NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 41: Biệt ly hồi trẻ không dễ dàng
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:12:02
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh trăng rơi gương mặt xinh như nữ t.ử của Kỳ Nguyên Sinh, nhuộm lên làn da một màu trắng như sương tuyết.
"Sao ngươi Tú Nhi..." Hắn khựng : "Quả nhiên, cũng tới."
Phía truyền đến tiếng bước chân khoan thai. Lâm Tùy An khẽ đầu, khóe mắt thấy vạt áo như cánh hoa bay trong gió đêm. Hoa Nhất Đường bước tới sóng vai bên cạnh cô, tay cầm ba cuộn trục thư.
"Mùng ba tháng Giêng năm Huyền Phụng thứ nhất, cha con nhà họ Tề báo quan, con gái Tề Viên tám tuổi lạc ở chợ. Bất Lương tìm kiếm suốt một tháng thấy, kết án." Hoa Nhất Đường giơ cuộn trục thư đầu tiên lên: "Vợ Tề Thịnh mất sớm, để một trai một gái, gia cảnh bần hàn, sống bằng nghề chép sách. Sau khi Tú Nhi thất lạc, Tề Thịnh mang bệnh tìm con gái nhưng vô vọng, cuối cùng buồn bã qua đời. Còn con trai Tề gia cũng mất tích bí ẩn."
Khóe miệng Kỳ Nguyên Sinh khẽ nhếch, như đang khích lệ Hoa Nhất Đường tiếp.
Hoa Nhất Đường giơ cuộn trục thư thứ hai: "Đây là cuốn tạp lục tìm thấy trong kho sách cũ ở Đông Đường, nội dung bình thường, tên tác giả nhưng chữ . Trên đó chú thích của Trần Trúc, gọi là 'lão sư'."
Ánh mắt Kỳ Nguyên Sinh khẽ động, vẫn im lặng.
Hoa Nhất Đường giơ cả hai cuộn lên song song: "Chữ ký của Tề Thịnh hồ sơ kết án giống hệt chữ trong cuốn tạp lục. Ta nhớ rõ Trần Trúc hồi nhỏ từng bái một vị tú tài chuyên nghề chép sách thầy. Trần Trúc là học trò của Tề Thịnh."
Kỳ Nguyên Sinh thầm thở dài.
Hoa Nhất Đường giơ cuộn thứ ba lên: "Cuộn tìm ở quán phường Quyển Ngọc mà Trần Trúc lui tới." Hắn mở cho Kỳ Nguyên Sinh xem. "Trong ghi chép về Thập Khốc Hình, nét chữ giống hệt chữ của Trần Trúc."
Lâm Tùy An kinh hãi, liếc nhanh qua. Quả nhiên đây chính là cuộn trục thư cô thấy trong ký ức của Trần Trúc và Đông Triều. Hóa nó do chính Trần Trúc .
"Bài thơ xuyên tạc về Phùng thị cũng lan truyền từ quán đó." Hoa Nhất Đường : "Kỳ Nguyên Sinh, tất cả đều do ngươi sai Trần Trúc !"
Kỳ Nguyên Sinh ngẩng đầu, đuôi lông mày tắm trong ánh trăng: "Còn gì nữa ?"
"Ngươi ẩn bốn năm, lên kế hoạch tỉ mỉ. Đầu tiên dùng bài thơ để hướng sự chú ý của Phùng thị , biến thành lá chắn. Sau đó liên tiếp g.i.ế.c Nghiêm Hạc và Tưởng Hoành Văn, một là báo thù, hai là dùng án g.i.ế.c liên để kéo cuộc, kích động mâu thuẫn giữa Hoa thị và Phùng thị, mượn tay Hoa thị điều tra vụ gian lận thi cử. Một mũi tên trúng hai đích: lật đổ Phùng thị, đồng thời mượn cơ hội Hoa thị tiếp quản địa bàn Phùng thị để lôi ánh sáng vụ án bạch sinh che giấu bao năm. Tâm tư kín kẽ, kế hoạch chu , quả khiến thán phục."
Kỳ Nguyên Sinh: "Ồ? Vậy tại thế?"
Hoa Nhất Đường rút cuộn trục thư thứ tư trong n.g.ự.c : "Đây là bằng chứng cho thấy khi nhậm chức ở phủ nha Dương Đô, ngươi đổi hộ tịch. Ngươi còn lợi dụng phận Thư tá để tẩy trắng phận cho Đông Triều, mua những cuốn sách cũ và căn nhà hoang quanh đó để gây án. Tên thật của ngươi là Tề Vịnh. Tề Thịnh là cha ngươi, Tề Viên là ngươi. Ngươi tất cả để báo thù cho cha và ."
Kỳ Nguyên Sinh gật đầu: "Hoa Nhất Đường, ngươi quả nhiên thông minh, thông minh hơn tưởng nhiều. Nếu ngươi điều tra đến sớm như , vốn cần ' ăn cả ngã về ', Đông Triều cũng c.h.ế.t."
"Vậy còn Trần Trúc?!" Giọng Hoa Nhất Đường lạnh tanh: "Hắn luôn giúp ngươi, tại g.i.ế.c ?!"
"Vì quá ngây thơ. Hắn dám hoang tưởng rằng cần đổ máu, cần c.h.ế.t , chỉ dựa bài thơ rách và cuốn Thập Khốc Hình là thể đe dọa Phùng thị, suýt nữa hỏng đại sự của chúng ." Kỳ Nguyên Sinh thở dài: "Hắn ở bên cạnh ngươi quá lâu nên sự ngây thơ của ngươi lây nhiễm đấy."
Lâm Tùy An liếc Hoa Nhất Đường, thấy gân xanh cổ nổi lên cuồn cuộn, rõ ràng đang cố kìm nén cơn giận.
"Nếu ngươi thông minh như , một câu hỏi: Tại g.i.ế.c Chu Trường Bình?" Kỳ Nguyên Sinh hỏi.
Hoa Nhất Đường hít sâu một : "Chu thái thú luôn Phùng thị khống chế, thoát khỏi sự kiểm soát đó nên ngươi lợi dụng. Đông Triều diệt khẩu là do ngươi và hợp mưu trong lúc hỗn loạn, đúng ?"
"Hắn Đông Triều là của , cũng mục đích thực sự của ." Kỳ Nguyên Sinh lắc đầu: "Hắn g.i.ế.c Đông Triều chỉ để tranh công với Phùng thị và Hoa thị. Đôi khi ngươi thể lường loại tiểu nhân sẽ chuyện ngu xuẩn đến mức nào." Kỳ Nguyên Sinh dừng một chút: " đó nguyên nhân g.i.ế.c ."
Hoa Nhất Đường nhắm mắt : "Vụ ấu nữ mất tích đầu tiên xảy năm Huyền Khải thứ mười hai. Hai năm Tề Viên mất tích. Trước đó tám mươi sáu bé gái biến mất. Hồ sơ đều ghi: ..."
"...Bất Lương tìm kiếm một tháng thấy, kết án." Lâm Tùy An lẩm bẩm.
Đáy mắt Hoa Nhất Đường đỏ lên: "Chu Trường Bình là Thái thú Dương Đô, gánh vác an nguy của sáu mươi vạn dân chúng, ăn , nhu nhược vô năng. Đó là nguồn gốc để cái ác sinh sôi nảy nở. Hắn c.h.ế.t vạn cũng hết tội."
"Quan phủ vô đức vô năng, dân chúng oán thán kêu ai, giận nuốt trong, đau thương chỗ kể. Con kiến dồn đường cùng cũng c.ắ.n . Ta và Đông Triều chỉ thể lấy m.á.u đổi máu, lấy mạng đổi mạng." Kỳ Nguyên Sinh thê lương, về phía thành Dương Đô lấp lánh chân núi: "Ta còn lựa chọn nào khác."
"Không đúng!" Hoa Nhất Đường gằn giọng, mắt đỏ hoe: "Chắc chắn lựa chọn khác."
Kỳ Nguyên Sinh đầu Lâm Tùy An: "Lâm nương tử, cô vẫn cho , cô tên ở nhà của là Tú Nhi?"
Gió đêm thổi tay áo Kỳ Nguyên Sinh bay phần phật như cánh bướm trắng khổng lồ sắp bay lên.
Hắn quá gần mép vực.
Tim Lâm Tùy An đập loạn nhịp, cô giữ vẻ mặt bình tĩnh bước tới: "Ta thấy trong mơ. Muội cầm bát bánh gạo, cho ca ca ăn. Còn , thích nhất ca ca ."
Đồng t.ử Kỳ Nguyên Sinh thoáng d.a.o động, khẽ . Nụ như tranh vẽ, y hệt trong ký ức của Tú Nhi.
"Ta còn nhớ rõ nữa." Hắn : "Có lẽ lời cô là thật."
Gió bỗng thổi mạnh hơn. Kỳ Nguyên Sinh đột ngột tung nhảy xuống vực.
Trong tích tắc, Lâm Tùy An lao tới, nhảy vọt theo xuống vực sâu. Tay trái cô chộp cánh tay Kỳ Nguyên Sinh, tay cắm thanh Thiên Tịnh vách đá. cô quên mất tay đang gãy, thể chịu nổi sức nặng của hai . Chỉ cầm cự một chút, tay bắt đầu trượt khỏi chuôi đao.
Đột nhiên, một sợi dây thừng thô to quăng xuống, quấn chặt quanh thắt lưng Lâm Tùy An. Cô ngẩng đầu lên, kinh ngạc thấy Lăng Chi Nhan và Hoa Nhất Đường đang hì hục kéo dây. Vì dùng sức quá mạnh mà mặt hai công t.ử đỏ bừng.
Hoa Nhất Đường: "Lăng Lục Lang, ngươi tới chậm quá đấy!"
Lăng Chi Nhan: "Hoa Tứ Lang, để tin nhắn ơn đừng vòng vo tam quốc ?"
"Ta vẽ cả bản đồ , ngươi mù ?"
"Ngươi ghi rõ thời gian!"
"Đương nhiên là xuất phát ngay lập tức !"
"Câm mồm! Kéo mau lên!" Lâm Tùy An gào lên.
Hai tên công t.ử bột vội vàng im bặt, nghiến răng kéo dây. Lâm Tùy An đau toát mồ hôi hột, rã rời. Bực nhất là tên Kỳ Nguyên Sinh phía phì .
"Lâm Tùy An, cô kỳ lạ thật đấy. Tại nào cô cũng đoán định gì? Lúc tìm xuất xứ Thập Khốc Hình cũng , bây giờ cũng ."
Vì kịch bản nhảy vực nó cũ rích ông ơi!
Lâm Tùy An nghiến răng: "Kẻ thù Phùng Du Nghĩa của ngươi vẫn còn sống, ngươi c.h.ế.t thế cam tâm ?"
Kỳ Nguyên Sinh ngẩng mặt lên, nụ càng thêm rạng rỡ: "Ta đương nhiên sẽ quên ."
"Vậy thì theo trở về! Chúng nhất định sẽ đòi công bằng cho ngươi!"
Kỳ Nguyên Sinh lắc đầu. Tay còn của giãy giụa đưa lên, gỡ từng ngón tay của Lâm Tùy An .
Lâm Tùy An: "!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-41-biet-ly-hoi-tre-khong-de-dang.html.]
"Ta tin các ngươi."
Giọng và nụ của Kỳ Nguyên Sinh rơi màn sương đêm dày đặc, chỉ còn một mảng trắng xóa thê lương.
Đối mặt với gương mặt đùng đùng sát khí của Nguyệt đại phu, đầu tiên Lâm Tùy An nhận : mỹ nhân nóng tính chẳng những vui mắt mà còn khá đáng sợ.
"Ngươi điếc ngu hả? Ngươi nhớ lời dặn ?!" Nguyệt đại phu thô bạo nẹp cánh tay cho Lâm Tùy An, đau đến mức cô nhe răng trợn mắt: "Ta nhắc nữa, cánh tay của ngươi trong vòng một tháng tuyệt đối dùng sức! Nếu còn bậy thì phế luôn đấy!"
Lâm Tùy An: "Nguyệt đại phu, câu ngài suốt ba ngày ."
"Ta sai ?!"
" đúng đúng, nhất định tuân thủ y lệnh!" Lâm Tùy An gật đầu như gà mổ thóc.
"Uy tín của Nguyệt Lạc sớm muộn gì cũng hủy trong tay ngươi." Nguyệt đại phu thở dài thườn thượt, cầm tay trái Lâm Tùy An lên xem: "Tay vẫn thế ?"
"Ừ."
Nguyệt đại phu tặc lưỡi, sang kê đơn: "Ta kê cho ngươi ít t.h.u.ố.c thanh tâm hạ hỏa, uống thử xem ."
"Đa tạ Nguyệt đại phu." Lâm Tùy An cúi đầu bàn tay trái vẫn đang run rẩy. Từ khi từ núi Ngu Mỹ Nhân trở về ba ngày , nó cứ ở trạng thái Parkinson thế , dùng sức ... Cảm giác và ấm từ bàn tay Kỳ Nguyên Sinh dường như vẫn còn lưu ... Lâm Tùy An thầm thở dài, rốt cuộc vẫn cứu .
"Ta qua xem Hoa Tứ Lang." Nguyệt đại phu xách hòm t.h.u.ố.c lên: "Ngươi cùng ?"
Lâm Tùy An gật đầu, dậy: "Đi."
Viện của Hoa Nhất Đường ở phía đông nam Hoa trạch, cách chỗ Lâm Tùy An hai tuần bộ. Đây là cách gần nhất giữa hai viện trong Hoa trạch . Từ cửa chính dọc hành lang, qua hồ sen, bến thuyền, cầu đỏ, rừng phong, đài ngắm trăng... cuối cùng mới đến "Điềm Đạm Cư" của Hoa Nhất Đường. Đi bộ mất gần nửa tiếng. Lần đầu tiên đến đây, Lâm Tùy An cảm giác như đang dạo công viên. Không ngoa, nếu ăn no thì chẳng sức mà về.
Trước cửa Điềm Đạm Cư vẫn náo nhiệt như thường lệ. Mộc Hạ dẫn đầu đám thị nữ túc trực bên ngoài. Nhìn sơ qua thấy nào là điểm tâm tinh xảo, thức ăn thơm phức, nước, đồ uống ướp lạnh, mười mấy hộp dế, bảy tám lồng hoàng yến, năm sáu chậu cá vàng, hôm nay còn thêm hai con gà chọi. Tóm là đủ món ăn chơi nhảy múa, chỉ thứ bạn nghĩ chứ thứ gì mang đến .
Nguyệt đại phu trợn mắt khinh bỉ xuyên qua đám . Lâm Tùy An chép miệng tấm tắc. Được lắm tên nhóc, ngày nào cũng trò mới, đúng là phô trương sự xa hoa tội của tầng lớp thượng lưu phong kiến.
Thấy hai đến, Mộc Hạ thở dài sườn sượt.
Nguyệt đại phu: "Hôm nay thế nào?"
Mộc Hạ: "Từ giờ Tỵ đến giờ, chỉ đưa hai xửng bánh bao, nửa ấm , hai đĩa cá thái lát, ba bát canh gà. Sương Tuyết Ẩm Nguyên Phong thì đụng đến nên mang . Chẳng ăn mấy miếng."
Lâm Tùy An trời. Giờ mới qua giữa giờ Tỵ một chút. Hoa Nhất Đường ăn nhiều thế sợ bội thực ?
Nguyệt đại phu: " là ăn ít thật."
Lâm Tùy An suýt trẹo lưng.
Mộc Hạ: "Ta mang hết đồ chơi Tứ Lang thích ngày thường đến mà ngài chẳng thèm liếc mắt, cũng cho ai hầu hạ. Tứ Lang ba ngày tắm gội, ngay cả túi thơm cũng đeo. Biết bây giờ!"
Hoa Nhất Đường điệu đà mà ngay cả túi thơm cũng đeo ?
"Tình hình nghiêm trọng thật đấy." Lâm Tùy An nghiêm túc .
Nguyệt đại phu áp tai cửa ngóng, lắc đầu: "Ta chịu, bó tay . Tìm cao nhân khác ."
Mặt Mộc Hạ nhăn như quả táo tàu: "Lâm nương tử, hôm đó núi Ngu Mỹ Nhân rốt cuộc xảy chuyện gì? Sao Tứ Lang về thành thế ? Lâu lắm ngài như ..." Mộc Hạ ngập ngừng: "Lâm nương tử, cô cách nào ?"
Lâm Tùy An bàn tay trái run rẩy của , thở dài. Nguyên nhân bệnh tình của cô và Hoa Nhất Đường chắc là giống .
Lâm Tùy An bảo lùi . Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của đám đông, cô tung cước đá tung cửa phòng Hoa Nhất Đường, xông thẳng , đá sập cửa trong tiếng hít hà của bên ngoài.
Gian phòng rộng đến đáng sợ, riêng gian ngoài gần năm trăm mét vuông. Cửa sổ đông tây đóng chặt, ánh nắng len qua khe cửa chạm khắc, rải những vệt sáng lốm đốm sàn.
Hoa Nhất Đường bức bình phong sáu tấm vẽ sơn thủy, chân trần, chỉ mặc chiếc áo lụa mỏng manh, tóc cài trâm mà buộc hờ bằng dải lụa. Thân hình gầy gò, ôm gối chằm chằm ba cuộn trục thư trải bàn.
Lâm Tùy An tháo giày, cầm một cái đệm lên phủi bụi xuống đối diện Hoa Nhất Đường. Mấy cuộn trục thư cô , là những thứ đưa cho Kỳ Nguyên Sinh xem núi: một cuộn Thập Khốc Hình do Trần Trúc chép, một cuộn hồ sơ vụ án Tề Viên, một cuộn tạp lục của cha Tề Viên.
Trong tay Hoa Nhất Đường còn cầm chặt một cuộn trục thư nữa, móng tay bấm sâu dây buộc.
Lâm Tùy An hít sâu một , gì đó nhưng vốn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, một lúc lâu chẳng tìm từ ngữ thích hợp, đành kết thúc bằng một tiếng thở dài.
Mí mắt Hoa Nhất Đường khẽ rung. Hắn đặt cuộn trục thư trong tay lên bàn, hồi lâu mới : "Ta tìm bằng chứng Kỳ Nguyên Sinh đổi tên và Đông Triều đổi hộ tịch." Hắn mở cuộn trục thư , bên trong trống trơn: "Kỳ Nguyên Sinh tính toán quá hảo, để bất kỳ dấu vết nào. Bằng chứng hôm đó chỉ là lừa thôi."
Lâm Tùy An mở to mắt.
"Nếu lừa , dồn ép như , sẽ chọn con đường tuyệt vọng đó."
Lâm Tùy An im lặng một lát giơ bàn tay trái run rẩy mặt Hoa Nhất Đường. Hắn ngước mắt lên: "Tay ngươi ?"
"Cứ run mãi, dùng sức ." Lâm Tùy An thử nắm tay nhưng thất bại: "Bởi vì một sinh mệnh tuột mất khỏi bàn tay ."
"Không trách ngươi ! Ta thấy Kỳ Nguyên Sinh tự gỡ tay ngươi !" Giọng Hoa Nhất Đường nghẹn .
Lâm Tùy An xòe năm ngón tay , như đang an ủi Hoa Nhất Đường, như tự với chính : "Hắn thông minh như , thể lật đổ thế lực Phùng thị hùng mạnh, thể lợi dụng Hoa thị một cách nhuần nhuyễn, thể vài câu của ngươi lừa ?" Lâm Tùy An nắm tay nữa, cuối cùng cũng nắm chặt , cơn run rẩy cũng dừng : "Thực , sớm định đoạt kết cục của ."
Hoa Nhất Đường chằm chằm tay Lâm Tùy An, hàng mi khẽ rung.
Lâm Tùy An: "Những gì Kỳ Nguyên Sinh trải qua quá bi thảm, khiến đồng cảm phẫn nộ. tay cũng dính m.á.u vô tội."
Hoa Nhất Đường thở dài: "Trần Trúc..."
"Nghiêm Hạc và Tưởng Hoành Văn c.h.ế.t đáng tiếc. khoảnh khắc Kỳ Nguyên Sinh giơ đao g.i.ế.c c.h.ế.t Trần Trúc, biến thành kẻ sát nhân giống như của Phùng thị." Lâm Tùy An hạ giọng: "Đó mới là điều bi ai nhất."
Căn phòng chìm im lặng. Gió lùa khe cửa sổ khiến cánh cửa rung nhẹ.
Hoa Nhất Đường dậy, chân trần đến bên cửa sổ, đẩy toang . Những chiếc lá vàng gió cuốn lên, xoay tròn rơi xuống lòng bàn tay , kịp nắm bay mất.
Hoa Nhất Đường ngẩng đầu vòm lá, hồi lâu mới , ánh mắt sáng ngời như .
"Ngươi ăn gì? Ta mời."
Lâm Tùy An bò đệm: "Thôi miễn. Ta ăn sáng xong, sợ bội thực c.h.ế.t mất."