NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 258: Có thù tất báo

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:19:43
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO

Tác giả: Âu Dương Mặc Tâm Dịch: Quá Khứ Chậm Rãi

Lăng Chi Nhan mang theo hai bình cuối cùng cửa trạch viện Vạn Lâm. Thủ vệ của Vạn thị Thanh Châu hộ viện bình thường mà là những quân sĩ xuất ngũ hình vạm vỡ, khôi ngô. Lăng Chi Nhan thoáng kinh ngạc, vội vàng nhờ cửa thông báo.

Một lúc lâu , Vạn Lâm lớn tiếng ồn ào chạy : "Ta sáng hôm nay chim khách cứ kêu ríu rít mãi, hóa khách quý lâm môn! Lăng lão cũng quá khách sáo , với giao tình của hai thì đến là , còn mang theo quà cáp gì cho..."

Mấy lời khách sáo Lăng Chi Nhan chuẩn sẵn còn kịp thì Vạn Lâm lôi tuột thư phòng. Hắn đun nước pha , bày biện điểm tâm trái cây mời.

Lăng Chi Nhan ngại ngùng : "Vạn đại ca, đừng bày vẽ nữa, Lăng mỗ tới đây là việc hỏi."

Vạn Lâm vội vàng nín bặt, đóng cửa : "Nhìn dáng vẻ của Lăng lão thì hẳn gặp vụ án khó giải quyết . Có chỗ nào cần Vạn mỗ hỗ trợ cứ việc , lên núi đao xuống biển lửa gì Vạn đại ca cũng sẽ giúp hết lòng!"

lời cam kết , Lăng Chi Nhan yên tâm hít sâu vài , bình tĩnh : "Lăng mỗ cùng Lâm nương t.ử và Hoa Tứ Lang gần đây đang điều tra một vụ án cũ, trong đó liên quan đến Vạn thị Thanh Châu, cho nên mới tới hỏi Vạn đại ca xem manh mối gì ."

Vạn Lâm ngẩn : "Vụ án cũ gì?"

"Vụ án phản quốc của Tần gia quân năm Huyền Đức thứ hai mươi bảy."

Nụ mặt Vạn Lâm vụt tắt, khí thế quanh đại biến. Trong nháy mắt , dường như còn là vị lão đại ca cởi mở dễ chuyện nữa, mà là một chiến binh từ núi thây biển máu. Toàn tỏa sát khí hung tàn đáng sợ, khiến cả gian phòng như tràn ngập mùi m.á.u tanh nồng nặc.

"Sao vụ án ?"

Ánh mắt Lăng Chi Nhan lạnh thấu xương: "Án oan!"

"Oan gì?!"

"Tứ Lang Kinh nhận lời khai của Tham quân Tư công phủ An Đô - Trịnh Vĩnh Ngôn. Người tên thật là Từ Bách Thủy, là con cháu còn sót của Từ thị ở Lục An. Chính miệng thừa nhận chuyện Tần gia quân tham ô quân phí chỉ là vu hại."

"Lăng mỗ còn điều tra quá trình Tần gia quân cáo buộc phản quốc là do bại lộ chuyện tham ô quân phí, khiến Tần Nam Âm sợ trừng phạt nên chạy sang nước Đồ Tán. Nói cách khác, vụ án tham ô là tiền đề để buộc tội Tần gia quân phản quốc. bây giờ cái tiền đề căn bản tồn tại, thì chuyện Tần gia quân phản quốc tất nhiên là vô cùng đáng ngờ."

Hốc mắt Vạn Lâm càng lúc càng căng , tròng mắt trợn trừng phủ kín tơ m.á.u đỏ tươi: "... Nói thật ?!"

"Hiện giờ lời khai của Từ Bách Thủy đang trong tay Hoa Tứ Lang."

Vạn Lâm nghiến chặt răng, hốc mắt đỏ bừng ngập nước. Người hán t.ử sắt đá từng gãy bốn cái xương sườn chiến trường cũng hừ một tiếng, lúc bật vì kinh ngạc và uất ức.

Lăng Chi Nhan bối rối: "Vạn đại ca, ..."

Vạn Lâm đưa hai tay lên che mặt, nấc lên từng hồi. Hắn rút trong tay áo một chiếc khăn nhăn nhúm để hỉ mũi, đột nhiên bắt đầu c.h.ử.i ổng lên: "Mẹ kiếp nó! Ta ngay vụ án là án oan mà! Cái gì mà Tam tư hội thẩm ch.ó má, tất cả đều là lừa đảo! Cho dù trời sập xuống thì Tần gia quân cũng thể phản quốc ! Đám tiểu nhân đê tiện vô sỉ đó chính là ghen tị với Tần tướng quân, ghen tị với danh vọng của Tần gia quân nên mới đặt điều bôi nhọ, oan uổng cho Tần tướng quân! Một lũ cứt chó! Tất cả đều đáng c.h.ế.t!"

Lăng Chi Nhan đầu tiên thấy Vạn Lâm kích động như thế, khỏi khiếp sợ: "Vạn đại ca nội tình gì ?"

"Năm mười một tuổi, đầu tiên chiến trường, chính là trận chiến năm Huyền Đức thứ hai mươi bảy ở Dịch Thành!"

"Tại bao giờ Vạn đại ca nhắc tới?"

"Có cái gì để mà chứ? Trận đại thắng căn bản là... chính là..." Vạn Lâm lắc đầu quầy quậy, dường như khó khăn để thốt nên lời.

Lăng Chi Nhan vỗ vỗ vai Vạn Lâm: "Vạn đại ca, vụ án khó tra. Tình hình Dịch Thành khi đó rốt cuộc , thể kể rõ cho Lăng mỗ ?"

Vạn Lâm lau mặt, giọng trầm xuống: "Đó là ngày hai mươi lăm tháng Mười một. Tổ phụ nhận thánh chỉ của triều đình yêu cầu gấp rút tiếp viện cho Dịch Thành. Trên nam nữ già trẻ của Vạn thị , hễ ai cầm binh khí đều mặc giáp lên ngựa, ngày đêm xuất binh, cuối cùng cũng chạy tới Dịch Thành trong vòng bảy ngày."

"Lúc đó Dịch Thành giằng co với hắc kỵ binh Đồ Tán quốc hơn một tháng, đạn hết lương cạn. Khi chúng đến nơi thì vặn đ.á.n.h lui một đợt công kích. Hài cốt chân tay cụt rải đầy đất, trong thành đầu lăn lóc, m.á.u nhuộm đỏ lòm. Cửa thành và tường thành cắm chi chít mũi tên. Ta còn nhớ rõ, tường thành treo một cái lang nha bảng tàn tạ, đinh sắt rơi vãi khắp nơi."

"Vào thành, sự thê lương ập mặt. Kẻ thu dọn tàn cục là binh lính mà là già, phụ nữ và trẻ em, tuyệt nhiên thấy bóng dáng nam đinh tráng niên. Đợi lên đến mặt thành mới phát hiện, một nửa thủ thành là bách tính thường dân, nửa còn là tàn quân của Tần gia quân..."

"Ta từ nhỏ truyền thuyết về Tần gia quân, bọn họ là những chiến binh dũng nhất của Đại Đường, ngạo nghễ bễ nghễ, đ.á.n.h thắng đó. quân Tần gia mà chứng kiến ngày hôm ... áo giáp rách nát treo lủng lẳng như giẻ lau, chẳng mấy lành lặn. Kẻ gãy chân, mất tay, kẻ thì chột mắt, bả vai c.h.é.m mất một nửa. Băng vải nhuộm m.á.u và đá thủ thành chất đống bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Bọn họ ngổn ngang dựa lưng tường thành, mắt nhắm nghiền, thở thoi thóp."

", trong tay bọn họ vẫn nắm chặt đao, nắm chặt cung tên... Cha gọi vài tiếng bọn họ mới khẽ động đậy, còn tưởng tất cả họ đều c.h.ế.t ... lúc đó, ngoài thành vang lên tiếng tù và, tiếng vó ngựa rầm rập, kỵ binh Đồ Tán quốc phát động tấn công."

Nói đến đây, Vạn Lâm ngập ngừng một chút: "... Đệ chắc chắn lúc xảy chuyện gì ..."

Cổ họng Lăng Chi Nhan căng cứng: "Chuyện... gì?"

Nước mắt Vạn Lâm trào : "Ta thấy tiếng hát..."

Lăng Chi Nhan: "Tiếng hát?"

Đôi mắt đẫm lệ của Vạn Lâm ánh lên một nụ , lẩm bẩm ngâm nga. Giai điệu mênh mang mà bi thương, giống như khói lửa chiến tranh nương theo gió tản giữa đại mạc bao la. Lời bài hát lạ, như tiếng địa phương ở vùng nào đó. Ban đầu rõ, nhưng một hồi nhận mấy âm tiết quen thuộc. Lăng Chi Nhan bỗng nhiên sực nhớ, bài hát chính là khúc quân ca ghi chép trong "Hạo Thanh Từ Lục"!

[Thiết giáp sáng ngời, khoác trường đao lên, vó ngựa đạp gió bay . Con đường mắt dài đằng đẵng, khi nào mới thể về... Tướng sĩ bách chiến, đều là đồng bào , sợ sống c.h.ế.t. Chỉ đợi một ngày thể về với ánh trăng quê nhà, ngàn đời vạn kiếp đều thái bình...]

Giọng Vạn Lâm bắt đầu run rẩy: "Tiếng hát càng lúc càng lớn. Những binh sĩ Tần gia quân chỉ còn chút tàn chậm rãi dậy, giơ đao, giương cung. Tiếng dây cung nhuốm m.á.u bật nẩy vang vọng khắp trời đất, vạn mũi tên cùng lúc b.ắ.n . Đội kỵ binh Đồ Tán ngoài thành ngựa hí vang trời, rống giận, c.h.ử.i bới, nhưng dám tấn công tới... Hóa đám cường đạo sớm Tần gia quân dọa cho vỡ mật, như nỏ mạnh hết đà ..."

"Tổ phụ và cha dẫn đầu xông tới cửa thành, t.ử chiến với hắc kỵ binh Đồ Tán. Đó là đầu tiên g.i.ế.c ... nhanh đó là thứ hai, thứ ba..."

"Chúng đ.á.n.h từ bình minh tới hoàng hôn, trời tuyết bắt đầu rơi. Ánh chiều tà đỏ rực chiếu qua những bông tuyết trắng xóa, trông như một cơn mưa máu. Ngay lúc , từ phía cánh đồng mênh mông, một một ngựa lao tới, xông thẳng trận địa địch. Ngựa đen, chiến giáp đen, tay là một thanh đao tựa như thể bổ đôi thiên địa – đó là Trảm Mã Đao!"

"Tuyết rơi quá dày, chúng thể nọ, chỉ thấy ánh đao vung đến là m.á.u văng đến đó, tiếng kêu rên vang trời dậy đất. Lúc hình như hô lên 'Tần tướng quân', nhưng Vạn thị bọn dám xác định phận mới tới. Bởi lẽ ngay lúc đó Tần Nam Âm mất tích hơn một tháng, ai nàng . Cảnh tượng mắt... lẽ chỉ là do g.i.ế.c đến đỏ mắt nên mới sinh ảo giác..."

"Đột nhiên, phía vang lên tiếng hò reo rung chuyển trời đất. Những thương binh Tần gia quân, kẻ gãy chân, mù mắt, tất cả đều cưỡi chiến mã vượt qua chúng giữa trời tuyết lớn, cầm đao xông trận địa địch... Đó là đầu tiên thấy bóng lưng của bọn họ..."

Vạn Lâm hít sâu một , giọng trầm xuống đầy bi tráng: "Chúng g.i.ế.c địch suốt đêm, đến hừng đông ngày thứ tư cuối cùng cũng thắng. Sau đó đều , đại thắng Dịch Thành là do Vạn thị Thanh Châu dùng tính mạng một nửa gia tộc đổi lấy, nhưng ai rằng, cái giá của trận đại thắng đó là bộ Tần gia quân đều c.h.ế.t trận, một ai sống sót."

Lăng Chi Nhan nhắm mắt , nén cơn chua xót dâng lên nơi cổ họng: "Sau đó thì ?"

"Sau đó ư?" Vạn Lâm lạnh: "Lúc Dịch Thành lâm nguy, tất cả đều trốn biệt tăm. Chờ đến khi Dịch Thành thắng trận, lũ ruồi nhặng mới mò đến tranh công. Không những tranh công, chúng còn hắt nước bẩn, Dịch Thành tổn thất nặng nề là do Tần gia quân thông đồng với địch. Lục An Từ thị thừa nhận việc vũ khí rách nát hư hỏng, mà vu khống Tần Nam Âm tham ô quân phí. Bên còn nhận mật báo gì đó, bảo rằng phó tướng của Tần gia tận mắt thấy Tần tướng quân đầu hàng địch! hươu vượn!"

Lăng Chi Nhan gặng hỏi: "Tên phó tướng là ai?!"

"Có quỷ mới tên phó tướng từ chui !" Vạn Lâm c.h.ử.i đổng: "Lúc chúng đến Dịch Thành thì các tướng lĩnh Tần gia quân đều t.ử trận, chỉ còn mấy viên giáo úy đang khổ sở chống đỡ, lấy phó tướng chứ! Chắc chắn là kẻ nào đó giả mạo!"

"Tổ phụ và cha tức giận vô cùng, mấy dâng sớ lật án oan cho Tần gia, nhưng đều trả về. Bọn họ vụ án định, ai dám nghi ngờ sẽ coi như đồng lõa với Tần gia!"

Nói đến đây, Vạn Lâm thở dài sườn sượt, chìm im lặng.

Lăng Chi Nhan nhíu mày suy tính: "Vụ án xét xử thời điểm nào?"

Vạn Lâm nhớ : "Khoảng tháng Hai năm Huyền Đức thứ hai mươi tám."

Lăng Chi Nhan vội sắp xếp mốc thời gian trong đầu: Năm Huyền Đức thứ hai mươi tám, tháng Giêng, Quý phi của Thái Nguyên Khương thị và Nhị hoàng t.ử đột ngột c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Tháng Hai, vụ án Tần gia quân phản quốc định tội. Tháng Tư, Thái thượng hoàng Huyền Xương đế băng hà, Tiên hoàng Huyền Minh đế kế vị, Thái hậu Càn Châu Khương thị nhiếp chính... Sau đó chính là mấy chục năm Càn Châu Khương thị và Thái Nguyên Khương thị đối đầu với .

Hai đời đế vương luân chuyển, ngỡ là lúc triều đình định nhất, hóa là thời cơ để lũ tiểu nhân dễ dàng quấy phá nhất.

Lăng Chi Nhan đột nhiên nảy một suy nghĩ đáng sợ: Tần gia quân và Tần Nam Âm dường như Thái Nguyên Khương thị biến thành vật bồi táng cho cái c.h.ế.t của Quý phi và Nhị hoàng tử.

Ý nghĩ khiến Lăng Chi Nhan toát mồ hôi lạnh . Tại Tần Nam Âm đột nhiên biến mất? Nàng ? Người xuất hiện chiến trường đó là Tần Nam Âm thật, ... nàng thực c.h.ế.t , và đó chỉ là hồn phách trở về để bảo vệ quê hương?

Vạn Lâm thấy vẻ mặt thất thần của Lăng Chi Nhan, chút lo lắng: "Lăng lão , thật sự điều tra vụ án ?"

Lăng Chi Nhan hồn, kiên định đáp: "Vâng."

Vạn Lâm ái ngại: "Chuyện qua lâu , mà vụ án nhạy cảm... Haiz, Trần Phiền Phiền liệu đồng ý ?"

Lăng Chi Nhan hỏi ngược : "Vạn đại ca còn nhớ vụ án của Phùng thị Văn Môn ?"

"Tất nhiên là nhớ, ?"

"Phùng thị và Trần công thực là thông gia."

Vạn Lâm ngạc nhiên trố mắt.

"Lúc thẩm vấn Phùng thị, ít đến xin xỏ cho họ, nhưng đều Trần công mắng đuổi về. Lúc đồn Trần công vô tình vô nghĩa, đến thông gia cũng chịu bảo vệ. Lăng mỗ còn nhớ rõ câu trả lời của Trần công khi đó. Ngài : 'Đại Lý Tự là nơi tìm chân tướng và công lý, dù kẻ phạm tội là ai thì Đại Lý Tự tuyệt đối sẽ vì tình riêng mà bao che'." Ánh mắt Lăng Chi Nhan sáng lên đầy nghị lực: "Lăng mỗ tin rằng Đại Lý Tự chắc chắn sẽ dốc lòng giúp điều tra rõ chân tướng vụ án !"

"Cái đầu hói của Trần Phiền Phiền quả nhiên uổng phí." Vạn Lâm cảm thán, ngẫm nghĩ một chút dặn dò: "Lúc điều tra vụ hết sức cẩn thận. Ra ngoài nhớ mang theo nhiều , đừng một ."

Lăng Chi Nhan ngẩn : "Ý Vạn đại ca là ?"

Vạn Lâm do dự hồi lâu mới : "Thật giấu gì , vẫn luôn nghi ngờ cái c.h.ế.t của cô cô liên quan đến vụ án ."

là Vạn Tình Nguyện của Vạn thị Thanh Châu ?"

Vạn Lâm gật đầu: "Trước ngày mười một tháng Mười một, cô cô phát hiện mộ quần áo của Tần tướng quân ở gần Dịch Thành, tế bái, kết quả mãi về. Sau đó, tổ phụ nhờ Lăng Tu Trúc điều tra, cũng bặt vô âm tín. Nói thì, việc đúng là Vạn thị mắc nợ Lăng thị!"

Lăng Chi Nhan siết chặt nắm tay. Hắn Vạn Tình Nguyện và Lăng Tu Trúc đều tên trong danh sách t.ử thần của Thái Nguyên Khương thị, cũng lờ mờ đoán nguyên nhân cái c.h.ế.t của họ. chuyện , cho Vạn thị Thanh Châu thế nào đây?

"Vạn tham quân." Tiếng hộ viện bên ngoài vọng cắt ngang dòng suy nghĩ: "Bạch Thư Sứ của Ngự Thư Tư cầu kiến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-258-co-thu-tat-bao.html.]

Vạn Lâm sững sờ, còn ánh mắt Lăng Chi Nhan chợt lóe lên: "Chắc là tới tìm đó."

Bạch Nhữ Nghi quả nhiên đến tìm Lăng Chi Nhan, còn mang theo một tin tức lành.

"Bạch mỗ lật nhật ký tạp lục của gia chủ đời , phát hiện một đoạn ghi chép thú vị." Bạch Nhữ Nghi chỉ quyển trục : "Trung thu ngày rằm tháng Tám năm Huyền Đức thứ hai mươi sáu, tham gia tiệc bái sư của Đại Lý Tự Khanh Hoàng Sơn Khánh. Đồ tính tình ngay thẳng, tuổi tác còn trẻ mà tóc mai thưa thớt, quả thực thú vị."

Lăng Chi Nhan kinh ngạc: "Chẳng lẽ đồ của tiền nhiệm Đại Lý Tự Khanh là..."

Bạch Nhữ Nghi lật thêm vài trang : "Phía nhắc tới, họ Trần, tự Trung Nham."

Vạn Lâm vỗ đùi: "Đó chẳng là Trần Phiền Phiền !"

Lăng Chi Nhan phắt dậy: "Ta về Đại Lý Tự một chuyến!"

---

Thành An Đô, Hoa thị bát trạch.

Lâm Tùy An vắt vẻo mái hiên, ngó đầu xuống, dỏng tai ngóng. Hai Hoa thị đang chuyện trong chòi nghỉ mát phía xa xa, khí vẻ nặng nề.

Hoa Nhất Hoàn: "Nói nhảm nãy giờ, rốt cuộc là cái gì?"

Hoa Nhất Đường hít sâu một : "Nếu tra rõ án thì Thái Nguyên Khương thị chắc chắn sẽ để yên, bọn chúng bất cứ lúc nào cũng thể trả thù Hoa thị. Cho nên nghĩ nên hỏi ý kiến trưởng ..."

Hoa Nhất Hoàn bưng chén lên nhấp một ngụm, đặt xuống cái "cạch": "Ngươi đang lo cái gì? Lo Dương Đô Hoa thị sẽ diệt tộc giống như Thái Nguyên Tần thị, ăn đến còn mẩu xương nào giống như Tùy Châu Tô thị?"

Hoa Nhất Đường nắm chặt hai tay, dám ho he tiếng nào.

Hoa Nhất Hoàn hừ một tiếng: "Hoa Nhất Đường, ngươi ngu hả?"

"Hả?"

"Dương Đô Hoa thị hiện giờ là gia tộc giàu nhất Đường quốc, thanh danh lừng lẫy. Cho dù ân oán với Khương Đông Dịch, cho dù ngươi điều tra vụ án cũ , thì chúng cũng sớm là cái gai trong mắt Thái Nguyên Khương thị . Bọn họ bây giờ động thủ với Hoa thị chẳng qua là tìm cơ hội thích hợp mà thôi. Nếu thật sự để cho chúng nắm thóp, chắc chắn chúng sẽ đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, giống như cách chúng với Tần thị và Tô thị !"

Nói đến đây, nét mặt Hoa Nhất Hoàn trở nên nghiêm nghị: "Thương trường như chiến trường, ngươi c.h.ế.t thì vong. Hôm nay bắt thóp lớn của Thái Nguyên Khương thị, tất nhiên là tay , g.i.ế.c c.h.ế.t chúng. Không chỉ g.i.ế.c, mà còn nhổ cỏ tận gốc, băm vằm xương cốt hóa thành tro bụi! Ngươi quên sạch tổ huấn của Hoa thị ?!"

Hoa Nhất Đường nghẹn họng trưởng trân trối: "Tổ huấn của chúng là... 'đặc lập độc hành'... ?"

"Là đặc lập độc hành, thù tất báo!"

"... Nửa vế thế?"

"Ta mới thêm ." Hoa Nhất Hoàn nhếch mép : "Huống chi ngày nào ngươi cũng treo mấy câu bên miệng, từ lâu truyền khắp năm sông bốn biển . Dù tổ huấn thì giờ cũng thành tổ huấn luôn ."

Hoa Nhất Đường sững sờ một lúc, bật rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời: "Huynh trưởng chí !"

Hoa Nhất Hoàn gõ nhẹ trán Hoa Nhất Đường một cái: "Về mấy chuyện vặt vãnh cần hỏi , cứ thoải mái mà . Vi còn đại sự lo, khỏi thành mấy ngày."

Hoa Nhất Đường ngạc nhiên: "Có chuyện gì còn lớn hơn cả Thái Nguyên Khương thị?"

"Tất nhiên là hôn sự của nhị tỷ ngươi." Hoa Nhất Hoàn dậy: "Ở thành An Đô chậm trễ lâu quá , chẳng nên trò trống gì. Ta chuẩn xe ngựa xong xuôi, hôm nay sẽ đến Học viện Tam Hòa gặp tên Hà Tư Sơn ."

Nói xong, hùng hùng hổ hổ ngoài. Đi vài bước dừng chân, ngoái đầu : "Lúc Thái Nguyên Tần thị diệt môn còn đời, vô duyên thấy phong thái của Tần gia quân. Vụ án nếu đến tay thì điều tra cho ngô khoai. Thần t.ử trung dũng đáng chịu kết cục bi t.h.ả.m như ."

Hoa Nhất Đường cúi , trịnh trọng hành lễ: "Hoa Nhất Đường tuân lệnh gia chủ!"

Hoa Nhất Hoàn gật đầu rời . Hoa Nhất Đường theo bóng lưng trưởng, thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Tùy An nhảy xuống chòi nghỉ mát, ôm con Thiên Tịnh cảm khái: "Hoa đại ca hổ là gia chủ, quả nhiên xa trông rộng."

Hoa Nhất Đường gật gù: "Huynh trưởng đúng là trưởng, Hoa mỗ tự thẹn bằng."

Hai , xuống uống , tiếp tục sắp xếp các tình tiết của vụ án.

Hoa Nhất Đường: "Mọi chuyện bây giờ khá rõ ràng, duy chỉ thiếu một mắt xích quan trọng ở giữa."

Lâm Tùy An: "Nhân chứng tận mắt chứng kiến rốt cuộc là ai? Hiện giờ đang ở ?"

"Cho dù c.h.ế.t, thì e rằng cũng đổi tên đổi họ như Từ Bách Thủy, trở thành một khác."

"Nếu thật sự là như , manh mối chúng nắm giữ quá ít ỏi, tìm chẳng khác nào mò kim đáy bể."

"Lăng Lục Lang và Bạch Thập Lang bên tin tức gì ?"

"Tịnh Môn ba năm nhận thư từ thành Đông Đô, e là Lăng Tư trực cũng gặp trắc trở... Giá mà tìm từng tiếp xúc với hồ sơ vụ án, thêm nhiều chi tiết thì mấy..."

"Hay là chúng rà soát nữa, phát hiện manh mối gì bỏ sót."

"Ừ."

Sắc trời dần tối, mặt trời khuất núi. Mộc Hạ mang chậu than sưởi lên, buông rèm che gió và dọn bữa tối trong đình nghỉ mát. Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường bàn bạc từ lúc hoàng hôn cho tới khi đèn lên, đêm về khuya. Tiếng canh giờ Hợi điểm, Cận Nhược mang đến tin tức mới từ thành An Đô.

"Người mật báo Tần Nam Âm thông địch với triều đình là phó tướng của Tần gia quân?"

Hoa Nhất Đường kinh ngạc: "Họ gì tên gì?"

Cận Nhược lắc đầu: "Trong thư Lăng lão lục ."

Lâm Tùy An: "Chỉ thế thôi ?"

"Còn một điểm nữa." Cận Nhược chỉ tay về phía , nơi một t.ử Tịnh Môn phong trần mệt mỏi từ phân đàn Đông Đô tới.

"Bái kiến Lâm nương tử, Hoa tham quân. Lăng tư trực nhờ mang đến cho hai vị một lời nhắn." Vị t.ử Tịnh Môn chừng hai mươi tuổi, dáng vẻ khỏe mạnh lanh lợi, hành lễ xong thì hai tay chống nạnh, vận khí đan điền, bắt đầu cất tiếng hát. Giọng vang, khỏe, đầy nội lực, gào lên au áu, nhưng chỉ thấy giai điệu chứ hiểu đang hát cái quái gì.

Hoa Nhất Đường, Lâm Tùy An và Cận Nhược đều ngẩn tò te. Hát xong một khúc, gian chìm sự im lặng ngượng ngùng.

Lâm Tùy An dở dở : "Vị , giọng hát... quả thực chấn động lòng !"

Đệ t.ử Tịnh Môn đắc ý: "Ta học từ Kinh Triệu phủ Vạn tham quân đó, ngài cũng hát y như ."

Hoa Nhất Đường day trán: "Cho nên đây rốt cuộc là bài hát gì?"

"Vạn tham quân là quân ca của Tần gia quân." Đệ t.ử Tịnh Môn móc trong n.g.ự.c một phong thư: "Đây là lời bài hát do Lăng Tư trực chép ."

Hoa Nhất Đường nhận lấy kỹ một lượt đưa cho Lâm Tùy An.

Lâm Tùy An lời bài hát, nhớ giai điệu ban nãy, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác ngờ ngợ: "Hình như từng đó..."

Hoa Nhất Đường , đột nhiên mắt sáng lên: "Ở thư viện Tam Hòa! Lúc Hà Tư Sơn trọng thương hôn mê, ông ngâm nga giai điệu !"

Lâm Tùy An nhắm mắt cố nhớ . Những mảnh ký ức về Dịch Thành, tranh khắc bản, Vân Trung Nguyệt, thành An Đô, tiệc đón gió lướt qua trong đầu. Bỗng nhiên cô mở bừng mắt: "Trong tiệc đón gió tẩy trần, lúc Gia Thứ Sử say rượu, ông cũng hát bài !"

Sắc mặt Hoa Nhất Đường biến đổi kịch liệt. Cận Nhược kinh hãi lắp bắp: "... Người ai..."

Lời còn dứt, chợt một tiếng nổ rung chuyển đất trời. Phía Tây Nam bỗng bùng lên ánh lửa đỏ rực, chiếu sáng cả một góc bầu trời đêm.

Ba thất kinh.

Cận Nhược hét lên: "Là hướng của phủ nha An Đô!"

---

Cùng lúc đó, tại Công văn đường của Đại Lý Tự thành Đông Đô.

Đại Lý Tự Khanh Trần Yến Phàm chằm chằm bài "Hạo Thanh Từ Phú", lông mày nhíu chặt: "Câu 'tặc thần ác phỉ, miệng ếch ộp ộp, chứng ngôn dơ bẩn' trong bài 'Tế Thiên Thu Phú' lẽ là câu c.h.ử.i đổng, mà đang ám chỉ đặc điểm nhận dạng của kẻ chứng..."

Lăng Chi Nhan: "Sao ạ?!"

"Sư phụ , chính là tiền nhiệm Đại Lý Tự Khanh Hoàng Sơn Khánh, nhiều năm uống say lỡ miệng . Ngài bảo tên phó tướng mật báo Tần Nam Âm thông địch tướng mạo chẳng đẽ gì, miệng rộng như miệng ếch, biệt danh trong quân doanh là 'Ếch mồm to'. Ngài còn nhắc tới tên tự của kẻ , gọi là... gọi là gì nhỉ? Giai Kỳ? Không đúng. Giai Nhân? Gia Thái? Cũng . Hình như liên quan đến dê bò gì đó. À, nhớ , tên là Giai Mục... , tên là Giai Mục!"

"Giai Mục... Gia Mục..." Lăng Chi Nhan biến sắc, mặt cắt còn giọt máu: "Thứ sử phủ An Đô cũng tên là Gia Mục! Đồng âm đồng tự!"

Trần Yến Phàm sửng sốt: "Trùng hợp ?"

"Chỉ e là trùng hợp!" Lăng Chi Nhan xoay lao vút khỏi cửa: "Tứ Lang và Lâm nương t.ử gặp nguy hiểm !"

 

 

Loading...