NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 35: Dạ chiến

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:11:56
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ kiếp!

Câu của Đông Triều thốt , Lâm Tùy An lập tức đại sự .

Hắn địch đông nên lợi dụng sự bất hòa giữa Phùng thị và Hoa thị, dùng kế ly gián để ngư ông đắc lợi.

Xui xẻo , Phùng Tùng tin sái cổ. Trong tay lão cũng đang cầm một chiếc hộp gỗ rỉ máu, trợn mắt gào thét: "Hoa Nhất Đường, quả nhiên là ngươi! Tất cả xông lên cho ! Bắt Hoa Nhất Đường, thưởng trăm lá vàng!"

"Bắt lấy Hoa Nhất Đường!" Đám tay sai của Phùng thị gào thét lao tới.

"Đồng đội ngu như lợn!"

"Đồ c.h.ế.t tiệt!"

Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường đồng thời quát lớn. Hoa Nhất Đường giơ cao quạt xếp: "Bắt lấy Đông Triều!"

Lời còn dứt, Lâm Tùy An lao vút . Thiên Tịnh rời vỏ, lưỡi kiếm như tia cực quang xanh biếc x.é to.ạc màn đêm. Tốc độ của cô cực nhanh, chỉ vài bước bỏ xa Lăng Chi Nhan và Cận Nhược mấy trượng, nhưng tốc độ của Đông Triều còn nhanh hơn. Hắn đá bay A Long và Ngõa Tứ, hét lớn xông thẳng về phía đám Phùng Tùng.

"Hoa Tứ Lang, ngài g.i.ế.c sạch đám heo ch.ó Phùng thị!"

"Bắt Đông Triều!" Mục Trung dẫn đuổi theo.

"Hoa thị g.i.ế.c diệt khẩu!" Phùng Tùng hét lớn: "Bắt sống !"

Chỉ trong vài câu , Đông Triều xông tới đội hình Phùng thị. Trường đao ầm ầm bổ xuống, m.á.u tươi phun trào. Hai c.h.é.m đứt ngang lưng, nửa bay đến ngay chân Phùng Tùng. Phùng Tùng hét lên một tiếng kinh hoàng ngã xuống đất, Bạch Phàm và Nghiêm Ngôn trực tiếp ngất xỉu.

Người của Phùng thị ai dám đối đầu với tên sát thần nữa, bèn chuyển hướng lao tấn công thương đội Mục thị.

Mục Trung giận dữ: "Hắn liên quan gì đến Hoa thị, đ.á.n.h chúng gì?!"

chẳng ai thèm . Phùng thị và Hoa thị vốn tích oán sâu, ngày thường đều cố kìm nén, nay oán khí dồn nén bao năm như thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g Đông Triều châm ngòi, nổ tung trời. Nhân mã hai bên lao hỗn chiến bất chấp, tiếng c.h.ử.i bới và tiếng binh khí va chạm rung chuyển cả mặt đất.

Cứ loạn thế thì hỏng bét. Lâm Tùy An vốn chỉ còn cách Đông Triều ba bốn trượng, giờ đám chen ngang, cách kéo giãn gấp đôi. Khốn khổ hơn là đám Phùng thị thấy một tiểu nương t.ử trộn chiến cuộc thì tưởng bở, đến bảy tám tên vây đ.á.n.h cô, ánh đao loang loáng che khuất tầm .

"Bà nội chúng bay!" Lâm Tùy An nổi giận, múa đao như điện, chân đạp gió, vung đao, đ.á.n.h cùi chỏ, lên gối, tung quyền, xoay đá bay tất cả, tay cầm đao trợn mắt quát: "Muốn c.h.ế.t hả?! Cút!"

Mấy tên xung quanh kinh hãi thất sắc, đồng loạt dạt : "Ả là cao thủ! Rút lui!"

Lâm Tùy An đưa mắt quanh, đập mắt là cảnh hỗn chiến, thấy bóng dáng Đông Triều nữa!

Không ! Điệu hổ ly sơn!

đầu chạy ngược . Vì tình thế cấp bách, cô cũng còn lòng nào nương tay nữa. Thiên Tịnh tới , m.á.u b.ắ.n tung tóe đến đó. May mà đám Phùng thị quen thói an nhàn sung sướng, kẻ liều mạng, Lâm Tùy An mới c.h.é.m thương ba thì bọn chúng điều dạt mở đường.

Gió thốc hốc mắt khiến cô xót đau. Lần đầu tiên Lâm Tùy An cảm thấy oán giận kiến trúc thời , rảnh rỗi quá mà xây cái sân to đùng thế . Dù tốc độ của cô nhanh đến mấy cũng thể xóa bỏ cách vật lý. Cô cắm đầu chạy thục mạng, thấy Lăng Chi Nhan và Cận Nhược đang vây công. Lăng Chi Nhan đ.á.n.h lui, hét lớn: "Ta là Tư Trực Đại Lý Tự, đây là hiểu lầm, mau dừng tay!", Cận Nhược gào : "Kêu cái rắm, đang say m.á.u cả , bố bảo cũng chẳng ai ngươi !" Minh Thứ và Minh Phong vây khốn, cứu viện cũng thoát .

Lâm Tùy An quét mắt quanh, vẫn thấy Đông Triều, trở tay đ.á.n.h bay một tên tay sai mắt tiếp tục chạy như điên. Cô thấy tay sai Phùng thị và đám công t.ử đang hỗn chiến. Đối mặt với đám công t.ử con nhà giàu, đám tay sai rõ ràng dám tay tàn độc, còn đám công t.ử thì bất chấp, thi triển đủ thứ võ mèo cào đường phố, tư thế tuy mắt nhưng tiếng c.h.ử.i thì vang trời, tạo nên một khung cảnh bi tráng t.h.ả.m thiết. Lâm Tùy An giúp Bùi Thi Quân đá bay một tên, hét lớn: "Hoa Nhất Đường ?!"

"Ở đằng !" Bên trái truyền đến tiếng gọi. Lâm Tùy An phắt đầu , thấy Hoa Nhất Đường đang cưỡi lên một tên tay sai đ.ấ.m cào. Bên cạnh, Mộc Hạ tay trái cầm chén , tay vung thìa, tạt nước sôi tấn công bất cứ kẻ nào định tiếp cận Hoa Nhất Đường, khiến đám tay sai xung quanh kêu la oai oái.

Khoảnh khắc thấy Hoa Nhất Đường, trái tim đang treo lơ lửng của Lâm Tùy An mới rơi trở lồng ngực.

May quá... May quá!

Lâm Tùy An thở phào, bước nhanh về phía Hoa Nhất Đường: "Không thấy Đông Triều cả, tình hình ..."

"Phía !" Hoa Nhất Đường hét to.

Lông tơ lưng Lâm Tùy An dựng . Chỉ cảm thấy một luồng gió mạnh thốc thẳng gáy, cô phản xạ điều kiện , vung Thiên Tịnh đỡ đòn! Một vệt m.á.u dài b.ắ.n lên mặt đất, Lâm Tùy An chỉ kịp thấy một cái chân bay lên trời. Mọi việc diễn quá nhanh, ánh đao chói lòa như bão tuyết ập tới. Lâm Tùy An kinh hãi, hai tay cầm đao hốt hoảng đỡ chiêu. Mỗi nhát c.h.é.m của đối phương đều chứa sức mạnh kinh hồn khiến cánh tay cô tê dại. Cô liên tục lảo đảo lùi , mới dính ba năm chiêu mà vết thương cũ rỉ máu, chỉ thể miễn cưỡng chống đỡ.

Đao quang của Đông Triều lạnh lẽo, ánh xanh của Thiên Tịnh như rắn độc. Lưỡi đao va chạm chan chát. Lâm Tùy An thấy đôi mắt Đông Triều vằn tia máu, tàn nhẫn và khát máu.

Cô sắp c.h.ế.t ?!

Trong đầu Lâm Tùy An ong lên một tiếng, tầm biến thành hai màu đen trắng. Tiếng đao Thiên Tịnh và tiếng nổ vang trong đầu hòa một, chèn ép lục phủ ngũ tạng, m.á.u huyết cuộn trào. Sức mạnh bùng nổ từ sâu bên trong cơ thể, Lâm Tùy An hét lớn, đẩy ngược Thiên Tịnh lên, buộc Đông Triều lùi ba bước.

Đông Triều mỉm , lộ hàm răng dính máu, chuyển từ cầm đao một tay sang hai tay, tung đòn tấn công thứ hai. Hai luồng đao quang điên cuồng giao chiến, tia lửa b.ắ.n tung tóe.

Lâm Tùy An cơ thể mất kiểm soát, nhưng cô bất lực, chỉ thể như cánh bèo trôi nổi trong chính xác , bàng quan cuộc chiến giữa và Đông Triều. Là một " ngoài cuộc", cô rõ ràng: mỗi đòn tấn công của đều là lối đ.á.n.h đồng quy vu tận, phòng thủ, chỉ công kích, công kích và công kích! Liều mạng g.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!

Tai cô dần ù , còn thấy âm thanh nào. Sát ý vô tận như thủy triều nhấn chìm lý trí... G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!! G.i.ế.c sạch bọn chúng là xong!

"Lâm Tùy An!!"

Đột nhiên, một giọng như nắng sớm x.é to.ạc màn đen trắng mắt. Lâm Tùy An giật , theo hướng giọng , thấy Hoa Nhất Đường hai tay đang cầm cái chén , thở hồng hộc cô. Đôi mắt to tròn xinh của ầng ậc nước, đỏ hoe.

À, vốn nhát gan, chẳng lẽ cô dọa sợ ?

Ý nghĩ xuất hiện, ngũ giác bỗng về. Cơn đau từ tim và cánh tay truyền lên đại não. Lúc Lâm Tùy An mới ý thức những đòn tấn công điên cuồng lẽ chấn thương xương cánh tay của .

Đông Triều "chậc" một tiếng, đột ngột ép đao xuống. Lâm Tùy An đau đến tối sầm mặt mũi, quỳ một gối xuống đất. Đao của Đông Triều đè lên Thiên Tịnh, c.h.é.m xuống vai cô, da thịt nứt toác, m.á.u tuôn xối xả. Ai ngờ đúng lúc , Hoa Nhất Đường hét lớn một tiếng, ném chén nóng về phía Đông Triều. Đông Triều đạp ngã Lâm Tùy An, xoay c.h.é.m vỡ chén , đó tung bóp cổ Hoa Nhất Đường, khóa chặt trong khuỷu tay.

Lâm Tùy An gượng dậy: "Buông !"

Đông Triều khẩy, một tay siết chặt Hoa Nhất Đường, hai bước nhảy vọt lên, đạp liên cột trụ đại sảnh, tay bám lấy mái hiên, vèo một cái leo lên nóc nhà. Lâm Tùy An đuổi sát phía , hai một một giẫm nát mái ngói rầm rầm. Tốc độ Đông Triều nhanh hơn, chỉ vài bước trèo lên nóc đại sảnh, lưỡi đao kề ngang cổ Hoa Nhất Đường. Chân Lâm Tùy An khựng , dừng cách đó mười bước.

Đông Triều liếc Lâm Tùy An, quát to: "Phùng Du Nghĩa còn sống!"

Không gian đột nhiên tĩnh lặng, tất cả đều dừng tay. Đám Hoa thị lúc mới phát hiện Hoa Nhất Đường bắt, sắc mặt ai nấy trắng bệch.

Phùng Tùng đẩy bảo vệ , xông lên hét lớn: "Ngươi cái gì?!"

"Ta ngươi ngu xuẩn." Đông Triều cợt: "Phùng Du Nghĩa sống hữu dụng hơn c.h.ế.t nhiều, thể g.i.ế.c ?"

Phùng Tùng: "Tam Lang nhà ?!"

Đông Triều từ cao xuống đám đông bên , vẻ mặt đắc ý: "Hiện giờ huyết mạch của hai đại gia tộc quyền lực nhất Dương Đô đều trong tay . Các ngươi nên ngoan ngoãn lời ?"

Lăng Chi Nhan bước lên một bước, mặt đen như đáy nồi: "Rốt cuộc ngươi gì?!"

"Ta ..." Đông Triều thở dài, ánh trăng chiếu rọi gương mặt trắng như sương tuyết: "Thứ , ngươi cho nổi ."

Lâm Tùy An khẽ động tâm tư: "Ngươi là Trịnh Đông?"

Đông Triều thừa nhận, cũng phủ nhận.

Lâm Tùy An nhanh: "Tây Tổ, cũng chính là Trịnh Tây, là của ngươi? Chẳng lẽ vụ án của Trịnh Tây oan khuất? Ngươi định dùng những vụ án để kêu oan cho ?"

Lăng Chi Nhan cao giọng: "Chỉ cần ngươi thả Hoa Nhất Đường và Phùng Du Nghĩa , dù là án oan cỡ nào, Đại Lý Tự nhất định sẽ trả công đạo cho ngươi!"

Đông Triều im lặng Lăng Chi Nhan, chuyển ánh mắt sang Lâm Tùy An, lưỡi đao ép sát chiếc cổ trắng ngần của Hoa Nhất Đường, m.á.u đỏ bắt đầu rỉ theo lưỡi dao.

Lâm Tùy An suýt thì ngạt thở.

"Dừng ! Ngươi gì Hoa thị cũng đồng ý hết!" Mục Trung vội vàng hét lớn.

"Ta chơi một trò chơi với chư vị." Đông Triều .

Mọi kinh hãi biến sắc.

Cận Nhược giậm chân: "Ngươi bệnh !"

"Cực kỳ vinh hạnh!" Hoa Nhất Đường kề d.a.o cổ vẫn mở miệng , mặt ánh đao chiếu xanh mét, nhưng trong mắt ánh lên tia sáng kỳ lạ, khóe miệng thậm chí còn nhếch lên một nụ : "Nếu bàn về chơi trò chơi thì cả Dương Đô nhất ai dám nhận thứ hai."

Lâm Tùy An hộc máu: Đã là lúc nào , Hoa Nhất Đường thể bớt cái mồm ?!

"Giải một câu đố thơ ." Đông Triều : "Đoán trúng thưởng lớn."

"Phần thưởng là cái mạng của hả?" Hoa Nhất Đường hỏi.

"Một canh giờ. Nếu ngươi giải thì đổi hai mạng ."

"Người còn là Phùng Du Nghĩa ?"

Đông Triều sắc trời: "Đến giờ , bắt đầu ."

Hoa Nhất Đường: "Câu đố là gì?"

"Thư hương tàng thối sắc lệnh hôn, một đám ô hợp xuất văn môn."

Giọng của Đông Triều vang vọng bầu trời phường Hồng Trang, x.é to.ạc màn mây mỏng manh trong đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-35-da-chien.html.]

Đầu óc Lâm Tùy An ong ong. Bài thơ "chó má" xiêu vẹo cô nhớ rõ, thể coi nó là khởi nguồn cho vận xui ở Dương Đô.

Phùng Tùng mặt vàng như nghệ: "Ngươi rốt cuộc là ai? Rốt cuộc gì?!"

Hoa Nhất Đường: "Giải cái gì trong bài thơ đó?"

Đông Triều: "Một địa điểm."

"Phạm vi?"

"Trong sáu mươi bảy phường ở Dương Đô."

Ánh mắt Hoa Nhất Đường lóe sáng: "Là nơi ngươi giam giữ Phùng Du Nghĩa?"

Đông Triều nhếch mép: "Chỉ một canh giờ. Nếu muộn, cả ngươi và Phùng Du Nghĩa đều c.h.ế.t."

"Cái còn cần đoán ? Vừa là 'thư hương', là 'văn môn', nhất định là Phùng trạch hoặc tư thục Phùng thị !" Cận Nhược hét to.

" ." Đông Triều chút khách khí rạch một đường lên má Hoa Nhất Đường. Máu tươi rỉ từ gò má chảy xuống, tựa như huyết lệ.

Cả sân đồng loạt hít một khí lạnh. Mộc Hạ suýt ngất, Mục Trung phun một ngụm máu. Cận Nhược bịt miệng, dám ho he nữa.

Gân xanh trán Lâm Tùy An giật liên hồi, cơ thể cô xuất hiện cảm giác run rẩy, sát ý ngút trời ập tới. Cô c.ắ.n rách đầu lưỡi, ép bản tỉnh táo .

Hoa Nhất Đường đang trong tay Đông Triều, nếu cô mất kiểm soát, khéo sẽ c.h.é.m luôn cả .

Không thể g.i.ế.c , thể mất kiểm soát!

Dưới ánh trăng trong trẻo, Hoa Nhất Đường từ xa Lâm Tùy An. Đôi môi trắng bệch như cánh hoa khẽ cong lên, nổi bật vết m.á.u mặt, thế mà toát lên vài phần diễm lệ.

Hắn : "Lâm Tùy An, đừng sợ."

"Sợ cái ông nội nhà ngươi!" Lâm Tùy An bĩu môi nuốt ngược ngụm m.á.u trong: "Ta chỉ sợ ngươi dọa vỡ mật thôi!"

"Thời gian còn nhiều." Đông Triều nhắc nhở.

"Ai bản đồ phường của Dương Đô?!" Lăng Chi Nhan hét lớn.

Mục Trung mở một quyển trục thư trải đất. Lăng Chi Nhan cúi xuống xem. Ngõa Tứ lao tới: "Ta sẽ khẩu quyết hai mươi sáu cầu!"

"Đọc!"

"Cửu khúc ô tác phường, tẩy mã phan bà, chu gian quảng tế thúy, khai sáng thái gia thông thái bình, lợi tại nam, thông thiên bắc, tham tá quán tây đông, bắc tam trung tam nam tam cửu, tứ phường lục thất..."

Ngón tay Lăng Chi Nhan di chuyển thoăn thoắt bản đồ theo tiếng của Ngõa Tứ, mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trán. Phùng Tùng còn ở bên cạnh gây rối: "Lăng Chi Nhan, ngươi nhanh lên!"

"Câm mồm!" Minh Thứ tát một cái mặt Phùng Tùng.

Lăng Chi Nhan ngẩng đầu lên, to: "Hoa Nhất Đường, thạo đường phố Dương Đô!"

Con tin Hoa Nhất Đường tỏ chẳng hề vội vã: "Quả nhiên, thời khắc quan trọng vẫn dựa thôi."

Lâm Tùy An phát điên: "Ngươi bớt một câu ?"

"Lăng Lục Lang, tìm của Tư Hộ Tào tới đây, nhất mang theo hồ sơ hộ tịch của mười hai phường Tây Nam. Xem Kỳ Nguyên Sanh còn ở phủ nha , nếu thì gọi tới luôn!" Hoa Nhất Đường hô to: "Cận Nhược, gọi trong môn phái thông thạo mười hai phường Tây Nam tới đây! Mục Trung, mời mười ba quản sự tới đây!"

Lăng Chi Nhan, Cận Nhược và Mục Trung tuy hiểu nguyên do nhưng cũng hỏi nhiều, lập tức chia .

Lâm Tùy An để ý thấy khi Hoa Nhất Đường bố trí xong những việc , sát ý của Đông Triều rõ ràng giảm ba phần. Cô canh chuẩn thời cơ, vén vạt áo lên, dùng răng ngậm chặt Thiên Tịnh, im lặng chằm chằm Đông Triều.

Đông Triều chẳng buồn để ý hành động của Lâm Tùy An, giờ thấy hứng thú với Hoa Nhất Đường hơn: "Ngươi thể đoán bí ẩn ngay lập tức ?"

"Bài thơ đột nhiên xuất hiện cách đây nửa tháng lưu truyền rộng rãi ở Dương Đô, đến trẻ con ba tuổi cũng thuộc. Nghe thì như đang ám chỉ Phùng thị, nhưng ngươi Phùng trạch và tư thục Phùng thị đều đáp án đúng." Nói đến đây, Hoa Nhất Đường hạ thấp giọng, cố ý nhỏ chỉ để một Đông Triều thấy, Lâm Tùy An cách đó xa chỉ loáng thoáng: "Như chỉ một khả năng: nơi liên quan đến Phùng thị, nhưng thuộc về Phùng thị."

Lâm Tùy An ngạc nhiên: Tên công t.ử bột đang thế?!

"Tất cả những gì ngươi đó: g.i.ế.c , hủy thi, bắt Phùng Du Nghĩa, đều là vì ngày hôm nay: kích động Hoa thị và Phùng thị hỗn chiến, khoét sâu mâu thuẫn giữa hai nhà, bắt con tin. bắt để g.i.ế.c, mà là ép ngươi một chuyện ngươi ." Hoa Nhất Đường ngước mắt Đông Triều, hàng mi dài lấp lánh ánh trăng: "Hoặc thể , ép Hoa thị ngươi một chuyện."

Lâm Tùy An: Cái gì ?!

Mắt Đông Triều càng trừng lớn, gân xanh cổ giật mạnh.

"Ngươi tìm một nơi. Nơi liên hệ mật thiết với Phùng thị nhưng cực kỳ bí mật, một ngươi tra ..." Hoa Nhất Đường quan sát phản ứng của Đông Triều, giọng nhẹ êm: "Không, lẽ ngươi điều tra từ lâu nhưng , hoặc nhưng tìm thấy thứ cần tìm. Ngươi cần lục soát triệt để nơi đó, nhưng việc quá khó khăn, trừ khi..." Hoa Nhất Đường hít sâu một : "Trừ khi lý do bất đắc dĩ nào đó khiến trong tìm kiếm. quyền thế của Phùng thị ở Dương Đô quá lớn, giao hảo với thái thú Dương Đô, ai dám khám xét địa bàn của họ. Phóng mắt khắp Dương Đô, duy nhất việc chỉ thể là Hoa thị."

Đông Triều nhếch miệng : "Hoa thị Tứ Lang quả nhiên danh bất hư truyền, đúng là thông minh hơn !"

"Ngươi lặng lẽ cho đáp án, giúp ngươi lật tung nơi đó lên, ?" Hoa Nhất Đường .

"Ngươi giúp , mà là ngươi cũng gây phiền phức cho Phùng thị."

"Nhìn thấu đừng toạc , chừa chút đường lui mà. Nói đến đây thì chúng cũng coi như cùng hội cùng thuyền , ngươi nới lỏng tay chút cho thở cái coi."

"Ngươi tưởng ngốc ? Ta chỉ cần lơi lỏng tay một chút là tiểu nương t.ử sẽ lao đến bổ đôi ngay."

"Nàng đ.á.n.h ngươi , ngươi sợ cái gì?"

"Chủ nhân của Thiên Tịnh thể khinh thường. Ta dám mạo hiểm."

Hoa Nhất Đường và Đông Triều kẻ tung hứng, cứ như bạn bè tán gẫu, nhưng Lâm Tùy An càng lúc càng căng thẳng. Cô cảm nhận rõ ràng Đông Triều tuy ngoài mặt trấn tĩnh nhưng ánh mắt càng lúc càng nôn nóng theo thời gian trôi qua.

Đột nhiên, Lâm Tùy An bắt gặp gót chân Đông Triều đang run rẩy, hình như là chuột rút. Cô vội âm thầm lùi nửa bước, đổi góc độ quan sát và mừng rỡ nhận :

Dưới chân trái Đông Triều một vũng m.á.u nhỏ. Do mặc đồ đen cố ý nấp lưng Hoa Nhất Đường nên cô phát hiện sớm hơn.

Hắn thương khi nào? Lâm Tùy An hồi tưởng , chắc là lúc đ.á.n.h lén, nhát đao cô c.h.é.m trả cái chân , lúc quả thực m.á.u b.ắ.n . Vốn tưởng chỉ là vết thương ngoài da, nhưng giờ xem đ.á.n.h giá thấp phản ứng cơ thể . Nhìn phản ứng của Đông Triều, ít nhất thương đến cơ bắp hoặc gân mạch.

Lâm Tùy An thở hắt , thả lỏng , cầm ngang Thiên Tịnh mắt, gạt bỏ tạp niệm, dồn bộ sự chú ý chân trái Đông Triều.

Chỉ cần một khoảnh khắc! Một khoảnh khắc là đủ!

Hoa Nhất Đường phát huy hết công suất cái miệng, tán gẫu đến mức nước miếng tung bay. Đông Triều dần mất tập trung, câu câu chăng, ánh mắt liên tục liếc về phía cửa phường Hồng Trang. đao của vẫn kề sát cổ họng Hoa Nhất Đường nhúc nhích.

Lâm Tùy An nheo mắt, từ từ hạ thấp trọng tâm: Còn chờ thêm nữa thì sẽ hết kiên nhẫn mất.

Đột nhiên, bên ngoài phường Hồng Trang vang lên tiếng ngựa hí. Chu thái thú cầm đao phóng ngựa, dẫn theo một đám Bất Lương, Lính Tuần Thành và nha sai xông : "Phùng công, Hoa Tứ Lang, đến giúp các ngươi đây!"

Đông Triều bất ngờ ngước mắt lên. Ngay trong khoảnh khắc đó, lưỡi đao của rời khỏi cổ Hoa Nhất Đường một chút.

Chính là lúc !

Mũi chân Lâm Tùy An nghiền nát ngói, cả như mũi tên b.ắ.n , trong nháy mắt áp sát Đông Triều. Tay trái cô chụp lấy lưỡi đao của , chân đạp Hoa Nhất Đường văng , tay cầm Thiên Tịnh bổ thẳng chân trái Đông Triều. Chuỗi động tác diễn trong chớp mắt. Lúc Hoa Nhất Đường lăn ngoài, m.á.u văng đầy mặt Lâm Tùy An. Đông Triều rên lên đau đớn, sát ý bùng phát, trở tay đ.â.m đao lưng Lâm Tùy An. hiểu tay đột nhiên khựng . Trong gang tấc, Lâm Tùy An kịp lăn . Cô chật vật lăn dọc theo mái nhà xuống đất, lưng va mạnh thứ gì đó dừng .

Phía truyền đến tiếng hít khí lạnh. Hóa là Hoa Nhất Đường đỡ cô, và phía là Mục Trung cùng Minh Phong.

Họ đều trân trân lên nóc nhà, sắc mặt hoảng sợ.

Lâm Tùy An theo, chỉ thấy Đông Triều thẳng tắp, năm sáu mũi tên xuyên qua ngực. Hắn liếc Hoa Nhất Đường, mỉm , thể từ từ ngã xuống.

"C.h.ế.t tiệt, là ai b.ắ.n tên?!" Hoa Nhất Đường gào lên: "Bắt sống !"

Không ai bắt Đông Triều. Hắn lăn dọc theo mái hiên xuống, rơi bịch xuống đất. Đợi khi Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An chạy tới, hộc từng ngụm m.á.u lớn, cổ họng phát tiếng "khục khục", tựa như tựa như .

Hoa Nhất Đường túm lấy cổ áo , rít qua kẽ răng: "Phùng Du Nghĩa ở ?!"

Trên mặt Đông Triều lộ ý : "Thời gian còn nhiều, tìm thấy chỗ đó, Phùng Du Nghĩa tất c.h.ế.t..."

Lời còn dứt, nhắm nghiền mắt, tắt thở.

"Ngươi dậy cho !!" Hoa Nhất Đường điên cuồng lay t.h.i t.h.ể Đông Triều.

Tiếng của Phùng Tùng vọng qua đám đông: "Bắt sống! Bắt sống!"

"Để mắt ." Lâm Tùy An vội vạch mí mắt Đông Triều , thẳng đồng t.ử thi thể.

Ánh sáng trắng lóe lên, tầm chuyển đổi: Ánh mặt trời vỡ vụn rơi bàn, bàn trải một quyển trục thư, mực giấy vẫn khô, chữ ngay ngắn đẽ, lúc rõ ràng.

[Sau Thập Khốc chính là Thập Tịnh]

Giống hệt trục thư trong ký ức của cái xác c.h.ế.t cháy.

Ký ức của Đông Triều và ký ức của Tiêu Thi trùng khớp .

 

Loading...