lệ, mà là một cảm giác khó tả, như cánh hoa mềm mại rơi nhẹ đỉnh đầu, khẽ rung rinh theo gió, khiến khí xung quanh cũng trở nên khác biệt. Lâm Tùy An lặng lẽ tận hưởng cảm giác kỳ diệu , thầm nghĩ: Hoa Nhất Đường lúc ồn ào thật sự .

Đột nhiên, một thở nóng hổi phả vai khiến Lâm Tùy An rùng . Cô cảm nhận sức nặng của Hoa Nhất Đường đè lên vai .

Tên thế mà ngủ thật .

Lâm Tùy An bỗng thấy buồn . Cô im lặng chờ một lát đỡ đầu Hoa Nhất Đường, dậy. Vốn định bế kiểu công chúa tiếp, nhưng nghĩ đến thể diện của ai , cô đành đổi tư thế, cõng Hoa Nhất Đường đang ngủ say, bước ánh trăng và ánh đèn lồng ấm áp.

Hoa Nhất Đường ngủ li bì hai ngày hai đêm. Trong thời gian đó, Phương Khắc cạy miệng đổ thuốc, Mộc Hạ cạy miệng đổ cháo. Nhìn động tác thành thục của Mộc Hạ, rõ ràng là kinh nghiệm. Cận Nhược tò mò hỏi thăm, Mộc Hạ chỉ trừ, nhưng Y Tháp nhanh nhảu đoảng buột miệng:

"Hồi bé Tứ Lang bệnh mấy tháng liền, Mộc Hạ đút t.h.u.ố.c giỏi lắm."

khi Cận Nhược hỏi nguyên nhân bệnh tình, Y Tháp im bặt, đến Lâm Tùy An gặng hỏi cũng lờ , ép quá thì giơ nắm đ.ấ.m dọa đ.á.n.h , nên Cận Nhược đành bỏ cuộc.

Thực Cận Nhược cũng chẳng mấy khi ở biệt viện. Hai ngày nay lặn lội bên ngoài ngóng tin tức, lật tung cả Đông Đô lên mà vẫn thấy tăm Vân Trung Nguyệt. Kỳ quái hơn là các đại thế gia cũng im lặng tiếng một cách bất thường.

Nói thật, chỉ cần một bức tranh trong trục thư lộ ngoài cũng đủ gây sóng gió kinh thiên động địa. Sự yên bình càng khiến thấp thỏm, Vân Trung Nguyệt đang ủ mưu gì, và cả đám thế lực giang hồ sử dụng "Thiên Tịnh fake" cũng bặt vô âm tín.

"Đây gọi là 'gió thổi đầy lầu cơn mưa lớn'." Cận Nhược xếp bánh ngọt thành bản đồ các phường Đông Đô bàn, ăn một miếng một miếng. "Ta nghiêm túc nghi ngờ tên Vân Trung Nguyệt đang toan tính một vụ lớn!"

Lâm Tùy An bầu trời âm u bên ngoài, thở dài: "Ngày mai là ngày đàm phán với Tịnh Môn Đông Đô, thời tiết chút nào."

Y Tháp: "Trư nhân đúng, trời nhiều mây là xui xẻo."

Lâm Tùy An: "..."

Ý cô là địa điểm đàm phán sông Vân Thủy, trời mưa sợ an thôi mà.

Phương Khắc chậm rãi lật xem bản trục thư do Hoa Nhất Đường vẽ . Mộc Hạ đóng tập thành một quyển trục mới, ngụy trang bằng cái tên "Thủy Văn Lục". Mọi xem qua một hai, chỉ Phương Khắc là say mê nghiên cứu suốt hai ngày, còn bảo Mộc Hạ mua cả trăm quyển tranh ảnh đang hot ở Đông Đô về đối chiếu, rảnh rỗi lôi chia sẻ cảm nhận.

"Đây là tác phẩm của họa sĩ yêu thích nhất Đông Đô ba năm nay, nét bút tinh tế, phóng khoáng, thẩm mỹ..." Phương Khắc chỉ chồng tranh mới mua ở góc bàn.

Cận Nhược ôm đầu: "Cứu mạng! Cả đời thấy thứ thứ hai !"

Lâm Tùy An vò đầu bứt tai, Y Tháp nhăn nhó nấu , còn Mộc Hạ thì kiếm cớ chuồn lẹ.

"Họa sĩ tên Xuân Đạm Cư Sĩ. Cái tên gợi nhớ điều gì?" Phương Khắc tự hỏi tự trả lời: "Đan Viễn Minh hiệu là Kiêm Hà Cư Sĩ, giống ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-79-chung-ta-lieu-rang-co-kho-tan-cam-lai.html.]

Cận Nhược: "Ta , , !"

Y Tháp khuấy điên cuồng.

Lâm Tùy An: "..."

Không thể là giống y hệt, chỉ thể là... chẳng liên quan gì sất.

Phương Khắc tiếp tục: "Ta từng tìm thấy mấy tập thơ trong phòng Đan Viễn Minh, phát hiện nét chữ của Xuân Đạm Cư Sĩ và Đan Viễn Minh giống như đúc."

Cận Nhược: "Hả?!"

Cái muỗng tay Y Tháp rơi loảng xoảng.

Lâm Tùy An kinh ngạc, đầu óc xoay chuyển liên hồi, suy luận: "Chẳng lẽ Khương Đông Dịch định kế thừa cái truyền thống 'hái võ bổ thọ' quái đản , cũng một quyển trục thư riêng, nên tìm họa sĩ ghi chép hiện trường, và chọn là Đan Viễn Minh?!"

Cận Nhược hít sâu một : "Chẳng lẽ kim chủ tài trợ cho Đan Viễn Minh chính là Khương Đông Dịch?!"

Phương Khắc: "Vậy thì việc Đan Viễn Minh sở hữu trục thư cũng lạ. Dù truyền thống gia tộc quan trọng thế, cũng mẫu vật để tham khảo chứ."

Cận Nhược: "Eo ôi, kinh tởm!"

Y Tháp tiếp tục khuấy .

Lâm Tùy An vẫn thấy khó hiểu. Trục thư như quả b.o.m hẹn giờ, thể khiến Khương thị Thái Nguyên và các thế gia bại danh liệt bất cứ lúc nào. Sao Khương Đông Dịch dễ dàng giao cho ngoài? Hay nghĩ Đan Viễn Minh thấp cổ bé họng dám chống ? việc Đan Viễn Minh giấu trục thư và thà c.h.ế.t khai chứng tỏ phản bội. Điều vô lý hơn là, đắc tội với Khương Đông Dịch mà Đan Viễn Minh bỏ trốn, còn ngang nhiên ở Đông Đô tham gia yến tiệc, chẳng lẽ sợ c.h.ế.t?

Tiếng sấm rền vang nơi chân trời, gió mang nước ẩm ướt báo hiệu cơn mưa lớn sắp ập đến. Không khí ngột ngạt khó thở. Lâm Tùy An cảm giác bỏ sót một mắt xích quan trọng nào đó và đang ngõ cụt.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa thủy tạ. Mộc Hạ vội vã bước , chắp tay : "Lăng Tư Trực đến."

Lâm Tùy An liếc Phương Khắc. Hắn nhanh tay cất trục thư hòm gỗ, còn cô giấu "Thủy Văn Lục" tay áo.

Lăng Chi Nhan mang theo ẩm ùa , chắp tay chào hỏi đảo mắt quanh: "Hoa Tứ Lang ?"

"Hắn ăn bậy bạ nên đau bụng phát sốt, đang nghỉ." Lâm Tùy An bịa đại một lý do. "Lăng Tư Trực , uống chén cho ấm."

Lăng Chi Nhan lắc đầu, suy nghĩ một lát chỉnh trang y phục, nghiêm chỉnh đối diện Lâm Tùy An. Thấy trịnh trọng như , Lâm Tùy An thầm kêu , cũng vội thẳng lưng, trầm giọng: "Lăng Tư Trực cứ ."

Sắc mặt Lăng Chi Nhan nặng nề, mày nhíu chặt, hạ giọng : "Đêm qua, Khương Đông Dịch c.h.ế.t trong nhà lao Đại Lý Tự."

Lâm Tùy An thầm c.h.ử.i thề trong bụng, vội hỏi: "C.h.ế.t thế nào?"

"Giữa giờ Tý ba khắc, ngục phát hiện thi thể. Ngỗ tác khám nghiệm xác định thời gian t.ử vong từ giờ Hợi đến giờ Tý. Nguyên nhân là..." Lăng Chi Nhan ngước mắt lên: "Cắt cổ tự sát."

Lâm Tùy An kinh ngạc nên lời.

Phương Khắc hỏi: "Hung khí là gì?"

"Một con d.a.o găm dài ba tấc, loại thường thấy ngoài chợ, tra nguồn gốc." Lăng Chi Nhan đáp. "Trước khi tống giam, đích lục soát, bộ y phục giày dép, kiểm tra cả tóc tai . Đừng d.a.o găm, đến lưỡi d.a.o lam cũng giấu nổi. Vậy mà con d.a.o xuất hiện trong phòng giam một cách khó hiểu."

Lâm Tùy An: "Có tuồn ?"

Lăng Chi Nhan: "Không thể nào. Để ngăn chặn hối lộ, ngục khi ca trực đều lục soát."

"Có khi nào nha lục soát và ngục thông đồng?"

"Đại Lý Tự Khanh đích kiểm tra, khả năng đó."

"..."

"Phòng giam cửa sổ ?" Cận Nhược bất ngờ lên tiếng.

Lăng Chi Nhan: "Chỉ một ô cửa thông gió, bên ngoài song sắt và tường bao, cách phòng giam gần ba trượng. Giữa song sắt và phòng giam cây hòe lớn che khuất tầm . Lại mười tám tổ nha tuần tra ngày đêm bên ngoài. Muốn ném đồ từ ngoài là điều thể."

Cận Nhược hừ một tiếng: "Liệu kẻ giả trang nha , trộn đội tuần tra, thừa cơ chui qua song sắt, nấp cây hòe, đợi trời tối lén đưa d.a.o găm qua ô thoáng khí ?"

Lăng Chi Nhan ngẫm nghĩ: "Giả trang nha thì thể, nhưng song sắt trơn tuột, cao hơn trượng, đỉnh gai sắt, chỗ bám víu. Cho dù là Lâm nương t.ử cũng khó mà nhảy qua ."

Lâm Tùy An: "..."

Lăng Lục Lang đề cao cô quá , cô vẫn chịu tác động của trọng lực trái đất mà.

Cận Nhược: "Khe hở song sắt rộng bao nhiêu?"

Lăng Chi Nhan: "Chỗ rộng nhất chỉ bốn tấc, cùng lắm là con mèo chui lọt."

Cận Nhược trợn mắt: "Với thì thế là đủ ."

Lăng Chi Nhan kinh hãi: "Ai?!"

"Tên Vân Trung Nguyệt c.h.ế.t tiệt chứ ai!" Cận Nhược đập bàn. "Ngoài , còn ai cái môn Co Rút Xương vô sỉ đó nữa?!"

Lăng Chi Nhan sững sờ hồi lâu mới do dự hỏi: "Đó chẳng là chuyện bịa trong sách ?"

"Có thật đấy, mấy hôm gặp xong." Lâm Tùy An day trán. "Biết dịch dung, co rút xương, quả thực ."

Lăng Chi Nhan im lặng một hồi lâu mới thốt lên: "Được Lâm nương t.ử đ.á.n.h giá như thế, e là thật."

Lâm Tùy An: "..."

Sao câu cứ sai sai thế nào nhỉ.

"Nếu đúng là Vân Trung Nguyệt, tại dụ Khương Đông Dịch tự sát?" Lăng Chi Nhan nhíu mày. "Vụ án Đan Viễn Minh nhân chứng vật chứng rành rành, Khương Đông Dịch nhận tội..."

Nghe đến đây, Lâm Tùy An bỗng dự cảm chẳng lành, cô cắt ngang: "Khương Đông Dịch kết án thế nào?"

Lăng Chi Nhan im lặng lâu, lâu đến mức Lâm Tùy An tưởng sẽ trả lời, thì mới mở miệng: "Đại Lý Tự sơ thẩm xử trảm, nhưng Hình Bộ phúc thẩm đổi thành xóa tên khỏi gia phả, lưu đày ba ngàn dặm."

Phương Khắc và Cận Nhược đồng thời hừ lạnh.

Lâm Tùy An thở dài: Dự cảm linh nghiệm .

Tia chớp x.é to.ạc bầu trời đen kịt, tiếng sấm rền vang chấn động màng nhĩ.

"Khương Đông Dịch giữ mạng, hẳn là do Khương thị Thái Nguyên gây sức ép lên Hình Bộ ."

Hoa Nhất Đường khoác trường sam trắng như tuyết chậm rãi bước , vén áo xuống cạnh Lâm Tùy An. Ngủ li bì hai ngày khiến mặt gầy trông thấy, nhưng đôi mắt dường như to hơn và sắc bén hơn.

"Hay thật, Ngũ tính Thất tông đáng giá một mạng !"

---

 

Loading...