NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 214: Ta là Sát nhân Hoa đào
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:18:58
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nha phủ chuẩn sẵn những con ngựa nhất, chuyên dùng đường ngắn. Ngũ Đạt nhanh chóng chọn ngựa cho tức tốc phi về hướng phường Hồng Hương.
Do tay chân bủn rủn, Lâm Tùy An chung ngựa với Hoa Nhất Đường. Cô , cầm cương. Suốt dọc đường, hương thơm từ tỏa ngào ngạt, thu hút bao ánh khiến Lâm Tùy An hắt xì liên tục.
Hoa Nhất Đường vẻ hưởng thụ, lưng thẳng tắp, vung roi ngựa cực ngầu. Trong khi đó, Lăng Chi Nhan và Cận Nhược cố tình giữ cách xa tít, rõ ràng gần cái tên màu mè vì sợ mất mặt.
Đến phường Hồng Hương quá giờ Tỵ. Cửa Đoàn Cửu gia đóng im ỉm. Ngũ Đạt đập cửa rầm rầm. Người mở cửa Bì Tây mà là một gã sai vặt lạ mặt.
Gã ngơ ngác: "Ngũ Bộ đầu, chuyện gì ?"
Ngũ Đạt đẩy gã , xông : "Mau dẫn gặp Đoàn Hồng Ngưng."
"Ngũ Bộ đầu khoan , Cửu Nương nhà." Gã vội .
Ngũ Đạt sững : "Giờ nàng còn ?"
"Sáng nay đến giờ Mão Cửu Nương ngoài , dáng vẻ vội vã lắm, như việc gấp."
"Nàng một ?"
"Bì Tây đ.á.n.h xe đưa ."
Mọi , thầm kêu .
Lăng Chi Nhan: "Chẳng lẽ sợ tội bỏ trốn?"
"Nếu là bỏ trốn thì còn bắt , chỉ sợ..." Cận Nhược Hoa Nhất Đường đầy ẩn ý. Chỉ sợ xảy chuyện ngoài ý như .
Lâm Tùy An nhíu mày, thúc cùi chỏ Hoa Nhất Đường. Hắn nắm chặt dây cương, sắc trời lệnh: "Cận Nhược, bảo Tịnh Môn tìm ngay."
"Quả nhiên là xong mà." Cận Nhược rút pháo hoa tín hiệu màu đỏ b.ắ.n lên trời. Một làn khói đỏ nhạt tỏa . Chỉ lát , năm bóng từ các con hẻm lao , cúi chào ngựa: "Môn chủ gì sai bảo?"
Cận Nhược nghiêm mặt: "Đoàn Hồng Ngưng của Đoàn Cửu gia. Tra vị trí. Tín hiệu Hồng - Hoàng - Lam!"
Năm đồng thanh tuân lệnh tản năm hướng.
Lâm Tùy An hỏi: "Ngươi nắm chắc mấy phần?"
Cận Nhược nhếch mép tự tin: "Không ai mà Tịnh Môn tìm !"
Quả nhiên, đầy nửa tuần , một làn khói xanh bốc lên từ con hẻm cách đó hai dãy phố. Cận Nhược đầu ngựa hét lớn: "Ngõ Ngũ Sắc, phường Hồng Hương! Theo !"
Mọi ngạc nhiên: Gần ?
họ mừng sớm. Vừa ngõ Ngũ Sắc, hướng đông bắc bốc lên làn khói xanh khác. Cận Nhược hô to: "Đường Quy Hương, chợ Đông!" phóng ngựa đuổi theo.
Mọi chẳng hiểu mô tê gì, chỉ cắm đầu chạy theo Cận Nhược. Tín hiệu khói xanh liên tiếp bốc lên dẫn đường. Cận Nhược hướng khói phán đoán vị trí cực chuẩn, dẫn đoàn chạy vòng vèo qua hơn nửa khu đông bắc thành:
"Phố Liễu Diệp, phường Ba, khu Đông Nhất!”
“Ngõ Mạch Hoa, phường Đông Tứ!”
“Ngõ Hoàn Thúy, phường Từ Hàng, quận Đông Nhị!”
“Đường Sùng Minh Lục, phường Ba, khu Bắc Tứ!”
“Ngõ Dương Quan, phường Ba, quận Bắc Nhị!"
Lâm Tùy An nhanh chóng nhận đây là lộ trình di chuyển của xe ngựa Đoàn Hồng Ngưng. Vị trí khói bốc lên chính là nơi t.ử Tịnh Môn đang theo dõi. Hệ thống định vị bằng thật hiệu quả chẳng kém gì "Mắt Thần" thời hiện đại. Không hổ danh nhất môn phái tương lai, mạng lưới tình báo thật đáng sợ.
Tốc độ tín hiệu khói ngày càng nhanh, cách ngày càng rút ngắn. Đột nhiên, làn khói mới nhất chuyển sang màu vàng. Cận Nhược biến sắc: "Sắp khỏi thành !"
Liên tiếp ba làn khói vàng bốc lên: đường Cẩm Lý, cửa phường Bắc Thị, cửa Trường Huyền.
Mọi đuổi đến cửa Trường Huyền, vượt qua cầu Thanh Viễn dừng bên bờ sông. Cận Nhược cau mày cho ngựa vòng quanh: "Ra khỏi thành thì khó đuổi kịp ."
Lời dứt, phía đông bắc bốc lên làn khói đỏ kèm tiếng còi lảnh lót. Mắt sáng rực, lập tức phóng ngựa về hướng đó. Tại một vùng ruộng đồng trống trải, một bán hàng rong chạy báo cáo với Cận Nhược: "Bẩm môn chủ, thuộc hạ thấy xe ngựa Đoàn Cửu gia qua đây một canh giờ . Thuộc hạ là cuối cùng thấy xe."
Nghe xong, lòng ai nấy trĩu nặng.
Xung quanh Ích Đô núi non trùng điệp, đường mòn chằng chịt. Nếu xe ngựa lao rừng núi thì e là mất dấu.
"Khoan !" Lăng Chi Nhan chợt : "Những địa điểm xe ngựa qua trong thành... đều là nơi vứt xác của Sát nhân Hoa đào."
Mọi kinh hãi: "Cái gì?!"
Lăng Chi Nhan liệt kê: "Mương nước thải ngõ Hoàn Thúy là nơi phát hiện nạn nhân đầu tiên. Ngõ đường Sùng Minh Lục là nạn nhân thứ năm. Kho phế liệu ngõ Dương Quan là nạn nhân thứ sáu. Đường Liễu Diệp là nạn nhân thứ tư. Ngõ Mạch Hoa là thứ mười. Cửa phường Bắc Thị là thứ mười ba."
Cận Nhược hít sâu: "Sao trùng hợp thế ?"
Lâm Tùy An nghĩ đến một khả năng, mồ hôi lạnh toát : Không thể nào!
Hoa Nhất Đường hỏi gấp: "Có vụ án nào xảy ngoài thành ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-214-ta-la-sat-nhan-hoa-dao.html.]
"Có! Cách cầu Thanh Viễn bảy dặm, tại một thôn trang bỏ hoang, tìm thấy nạn nhân thứ ba là một góa phụ." Lăng Chi Nhan đáp.
Đệ t.ử Tịnh Môn vội : "Môn chủ, thôn trang đó! Để dẫn đường!"
Cận Nhược kéo t.ử đó lên ngựa lao như gió. Thôn trang xa, phi nước đại đến một nén nhang tới nơi. Cảnh tượng hoang tàn: tường đổ cây gãy, cỏ dại mọc um tùm, quạ đen kêu quang quác cây hòe khô như tiếng tang.
Trước căn nhà treo tấm biển xiêu vẹo là chiếc xe ngựa quen thuộc. Lâm Tùy An nhận ngay đó là chiếc xe Bì Tây từng chở cô và Hoa Nhất Đường chùa Đại Từ.
Tim như nhảy lên họng. Họ xuống ngựa, rón rén tiến , dám gây tiếng động. Lăng Chi Nhan hiệu theo , luồn qua tường sân, vòng qua hai gian nhà nát đến hậu viện.
Hậu viện chỉ một gian từ đường tối om, cửa đóng nhưng cửa sổ giăng đầy mạng nhện.
Hoa Nhất Đường mặt trắng bệch, run rẩy che chắn cho Lâm Tùy An phía . Cô dở dở , sợ đến thế mà còn bày đặt hùng.
Cận Nhược khom lưng nhón chân ghé mắt qua khe cửa sổ , vai chợt run lên. Hắn tung cước đá tung cửa.
Mọi đồng loạt xông sững sờ.
Trước án thờ treo tấm màn rách nát, màu sắc loang lổ như giẻ lau. Trên án đặt nửa bức tượng Phật. Đoàn Hồng Ngưng thẳng đơ án, cổ ngoẹo sang một bên với góc độ quái dị, mắt trợn ngược. Váy áo xé rách lộ đùi trắng, đó in dấu hoa đào đỏ đen. Mùi hôi tanh nồng nặc bốc lên.
Bên trái Đoàn Hồng Ngưng là cái lò đất đang đun dở ấm , than vẫn còn hồng.
Hoa Nhất Đường: "Hung thủ xa, mau đuổi theo..."
Chưa hết câu, Lâm Tùy An túm cổ áo ném lưng. Cổ tay cô run lên, Thiên Tịnh tuốt một nửa, mắt gườm gườm về phía tấm màn rách bên trái.
Sau tấm màn vang lên tiếng "lộc cộc", như tiếng gõ gỗ, ngày càng gần. Một bóng cúi đầu chậm rãi bước . Tay trái cầm cái rương gỗ dài, tay cầm cây trâm sắt đầu khắc hình hoa đào năm cánh. Hắn gõ trâm rương theo nhịp, gõ lẩm bẩm lắc đầu: "Chao ôi, đen quá, quá..."
Là Bì Tây!
Lăng Chi Nhan giận dữ xông lên, kề d.a.o cổ . Bì Tây dừng , hờ hững ngước mắt : "Các vị đến tìm Đoàn nương t.ử ? Tiếc quá, nàng c.h.ế.t , tiếp chuyện các vị nữa."
Lâm Tùy An run rẩy, c.ắ.n môi bật máu: "Là ngươi g.i.ế.c Đoàn Hồng Ngưng?!"
Bì Tây thản nhiên: "Đương nhiên, thì ai?"
Lăng Chi Nhan: "Ngươi là Sát nhân Hoa đào?!"
Bì Tây lớn: "Đương nhiên! Không thì ai?"
"Ta g.i.ế.c ngươi!" Cận Nhược rút Nhược Tịnh đ.â.m thẳng tim Bì Tây. Lâm Tùy An vội chộp lấy tay , cùng lúc Hoa Nhất Đường hét lên: "Cận Nhược, !"
Cận Nhược mắt đỏ ngầu: "Sư phụ! Loại cầm thú băm vằm trăm mảnh mới hả!"
Lâm Tùy An siết chặt bàn tay đang run rẩy của tử, từ từ ấn tay xuống, lắc đầu.
Nụ mặt Bì Tây cứng : "Sao g.i.ế.c ?!"
Hoa Nhất Đường bước lên, thẳng mặt lạnh: "Muốn c.h.ế.t thoải mái ? Không dễ thế !"
Bì Tây trừng mắt Lăng Chi Nhan: "Không ngươi luôn tìm Sát nhân Hoa đào ? Ta chính là đây! G.i.ế.c !"
Lăng Chi Nhan mặt xanh mét nhưng tay cầm đao vẫn vững như bàn thạch: "Ngươi Sát nhân Hoa đào."
"Ta là Sát nhân Hoa đào!" Bì Tây gào lên: "Ta g.i.ế.c mười tám ! Ta dấu hoa đào! Ta địa điểm gây án! Ta chính là Sát nhân Hoa đào danh chấn Đại Đường!"
Hoa Nhất Đường: "Bịt miệng !"
Ngũ Đạt lao tới trói gô Bì Tây, nhét giẻ miệng .
Cận Nhược hoang mang: "Sư phụ, chuyện rốt cuộc là ..."
Lâm Tùy An đáp, nén đau bước đến bên t.h.i t.h.ể Đoàn Hồng Ngưng, từ từ xuống đôi mắt trợn trừng của nàng.
"Lâm Tùy An! Ngươi..." Hoa Nhất Đường kinh hãi lao tới, nhưng hình ảnh và âm thanh của như làn khói tan biến.
Lâm Tùy An rơi bóng tối. tĩnh mịch mà tiếng ... tiếng của những bé gái.
Cô cảm thấy đang co ro trong một gian chật hẹp, nồng nặc mùi tanh của bùn đất và xú uế. Hai bên cô là hai đang , chính cô cũng đang . Phía là một bóng đen đang hì hục đào bới, giọng khàn khàn của một cô gái trẻ vang lên: "Sắp ... sắp ... sắp ..."
Đột nhiên, một tia sáng yếu ớt xuyên qua bóng tối. Tiếng ngưng bặt.
Cô và hai cùng lao tới, điên cuồng đào bới. Đất tơi dần, ánh sáng rõ hơn. Bóng tối vỡ vụn, khí trong lành ùa . Các cô tranh bò ngoài kiệt sức vật đất.
Cành cây khô vươn lên trời như lưỡi kiếm nhọn hoắt đ.â.m vầng trăng sáng lạnh lẽo. Cô run rẩy giơ tay lên, những ngón tay nhỏ bé nát bấy m.á.u thịt.
Bên cạnh tiếng , tiếng man dại x.é to.ạc màn đêm. Cô đầu . Ba bé gái trần truồng đó, da thịt tím tái. Một bé gái Hồ tóc vàng mắt xanh. Một bé gái mặt tròn năm sáu tuổi, móng tay mòn vẹt. Chỉ cô là đang . Còn một bé gái nữa, nửa khuôn mặt vết roi quất nát bấy, thối rữa.
Gió đưa hương hoa nồng nàn. Dưới ánh trăng, một cây hải đường đang nở rộ, đỏ rực như máu.
---