NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 52: Không phải độc, mà là thuốc
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:12:14
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi con rơi trạng thái sợ hãi tột độ đến mức thốt nên lời, biểu hiện cụ thể cứ Hoa Nhất Đường là . Hắn ngã bệt xuống đất, mắt trợn trừng, miệng há hốc, chỉ thấy hít mà thấy thở , trông chẳng khác gì con cá chép mắc cạn.
Lâm Tùy An ban đầu cũng dọa cho dựng tóc gáy, tim đập thình thịch. Phản ứng đầu tiên của cô là nắm chặt lấy chuôi Thiên Tịnh... cảm giác lạnh lẽo từ thanh đao truyền đến lòng bàn tay giúp cô bình tĩnh vài phần.
Cô đang cầm kịch bản trinh thám cơ mà, ma ?!
"Thế giới là vật chất! Không vật chất thì ý thức! Vật chất sinh ý thức, vật chất quyết định ý thức!" Lâm Tùy An lẩm nhẩm một tràng triết học Mác-Lênin để trấn an bản , lạnh: "Ta tin ngươi mới là lạ!"
Lời dứt, cô đạp gió lao lên. Lưỡi đao Thiên Tịnh tuốt khỏi vỏ, lóe lên ánh sáng chói lòa x.é to.ạc màn đêm, tựa như con mắt thần soi rọi thế gian. Mấy đốm lửa ma trơi yếu ớt chịu nổi một đòn, đao khí đ.á.n.h tan tác. Lâm Tùy An khoác áo đen, nhanh như chớp bổ nhào tới, ánh đao như sấm sét giáng xuống bóng đen .
Ai ngờ đúng lúc , bóng đen đột ngột xoay , để lộ nửa khuôn mặt tái nhợt. Lâm Tùy An kinh hãi, tay trái vội đ.á.n.h mạnh cánh tay để hãm lực đao . Lực quán tính cực lớn khiến thể cô xoay vòng rơi xuống đất, loạng choạng lùi vài bước mới vững .
Cô còn kịp hồn thì tiếng bước chân dồn dập. Ống tay áo thoảng mùi hương trái cây lướt qua. Hoa Nhất Đường xòe quạt chắn ngay mặt Lâm Tùy An, tư thế cực kỳ hiên ngang lẫm liệt, đáng tiếc là hai mắt vẫn nhắm tịt và giọng thì run bần bật:
"Mau mau mau chạy ! Ta... ... cản phía cho!"
Lâm Tùy An: "..."
Cô chọt chọt vai .
Hoa Nhất Đường hét lên: "Không... ... cần lo cho ! Mạng phạm thiên sát, đến Diêm Vương thấy cũng đường vòng!"
"Ngươi mở mắt xem ." Lâm Tùy An bất lực: "Nhìn cho kỹ , đó ma, là ."
"Hả?" Hoa Nhất Đường hé một mắt : "Á á á!!"
Người mắt quả thực ma, là một nam nhân, nhưng khí chất và bộ dạng thì còn giống ma hơn cả ma.
Ấn tượng đầu tiên khi thấy chỉ gói gọn trong chữ "gầy", kỹ thêm chút nữa thì thêm chữ "trắng". Làn da tái nhợt, cần cổ thon dài, đồng t.ử đen láy, cả mỏng manh như con hạc giấy trắng, cảm giác như gió thổi mạnh một cái là bay mất.
Hắn quấn khăn trùm đầu và đeo khăn che mặt màu đen, hòa lẫn hảo bóng đêm, thảo nào lúc đầu thấy đầu . Dưới làn da trắng bệch, đôi lông mày cau chặt của càng thêm nổi bật, tựa như vẽ bằng thứ mực thượng hạng. Khăn che mặt phập phồng, thốt một chữ lạnh lùng: "Cút!"
Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường đều chôn chân tại chỗ. Ánh mắt cả hai dán chặt vật tay gã đàn ông. Hắn đeo găng tay vải trắng, cầm một con d.a.o nhỏ hình thù kỳ dị, giống d.a.o giống thìa. Trên lưỡi d.a.o dính đầy m.á.u tươi, từng giọt "tí tách, tí tách" rơi xuống đất. Dưới chân là một cái hố lớn, trong hố một cái xác mập mạp. Một vết mổ dài đáng sợ kéo từ n.g.ự.c xuống bụng, lộ nội tạng nhầy nhụa bên trong.
"Ọe!" Hoa Nhất Đường , bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Lâm Tùy An c.ắ.n răng nín thở, cầm đao chắn mặt Hoa Nhất Đường. Chẳng lẽ cô và Hoa Nhất Đường xui xẻo đến mức đụng độ kẻ sát nhân p.h.â.n x.á.c ngay tại bãi tha ma?!
Gã đàn ông dường như cũng chẳng ý định giao chiến với Lâm Tùy An. Hắn lườm hai một cái : "Nôn xa một chút."
Nói xong, nhảy tọt xuống hố, xổm xuống dùng con d.a.o nhỏ rạch bụng cái xác. Đêm đen gió lộng, lửa ma trơi lập lòe, tiếng lưỡi d.a.o lách qua gân thịt rợn lọt tai Lâm Tùy An, kèm theo đó là mùi hôi thối nồng nặc bốc lên.
Không đúng! Thứ đang mổ xẻ... Lâm Tùy An nheo mắt kỹ, da đầu tê rần. Đó gã mập nào xa lạ, mà là một t.h.i t.h.ể trương phềnh lên... còn là quen.
"Đó là t.h.i t.h.ể của Lỗ Thời!" Lâm Tùy An thốt lên.
"Cái gì?!" Hoa Nhất Đường thoáng qua, ... tiếp tục nôn.
Lâm Tùy An cảm thấy cũng sắp chịu nổi nữa .
Thi thể rõ ràng mới đào lên. Bên cạnh hố cắm một cái xẻng, chiếc chiếu cỏ bọc xác vứt sang một bên. Phía bên trải một tấm vải trắng dài ba thước, đó đặt bốn chiếc bình sứ trắng miệng rộng giống hệt bình đựng tro cốt. Cạnh đó là một chiếc rương gỗ sơn đen chứa đầy dụng cụ lỉnh kỉnh, nhưng vì trời tối quá nên rõ.
Gã đàn ông soi ngọn nến trắng, thò tay lồng n.g.ự.c t.ử thi lôi nội tạng . Đầu tiên là một khối thịt nhão, hình dáng đoán chừng là tim. Hắn cắt xem xét bỏ bình sứ. Tiếp đến là hai lá phổi, lật qua lật soi kỹ nhét bình thứ hai. Sau đó moi dày, đổ dịch vị bình thứ ba. Cuối cùng lôi một đoạn ruột, vuốt thẳng thớm, cắt một khúc bỏ bình thứ tư.
Lâm Tùy An đầu hàng: "Ọe!"
Hoa Nhất Đường: "Ọe ọe ọe!"
"Đã bảo nôn xa một chút!" Gã đàn ông gắt lên.
Lâm Tùy An nôn đến xây xẩm mặt mày, Hoa Nhất Đường cũng chẳng khá hơn là bao. Hai dìu lảo đảo, nôn hết mật xanh mật vàng mới hồn .
"Các ngươi đến bãi tha ma gì?" Gã đàn ông hỏi.
Hoa Nhất Đường lấy hai chiếc khăn lụa, đưa một cái cho Lâm Tùy An, cái còn bịt chặt mũi miệng : "Câu bọn hỏi ngươi mới đúng! Nửa đêm nửa hôm chạy bãi tha ma băm vằm t.h.i t.h.ể , ngươi gì hả?!"
Gã đàn ông liếc xéo Hoa Nhất Đường: "Thi thể nguyên vẹn thế , băm vằm chỗ nào?"
"Vừa rõ ràng ngươi..." Hoa Nhất Đường nửa câu thì nghẹn họng khi thấy cái xác xử lý xong.
Vết mổ t.h.i t.h.ể khâu , mũi kim đều tăm tắp, tỉ mỉ, là tay nghề thượng thừa. Lúc , gã đàn ông đang dùng một miếng vải trắng cẩn thận lau sạch thi thể. Động tác của cực kỳ nhẹ nhàng, thậm chí thể gọi là nâng niu.
Hoa Nhất Đường giật mạnh tay áo Lâm Tùy An: "Hắn... đang cái quái gì ?!"
Khăn tay của Hoa Nhất Đường thoang thoảng mùi trái cây giúp đầu óc tỉnh táo hơn. Lâm Tùy An hít sâu vài để trấn tĩnh, đối chiếu đặc điểm hình thể của gã đàn ông với ký ức ban ngày, kết luận chính là kẻ quái dị gốc liễu nhà Lỗ Thời sáng nay.
"Ta từng gặp ngươi . Hôm nay ngươi tới nhà Lỗ Thời."
Gã đàn ông vẫn đáp lời, chuyên tâm lau sạch t.h.i t.h.ể xong xuôi mới lấy tấm vải trắng trong rương gỗ đắp lên Lỗ Thời, phủ chiếu cỏ lên . Hắn leo khỏi mộ, từ tốn xúc đất lấp . Phải mất một nén nhang mới đắp xong ngôi mộ, sang Lâm Tùy An: "Ta cũng từng gặp ngươi. Kẻ Lỗ Cửu lừa mất một lá vàng."
Lâm Tùy An: "..."
Tên chuyện bình thường ?!
"Hắn... đang cái trò gì thế?" Hoa Nhất Đường căng thẳng đến mức sắp x.é to.ạc tay áo Lâm Tùy An.
Chỉ thấy gã đàn ông lượt xếp bốn cái bình sứ rương gỗ, lấy trong n.g.ự.c một xấp tiền giấy vàng mã và đôi găng tay dính m.á.u đốt hết, rắc tro lên mộ phần, đó chắp tay vái lạy.
Lâm Tùy An bình tĩnh nhận định: "Hắn là một ngỗ tác."
Hoa Nhất Đường ngạc nhiên: "Không đồ tể ?"
"Ta ngỗ tác." Gã đàn ông tháo khăn che mặt xuống, để lộ khuôn mặt gầy gò hốc hác trắng bệch: "Ta là Phương Khắc. Ta là đại phu."
Phương Khắc thế mà là một đại phu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-52-khong-phai-doc-ma-la-thuoc.html.]
Lâm Tùy An ở phố Nam Thập, phường Trung Nhạc, ngước tấm biển đen sì của "Y quán Phương thị", cảm thán đúng là tấm chiếu mới, kiến thức còn hạn hẹp quá.
Thành Hà Nhạc sầm uất như Dương Đô, nơi đây vẫn áp dụng lệnh giới nghiêm ban đêm. Sau khi cửa thành đóng, dân thường cấm . Phương Khắc rõ ràng "dân thường". Hắn thành những ngăn cản mà lính canh còn tươi chào đón, thậm chí thái độ với Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường cùng cũng cung kính. Điểm mấu chốt là Phương Khắc hề đút lót một xu nào, là "quét mặt" qua cửa.
"Tên bối cảnh gì ghê gớm chăng?" Hoa Nhất Đường cảnh giác, thì thầm nhắc nhở: "Cẩn thận bẫy."
Lâm Tùy An cũng đồng tình, mắt dán chặt bóng lưng Phương Khắc. Hắn mở khóa đẩy cửa bước , đầu . Khuôn mặt trắng bệch nổi bật trong bóng đêm trông như chiếc mặt nạ sứ: "Ta chỉ chữa bệnh cho mấy tên lính canh thành thôi. Luận về bối cảnh, còn kém xa Hoa gia Tứ Lang."
Hoa Nhất Đường nheo mắt: "Ngươi ?"
Đôi mắt đen thẳm của Phương Khắc chút gợn sóng: "Khắp cái nước Đường , kẻ ăn mặc lòe loẹt diêm dúa, hoa hòe hoa sói như thì còn thể là ai nữa?"
"..."
"Nếu nguyên nhân cái c.h.ế.t của Lỗ Thời," Phương Khắc , "thì trong."
Tay Hoa Nhất Đường siết chặt chuôi quạt đến nổi gân xanh: "Hắn dám chê bai gu ăn mặc của ? Bản mặc đồ đen sì như con quạ mà dám nhạo ?!"
Lâm Tùy An vỗ vai an ủi: "Hoa gia Tứ Lang đại lượng, chấp nhặt với gì."
Cấu trúc các y quán thường na ná : tiền đường bốc t.h.u.ố.c khám bệnh, hậu trạch là nơi sinh hoạt. Y quán Phương thị cũng , chỉ điều phong cách trang trí "độc lạ": quầy, tủ thuốc, bàn ghế đều sơn đen sì; bình phong, rèm che trắng toát. Nếu đặt thêm bài vị, lư hương, thắp ba nén nhang và rải ít vàng mã thì đúng chuẩn một cái linh đường.
Hoa Nhất Đường lấy quạt che mũi, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Cái nơi âm khí nặng nề mà đến khám bệnh thì đúng là gặp ma!"
Lâm Tùy An liếc qua một lượt. Ngăn kéo tủ t.h.u.ố.c trống trơn, há hốc mồm chờ đợi trong vô vọng. Bàn tính, sổ sách phủ bụi dày cộp. Bút lông khô khốc, tòe ngòi. Góc bình phong giăng đầy mạng nhện rách nát, đến xác côn trùng cũng chẳng thấy , chắc nhện cũng bỏ của chạy lấy vì chịu nổi sự ế ẩm nơi .
Phương Khắc cầm đuốc vòng qua bình phong hậu trạch. Bóng in dài vách tường đen kịt trông như quỷ hành. Hoa Nhất Đường bám chặt lấy tay áo Lâm Tùy An, nín thở dám ho he. Lâm Tùy An im lặng theo chân Phương Khắc xuyên qua sân, vòng sương phòng chính, chui qua một cánh cửa nhỏ thấp tè để gian sảnh phụ.
Vừa bước , một mùi hăng hắc xộc thẳng mũi. Hoa Nhất Đường vội lấy khăn lụa thơm bịt mũi cho cả hai, kéo Lâm Tùy An né sang một bên.
Gian phòng trần thấp, như thể dựng tạm bợ. Với chiều cao của Hoa Nhất Đường, đầu suýt chạm xà nhà. Phòng cửa sổ, chỉ hàng lỗ thông đục tít cao, khí lạnh lẽo âm u. Lâm Tùy An chợt liên tưởng đến nhà xác.
Tuy nhiên ở đây thi thể, chỉ một chiếc bàn gỗ dày hơn ba tấc đặt giữa phòng. Bên cạnh là dãy kệ gỗ và chiếc rương đen. Trên kệ bày la liệt bình sứ lớn nhỏ đủ màu sắc niêm phong bằng sáp. Một phần ba kệ bày những dụng cụ kỳ quái như búa, rìu, móc, nĩa. Tầng cùng là vài chiếc bình sứ trắng giống hệt loại dùng đêm nay.
Phương Khắc thắp nến đặt lên bàn, tháo hòm gỗ vai xuống, lấy bốn chiếc bình sứ trắng xếp ngay ngắn lên kệ, dán nhãn: "Lỗ Thời một", "Lỗ Thời hai", "Lỗ Thời ba", "Lỗ Thời bốn".
"Chẳng lẽ trong mấy cái bình đều là..." Hoa Nhất Đường nghẹn lời, mặt mày xanh mét như sắp nôn.
Lâm Tùy An tỏ cực kỳ bình tĩnh. Cô cố gắng phân tích mùi lạ trong khí: thoạt đầu hăng hắc như trứng thối, đó đắng nghét như t.h.u.ố.c bắc, cuối cùng thoang thoảng mùi rượu. Một mùi hương cô từng ngửi thấy bao giờ nhưng gợi nhớ đến Formalin trong phòng thí nghiệm.
Ôi chà! Thú vị đấy. Lâm Tùy An thầm nghĩ, chẳng lẽ hào quang nhân vật chính của Hoa Nhất Đường cuối cùng cũng phát huy tác dụng, vớ một nhân tài pháp y thích lo chuyện bao đồng?
"Nguyên nhân cái c.h.ế.t trực tiếp của Lỗ Thời rõ ràng." Phương Khắc lấy giấy bút : "Co giật, nôn mửa gây tắc nghẽn đường thở dẫn đến ngạt thở mà c.h.ế.t. Điểm Kỷ Cao Dương sai, cũng giấu giếm gì."
Hoa Nhất Đường nheo mắt: "Nghe giọng điệu của ngươi, vẻ Kỷ đại phu giấu giếm điều gì đó?"
Phương Khắc vẫn cắm cúi : "Hắn giấu nguyên nhân gây co giật."
Lâm Tùy An hỏi: "Không do bệnh ho lâu năm ?"
Phương Khắc dừng bút, thổi khô mực, đôi mắt tối sầm : "Là trúng độc."
Không gian tĩnh lặng như tờ.
Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường trân trối, đồng thanh thốt lên: "Độc gì?!"
Phương Khắc khẽ cau mày: "Ta ."
"..."
Người em, đang đùa đấy ?! Nội tâm Lâm Tùy An gào thét. Tốn công tốn sức nửa đêm đào mộ, mổ xẻ, kết quả phán một câu độc gì?
Phản ứng của Hoa Nhất Đường còn gay gắt hơn. Hắn trợn mắt, bĩu môi "xí" một tiếng đầy khinh bỉ.
Phương Khắc phớt lờ thái độ của hai , tiếp tục : "Khi độc phát tác, tim đập nhanh, khó thở, triệu chứng giống bệnh ho lao, cuối cùng dẫn đến co giật."
Hoa Nhất Đường vặn vẹo: "Đến tên độc còn , ngươi dám khẳng định là trúng độc? Chẳng lẽ ngươi đoán mò?"
Phương Khắc lườm Hoa Nhất Đường, lượt đặt bốn bình sứ lên bàn: "Đây là tim, phổi, dịch vị và ruột già của Lỗ Thời. Tất cả đều là bằng chứng. Cần giải thích chi tiết từng món cho ngươi ?"
Hoa Nhất Đường bịt miệng: "Ọe... cần! Ọe!"
Lâm Tùy An tỉnh bơ: "Xin hãy rõ."
Hoa Nhất Đường suýt ngất xỉu.
Đôi mắt đen láy của Phương Khắc chuyển sang Lâm Tùy An, ngập ngừng một chút : "Cơ tim tổn thương, xuất hiện hoại t.ử xanh đen, chứng tỏ lúc c.h.ế.t tim đập cực nhanh. Phổi đốm đen do hút t.h.u.ố.c và bệnh lâu năm, nguyên nhân trực tiếp gây t.ử vong. Dịch dày mùi hắc, ruột sưng tấy chuyển màu xanh đen, thành ruột xuất huyết. Ngân châm thử độc cũng chuyển màu. Chứng tỏ độc qua dày xuống ruột. Căn cứ thời gian tiêu hóa, Lỗ Thời uống t.h.u.ố.c độc khi c.h.ế.t vài canh giờ."
Lâm Tùy An suy luận: "Ý ngươi là Lỗ Thời uống t.h.u.ố.c độc nhưng hề , mãi đến vài canh giờ độc mới phát tác?"
Phương Khắc gật đầu.
Lâm Tùy An nhíu mày: "Vậy nghĩa là Lỗ Thời tự uống t.h.u.ố.c độc tự sát..."
"Hoặc là ông hạ độc." Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt lia lịa hòng xua cái mùi khó chịu trong phòng, nhưng chẳng ăn thua gì.
Phương Khắc lắc đầu: "Nếu tự sát, treo cổ nhảy sông chẳng nhanh gọn hơn ? Huống chi loại độc hiếm, đến là đại phu còn tên, Lỗ Thời nghèo kiết xác ốm yếu thì kiếm ? Còn nếu hạ độc mà thì cũng vô lý. Loại độc khi uống, dù phát tác ngay thì cơ thể cũng sẽ phản ứng như da mẩn đỏ, tim đập nhanh, tay chân bủn rủn, khô miệng... Không thể nào mấy canh giờ trôi qua mà cảm nhận gì..." Hắn chợt khựng : "Trừ khi..."
"Trừ khi ông thường xuyên gặp những triệu chứng nên để ý." Lâm Tùy An tiếp lời.
"Vậy thì chỉ còn khả năng thứ ba." Mắt Hoa Nhất Đường sáng lên: "Lỗ Thời sử dụng loại độc trong một thời gian dài."
Phương Khắc trầm ngâm hồi lâu buông một câu: "Thứ uống độc, mà là thuốc."
---