NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 240: Đêm kinh hồn ở cầu Nguyệt Dạ

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:19:25
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi bận rộn cả ngày, thể xác và tinh thần đều rệu rã. Sau khi dùng bữa tối vội vàng ở thiện đường, Hạ Tư Sơn và Tề Mộ dẫn đoàn khách đến khu trai xá nghỉ ngơi.

Trai xá của học viện Tam Hòa bố trí đối xứng dọc theo trục thư viện, chia Đông uyển và Tây uyển. Mỗi bên hai mươi gian phòng, bộ nửa khắc là tới Tạng Thư Viện, thuận tiện đảm bảo sự riêng tư.

Cả Đông uyển và Tây uyển đều sân vườn nhỏ trồng tùng bách san sát, đình nghỉ mát, bàn ghế đá, gian yên tĩnh mà vẫn đậm thở cuộc sống.

Để đón đoàn Ngự Thư , học viện Tam Hòa dọn dẹp sạch sẽ Đông uyển dành riêng cho các vị khách quý.

Mỗi gian phòng đều tên riêng do chính học sinh đặt, thể hiện cá tính của từng . Phòng Lâm Tùy An ở tên là "Lãng Đào Sa" (Sóng đãi cát), chắc chủ nhân là chí lớn. Phòng Hoa Nhất Đường bên cạnh tên "Túy Hoa Âm" (Say bóng hoa), đích thị là của kẻ thích phong lưu. Phương Khắc chọn gian phòng ở góc cực Bắc, âm u lạnh lẽo đúng gu của , tên là "Thanh Bình Nhạc", cũng phong nhã.

Hoa Nhất Phong ở phía Nam, phòng tên "Túy Thái Bình". Bạch Nhữ Nghi chọn phòng "Như Mộng Lệnh" gần sân vườn.

Lâm Tùy An tháo kiếm Thiên Tịnh, cởi áo ngoài, bên giường xoa bóp vai. Đang định cởi giày thì bóng lướt qua cửa sổ, kèm theo tiếng gõ cửa.

Lâm Tùy An bực , khoác áo mở cửa. Trước mắt cô bỗng nhiên bừng sáng.

Hoa Nhất Đường khoác chiếc áo choàng lông cáo ánh bạc lấp lánh, cài trâm ngọc trong suốt, làn da trắng nõn, đôi môi đỏ như đào, trông như đóa mẫu đơn tuyết xuân ý dạt dào.

"Đêm nay trăng thanh gió mát, Lâm nương t.ử nhã hứng cùng Hoa mỗ đạp gió ngắm tuyết, ngâm thơ phú ?"

Lâm Tùy An hoảng hốt: "Giờ á?"

Hàng mi dài của Hoa Nhất Đường chớp chớp: "Giờ lành cảnh thế , chính là lúc thích hợp để thưởng nguyệt."

Lâm Tùy An: "..." Nửa đêm canh ba, tên lên cơn gì đây?!

"Không , lạnh lắm." Lâm Tùy An định đóng sầm cửa . Ai ngờ Hoa Nhất Đường nhanh chân bước tới chặn cửa, tạo dáng "tổng tài bá đạo". Mộc Hạ xuất quỷ nhập thần hiện , hai tay dâng lên một chiếc áo choàng lông cáo màu đen tuyền: "Lâm nương tử, mời dùng."

Lông áo đen bóng mượt, xúc cảm cực . Lâm Tùy An cùng Hoa Nhất Đường lâu ngày cũng hàng, liếc qua là cái áo giá thị trường ít nhất năm trăm lượng vàng.

"Khách từ chối chủ!"

Lâm Tùy An lặng lẽ nhận lấy áo choàng: "Đi gì?"

Hoa Nhất Đường hất cằm tạo góc nghiêng 45 độ hảo: "Đêm thâu thăm thẳm, gối chiếc cô đơn, tâm sự ai , tơ lòng trăm mối!"

Lâm Tùy An nghiến răng: "Nói tiếng !"

Hoa Nhất Đường lập tức thẳng, vẻ mặt u oán: "Ta tâm sự, ngủ ."

"..."

Lâm Tùy An nhướng mày sang Mộc Hạ. Mộc Hạ vẻ mặt sầu khổ gật gật đầu.

Lâm Tùy An hiểu . Hoa Nhất Đường mất ngủ vì lo lắng cho chuyện hôn nhân đại sự của Hoa Nhất Phong.

Kể cũng . Nhớ tình cảnh lúc chiều ở Vân Hải Tịch Chiếu... Hoa Nhất Phong, Hạ Tư Sơn, Tề Mộ, thêm một Bạch Nhữ Nghi. là cái bùng binh tình cảm bốn . Nếu cô là Hoa Nhất Đường chắc cũng đau đầu mất ngủ thôi.

Thôi , nể tình đồng chí cách mạng sinh tử, cùng một lúc cũng .

Nghĩ thì nghĩ nhưng Lâm Tùy An thật sự an ủi khác thế nào. Soạn vài câu mở đầu trong đầu đều thấy sến súa, đành chọn giải pháp "im lặng là vàng", cứ bên cạnh là .

Hoa Nhất Đường khác hẳn vẻ mồm mép tép nhảy thường ngày, thẳng lưng bước phăm phăm về phía . Gió đêm đông núi lạnh thấu xương. Áo choàng lông cáo tung bay như lá cờ kiêu hãnh, lóe lên ánh bạc kiên định trong đêm tối.

Lâm Tùy An cũng thấy căng thẳng lây: Chuyện tình cảm của Hoa Nhất Phong nghiêm trọng đến thế ?

Rất nhanh, Lâm Tùy An nhận Hoa Nhất Đường đang . Hướng vẻ về phía Quan Tinh Đài, nhưng đến ngã rẽ hẹp rẽ xuống núi. Càng xuống rừng thông càng dày đặc, đường núi càng hẹp. Dần dần, vách núi hai bên dựng tạo thành một khe vực sâu hun hút. Gió bỗng thốc mạnh, áo choàng của Hoa Nhất Đường hất tung lên rơi xuống. Trong lòng Lâm Tùy An thốt lên một tiếng "Wao".

Giữa hai vách núi cheo leo bỗng hiện một cây cầu đá tự nhiên như thần thoại.

Dưới cầu là vực thẳm vạn trượng sương mù lãng đãng. Vách núi xung quanh mọc đầy tùng xanh, phủ đầy tuyết trắng. Trên cầu dây leo chằng chịt băng tuyết đóng băng, phản chiếu ánh trăng lấp lánh như pha lê.

Một vầng trăng sáng treo lơ lửng giữa hai ngọn núi, rọi ánh sáng dịu dàng xuống cầu đá. Nhờ địa thế đặc biệt, ánh trăng ở đây tụ như ánh đèn sân khấu.

Trăng sáng, cây đen, tuyết trắng, . Tất cả tạo nên một bức tranh thủy mặc chấn động lòng . Đây đúng là kỳ tích của thiên nhiên.

Gió lạnh lùa qua tóc mai Lâm Tùy An khẽ rùng . Lúc hồn cô mới phát hiện vô thức theo Hoa Nhất Đường bước lên cầu đá. Ánh trăng trôi theo gió, sương mù lượn lờ chân tạo cảm giác như đang cưỡi gió đạp mây.

Lâm Tùy An hít sâu một , thật lòng khen ngợi: "Cảnh quá!"

Hoa Nhất Đường sát vai cô, hai chiếc áo choàng đen trắng dính . Hắn giơ tay trái lên hứng lấy ánh trăng. Ánh sáng như dòng nước chảy qua đầu ngón tay thon dài như ngọc.

Phải thừa nhận Hoa Nhất Đường cái vỏ bọc quá hảo, chỉ một bàn tay thôi cũng đủ sức quyến rũ khác.

Đột nhiên, bàn tay buông xuống, do dự quờ quạng trong lớp áo choàng vài cái, từ bên áo trắng luồn sang bên áo đen, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Tùy An.

Lâm Tùy An ngạc nhiên sang trừng mắt .

Hoa Nhất Đường vẫn bình thản trăng, yết hầu trượt lên xuống. Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Tùy An giơ lên cao. Ánh trăng như nước bao phủ lấy hai bàn tay đan , nhẹ nhàng, ấm áp và... nóng bỏng.

Lâm Tùy An cảm nhận ngón tay Hoa Nhất Đường run rẩy, lòng bàn tay đẫm mồ hôi áp chặt tay cô, ướt nóng.

Lâm Tùy An thấy sai sai: Động tác ... chẳng lẽ thâm ý gì? Kiểu như "Triệu hồi thánh thú hộ mệnh"? Hay "Bạn tin ánh sáng ?"

Vành tai Hoa Nhất Đường đỏ bừng như hai viên mã não, thở dài: "Quả nhiên là lừa !"

Lâm Tùy An: "Hả?"

Hoa Nhất Đường chậm rãi hạ tay xuống nhưng vẫn buông tay cô . Dường như sợ lạnh, giấu cả hai bàn tay đang nắm chặt trong vạt áo choàng của : "Nơi chính là một trong Thất tuyệt cảnh của núi Tam Hòa - Cầu đá Nguyệt Dạ. Truyền thuyết kể rằng khi trăng lên cao, cầu sẽ thấy sợi tơ hồng cổ tay yêu."

Lâm Tùy An trợn tròn mắt.

Hoa Nhất Đường sang cô, đôi mắt sâu thẳm như biển khơi cuộn sóng: "Tất nhiên là tin mấy chuyện nhảm nhí đó, nhưng... kìm đến thử xem..."

Ánh mắt Hoa Nhất Đường như ma lực, khiến Lâm Tùy An cảm giác như trúng bùa định . Tay chân cứng đờ thể cử động, tim đập thình thịch liên hồi, m.á.u dồn hết về phía tay đang nắm tay . Từ lòng bàn tay Hoa Nhất Đường, cô cảm nhận một nhịp đập khác đang cộng hưởng, mạnh mẽ và dồn dập hơn cả nhịp tim của cô...

gì đó! Nhất định gì đó!

Đầu óc Lâm Tùy An rối bời, chỉ còn sót một câu lý trí duy nhất: "Mê... mê tín dị đoan nên tin..."

Lâm Tùy An dứt lời, Hoa Nhất Đường bất ngờ tiến lên nửa bước, tay nhẹ nhàng kéo cô về phía . Tấm áo choàng trắng bao trùm lấy tấm áo choàng đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-240-dem-kinh-hon-o-cau-nguyet-da.html.]

Da đầu Lâm Tùy An tê dại, cô nuốt nước bọt ừng ực. Hoa Nhất Đường rũ mắt xuống, ánh mắt sáng rực, yết hầu chuyển động liên tục. Hơi thở nóng hổi mang theo mùi hương hoa quả dịu ngọt phả tai cô: "Ánh trăng bàng bạc nước đưa tình, gửi gắm tương tư..."

Tách. Một giọt m.á.u đỏ tươi rơi xuống trán Hoa Nhất Đường.

Trong đầu Lâm Tùy An vang lên tiếng "cạch". Thần trí và ngũ giác lập tức trở về. Cô rụt tay , tung một chưởng đẩy Hoa Nhất Đường xa. Cùng lúc đó, tiếng gió rít cao ập xuống, một bóng đen rơi thẳng xuống đầu họ. Lâm Tùy An biến sắc, dậm chân phóng lên trung đón lấy bóng đen . Cô xoay tám vòng để triệt tiêu lực rơi mới miễn cưỡng đáp đất.

Rắc. Vai cô kêu lên một tiếng đau điếng, trật khớp .

"Lâm Tùy An!" Hoa Nhất Đường lồm cồm bò dậy, lao đến bên cô.

Lâm Tùy An quỳ một gối xuống đất, mày nhíu chặt "thứ" đỡ . Đó là một đàn ông đầy máu, hình vạm vỡ, mặt vuông mày rậm, tay chân rũ rượi, còn thở.

Hoa Nhất Đường kinh hãi thốt lên: "Hạ Tư Sơn?!"

Phương Khắc khá bực bội. Ban ngày chán quá ngủ nhiều nên giờ giường mắt cứ thao láo, lăn qua lộn năm sáu vòng vẫn tỉnh như sáo.

Hắn bỏ cuộc, rời giường mặc quần áo, thắp đèn mở chiếc rương gỗ tùy , lấy bộ "thập bát đao nghiệm thi" (mười tám con d.a.o khám nghiệm t.ử thi) phiên bản cải tiến mới nhất lau chùi.

Bộ d.a.o gồm mười tám thanh, do đưa yêu cầu, Hoa Nhất Đường tự tay thiết kế, Mộc Hạ thuê thợ giỏi nhất Ích Đô rèn đúc. Trên đời chỉ duy nhất một bộ , cực kỳ quý giá. Đáng tiếc từ lúc rời Ích Đô đến giờ gặp vụ án mạng nào, cũng chẳng cái xác nào để "khai đao", thật là tiếc nuối.

" hùng đất dụng võ!" Phương Khắc thở dài.

lúc , thấy tiếng bước chân. Rất nhẹ, nhanh và định. Theo là tiếng bước chân khác cũng nhanh nhưng loạng choạng, dồn dập. Phương Khắc thấy quen tai, là tiếng bước chân của Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường.

Tiếng chân đang đến gần nhanh. Mắt Phương Khắc sáng lên, bước nhanh cửa, giật mạnh cánh cửa mở toang. Ngoài cửa, Lâm Tùy An đang giơ tay trái định gõ, phía là Hoa Nhất Đường thở hồng hộc.

Ánh mắt Phương Khắc dán chặt vật lưng Lâm Tùy An: một đầy máu, còn sự sống. Nhìn quen quen... Hạ Sơn trưởng?

"Hai đúng là phụ sự mong mỏi của ," Phương Khắc . "Vào ."

Lâm Tùy An cõng Hạ Tư Sơn lao phòng. Phương Khắc và Hoa Nhất Đường hợp sức đặt nạn nhân lên giường. Hoa Nhất Đường thấy bộ d.a.o nghiệm thi sáng loáng bàn, mặt cắt còn giọt máu: "Phương đại phu, ông tiên tri cũng thần quá , đến d.a.o mổ cũng chuẩn sẵn."

Phương Khắc đẩy Hoa Nhất Đường sang một bên, ngón tay nhanh chóng bắt mạch cảnh (động mạch cổ) của Hạ Tư Sơn, vạch mí mắt xem đồng tử, nhíu mày, áp tai n.g.ự.c tim: "Dùng d.a.o còn sớm, c.h.ế.t hẳn !"

Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An mừng rỡ: "Còn cứu ?!"

"Sống c.h.ế.t xem tạo hóa của ." Phương Khắc rút ngân châm , tay rung lên, hàng trăm cây kim lấp lánh ánh nến. Hắn châm sáu mũi các đại huyệt giữ mạng đỉnh đầu: "Hỗ trợ lột quần áo !"

Hoa Nhất Đường chần chừ, lao xé quần áo Hạ Tư Sơn. Y phục rách nát dính đầy lá khô, bùn đất, đá vụn, vỏ cây... Hoa Nhất Đường x.é to.ạc một cái là xong. Lâm Tùy An là nữ nhi bất tiện động tay nên chỉ bên cạnh lo lắng. Hoa Nhất Đường lột xong áo, hít sâu một .

Trên Hạ Tư Sơn chi chít vết thương lớn nhỏ: bầm tím, chảy máu, da thịt bong tróc, vô cùng thê thảm.

"Đa phần là chấn thương do va đập, trầy xước và vết cắt." Phương Khắc liếc qua nhanh chóng. "Các ngươi nhặt thế?"

"Không nhặt, mà là rơi từ trời xuống," Lâm Tùy An đáp. "Hai bọn ngang qua tiện tay đỡ ."

Tay châm cứu của Phương Khắc khựng , hai một cái đầy nể phục: "Hai giỏi thật!"

Chỉ trong chốc lát, ba mươi sáu đại huyệt quanh Hạ Tư Sơn châm xong. Phương Khắc hít sâu, áp tai tim nữa, nắm tay giơ cao nửa thước, dùng cạnh tay đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c Hạ Tư Sơn. Cổ họng Hạ Tư Sơn rít lên một , mắt đột ngột mở trừng trừng.

Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An vội nhoài tới gọi: "Hạ Sơn trưởng!" Ánh mắt Hạ Tư Sơn chậm rãi chuyển sang mặt Lâm Tùy An, đồng t.ử co rút , nước mắt trào .

"... Thất tướng quân... Ngài đến đón ..."

Lời dứt, ánh sáng trong mắt tắt ngấm. Tai Lâm Tùy An vang lên tiếng rít chói tai, mắt hiện màn sương trắng dày đặc. Trong sương xuất hiện một bóng mờ ảo như hình ảnh từ đầu karaoke những năm 2000, chỉ lờ mờ nhận một cưỡi ngựa, tay cầm đại đao dài sáu thước.

Lâm Tùy An kêu "A" một tiếng, bật ngửa , hình ảnh biến mất. Hoa Nhất Đường luống cuống đỡ lấy eo cô: "Sao thế?!"

Lâm Tùy An toát mồ hôi lạnh, tim thắt . Hình ảnh ... là "ngón tay vàng" (khả năng đặc biệt) của cô khởi động. Nói cách khác...

"Hắn... c.h.ế.t ?" Lâm Tùy An hỏi.

"Còn c.h.ế.t!" Phương Khắc nhảy lên giường quỳ gối, hai bàn tay chồng lên ấn mạnh xuống n.g.ự.c Hạ Tư Sơn, bắt đầu ép tim. Hắn dùng sức mạnh đến mức giường kêu cọt kẹt. Ấn vài cái, bóp miệng Hạ Tư Sơn móc dị vật , bóp mũi nâng cằm hà thổi ngạt hai , tiếp tục ép tim.

Lâm Tùy An sững sờ. Thao tác của Phương đại phu là quy trình hồi sức tim phổi (CPR) chuẩn sách giáo khoa. Chẳng lẽ Phương đại phu cũng là đồng hương xuyên ?

Hoa Nhất Đường bình tĩnh hơn, thấy cô kinh ngạc liền giải thích: "Cách cấp cứu Hoa mỗ từng thấy ở bến tàu Dương Đô. Thủy thủ nước ngoài dùng để cứu đuối nước, thể giúp sắp c.h.ế.t khôi phục nhịp tim và hô hấp. Chắc Phương đại phu từng học qua ."

Lâm Tùy An: Là hiện đại như kiến thức hạn hẹp !

Khoan ! Sắp c.h.ế.t? Chẳng lẽ thứ cô thấy là ký ức của c.h.ế.t, mà là chấp niệm lúc hấp hối của Hạ Tư Sơn? Vì c.h.ế.t hẳn nên chất lượng hình ảnh mới tệ hại như thế?

Đây là trải nghiệm Lâm Tùy An từng gặp. Trước giờ cô chỉ thấy chấp niệm của c.h.ế.t. Đây là đầu tiên thấy ký ức của sống... Rốt cuộc chấp niệm nào khắc cốt ghi tâm đến mức phá vỡ ranh giới sinh tử, cưỡng ép kích hoạt năng lực của cô như ?

Chẳng lẽ là vị "Thất tướng quân" mà Hạ Tư Sơn nhắc tới?

Phương Khắc thực hiện ba vòng CPR, thể lực tiêu hao cực lớn. Mồ hôi to như hạt đậu lăn dài thái dương, cổ đỏ bừng, gân xanh nổi lên. Đây là đầu tiên Lâm Tùy An thấy Phương Khắc liều mạng cứu như thế. Trong ấn tượng của cô, luôn là kẻ lạnh lùng cầm d.a.o m.ổ b.ụ.n.g t.h.i t.h.ể với vẻ bình thản đến vô tình.

Hoa Nhất Đường nắm chặt hai tay, thở dồn dập, mồ hôi ướt đẫm tóc trán. Lâm Tùy An định nhắc cởi áo choàng , nhưng cử động cánh tay thì cơn đau nhức dội lên. Cô mới sực nhớ tay đang trật khớp, nhấc lên nổi.

Mắt Phương Khắc vằn tia máu, dồn lực ấn xuống.

Hốc mắt Hoa Nhất Đường đỏ hoe, hét lớn: "Hạ Tư Sơn! Nếu ngươi c.h.ế.t, Hoa Nhất Phong sẽ gả cho Bạch Nhữ Nghi đấy!"

Phương Khắc ấn mạnh một cái. Rắc, xương sườn gãy, nhưng đúng lúc , mí mắt Hạ Tư Sơn khẽ động, một thở yếu ớt thoát từ miệng .

Phương Khắc ngừng tay, áp tai n.g.ự.c , buông thõng bệt xuống giường: "Sống ."

Cổ họng Hoa Nhất Đường phát tiếng nghẹn ngào. Chân Lâm Tùy An mềm nhũn, suýt quỳ xuống mặt Phương Khắc: "Mẹ ơi, tim cũng suýt ngừng đập theo!"

Phương Khắc chống tay bò xuống giường, châm thêm chín mũi kim các huyệt đạo, lấy khăn lau mồ hôi, thở dài một khôi phục vẻ mặt "quan tài" lạnh tanh thường ngày. Hắn sang nắm lấy vai và khuỷu tay Lâm Tùy An, bẻ nhẹ hai cái đẩy mạnh lên . Cánh tay trật khớp của cô lập tức trở bình thường.

Mắt Lâm Tùy An sáng rực: "Thần y!"

"Ta là ngỗ tác." Phương Khắc lạnh lùng đáp. "Chỉ là khi ngỗ tác, từng là đại phu."

Trong khoảnh khắc , Lâm Tùy An như thấy bóng dáng của vô thần y kim cổ hiện lên lưng Phương Khắc, đồng loạt giơ ngón cái tán thưởng.

Tiểu kịch trường: Mộc Hạ trong phòng chờ đến ngứa ngáy chân tay: Tứ Lang tỏ tình thành công nhỉ?

---

 

Loading...