NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 27: Nhóc ngốc thù dai

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:11:48
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cận Nhược xổm mặt đất, dùng một sợi dây thừng nghiêm túc đo đạc các loại dấu vết. Lăng Chi Nhan một bên quan sát, phát hiện quả thực chuyên nghiệp. Sợi dây nhỏ trong tay giống như một cây thước mềm mại kỳ diệu, thủ pháp đo lường phương vị khiến hoa cả mắt. Mỗi khi thước đo lướt qua các dấu vết, miệng lẩm bẩm, giống như đang tính toán thứ gì đó.

Người đời thường Giang Nam địa linh nhân kiệt, quả nhiên là như thế. Không thể ngờ một tên lính tuần thành nho nhỏ mà cũng là ngọa hổ tàng long.

Nghĩ đến đây, Lăng Chi Nhan khỏi liếc mắt Hoa Nhất Đường, phát hiện Hoa Nhất Đường đang nhíu mày chằm chằm Lâm Tùy An. Lăng Chi Nhan theo ánh mắt của sang, thấy Lâm Tùy An càng kỳ quái hơn. Cô khoanh tay chằm chằm tên lính tuần thành , khóe miệng như như , khóe mắt nhướng lên, biểu cảm cực kỳ đáng sợ.

Chẳng lẽ tên lính tuần thành vấn đề?! Lăng Chi Nhan cả kinh, quan sát Cận Nhược, quả nhiên phát hiện điểm bất thường.

Cận Nhược đổ nhiều mồ hôi. Những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu trượt xuống theo mái tóc ướt đẫm vạt áo. Khí hậu Dương Đô lúc dễ chịu, mặc quần áo mỏng manh, cho nên lượng mồ hôi chảy cực kỳ vô lý.

Đột nhiên, Lâm Tùy An một tiếng. Tay Cận Nhược run lên, suýt chút nữa thì đứt dây thừng.

Hoa Nhất Đường phồng má, thở phì phò, điên cuồng phe phẩy quạt.

Cận Nhược dậy, dọc theo con đường trong phường tiếp tục dò xét. Lâm Tùy An nhanh chậm theo cách năm bước. Hoa Nhất Đường ung dung phía Lâm Tùy An ba bước, tần suất phe phẩy quạt càng ngày càng nhanh, cảm giác như sắp quạt lửa đến nơi.

Lăng Chi Nhan: "..."

Dường như chuyện giống như nghĩ.

Hành động bám đuôi kỳ quái như kéo dài trong thời gian một nén nhang, mãi đến khi Cận Nhược khảo sát xong xuôi.

"Từ dấu vết lưu hiện trường, thể thấy phương tiện vận chuyển t.h.i t.h.ể là một chiếc xe ngựa bình thường." Cận Nhược bên ngoài tường phường Lăng Tam, chỉ một con đường đất: "Xe ngựa dừng ở chỗ một thời gian, đó dọc theo đường phường tiếp tục về phía ."

Mọi theo Cận Nhược đến giữa đường, chỉ dấu vết mặt đất: "Xe đậu ở chỗ , xe hai bước xuống để vận chuyển thi thể."

Lăng Chi Nhan: "Sao ngươi thể xác định là hai ?"

"Độ dài bước chân và cách giữa hai chân thể cho thấy chiều cao, dấu giày nông sâu thể cho thấy cân nặng." Cận Nhược chỉ cạnh bên trái và : "Hai dấu giày đều là của nam nhân, một cao hơn tám thước, một cao từ năm thước đến sáu thước. Dấu giày song song bước về phía , hơn nữa dấu chân khá sâu, hiển nhiên là hai đồng thời nâng thi thể, đó bọn họ lượt bày tứ chi của t.h.i t.h.ể bốn phía." Cận Nhược nhíu mày: "Có một điểm kỳ lạ. Lúc họ đặt tứ chi, qua hai ba chuyến, còn dấu vết kéo lê."

Hoa Nhất Đường: "Bọn họ hẳn là đang đo cách giữa tứ chi và đầu."

Lăng Chi Nhan: "Vì những việc ?"

Hoa Nhất Đường: "Ta ?!"

"Có thể truy tung xe ngựa ?" Lâm Tùy An hỏi.

Cận Nhược lắc đầu: "Ra khỏi khu phong tỏa, dấu xe để quá nhiều, còn cách nào phán đoán nữa."

"Còn gì nữa ?"

"Bước chân của bọn họ định, nhanh cũng chậm."

Lâm Tùy An thầm khen ngợi. Bản lĩnh điều tra dấu vết hiện trường của tiểu t.ử hiển nhiên cao hơn ông chủ quầy bánh dẻo vài bậc. Cô lý do hoài nghi đây là kỹ năng tổ truyền của bản tông Tịnh Môn. Vả , những dấu vết cũng chứng thực suy đoán lúc : hung thủ thể mối liên hệ với nhân viên trong phủ nha, lính tuần thành sẽ tuần tra đến nơi , cho nên quá trình vứt xác cực kỳ thong dong. Điều chứng minh hung thủ tư duy kín đáo, việc kế hoạch. Hắn dùng thủ đoạn phức tạp xử lý thi thể, e rằng chỉ để phát tiết cảm xúc mà là bởi vì lý do bắt buộc như .

Lâm Tùy An dự cảm, nguyên nhân thể chính là mấu chốt phá án.

Lúc trở phủ nha thì qua giờ ăn trưa. Lâm Tùy An đói đến mức lưng dán cả bụng, vốn định ké một hộp cơm của phủ nha , kết quả mới cửa sảnh phụ kinh ngạc đến ngây .

Trong phòng xuất hiện một cái bàn thật lớn, dù là màu sắc, độ dày diện tích đều y hệt chiếc bàn ở Hoa trạch. Trên bàn bày biện những món ăn rực rỡ muôn màu, thịt gà vịt cá hương thơm xông mũi, các loại điểm tâm với tạo hình cầu kỳ, chén vàng chén bạc xếp chồng lên gọn gàng. Mộc Hạ cúi đầu nghiêm trang bên cạnh bàn, nở nụ xã giao mỹ.

"Tứ Lang, bữa trưa chuẩn xong."

Hoa Nhất Đường mời Lâm Tùy An , bản cũng phe phẩy quạt tùy tiện xuống. Lăng Chi Nhan cũng vén áo xuống bên cạnh Hoa Nhất Đường.

Hoa Nhất Đường: "Này!"

Lăng Chi Nhan vội gắp cho một con cá, : "Tố Văn Dương nổi danh thiên hạ, hôm nay thấy quả nhiên danh bất hư truyền, đa tạ Tứ Lang khoản đãi." Hắn còn quên gọi hai thuộc hạ cùng ăn. Minh Thứ, Minh Phong càng khách sáo, một câu "Đa tạ khoản đãi" xong lập tức xuống ăn, khẩu vị dường như còn .

Mặt Hoa Nhất Đường đen vài phần.

Lăng Chi Nhan coi như thấy. Lâm Tùy An cảm thấy cô cũng nên căng thẳng gì, vẫy tay với Cận Nhược : "Cùng ăn ."

Nói thật, Cận Nhược vẻ ngoài đoan chính, mặt trái xoan mắt tròn, bởi vì quanh năm việc ngoài trời mà làn da màu lúa mạch khỏe mạnh, tuổi nhiều nhất chỉ tầm mười tám, mười chín. Vốn dĩ đang cách xa cửa, thấy tiếng gọi của Lâm Tùy An thì sửng sốt, ngay đó là vẻ mặt đề phòng.

Cảnh giác cái gì ? Cái đuôi của ngươi lộ từ lâu .

Lâm Tùy An mấp máy môi hiệu: Đừng giả vờ nữa tên Gậy Trúc.

Cận Nhược nhận mệnh, đặt m.ô.n.g xuống bên cạnh Lâm Tùy An, ăn như hổ đói, tư thế giống hệt như đang ăn bữa cơm cuối cùng .

Mặt Hoa Nhất Đường xanh mét, ánh mắt hẹp dài Lâm Tùy An tràn đầy sự tố cáo.

"Lãng phí , ăn càng nhiều thì càng ít thức ăn thừa." Lâm Tùy An giải thích.

"......"

Lăng Chi Nhan ăn hỏi: "Hoa Tứ Lang, quan hệ nhân mạch của mấy c.h.ế.t lúc , khi nào ngươi mới thể cho ?"

Hoa Nhất Đường buông đũa xuống, hiển nhiên là còn khẩu vị gì. Hắn ý bảo Mộc Hạ bưng bút mực đến, đẩy chén đĩa bàn sang bên cạnh, dứt khoát ngay bàn cơm.

"Quan hệ giữa Nghiêm Hạc, Bạch Thuận, Tưởng Hoành Văn và Phùng Du Nghĩa chính là hình ảnh thu nhỏ của quan hệ bốn gia tộc . Ba nhà Nghiêm, Bạch, Tưởng coi Phùng thị là ngọn cờ đầu. Bạch gia thức thời, dựa một chút thanh danh của tổ phụ để cầu cạnh sinh tồn từ Phùng thị. Nghiêm gia là thương nghiệp mới nổi của Dương Đô mấy năm gần đây, sự nâng đỡ của Phùng thị mà ngừng mở rộng, giằng co với Dương Đô Bùi Thị. Tưởng gia và Phùng thị đều là thư hương thế gia, con cháu Tưởng thị đều chiếm một chỗ trong tư thục Phùng thị, uy tín trong giới văn môn."

Hoa Nhất Đường múa bút nhanh, chỉ chốc lát phác họa quan hệ của bốn nhà và bản đồ phân bố thế lực: "Về phần thế lực Phùng thị, điều chắc Lăng Tư Trực rõ ràng hơn nhỉ."

Lăng Chi Nhan gật đầu: "Gia chủ Phùng thị Phùng Quang Tế là Lễ bộ Thượng thư, thánh thượng coi trọng, văn môn Phùng thị thanh danh lan xa, hàn môn học t.ử đều hướng tới. Mấy năm gần đây còn xu thế ngang hàng với Ngũ Tính Thất Tông, Đông Đô thậm chí còn xuất hiện cách 'Lục Tính Bát Tông', thêm một họ mới đó chính là Phùng thị."

Ôi chao! Hậu sinh khả úy! Lâm Tùy An say sưa.

"Nói thật, thanh danh của Phùng thị hiện giờ đang thịnh, các thế gia khác hoặc là tránh mũi nhọn, hoặc là mượn sức hợp tác, chỉ Dương Đô Hoa thị là dám đối nghịch với nhà mà thôi." Lăng Chi Nhan Hoa Nhất Đường: "Không hổ là dòng nước trong giữa dòng đời vẩn đục."

Không thể gương mặt của Lăng Chi Nhan thực sự " việc", trời sinh mang theo nét kiên nghị chính khí. Những lời khen ngợi nếu từ trong miệng khác thì nhất định sẽ mang mùi vị nịnh nọt, nhưng từ miệng giống như trăm phần chân thành, trăm phần chính nghĩa. Nghe mà mặt Hoa Nhất Đường tỏa sáng, phe phẩy quạt nhỏ cứ gọi là dương dương đắc ý.

"Lăng thị lấy quân công khởi nghiệp, quả nhiên tầm ."

"Tứ Lang quá khen." Lăng Chi Nhan : "Cho nên Lăng mỗ cho rằng ở Dương Đô , nếu ai hiểu rõ Phùng thị nhất thì ngoài Hoa thị còn ai nữa."

Quạt của Hoa Nhất Đường khựng . Lâm Tùy An suýt nữa thì phì .

Ý Lăng Chi Nhan là: Tiểu t.ử ngươi đừng lấy những tin tức vỉa hè lừa gạt , nội tình thực sự cơ.

Hoa Nhất Đường khép quạt , liếc Lăng Chi Nhan một cái, cầm lấy bút buồn bực tiếp. Lúc tốc độ càng nhanh hơn, chỉ trong thời gian một chén vài trang. Hắn xong một trang, Lăng Chi Nhan một trang, ánh mắt Hoa Nhất Đường càng lúc càng kỳ quái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-27-nhoc-ngoc-thu-dai.html.]

Lâm Tùy An thật sự tò mò, cũng cầm lấy một trang, phát hiện đó những điều mục liệt kê khô khan, tổng kết chính là bốn hạng mục lớn: thời gian, địa điểm, nhân vật, sự kiện.

[Mùng 8 tháng 6 năm thứ 5 Huyền Phụng: Nghiêm Hạc và Bùi Thất Lang Bùi Thi vì tranh giành địa bàn ở phường Hồng Trang mà đ.á.n.h tại phường Tân Kê. Trọng thương một , thương nhẹ mười ba , c.h.ế.t năm con gà chọi.]

[Ngày 13 tháng 6 năm thứ 5 Huyền Phụng: Tưởng Hoành Văn và Trần Trúc ở phường Quyển Ngọc đấu đấu thơ bốn mùa sinh bất hòa, hai bên ẩu đả, đó thành đ.á.n.h tập thể. Bị thương nhẹ hai mươi .]

[Ngày 30 tháng 6 năm thứ 5 Huyền Phụng: Hoa Nhất Đường và Phùng Du Nghĩa hẹn đấu bóng sân ngựa. Trọng thương ba , thương nhẹ hai mươi tám , sân ngựa đóng cửa bốn mươi ngày.]

[Ngày mùng 7 tháng 7 năm thứ 5 Huyền Phụng: Phùng thị tư thục thi hội. Đám Hoa Nhất Đường bởi vì thi hội bất công nên khẩu chiến bác bỏ đám Phùng Du Nghĩa. Trọng thương năm , thương nhẹ bốn mươi sáu , đó nha phủ Dương Đô đình chỉ thi.]

Được lắm tên nhóc, tù tì mấy chục trang là nợ m.á.u của hai đám công t.ử ăn chơi trác táng. Thời gian và nguyên nhân rõ ràng chi tiết như thế, thực sự khiến bái phục. Mà càng đáng sợ hơn nữa là mấy trăm bản ghi chép Hoa Nhất Đường đều dựa trí nhớ .

Đầu óc tên rốt cuộc cấu tạo thế nào ?

Ngũ quan Lăng Chi Nhan bởi vì khiếp sợ mà trở nên vặn vẹo: "Những thứ ... Sao ngươi nhớ rõ ràng ?"

Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt: "Dương Đô ai chả Hoa gia Tứ Lang thông minh hơn , xem qua là quên."

Lăng Chi Nhan càng khiếp sợ: " từng Hoa Tứ Lang tham gia khoa cử..."

Hoa Nhất Đường tỏ vẻ khinh bỉ: "Một tên ăn chơi trác táng như tham gia cái khoa cử vớ vẩn gì?"

"......"

Đũa trong tay Lăng Chi Nhan gãy đôi. Lâm Tùy An cảm thấy dường như xông lên c.ắ.n Hoa Nhất Đường một cái.

"Từ năm thứ 5 Huyền Phụng đến năm thứ 8 Huyền Phụng, ân ân oán oán của chúng và Phùng thị đều hết trong . Không khoác, nếu chúng thật sự g.i.ế.c đám Phùng thị thì sớm động thủ , cần gì đợi đến tận bây giờ." Hoa Nhất Đường .

Lăng Chi Nhan: "Hoa gia Tứ Lang thật thẳng thắn."

Hoa Nhất Đường: "Những chuyện ngươi chỉ cần một vòng Dương Đô thành là thể điều tra bảy tám phần, cần giấu giếm. Chúng đối đầu Phùng thị cho tới bây giờ đều là đường đường chính chính, thẹn với lương tâm, cũng sợ ngươi điều tra. Thay vì tập trung tinh lực chúng thì ngươi vẫn nên điều tra những nơi mà ngươi thể thấy ."

"Lời của ngươi là ý gì?"

"Bài thơ vớ vẩn Phùng thị đưa cho ngươi lúc vốn dĩ , chỉ là mượn hoa hiến Phật, thêm dầu lửa mà thôi. Bài thơ xuất hiện đến một tháng thì án g.i.ế.c liên ." Hoa Nhất Đường nhướng mày: "Theo lời ngươi , đúng-thực--kỳ-lạ."

Lăng Chi Nhan suy tư, dậy hành lễ với Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An, dẫn theo Minh Thứ, Minh Phong cáo từ rời .

Hoa Nhất Đường thở phào nhẹ nhõm, dùng đũa gẩy hạt cơm, liếc mắt Cận Nhược, ánh mắt tràn đầy sự châm chọc.

Cận Nhược điên cuồng gặm xong hai miếng thịt dê, lau miệng lên, với Lâm Tùy An: "Nói chuyện với một lát."

Lâm Tùy An còn kịp phản ứng thì Hoa Nhất Đường nhảy dựng lên: "Lâm Tùy An với là cộng sự! Có gì mà thể cơ chứ?!"

"Khụ, xin giới thiệu, vị là Cận Nhược của Tịnh Môn." Lâm Tùy An với Cận Nhược: "Vị chắc cần giới thiệu nhỉ, Hoa gia Tứ Lang."

Hoa Nhất Đường trợn lớn hai mắt. Mộc Hạ điều lui ngoài, đó còn hiểu chuyện đóng cửa phòng .

Cận Nhược: "Sao ngươi nhận ?"

Lâm Tùy An: "Ta mù."

"Ngươi đừng đắc ý, nếu tự nguyện hiện thì cho dù ngươi đào ba thước đất cũng tìm ."

Lâm Tùy An gật đầu: "À. Nói , gặp chuyện gì khó khăn mới kích thích ngài gặp thế?"

Mặt Cận Nhược càng đen, buồn bực một lúc lâu mới : "Trong Tịnh Môn nội gián."

Lâm Tùy An lập tức lấy tinh thần: "Ôi chào?"

Hoa Nhất Đường dựng thẳng lỗ tai lên.

"Các ngươi bày biểu cảm hả hê khi gặp họa như ý gì?" Cận Nhược hừ một tiếng: "Nội gián lộ tin tức Tịnh Môn, suýt nữa thì hại c.h.ế.t hai các ngươi đó."

Lâm Tùy An: "..."

Mí mắt Hoa Nhất Đường run rẩy: "Chẳng lẽ đưa mật báo cho Chu Trường Bình chính là... Tịnh Môn?"

"Tịnh Môn quả thực hợp tác với phủ nha Dương Đô, nhưng tin tức gì thể đưa, tin tức gì nên giữ bí mật, Tịnh Môn tự quy củ. Lâm Tùy An là chủ nhân của Thiên Tịnh, tin tức về nàng ở trong Tịnh Môn là bí mật cao nhất, tuyệt đối sẽ cho quan phủ ." Cận Nhược nhíu mày : " , tin tức ở Lưu Nguyệt lâu lọt ngoài. Ta vội vàng rút hết môn đồ về điều tra kỹ lưỡng nhưng tra bất kỳ manh mối nào. Trước khi tìm kẻ nội gián, các môn đồ Tịnh Môn đều là nghi phạm, nếu sợ ngươi ... Ta sẽ tự đến ."

Biểu cảm của Cận Nhược rối rắm, rõ ràng là lo lắng nhưng cố gắng giả vờ bình tĩnh, khiến cho Lâm Tùy An nhớ tới một con mèo kiêu ngạo. Cô đột nhiên xoa đầu , thế nhưng vẫn cố gắng nhịn .

"Ngươi ở Tịnh Môn giữ chức vị gì?"

Cận Nhược giận dỗi trả lời: "Đại diện Môn chủ."

Lâm Tùy An: Ôi chao, thế mà còn là Phó tổng!

"Môn chủ ?"

"Tạm thời ."

"Chủ nhân Thiên Tịnh mối quan hệ gì với Tịnh Môn?"

Hoa Nhất Đường đột nhiên hỏi một câu.

Cận Nhược giận dữ: "Liên quan cái rắm gì đến ngươi!"

Lâm Tùy An sớm đoán bảy tám phần, dứt khoát sạch sẽ lưu loát đ.â.m thủng cửa sổ giấy: "Thì Thiên Tịnh là tín vật của môn chủ Tịnh Môn."

Cận Nhược nhảy dựng lên, run rẩy: "Ngươi, ngươi ngươi ngươi... chẳng lẽ ..."

Lâm Tùy An giơ hai tay lên: "Ta hứng thú với cái vị trí môn chủ gì đó, lời hứa đây vẫn hiệu lực như cũ. Chỉ cần ngươi thể đ.á.n.h bại thì sẽ dâng Thiên Tịnh lên cho ngươi. Chỉ là... nếu Thiên Tịnh còn ở trong tay , phép đưa một chút yêu cầu nhỏ ?"

Nói xong, Lâm Tùy An híp mắt đ.á.n.h giá Cận Nhược từ xuống . Thầm nghĩ tên nhóc là nhân tài "dấu vết học" khan hiếm của nhân loại, nếu tận dụng thì chẳng là phí phạm của trời ?

Hoa Nhất Đường: "Khụ khụ khụ khụ!"

Cận Nhược mặt xanh mét: "Ngươi, ngươi ngươi ngươi... ngươi gì?!"

Lâm Tùy An nở nụ mà tự cô cảm thấy vô cùng lương thiện: "Hợp tác với chúng , cùng điều tra án."

---

 

Loading...