NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 65: "Flag" của Lăng Tư Trực
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:12:27
Lượt xem: 88
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong các biệt thự của Hoa thị tại Đông Đô, xa hoa và tiện nghi nhất là tòa Lục Thập Lục ở phường Cảnh Hành. Phía nam giáp thành Bắc, giao thông thuận tiện, náo nhiệt yên tĩnh. Dọc theo đường lớn thẳng về phía bắc, qua cầu Lạc Thủy, thành Lạc Nam, qua phường Ngọc Kê, đến cửa phường Cảnh Hành là sẽ thấy ngay tòa nhà nguy nga tráng lệ .
Kiến trúc kế thừa phong cách hào nhoáng đặc trưng của Hoa thị: vườn tược rộng lớn, mái hiên đen cột đỏ, tường quét sơn đỏ thẫm trộn bột vàng tỏa hương thơm phức, ánh mặt trời lấp lánh lung linh. Bước qua cửa chính hậu viện, đập mắt là hồ nước trong veo, vườn hoa rực rỡ, dương liễu thướt tha, lầu các thủy đình soi bóng. Đặc biệt là cảnh quan "Du Oanh Thủy Tạ" giữa hồ, bốn bề sóng xanh gợn nhẹ, cá nhảy tung tăng, khiến mà mát mắt.
Sự bực bội và chua xót trong lòng Hoa Nhất Đường cũng tan vài phần. Vừa biệt viện, gia nhân báo Y Tháp đưa nhóm Lâm nương t.ử đến Du Oanh Thủy Tạ bày tiệc chúc mừng . Hắn vui vẻ nhướng mày, phe phẩy quạt ngâm nga câu hát bước qua cầu Yến Vũ, ung dung tiến thủy tạ. Tay trái chống hông, tay giơ quạt, tạo dáng "mời" cực ngầu: "Hoa mỗ hôm nay một trận thành danh ở Đông Đô, từ nay về ắt hẳn... Lăng Lục Lang, ngươi ở đây?!"
Lăng Chi Nhan thấy Hoa Nhất Đường thì mừng rỡ dậy, kéo tay , gần như dìu chỗ đích dâng chén tận tay, thái độ vô cùng thiết: "Tứ Lang hôm nay vất vả . Mau, uống ngụm cho nhuận giọng."
Hoa Nhất Đường cảnh giác tột độ: "Ngươi uống nhầm t.h.u.ố.c ?"
Lăng Chi Nhan đến nghiến răng: "Uống ."
Hoa Nhất Đường liếc chén . Nước sền sệt như bùn, tỏa mùi cay đắng, bề mặt nổi lềnh bềnh tạp chất xác định. Rõ ràng là "kiệt tác" mới nhất của Y Tháp.
Nhìn sang phía đối diện, Cận Nhược đang che miệng nhịn , vai Lâm Tùy An run bần bật. Y Tháp bàn , đôi mắt xanh to tròn hai đầy vô tội.
"Ái chà, ngẫm thì Lục Lang chịu bảo lãnh cho Hoa mỗ, còn chính thức cảm tạ. Chọn ngày bằng gặp ngày, hôm nay Hoa mỗ lấy rượu, tỏ lòng ơn." Hoa Nhất Đường đẩy chén về phía Lăng Chi Nhan. "Mời Lục Lang cạn chén , chớ phụ lòng !"
Lăng Chi Nhan hai tay chặn chén , ngấm ngầm dùng sức đẩy : "Hôm nay Tứ Lang khẩu chiến quần nho, dập tan tin đồn, giúp hả giận. Lăng mỗ xin dùng đáp lễ!"
Sức Hoa Nhất Đường Lăng Chi Nhan. Thấy nước ngày càng gần miệng , nghiến răng hạ giọng: "Lăng Lục Lang đừng tự đa tình, rảnh mà trút giận hộ ngươi."
Phong thái thế gia trăm năm của Lăng Chi Nhan sắp sụp đổ: "Tứ Lang khẩu xà tâm phật, hiểu mà."
"Ngươi đây là lấy oán báo ân."
"Ta là mượn hoa hiến phật."
Lâm Tùy An mà cảm động: "Quả là tình thâm! Y Tháp, thiên vị bên nào nhé!"
"Hiểu luôn!" Từ khi Phương Khắc khen ngợi, sự tự tin của Y Tháp về tài pha tăng vọt. Hắn ngày ngày nghiên cứu đổi mới công thức. Thấy hai Hoa, Lăng "nhường nhịn" , càng vui vẻ, vội múc thêm một chén to đặt lên bàn: "Mỗi một chén, uống!"
Cận Nhược: "Phụt..."
Khóe mắt Hoa Nhất Đường giật giật: "Cái gọi là g.i.ế.c địch tám trăm tự tổn một ngàn."
Mí mắt Lăng Chi Nhan giật liên hồi: "Gia huấn Lăng thị: Trước khi c.h.ế.t cũng kéo theo đệm lưng!"
Hai trừng mắt , đồng thời nâng chén lên, cẩn trọng nhấp một ngụm. Một mặt xanh mét, một tái nhợt.
Y Tháp mong đợi: "Còn nữa ?"
Hai đồng thanh: "Không!"
Lâm Tùy An và Cận Nhược lăn lộn.
Phải công nhận của Y Tháp tuy hương vị "ba chấm" nhưng hiệu quả cực cao. Khoảng cách giữa Lăng Chi Nhan và hơn nửa tháng xa cách nửa chén xóa sạch, ai nấy đều thả lỏng, bớt câu nệ.
Hoa Nhất Đường uống Mộc Hạ pha để "tráng miệng", nhanh sinh long hoạt hổ, hỏi Lăng Chi Nhan: "Tên Đan Viễn Minh lai lịch thế nào?"
Lăng Chi Nhan: "Cống sinh Tùy Châu, tài."
"Tùy Châu?" Hoa Nhất Đường nheo mắt. "Thảo nào, phong thủy cái nơi khỉ ho cò gáy đó đúng là ."
Thực lúc Đan Viễn Minh tự giới thiệu, Lâm Tùy An cũng để ý. Tùy Châu là đại bản doanh của Tô thị, nơi Tô Thành Tiên sinh sống.
"Lần Thánh thượng coi trọng kỳ thi Chế cử, nhất là khi các đại thế gia tin Hoa thị Tứ Lang cũng tham gia. Ngũ tính Thất tông đều phái sĩ t.ử đến ứng thí. Có thể quy mô và chất lượng thí sinh lớn nhất trong năm mươi năm qua." Lăng Chi Nhan liếc Lâm Tùy An. "Tô thị cũng phái một tên là Tô Ý Uẩn, biểu của gia chủ Tô thị. Xét về vai vế thì là của Tô Thành Tiên."
Lâm Tùy An tỏ vẻ kính nể: "Lão nhân gia thật là già mà gân."
"Khụ, mới hai mươi ba tuổi thôi, chỉ là vai vế cao." Lăng Chi Nhan ngập ngừng. "Thú thật, đến Đông Đô tháng , nhiều gửi mời hẹn gặp . Nể tình quan hệ giữa Lăng thị và Tô thị, miễn cưỡng gặp một . Hắn... cứ dò hỏi chuyện của Lâm nương t.ử ở huyện Nam Phố. Trong lúc chuyện hình như vẻ lo sợ chuyện Tô Thành Tiên và Lâm nương t.ử hủy hôn..."
Lăng Chi Nhan im bặt vì Hoa Nhất Đường đang với ánh mắt g.i.ế.c , quạt trong tay bóp kêu răng rắc như thể đó là xương cốt của ai đó.
"Ồ?" Lâm Tùy An mỉm , nụ còn đáng sợ hơn sát khí của Hoa Nhất Đường. "Thế ? Chẳng lẽ vị 'Cửu gia' còn nối hôn ước, mời về cô nãi nãi của Tô thị?"
Lăng Chi Nhan cắm cúi uống : "Ta thế nhé."
"Ta thấy chuyện sai sai," Cận Nhược nghi ngờ. "Đan Viễn Minh và Tô Ý Uẩn đều là Tùy Châu, hẹn mà cùng đến gây sự với chúng . Biết thông đồng từ ."
Lăng Chi Nhan nhíu mày: "Hai hình như giao tình gì, dù một bên là hàn môn, một bên là sĩ tộc."
"Xì, chẳng lẽ họ giao dịch mờ ám báo cáo với Đại Lý Tự ?" Cận Nhược Lâm Tùy An. "Để điều tra tên Tô Ý Uẩn !"
Lâm Tùy An ngạc nhiên: " ngươi ở Đông Đô..."
Cận Nhược: "Lâm Tùy An, ngươi coi thường quá đấy. Ta là Thiếu môn chủ Tịnh Môn hàng thật giá thật. Khoản điều tra tin tức, cả Tịnh Môn ai qua mặt ? Dù thủ hạ, cũng tra ngọn ngành tên họ Tô !"
"Nói lắm! Đây mới là khí phách của Thiếu môn chủ Tịnh Môn chứ!" Hoa Nhất Đường ném túi vàng lá cho Cận Nhược. "Đi ."
Cận Nhược tít mắt: "Đi ngay đây."
Lâm Tùy An: "Cẩn thận nhé."
"Cứ yên tâm chờ bắt 'tiểu cữu cữu' của Tô thị ." Cận Nhược biến mất như một cơn gió.
Lúc , Phương Khắc lảo đảo bước . Y Tháp chào hỏi: "Phương đại phu tỉnh ? Y Tháp pha chờ ngươi mãi."
Phương Khắc mặc bộ đồ xanh đỏ lòe loẹt xuống chỗ Cận Nhược. Có vẻ tỉnh ngủ hẳn, nhíu mày, mặt tái mét pha chút xanh xao, hỏi: "Các ngươi định gây họa cho ai thế?"
"Một tên Bất Lương họ Tô." Y Tháp rót cho Phương Khắc một chén . Phương Khắc bưng lên uống cạn một , đôi lông mày giãn vài phần.
Lăng Chi Nhan từ lúc Phương Khắc bước chằm chằm y phục của . Khi thấy Phương Khắc mặt đổi sắc uống chén đặc quánh của Y Tháp, cả y run lên vì khiếp sợ: "Vị hùng... khí chất phi phàm là..."
"Bái kiến Lăng Tư Trực." Phương Khắc ôm quyền: "Ta là Phương Khắc, ngỗ tác do Hoa Tứ Lang thuê."
"Ngỗ tác?!" Giọng Lăng Chi Nhan cao vút lên quãng tám, nhưng ngay lập tức nhận thất thố, y vội vàng lấy phong thái sĩ tộc: "Thì là Phương , ngưỡng mộ lâu."
"Ta chẳng danh tiếng gì, cần ngưỡng mộ lâu." Biểu cảm của Phương Khắc cứng đờ như gỗ: "Chúng quen , Lăng Tư Trực cần khách sáo. Ngươi mệt, cũng mệt."
Lăng Chi Nhan: "..."
Hoa Nhất Đường giậm chân bình bịch, còn Lâm Tùy An cố nhịn .
Thì Phương Khắc là thẳng thắn như .
"Vụ án ở thành Hà Nhạc, Phương đại phu mới là công thần hỗ trợ. Nếu thì khó tìm sơ hở của hung thủ." Mộc Hạ vẫn là đôn hậu, cố ý giải thích thêm về lai lịch của Phương Khắc.
Lăng Chi Nhan vỡ lẽ, vội vàng : "Ngưỡng mộ lâu... khụ, từng danh."
"Lăng Lục Lang, Đại Lý Tự các ngươi gần đây kỳ sát hạch tư chất ngỗ tác nào ? Giúp Phương đại phu của chúng đăng ký một suất ." Hoa Nhất Đường hỏi.
Lăng Chi Nhan ngẫm nghĩ một chút: "Kỳ sát hạch tư chất ngỗ tác mùa kết thúc, chỉ thể đợi mùa , ước chừng tháng tư."
Hoa Nhất Đường chậc lưỡi: "Muộn quá, thể cửa ?"
Lăng Chi Nhan: "Sao gấp gáp như ?"
Lâm Tùy An thở dài đầy ẩn ý: "Không chúng gấp, mà sợ lỡ vụ án xảy thì kịp."
Lăng Chi Nhan mỉm : "Lâm nương t.ử yên tâm, Đông Đô là kinh đô của Đại Đường, nơi Tam tỉnh Lục bộ, Kim Ngô Vệ đóng quân, dân chúng an cư lạc nghiệp. Luận về phòng thủ nghiêm ngặt, trị an an , Đông Đô đầu cả nước."
Lâm Tùy An: "..."
Lời giống như cắm cờ !
Hoa Nhất Đường phe phẩy chiếc quạt nhỏ: "Lăng Lục Lang, chớ khoác, coi chừng sét đ.á.n.h đấy."
Lăng Chi Nhan: "Tứ Lang cứ yên tâm chuẩn thi cử là . Cho dù vụ án xảy thì cũng Kinh Triệu Phủ, Đại Lý Tự và Hình Bộ ở đây..."
"Lăng công! Chuyện lớn !" Minh Phong đầu đầy mồ hôi chạy thủy tạ: "Đại Lý Tự truyền lệnh, tất cả quan viên lập tức trở về báo cáo. Nghe ..." Hắn liếc nhanh những trong thủy tạ, hạ thấp giọng: "Xảy một vụ án kỳ quái!"
Lăng Chi Nhan giữa sảnh chính Đại Lý Tự, Đại Lý Tự Khanh Trần Yến Phàm đang nổi trận lôi đình ghế chủ tọa, trong đầu bất giác nhớ tới khuôn mặt cợt nỗi đau của khác của Hoa Nhất Đường khi y rời .
"Lăng Lục Lang, nếu ứng phó nổi thì cứ đến cầu xin . Bổn công t.ử rộng lượng, thể cân nhắc giúp ngươi!"
Đáng tiếc, ngay giây tiếp theo, cái vẻ mặt tiểu nhân đắc chí Lâm nương t.ử lôi tuột sang một bên.
Lâm Tùy An chân thành hơn nhiều: "Dù là vụ án gì, chỉ cần Lăng Tư Trực gặp khó khăn, nhất định sẽ dốc sức tương trợ. Chi phí cũng tính theo tiêu chuẩn Dương Đô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-65-flag-cua-lang-tu-truc.html.]
"Haizz..." Lăng Chi Nhan thở dài nặng nề.
"Lăng Chi Nhan!" Trần Yến Phàm tức giận quát: "Bước đây!"
Lăng Chi Nhan là Tư Trực Đại Lý Tự, tòng lục phẩm, phẩm cấp thấp nhất trong sảnh chính , chỉ thể cuối hàng. Lùi một bước là khỏi cửa, y bước sang ngang, khỏi hàng ngũ, ôm quyền: "Có thuộc hạ."
Trần Yến Phàm đập bàn gầm lên: "Ngươi than thở cái gì?! Chẳng lẽ cảm thấy Đại Lý Tự chúng phá vụ án ?!"
Vị Đại Lý Tự Khanh năm mươi ba tuổi, cai quản Đại Lý Tự năm năm. Tỷ lệ phá án càng cao thì tóc ông càng ít. Khi cởi mũ quan , chỉ còn búi tóc nhỏ, chân tóc ép sát đỉnh đầu, đúng là "thông minh tuyệt đỉnh". Trái ngược với mái tóc ngày càng thưa thớt là tính tình ngày càng nóng nảy.
Lăng Chi Nhan kiêu ngạo cũng khúm núm: "Trần công nặng lời . Mấy ngày nay thuộc hạ vẫn luôn nghiên cứu hồ sơ vụ án cũ trong đường, nên đến vụ án mới phát sinh."
"Các ngươi ! Nghe !" Trần Yến Phàm tức giận : "Tiểu t.ử đang oán trách đấy!"
"Thuộc hạ dám."
"Ngươi còn gì dám? Đang trong giờ trực tự ý ngoài, còn..."
"Thuộc hạ xin phép theo quy định và Trương Thiếu Khanh phê chuẩn."
"Hả?"
Thiếu Khanh Đại Lý Tự Trương Hoài bước lên một bước: "Bẩm Trần công, đúng là ."
Trần Yến Phàm nghẹn lời: "Tóm , việc là ngươi sai! Trở về án đường ngay! Những vụ án cũ một ngày phá xong thì một ngày ngoài! Hừ!"
"Thuộc hạ tuân mệnh."
Lúc rời khỏi sảnh chính, Lăng Chi Nhan vẫn còn thấy giọng oang oang của Trần Yến Phàm như chấn vỡ nóc nhà: "Ai bảo các ngươi gọi tiểu t.ử tới đây?! Các ngươi chọc tức c.h.ế.t ? Đừng để đụng vụ ! Nhớ kỹ cho !"
Minh Thứ và Minh Phong bất bình: "Trần công thật quá đáng. Luận về năng lực phá án, khắp Đại Lý Tự ai so với Lăng công? Dựa mà cho ngài tham gia?"
"Trần công tất nhiên suy tính của ngài , hai ngươi bậy." Lăng Chi Nhan rảo bước về phía án đường: "Rốt cuộc là vụ án gì?"
Minh Phong hạ thấp giọng: "Phát hiện một t.h.i t.h.ể nữ ở kênh Y Thủy. Thi thể quái dị, đồn là yêu tà quấy phá."
Lăng Chi Nhan nhíu mày: "Quái dị thế nào?"
"Nghe là... xinh ."
"Cái gì?"
"Là xinh , t.h.i t.h.ể cũng xinh . Không đúng, là t.h.i t.h.ể càng xinh hơn."
Bước chân Lăng Chi Nhan càng nhanh hơn. Hai ba bước xuyên qua hậu nha, án đường, xuống trầm tư suy nghĩ.
Chỉ là một t.h.i t.h.ể nữ, tuyệt đối sẽ khiến Trần công nổi trận lôi đình như . Tám phần mười là do tin đồn yêu tà tác quái. Năm mới sắp đến, lòng vốn d.a.o động, thêm kỳ chế cử cận kề, con cháu thế gia, thư sinh các châu phủ tề tựu đông đủ ở Đông Đô... Lúc mà xuất hiện lời đồn... Lăng Chi Nhan khỏi nhớ tới lời đồn về Phùng thị... Y lắc đầu khổ: "Hoa Tứ Lang đúng là miệng quạ đen."
Minh Phong: "Lăng công, thăm dò vụ án ?"
Lăng Chi Nhan gật đầu, ngập ngừng một chút : "Chuẩn một phần lễ mọn, gửi đến Hoa Trạch Lục Thập Lục."
Minh Thứ: "Hả? Hoa thị mà còn cần lễ của chúng ?"
Lăng Chi Nhan day trán: "Phòng thôi, chỉ mong dùng đến."
Minh Thứ và Minh Phong , tuy hiểu nguyên do nhưng vẫn tuân lệnh việc.
Sau khi hai rời , cả án đường trở nên yên tĩnh, thỉnh thoảng gió thổi xấp hồ sơ bàn xào xạc. Lăng Chi Nhan mở một quyển hồ sơ màu vàng, mắt lướt qua vài dòng nhưng chẳng chữ nào đầu. Trong lòng dâng lên cảm giác mệt mỏi khó tả, y chống tay trái lên má, nhắm mắt dưỡng thần bất giác ngủ .
Giấc ngủ cực kỳ sâu, lâu lắm Lăng Chi Nhan ngủ ngon như . Ý thức như rơi vũng bùn đáy, khó lòng tỉnh táo. Mơ màng, y ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào hương trái cây, xen lẫn nước mát lạnh, kéo ý thức đang chìm đắm của y dần tỉnh .
"Chậc chậc chậc, nước miếng chảy kìa."
"Hay là để Lăng Tư Trực ngủ thêm chút nữa?"
"Hắn mà ngủ tiếp là biến thành nghi phạm g.i.ế.c bây giờ!"
G.i.ế.c ?! Nghi phạm?!
Lăng Chi Nhan giật mở bừng mắt.
Đập mắt y là hai đôi mắt: một đôi mắt phượng sắc bén, một đôi lông mi cong vút như quạt. Y hoảng hồn ngã ngửa , đầu suýt va giá sách.
Hoa Nhất Đường trợn trắng mắt: "Lăng Lục Lang, ngươi thật sự là con cháu Lăng thị ư? Cảnh giác kém thế , đao của kẻ địch kề cổ cũng ."
Lăng Chi Nhan lắc đầu, dám tin mắt . Hai mặt rõ ràng là Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An... Chẳng lẽ y vẫn đang mơ?
"Các ngươi..." Lăng Chi Nhan quanh, đúng là án đường của Đại Lý Tự, nhưng ngoài cửa sổ trời tối đen như mực: "Sao ở đây?"
"Minh Thứ dẫn chúng ." Lâm Tùy An tủm tỉm: "Lăng Tư Trực, thôi, cùng phá án nào."
Lăng Chi Nhan mở to mắt: "Vụ án nữ thi ư?!"
"Nữ thi cái gì?" Hoa Nhất Đường sốt ruột phe phẩy quạt: "Là tên Đan Minh Viễn g.i.ế.c ."
Tiểu kịch trường:
Nửa canh giờ .
Lâm Tùy An gắp một miếng dưa mới gọt định đưa lên miệng thì Cận Nhược chạy xộc như một cơn gió, giật lấy bình nước đun sôi của cô rót uống ừng ực nửa bình : "Một tin , một tin , các ngươi cái nào ?"
Hoa Nhất Đường lơ đãng nhai bánh bao: "Vụ nữ thi ở kênh Y Thủy chúng ."
"Không cái đó, là Đan Minh Viễn g.i.ế.c !"
Không chứ? Lại nữa ?!
Lâm Tùy An cụt hứng, ném đũa xuống bàn: " là tin thật."
Cận Nhược lắc đầu: "Không chuyện đó! Tin là... phố đang đồn Hoa gia Tứ Lang g.i.ế.c ."
Hoa Nhất Đường quẳng cái bánh bao đang ăn dở bát, nhạt thếch hừ hừ hai tiếng.
Phương Khắc buông bát cơm xuống: "Xảy khi nào?"
"Thi thể phát hiện nửa canh giờ ."
Phương Khắc gật đầu: "Thi thể chắc vẫn còn tươi."
Lâm Tùy An hỏi vớt vát: "Thế tin là gì?"
"Thì Phương đại phu đấy, t.h.i t.h.ể còn tươi."
"..."
Phương Khắc chậm rãi cởi áo ngoài, gấp gọn gàng đặt sang một bên, chỉ mặc áo lót đỏ thẫm, dậy đeo cái rương công cụ tự chế cỡ lớn lên lưng, đôi mắt sâu như giếng cổ chằm chằm Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường.
Lâm Tùy An bất đắc dĩ: "Đi thôi, tìm Lăng Tư Trực."
Cận Nhược: "Tìm gì?"
"Hắn là Tư Trực Đại Lý Tự, đầu, chúng mới danh chính ngôn thuận điều tra ." Hoa Nhất Đường : "Đông Đô giống Dương Đô, chúng hành sự vẫn nên khiêm tốn một chút."
Cận Nhược: "Ôi chao, giờ ngài mới nhớ tới hai chữ khiêm tốn ?"
Mộc Hạ: "Ta chuẩn bữa tối."
Y Tháp: "Trư nhân, cần chuẩn ?"
Lâm Tùy An: "Chuẩn ."
Lời thốt , mặt Hoa Nhất Đường và Cận Nhược xanh mét, còn Phương Khắc thì Lâm Tùy An với vẻ kinh ngạc.
Lâm Tùy An ngước bầu trời đêm, mày nhíu chặt, lòng trĩu nặng.
Xem hôm nay tám phần mười là thức trắng đêm. Nhất định rõ với Lăng Chi Nhan, vụ tính thêm tiền tăng ca!