NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 235: Ngươi là đỏm dáng bẩm sinh
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:19:20
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rời Dịch Thành ngược lên phía Bắc, thời tiết ngày càng lạnh giá. Mọi đồng loạt sang y phục mùa đông do Mộc Hạ chuẩn .
Áo bông của Lâm Tùy An là loại tay hẹp, vạt ngắn màu đen, giữ ấm, thoáng khí sạch sẽ gọn gàng, tiện cho việc vận động. Áo choàng bông màu đỏ thắm của Phương Khắc là rực rỡ nhất, trông y hệt cây pháo ngày Tết. Cận Nhược và Y Tháp diện những mẫu áo choàng văn võ mới nhất của Dương Đô, gửi gắm trọn vẹn kỳ vọng của Mộc Hạ: mong hai chăm chỉ học hành, văn võ song . Quần áo của Tứ Thánh và Lâm Tùy An cùng một bộ sưu tập, chỉ khác màu: Thanh Long màu xanh, Chu Tước đỏ thẫm, Bạch Hổ màu xám, Huyền Vũ xám trắng đan xen.
Hoa lệ nhất đương nhiên vẫn là Hoa Nhất Đường. Ngoài Mộc Hạ , chẳng ai mang theo bao nhiêu bộ quần áo và phụ kiện. Suốt hơn nửa tháng đường, trang phục của bao giờ trùng lặp. Tông màu chủ đạo vẫn là sắc trắng tì vết, nhưng chi tiết thì thiên biến vạn hóa, tên gọi là đủ hiểu.
Nào là hương thơm "Phiêu Hoa Phù Hàn Tiêu Ảnh", giày "Nhất Dạ Thanh Sương Tận Nhiễm", trâm "Tố Tuyết Châu Lệ Lâm Lang", quạt "Quỳnh Thụ Dao Hoa Ngưng Xuân", ngọc bội "Nhất Dạ Lưu Nguyệt", cộng thêm chiếc áo choàng lông hồ ly "Dữ Nguyệt Giao Quang Thụy Sắc"... Cả Hoa Nhất Đường như bao bọc trong tuyết nhung lộng lẫy chói lòa, trông chẳng khác nào một con hồ ly tinh thành tinh.
Quần áo Hoa Nhất Đường càng hoa lệ, Lâm Tùy An càng lo lắng. Không căn bệnh tâm lý ỷ trang phục của bao giờ mới thuyên giảm đây. cô cũng hiểu, việc d.ụ.c tốc bất đạt, kiên trì mới .
Qua Bàn Thành và Lựu Thành là đến địa phận An Đô.
Ngày đến An Đô cũng là ngày tuyết đầu mùa rơi. Tòa thành hùng vĩ tráng lệ bao phủ trong một màu trắng xóa tinh khôi. Những mảng tuyết lớn mái nhà nối liền với mặt đất và bầu trời tạo nên một biển bạc mênh mông.
An Đô tồn tại ba trăm bảy mươi năm, từng là kinh đô của nhà Đường hơn hai trăm năm. Với tám con sông chảy quanh thành, hai mươi lăm đại lộ đan xen như bàn cờ, dân thường trú lên đến hơn một triệu .
Quy mô hùng vĩ, kiến trúc tráng lệ, đại lộ Chu Tước rộng hơn hai trăm mét, bố cục phường thị nghiêm cẩn, chùa chiền đình quán nhiều như sa, thương mại phồn thịnh... tất cả đều thể hiện vị thế quan trọng của đại đô thành cổ kính và sầm uất bậc nhất Đại Đường .
Thành An Đô tổng cộng một trăm lẻ tám phường, dựa theo đặc điểm "Đông quý Tây phú, Nam hư Bắc thực", đại thể chia : khu Trung tâm, khu Phú quý, khu Thương mại, khu Dân cư và vài khu Ngoại ô. Phủ Thứ sử An Đô ở cực Bắc khu Trung tâm. Khu Thương mại gồm hai chợ lớn là chợ Đông và chợ Tây. Bao quanh "hai chợ" là bốn mươi bốn phường thuộc khu Trung tâm và khu Phú quý. Vòng ngoài cùng là khu Dân cư và Ngoại ô.
Hoa trạch 8 ở phường Thái Bình, cách phố Chu Tước ở trung tâm một phường Hưng Lộc, bộ đến phủ Thứ sử mất hai khắc, đúng là vị trí "đất vàng" của An Đô.
Mộc Hạ cho đoàn xe từ cửa Minh Đức phía Nam mà chọn cửa Kim Quang phía Tây. Cửa gần chợ Tây và phường Thái Bình hơn, tiết kiệm một canh giờ đường.
Ở Đại Đường, ngoài Đông Đô thì An Đô là đại đô thành duy nhất còn tuân thủ nghiêm ngặt chế độ giới nghiêm. Khi đoàn xe đến cửa Kim Quang thì quá giờ Ngọ, đúng lúc hai chợ Đông Tây mở cửa. Đứng chân thành cũng thấy tiếng trống báo giờ Ngọ ầm ầm. Tiếng trống trưa ngắn hơn trống sáng và tối, chỉ ba mươi sáu tiếng, kéo dài nửa canh giờ.
Nửa canh giờ chính là giờ cao điểm tại cửa Kim Quang (gần chợ Tây) và cửa Xuân Minh (gần chợ Đông). Chợ Đông gần khu Phú quý, chuyên bán hàng cao cấp xa xỉ, phương châm là " cầu nhất, chỉ cầu đắt nhất". Chợ Tây phục vụ bình dân, quy mô lớn, hàng hóa đa dạng, giá rẻ, là điểm khởi đầu của Con đường Tơ lụa nên thương nhân nước ngoài tập trung đông.
Sáu cỗ xe ngựa của Hoa thị bình thường trông oai phong, nhưng rơi giờ cao điểm ở An Đô thì chìm nghỉm. Xe do Tứ Thánh lái kẹt cứng giữa đội lạc đà. Mộc Hạ lui về tuyến , để Y Tháp lên cầm lái. Lúc đầu Lâm Tùy An còn thắc mắc, nhưng đó thì hiểu ngay lý do.
Trước cửa thành tắc nghẽn kinh khủng, là thương buôn nước ngoài. Đầu ngựa húc m.ô.n.g lạc đà, trâu già kéo xe đụng khỉ đầu trâu, đầu la đầu lừa va chan chát... Tuyết đường trộn với phân lạc đà thành thứ bùn sền sệt xanh biếc... Muốn nhích một bước cũng khó như lên trời.
Lúc , thiên phú ngoại ngữ của Y Tháp phát huy tác dụng tối đa. Hắn mở đường bằng đủ thứ tiếng: Ba Tư, Đại Đường, Cao Ly, Thổ Hỏa La, Đại Thực, Phù Tang, Thiên Trúc... liến thoắng như b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh, vất vả lắm mới lách một con đường máu.
Đội buôn Phù Tang bên cạnh hùng hổ định chen ngang. Lâm Tùy An hiểu vài từ bập bõm, đang khó chịu thì Hoa Nhất Đường đẩy cửa sổ xe c.h.ử.i . Giọng còn vang hơn cả Y Tháp, ngữ điệu trầm bổng như hát, mắng cho thương đội Phù Tang tối tăm mặt mũi. Đội lạc đà Ba Tư phía rần rần, đội buôn Thiên Trúc phía vỗ trống da, con khỉ đầu trâu cũng nhảy múa theo nhịp điệu tiếng chửi.
Hơn trăm đội buôn cứ thế ồn ào, chen chúc, chậm chạp chảy qua cửa Kim Quang. Vừa qua khỏi cửa thành, tầm mắt lập tức thoáng đãng. Đường cái rộng gần bốn trượng, các thương đội thở phào nhẹ nhõm, tốc độ di chuyển nhanh hơn hẳn, qua phường Quần Hiền cùng đổ về chợ Tây.
Đi về phía Đông qua phường Diên Thọ là đến cổng phường Thái Bình. Các gia nhân của Hoa trạch 8 xếp hàng dài nghênh đón. Quản sự tại An Đô là một bà thím ngoài năm mươi, tinh thần quắc thước, nụ hiền hậu. Mộc Hạ kính trọng bà, cố ý xuống xe hành lễ, gọi là "Mộc Thịnh tẩu".
Hoa trạch 8 chỉ chiếm một phần ba diện tích của một lý phường, nhỏ nhất trong năm đại đô thành của Hoa thị. Có lẽ để phù hợp với bề dày lịch sử văn hóa của An Đô nên phong cách kiến trúc ở đây tinh tế và giản lược hơn nhiều. Dòng sông trong vắt dẫn từ kênh đào chảy xuyên qua Hoa trạch, tạo thành hồ nước tự nhiên. Mặt hồ mùa đông đóng băng, phủ tuyết trắng xóa, khói sương lãng đãng như tiên cảnh.
Mọi đường vất vả nên ai cũng mệt nhoài, ăn qua loa bữa trưa về phòng nghỉ ngơi. Lâm Tùy An đặt lưng xuống giường là ngủ say như c.h.ế.t suốt hai canh giờ.
Lúc Lâm Tùy An tỉnh dậy trời sẩm tối, sắp đến giờ Dậu. Mây đen vần vũ, vẻ sắp tuyết rơi. Kiếp Lâm Tùy An sống ở phương Bắc nên khá quen với khí hậu . Đi dọc hành lang, thở hóa thành làn khói trắng khiến nỗi nhớ nhà dâng lên trong lòng cô.
Trong chính đường đốt địa long (hệ thống sưởi sàn) nên ấm áp. Chỉ Hoa Nhất Đường đó. Phương Khắc chắc vẫn đang ngủ. Mộc Hạ bảo Cận Nhược dẫn Y Tháp và Tứ Thánh dạo phố, chắc về ngay .
Hoa Nhất Đường mặc áo bông trắng như tuyết, tóc tai xõa tung, chân dép bông. Đôi dép do Mộc Hạ thiết kế dựa miêu tả của Lâm Tùy An, giữ ấm , yêu thích, nhất là Phương Khắc xin hẳn năm đôi.
Hoa Nhất Đường đang thư.
Ghế ở Hoa trạch 8 đều đệm lông ngỗng mềm mại, êm ái chẳng khác gì ghế lười. Lâm Tùy An bước , ngáp một cái dài.
"Huynh trưởng thư tới," Hoa Nhất Đường . "Lũng Tây Bạch thị ý thông gia với Dương Đô Hoa thị ."
Lâm Tùy An ngẩn : "Lũng Tây Bạch thị? Nhà của Bạch Nhữ Nghi hả?"
Hoa Nhất Đường gật đầu: "Bạch Nhữ Nghi Thư lang ở Đông Đô tám tháng, nhờ học thức uyên bác, phong thái quân t.ử nho nhã, khiêm tốn nên Thánh nhân coi trọng. Ba tháng thăng chức Thập Di, tòng bát phẩm. Phẩm cấp tuy cao nhưng là cận thần của Thiên tử, tiền đồ vô lượng. Từ đó gia chủ Bạch thị liên tục đ.á.n.h tiếng với trưởng , mong kết tình thông gia giữa hai tộc."
Lâm Tùy An: "..." Bạch Nhữ Nghi khổ thật, nào cũng lôi con cờ trong bàn cờ hôn nhân.
"Khoan , Lũng Tây Bạch thị nhắm trúng ai?" Lâm Tùy An nhảy dựng lên. "Đừng là Hoa Tam nương nhé?!" Đừng nha! Nếu thế thì trai Lăng Chi Nhan thất tình mất!
"Là Nhị tỷ Hoa Nhất Phong của ." Hoa Nhất Đường gãi đầu. "Nói chứ hai đều là mọt sách, xem cũng xứng đôi lứa."
Lâm Tùy An thở phào nhẹ nhõm. May quá, vợ tương lai của Lăng Tư Trực tạm thời vẫn an .
"Huynh trưởng còn bảo phát hiện vài luồng tiền khả nghi của cửa hàng châu báu, đoán là do đám lừa đảo Tô thị ở Tùy Châu . Huynh đang truy xét, dặn chúng ở An Đô lưu ý, manh mối gì thì báo ngay."
Lâm Tùy An nhún vai. Mấy vụ án kinh tế cao cấp cô chịu, giúp gì.
Hoa Nhất Đường mở một tờ giấy khác: "Huynh trưởng còn mắng Hoa Tứ Lang 'thành sự thì ít, bại sự thừa', thật là ngu xuẩn..." Hắn đột nhiên im bặt.
Lâm Tùy An tò mò: "Thành sự đủ, bại sự dư vụ gì?"
Mắt Hoa Nhất Đường đảo nhanh qua nội dung bức thư, mặt đỏ bừng lên. Hắn vội vàng gấp giấy nhét phong bì cất tót n.g.ự.c áo: "Khụ, gì, chỉ là mắng suốt ngày chí tiến thủ, sống vô lo vô nghĩ thôi."
Lâm Tùy An chằm chằm khuôn mặt đỏ lựng của , thầm nghĩ: tin chắc!
Mộc Hạ rũ tuyết vai bước , trình lên một tấm thiệp: "Thứ sử Gia Mục của An Đô gửi thiệp, mời Tứ Lang và Lâm nương t.ử đến dự tiệc tẩy trần tại lầu Sùng Dương ở phường Thái Bình giờ Tuất ba khắc tối nay."
"Chắc cũng sắp đến giờ ." Hoa Nhất Đường dậy vươn vai. "Mộc Hạ, đồ."
"Vâng, Tứ Lang." Mộc Hạ cúi thi lễ lùi , nhường chỗ cho Mộc Thịnh tẩu tới mặt Lâm Tùy An: "Lâm nương tử, chúng cũng chuẩn thôi."
Lâm Tùy An chỉ mũi : "Ta cũng đồ ?"
Mộc Thịnh tẩu hiền hậu: "Tiệc đón gió tẩy trần do Thứ sử An Đô mời, tất nhiên ăn diện đàng hoàng ."
"Không, cần mà..."
"Các thị nữ chuẩn xong xuôi , Lâm nương t.ử đừng thất vọng nhé."
"..."
Mộc Thịnh tẩu dáng cao gầy, cao hơn Lâm Tùy An nửa cái đầu, nụ thiện nhưng mang phong thái thể chối từ. Các thị nữ vây quanh Lâm Tùy An ríu rít như bầy chim non, chọn áo choàng, chọn giày tất, chọn trâm cài, bận rộn vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-235-nguoi-la-dom-dang-bam-sinh.html.]
Có vết xe đổ của Phương đại phu nên Lâm Tùy An sợ biến thành con bướm lòe loẹt. ngờ bộ y phục mang phong cách thanh nhã, đơn giản: tay áo hẹp, vạt ngắn, thắt lưng, quần ống túm, giày ngắn. Hoa văn thêu tay áo quen mắt, hình như cô từng thấy áo của Hoa Nhất Đường, chắc là hoa văn đặc trưng của Hoa thị.
Mộc Thịnh tẩu cảm thán: "Không ngờ ngày chuẩn bộ trang phục 'thuần khiết' thế , thật quen chút nào."
Lâm Tùy An: "..." Định nghĩa về hai chữ "thuần khiết" của họ vẻ giống thường.
Bộ đồ qua thì bình thường, nhưng ánh sáng, mặt vải khúc xạ những màu sắc khác : khi thì tím nhạt, khi thì xanh đậm, cử động mạnh chút còn ánh lên những tia sáng lấp lánh.
Hay lắm, là hàng đắt tiền !
Mộc Thịnh tẩu dường như thấu suy nghĩ của cô, : "Đây là mẫu mới nhất từ Dương Đô, tên là 'Đông Phương Ký Bạch' (Phương Đông hửng sáng), lấy cảm hứng từ bầu trời bình minh. Tứ Lang bảo hợp với Lâm nương t.ử nên cho ngựa phi nước đại chuyển từ Dương Đô đến đây."
Lâm Tùy An lắp bắp: "Bao... bao nhiêu tiền... Thôi, đừng cho ."
Mộc Thịnh tẩu vang: "Tứ Lang thích đồ hoa lệ từ lúc còn trong tã lót. Đột nhiên ngài đặt một bộ mộc mạc thế xưởng vải ở Dương Đô tưởng truyền tin sai, hỏi ba mới dám đấy."
"Từ trong tã lót?" Lâm Tùy An ngạc nhiên. "Chẳng Hoa Nhất Đường sáu tuổi mới bắt đầu thích quần áo ?"
Mộc Thịnh tẩu càng to hơn: "Lúc Tứ Lang mới sinh, đang phó quản sự ở đại trạch Dương Đô nên nhớ rõ. Tứ Lang mở mắt chào đời đòi gấm Thục, mà là gấm thượng phẩm, gấm hạ phẩm là chịu ngủ. Đến lúc bò thì càng kén chọn, nếu hoa văn đơn giản màu sắc mắt là sấp cả canh giờ thèm nhúc nhích. Hồi đó cả Hoa trạch vì chọn gấm cho Tứ Lang mà suýt vét sạch kho gấm ở Dương Đô. Cuối cùng bất đắc dĩ phái Hoa Nhị Mộc đến Ích Đô để mở đường buôn gấm Thục chuyên biệt về Dương Đô đấy."
Lâm Tùy An: "..." Khoan , nghĩa là cái nết thích quần áo của Hoa Nhất Đường do chấn thương tâm lý hồi nhỏ, mà là... bẩm sinh ?!
"Vậy... chuyện Hoa Nhất Đường ăn nhiều là..."
"Tứ Lang khẩu vị lắm, ba v.ú nuôi cho b.ú cũng kịp. Ăn khỏe, ngủ khỏe, trắng trẻo xinh xắn, ai cũng bảo Dương Đô Hoa Tứ Lang mệnh phú quý trời sinh." Mộc Thịnh tẩu tự hào kể.
"..."
"Chỉ là Tứ Lang càng ngày càng chú trọng ăn mặc. Ngoài việc ngài thích thì còn một nguyên nhân khác."
"Nguyên nhân gì?"
"Tứ Lang mà, nên chất liệu và kiểu dáng ngài mặc lên đều bán đắt như tôm tươi. Vì thế gia chủ lệnh cho các xưởng vải và tiệm may của Hoa thị, hễ mẫu mới là may cho Tứ Lang một bộ để ngài mặc lượn phố mỗi ngày. Hiệu quả cực ! Chỉ cần là mẫu Tứ Lang mặc thì quá ba ngày là cháy hàng. Nói ngoa thì việc ăn của Hoa thị hơn một nửa là nhờ công lao của Tứ Lang đấy."
"..."
Lâm Tùy An trong gương, trừng mắt, cảm giác trán sắp nứt .
Khi trở chính đường, Hoa Nhất Đường "lên đồ" xong xuôi, dung mạo rạng rỡ chói lòa. Hắn dang hai tay, vắt chéo chân, tận hưởng cảm giác tám hầu cầm lư hương vây quanh xông hương.
Mộc Hạ bên chỉ đạo: "Hương 'Nguyệt Phách Hoa Linh' phối với 'Nhật Mộ Miểu Miểu Bào' Tứ Lang, ít một phần thì nhạt, nhiều thêm một phần thì nồng. Đấy, lùi ba bước, nhanh tay một chút. Đừng quên cái áo choàng 'Yên Liễu Phi Nhược' nữa."
Tám hầu chạy vòng quanh vã cả mồ hôi hột. Mộc Hạ vẫn hài lòng, tự tay chỉnh quả cầu hương của Hoa Nhất Đường: "Tứ Lang, bộ sưu tập mới là tâm huyết của phường Y Phục Dương Đô, chiếm lĩnh thị trường An Đô là nhờ cả màn trình diễn của Tứ Lang tối nay đấy."
Hoa Nhất Đường tự tin: "Yên tâm! Ta nhất định sẽ mặc phong thái, mặc đẳng cấp, khiến cả An Đô trầm trồ thán phục!"
Lâm Tùy An ôm kiếm Thiên Tịnh lạnh lùng , huyệt thái dương giật liên hồi.
Hoa Nhất Đường đắc ý hỏi: "Đẹp ? Có ?"
Lâm Tùy An: "Ngươi là kẻ đỏm dáng bẩm sinh hả?"
Hoa Nhất Đường tỉnh bơ: "Ôi chao, Hoa mỗ hoa dung nguyệt mạo thế , tất nhiên góp chút sức lực cho sản nghiệp gia tộc ."
"Thế cái áo lụa Vãn Kính mà ngươi đặt..."
"Tắm rửa xong, soi gương tự thưởng, lúc hợp cảnh hợp tình."
"..."
Lâm Tùy An tức đến ong cả đầu. Cô đúng là rảnh mới lo lắng, xót xa cho . Ha ha, dù ngày tận thế đến thì cái tai họa vẫn cứ vui vẻ nhảy nhót cả đời thôi!
Lâm Tùy An hậm hực bỏ . Hoa Nhất Đường lập tức thu vẻ phô trương, thở phào nhẹ nhõm. Hắn liếc Mộc Hạ và Mộc Thịnh tẩu, hai đồng thời cúi đầu ôm quyền đầy kính cẩn.
Tiểu kịch trường:
Đêm khi An Đô, Hoa Nhất Đường gọi Mộc Hạ trong phòng.
"Quản sự của Bát trạch An Đô Hoa thị là ai?"
"Hồi bấm Tứ Lang, là Mộc Thịnh tẩu."
"Rất , ngươi và Mộc Thịnh tẩu thương lượng một chút, để cho nàng tìm thời cơ, lơ đãng giải thích với Lâm Tùy An một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Nói thích trang phục hoa lệ và thích ăn là sở thích trời sinh."
" mà Tứ Lang, hai thói quen của ngài rõ ràng là khi sáu tuổi mất tích mới..."
Hoa Nhất Đường nhíu mày.
Mộc Hạ hiểu rõ: "Tứ Lang hối hận vì cho Lâm nương t.ử chuyện ?"
"Ánh trăng đêm đó quá . Bất tri bất giác ... Mặc dù nghĩ rằng với nàng xong thì gì là ... ..." Hoa Nhất Đường thở dài: "Ngày đó, nàng buồn bực vui, mặt mày ủ rũ, nàng thông minh như , nhất định phát hiện... Ta thực sự thể chịu đựng cảnh nàng đau lòng vì ."
Mộc Hạ dung nhan tuấn lệ vô song của Hoa Nhất Đường trong bóng đêm, cảm giác đỉnh đầu chỉ mới mười lăm tuổi mà bắt đầu tóc bạc chui lên.
"Tứ Lang a, ngài cần gì tự chịu khổ sở như ?"
"Ta tình nguyện tự khổ cả đời, cũng nàng vì khổ nửa phần."
"..."
"Đi , cẩn thận một chút, Lâm Tùy An dễ lừa gạt, chớ để lộ chân tướng."
"... Tuân mệnh."