NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 227: Lên đường, khởi đầu mới
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:19:11
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Nhất Đường quả nhiên , bày yến tiệc linh đình suốt mười ngày ở Hoa trạch 99.
Lâm Tùy An Lăng Chi Nhan béo lên nhờ ăn uống , nhưng đám t.ử Tịnh Môn do Cận Nhược cầm đầu thì trọng lượng rõ ràng tăng lên năm cân. Năm đại phái gia nhập Tịnh Môn, học thức thì đủ loại, nhưng riêng tuyệt kỹ "mặt dày ăn chực" thì lĩnh hội mười phần mười, ngày nào cũng ăn no đến mức ôm bụng mới chịu rời .
Ngày Hoa Nhất Đường rời khỏi Ích Đô, dân chúng nửa thành đều kéo tới. Ngoài cửa Trường Huyền đông nghìn nghịt, vì là đến tiễn đưa, chi bằng là đến hóng hớt thì đúng hơn.
Trì Thái thú và Hạ Trường sử một trái một kéo tay áo Hoa Nhất Đường và Lăng Chi Nhan, nước mắt rơi như mưa. Phía còn tham quân ngũ tào của Ích Đô, Ngũ Đạt, và hàng dài các Bất lương nhân đang xếp hàng chờ. Hoa Nhị Mộc thì cứ xoay quanh Hoa Nhất Đường rời.
Phía bên Lâm Tùy An thì thoải mái hơn nhiều. Tai mắt Tịnh Môn trải rộng khắp thiên hạ, lúc nào cũng thể giữ liên lạc nên chẳng chút khí buồn rầu ly biệt nào, thậm chí họ còn rảnh rỗi tụ tập với để... buôn chuyện.
Cận Nhược, kẻ nắm giữ đầu mối tin tức một Đại Đường, mở miệng câu đầu tiên đủ gây chấn động: "Hôm qua, giờ Dậu ba khắc, Lăng Lão Lục đến tiệm son phấn Lưu thị ở hai mươi lăm phố Tây Lâu, chợ Đông để mua một hộp son!"
Lâm Tùy An thốt lên: "Ái chà!”
“Nói chi tiết hơn ."
Cận Nhược tặc lưỡi: "Giờ Dậu một khắc, Lăng Lão Lục đặc biệt xiêm y, còn đội cả nón, lén lút từ Hoa trạch 99. Hắn lẻn chợ Đông đúng lúc chợ sắp đóng cửa, đường sá vắng vẻ, trong tiệm cũng ít . Hắn qua vài con phố... hắc, nếu ăn mặc quá chói mắt thì t.ử Tịnh Môn chúng cũng chẳng chú ý . Cuối cùng đến phố Tây Lâu, lượn lờ bảy vòng rưỡi bên ngoài cửa hàng son phấn Lưu thị mới dám bước . Phải hơn nửa canh giờ mới , tay cầm nhiều hộp, đều là son phấn của Lưu thị."
Lâm Tùy An chớp chớp mắt, Cam Hồng Anh và đám t.ử Tịnh Môn cũng chớp mắt theo.
"Lưu nương tử..." Lâm Tùy An vẫy tay gọi Lưu Thanh Hi đang từ xa . Mọi vây thành một vòng tròn, hạ thấp giọng: "Nghe hôm qua Lăng Tư Trực đại nhân mua một hộp son ở cửa hàng của ngươi ư?"
Lưu Thanh Hi che miệng khẽ: "Là loại từng đưa cho Lâm nương t.ử khi tham gia đại điển ở tổ trạch Tô thị, tên là 'Giang Thượng Xuân Sầu'."
Lâm Tùy An nhớ , lúc Lăng Chi Nhan quả thực quan tâm đến hộp son .
Lưu Thanh Hi tiếp lời: "'Giang Thượng Xuân Sầu' bốn mươi sáu màu, Lăng Tư Trực đều thử từng màu lên cổ tay, cuối cùng chọn loại 'Lưu Quang Anh Đào', còn cầu kỳ chọn cả hộp đựng. Cẩn thận như , nhất định là tặng cho thương ."
Lâm Tùy An tò mò: "Vậy một hộp son như thế giá bao nhiêu?"
Lưu Thanh Hi đáp: "Một hộp năm quan tiền."
Mọi đồng thanh: "Wow!"
Cận Nhược cảm thán: "Lăng Lão Lục chịu bỏ tiền xương m.á.u mua son đắt như , tặng chẳng lẽ là..."
Mọi đồng loạt đầu , thấy Hoa Nhất Đường đang vung vẩy ống tay áo dài giữa đám , dáng vẻ nhanh nhẹn linh hoạt. Còn Lăng Chi Nhan thì trông ngượng ngùng, ánh mắt thỉnh thoảng liếc ngang liếc dọc, hiển nhiên là đang tìm ai đó. Đột nhiên mắt sáng lên, ôm quyền thi lễ tách khỏi đám đông, thẳng về phía một chiếc xe ngựa.
Đó là xe ngựa của Hoa thị, lẽ do tắc đường nên đến muộn. Một bàn tay mảnh khảnh tựa ngọc nhấc rèm xe lên. Một nữ t.ử đeo mũ trùm bằng lụa trắng bước , khoác áo choàng màu đỏ thẫm tung bay như ráng chiều, phong hoa tuyệt đại.
Nhãn lực của t.ử Tịnh Môn quá , liếc qua nhận ngay: "Là Hoa thị Tam nương."
Lâm Tùy An cực kỳ kích động, hiệu bảo Cận Nhược cùng cô lẻn đến chân tường thành, xổm xuống đất, nín thở lắng . Phía còn một mớ lỗ tai hóng hớt của đám t.ử Tịnh Môn.
Lăng Chi Nhan sải bước tới mặt Hoa Nhất Mộng, đầu tiên là cung kính thi lễ. Hoa Nhất Mộng dường như kinh ngạc, vén mũ trùm lên. Dung mạo khuynh quốc khuynh thành chiếu rọi ánh mặt trời khiến các t.ử Tịnh Môn đồng loạt hít sâu một .
Lăng Chi Nhan lấy hộp son , hai tay dâng lên: "Lúc Lăng mỗ nhiều điều đắc tội, cho nên xin bồi tội."
Hoa Nhất Mộng ngẩn : "Ngươi đắc tội lúc nào chứ?"
Yết hầu Lăng Chi Nhan trượt lên trượt xuống. Thính lực của Lâm Tùy An quá , cô thậm chí còn tiếng nuốt nước bọt: "Lúc đại chiến ở thôn Đào Nguyên. Tay áo Tam nương rách, rách một chỗ... Lăng... Lăng mỗ..."
Hoa Nhất Mộng bừng tỉnh đại ngộ: "Lăng Tư Trực lúc cởi áo khoác che cho , là giúp , tại gọi là đắc tội?"
Mặt Lăng Chi Nhan đỏ bừng, giơ tay lên cao hơn, vùi đầu giữa hai cánh tay: "Đặc biệt bồi tội!"
Hoa Nhất Mộng nghiêng đầu chằm chằm đỉnh đầu Lăng Chi Nhan, chớp mắt: "Lăng Lục Lang nam t.ử tặng son phấn cho nữ t.ử là ý gì ?"
Lăng Chi Nhan ngẩng đầu ngơ ngác: "Hả?"
Hoa Nhất Mộng hỏi tiếp: "Lăng Lục Lang từng tặng son phấn cho nữ t.ử nào khác ?"
Lăng Chi Nhan lắc đầu.
"Vậy vì ngươi tặng son phấn?"
"Tất nhiên là vì bồi tội."
"Vậy vì tặng son phấn mà thứ khác?"
"... Bởi vì thấy Lưu nương t.ử đưa cho Lâm nương t.ử một hộp son, màu sắc , nên nghĩ ngươi nhất định sẽ thích..."
"..."
Lâm Tùy An đỡ trán, Cận Nhược t.h.ả.m thiết nỡ : "Lăng Lão Lục đúng thật là... Lão Lục!"
Hoa Nhất Mộng bình tĩnh Lăng Chi Nhan một lúc lâu, đưa tay nhận lấy hộp son, khóe miệng khẽ nhếch: "Được, nhận."
Lăng Chi Nhan thở phào nhẹ nhõm, thẳng dậy, ôm quyền.
Đột nhiên, Hoa Nhất Mộng tiến lên một bước dài. Lăng Chi Nhan giật , cuống quýt lùi , liền Hoa Nhất Mộng kéo tay giữ .
Hoa Nhất Mộng ngẩng đầu, thản nhiên : "Về , ngươi chỉ thể tặng son phấn cho , tặng cho nữ nhân khác."
Hai mắt Lăng Chi Nhan tròng, đầu lưỡi líu kiểm soát : "Được."
Hoa Nhất Mộng bật , thả mũ trùm xuống, chào hỏi Hoa Nhất Đường xoay lên xe, về thành.
Lăng Chi Nhan ngơ ngác theo hướng xe ngựa rời , lâu mới hồn, nhíu mày nghi hoặc: "Rốt cuộc nàng thích hộp son ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-227-len-duong-khoi-dau-moi.html.]
Lâm Tùy An ngạc nhiên: "Đến mức mà còn hiểu ?"
Lăng Tư Trực đại nhân cũng "thẳng"... quá mức !
Cận Nhược liếc mắt: Sư phụ, cũng mặt mũi để khác ?
"Bái kiến Lâm nương tử!" Phía đột nhiên vang lên một giọng lớn. Lâm Tùy An , kinh hãi thất sắc khi thấy Hoa Nhị Mộc dẫn theo một đám t.ử Hoa thị đồng loạt quỳ xuống. "Các ngươi cái gì thế?!"
Hoa Nhị Mộc dõng dạc: "Lúc là tiểu bối chúng mắt thấy Thái Sơn, thất lễ với Lâm nương tử, hôm nay nhất định hành lễ bù!"
Nói xong, con cháu Hoa thị với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, dập đầu ba cái Lâm Tùy An, hô to: "Con cháu Hoa thị bái kiến Lâm nương tử!"
Lâm Tùy An cản kịp, bàn tay vươn cứng đờ giữa trung. Hoa Nhị Mộc ngẩng đầu cô với nụ chân thành tăm tắp.
Lâm Tùy An: "..."
"Bề tiểu bối hành lễ là cho tiền lì xì đó." Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt nhỏ tới, tít mắt đến mức cong như trăng lưỡi liềm. Mộc Hạ cầm chiếc khay lớn theo sát phía , chia những lá vàng trong khay xuống cho .
Hoa Nhị Mộc và đám đông hô to: "Đa tạ Lâm nương tử! Đa tạ Tứ gia gia!", đó điên cuồng chạy biến.
Lâm Tùy An ngơ ngác: Đám rốt cuộc gì ?
Hoa Nhất Đường ghé sát : "Ngươi là cộng sự của , dựa theo vai vế mà tính, tất nhiên là tổ nãi nãi của bọn họ ."
Lâm Tùy An trợn trắng mắt, tức giận xách kiếm Thiên Tịnh bỏ .
Chiếc quạt nhỏ của Hoa Nhất Đường dừng , phồng má: "Đã thế mà còn hiểu ?"
Cận Nhược xem bộ quá trình, tỏ vẻ vô cùng đồng cảm: Đừng tỷ Hoa thị gương mặt đào hoa như thế, gặp Sư phụ và Lăng Lão Lục thì là rồng phượng cũng co sừng, cụp lông mà về thôi!
Cách thành Ích Đô mười dặm, ngoài dự đoán, cũng một tòa "Thập Lý Đình".
Thập Lý Đình là điểm khởi đầu của hai con đường quan đạo: phía Bắc về An Đô, phía Đông về Đông Đô.
Tháng Mười gió mát, lá rụng như tuyết. Tuyết Thu nương t.ử trong Thập Lý Đình ôm tỳ bà, khi thi lễ thì tấu khúc "Thu Nguyệt Lưu Quân".
Đây là đầu tiên trọn vẹn bài hát ... và lẽ cũng là cuối cùng. Giai điệu như như than, tựa vầng trăng khuyết đáy giếng quyến luyến bầu trời tự do.
Khúc nhạc dứt, thần sắc đều nhuốm vẻ thê lương.
Lăng Chi Nhan xoay lên ngựa, nâng kiếm ôm quyền: "Ta đây. Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, mong chư vị bảo trọng..."
Lời còn dứt cắt ngang.
Hoa Nhất Đường: "Nếu túng thiếu thì cứ đến tiền trang Hoa thị mượn, Hoa mỗ tính ngươi một phần lãi thôi, nghĩa khí !"
Cận Nhược: "Nếu nhớ chúng thì cứ nhờ Tịnh Môn gửi thư, chi phí giảm ba phần."
Phương Khắc: "Có t.h.i t.h.ể nào thú vị thì nhớ để chừa phần khám nghiệm."
Lâm Tùy An: "Nếu ai bắt nạt ngươi thì đợi về Đông Đô xử lý cho."
Lăng Chi Nhan kinh ngạc , mắt ngấn lệ, yết hầu giật giật, dường như ngàn vạn lời , nhưng cuối cùng đành nuốt ngược trong. Hắn dứt khoát đầu ngựa, vung roi một phóng như bay rời .
Hoa Nhất Đường thở dài: "Ôi chao, các ngươi , vô duyên vô cớ nhiều thế gì, chọc Lục Lang kìa."
Cận Nhược: "Không . Chỉ là so với chúng , Lăng Lão Lục thê t.h.ả.m quá, nếu là thì cũng ."
Lâm Tùy An lặng lẽ sang đội hình bên : Hai chiếc xe ngựa bốn bánh, tám con ngựa đều là giống "Tuyết Trung Phi" do Hoa Nhị Mộc tài trợ. Màu lông trắng như tuyết, thể mập mạp cường tráng, tuy nhan sắc còn kém Trân Châu Tuấn một chút nhưng cũng là ngựa hiếm , giá trị mỗi con đến năm mươi vàng.
Bốn Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ mỗi phụ trách điều khiển một chiếc xe lớn song mã. Nào là nồi niêu xoong chảo, d.ư.ợ.c liệu, trái cây tươi, điểm tâm, t.h.ả.m che nắng... thứ gì cũng đủ. Riêng quần áo của Hoa Nhất Đường chất đầy một chiếc xe lớn. Đoàn xe chậm rãi lăn bánh, chuông vàng rung rinh, khoa trương bao nhiêu bấy nhiêu.
Cũng may Mộc Hạ tầm xa trông rộng, cắm cờ hiệu đặc chế của Hoa thị từ . Cường đạo, sơn phỉ đường thấy huy hiệu tộc Hoa thị đều là "tổ kiến lửa" thể chọc , đành im lặng cho qua.
Từ Ích Đô đến An Đô qua ba tòa thành trì: Dịch Thành, Bàn Thành và Lựu Thành, ước chừng mất hai mươi ngày. Đường xá xa xôi, chỉ thể chuyện phiếm để g.i.ế.c thời gian. cuộc trò chuyện cũng thật là... Lâm Tùy An sụp đổ phát hiện kiến thức địa lý trong đầu cô trở nên vô dụng.
Lâm Tùy An thắc mắc: "An Đô ở Thiểm Tây ? Sao ở Thái Nguyên ?"
Y Tháp: "Trư nhân, Thiểm Tây là tên khác của Lũng Tây!"
"Hả?"
Cận Nhược bất đắc dĩ: "Sư phụ ơi, gì cũng là chủ nhân của kiếm Thiên Tịnh, là bộ mặt của Tịnh Môn chúng , mù đường như thế thì mất mặt t.ử quá."
Lâm Tùy An gãi đầu: "Cho nên, An Đô thực là địa bàn của Khương thị Thái Nguyên?"
Cận Nhược: "Cái còn hỏi ?"
Hoa Nhất Đường đắc ý phe phẩy quạt: "Nơi Thánh nhân chọn cho quả nhiên đều là phong thủy bảo địa."
Lâm Tùy An thầm nghĩ: Hay lắm, đây là mới khỏi hang hổ chui hang sói thì !
Cận Nhược nhét chiếc bánh đường trắng miệng: "Ta vẫn liên lạc với của phân đàn Tịnh Môn ở An Đô. Lần đến đó, con đường phía đây!"
Phương Khắc đang nhắm mắt dưỡng thần hừ một tiếng: "Không . Heo c.h.ế.t sợ nước sôi, chấy rận nhiều sợ ngứa."
Mọi sự hài hước lạnh lùng của Phương Khắc chọc , tiếp tục thưởng , ăn trái cây, gặm thịt khô, chuyện phiếm, cứ thế rộn ràng đến Dịch Thành.
---