NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 209: Hung khí giết người
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:18:53
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Chi Nhan đang rối như tơ vò.
Đám Mã Bưu đột nhiên ngất xỉu, quán Thu Nguyệt náo loạn cả lên. Tuyết nương t.ử mời ba đại phu đến nhưng ai cũng lắc đầu bó tay, bảo trúng độc lạ rõ nguyên nhân.
Tuyết nương t.ử sợ xanh mặt, suýt quỳ xuống lạy Lăng Chi Nhan. Vụ mà rõ thì quán coi như sập tiệm.
Lăng Chi Nhan nhờ một tiểu thương Tịnh Môn báo tin về phủ nha, định tìm Ngũ Đạt mang đến giúp. Ai ngờ Ngũ Đạt đang kẹt ở bãi tha ma. Cận Nhược thì tìm Lâm Tùy An. May mà Phương ngỗ tác về Hoa trạch.
Thấy tình hình đám Mã Bưu ngày càng tệ, Cù Tuệ hôn mê, Lăng Chi Nhan quyết định trưng dụng xe ngựa quán , tức tốc đưa về Hoa trạch.
Phương Khắc xong bộ đồ dính đất cát ở bãi tha ma thì lôi khám bệnh, mặt dài như cái bơm. Hắn khám cho Cù Tuệ , bảo chỉ là khí huyết công tâm nên ngất, nghỉ ngơi sẽ khỏi. Hoa Nhất Mộng cho đưa Cù Tuệ về phòng cũ nghỉ ngơi.
Khám xong cho đám Mã Bưu, Phương Khắc trợn mắt: "Dám uống Bách Hoa giả để giải độc ? Không c.h.ế.t là mạng lớn đấy."
Lăng Chi Nhan ngạc nhiên. Mộc Hạ vội báo cáo tin tức từ Tịnh Môn: "Cam đàn chủ phát hiện mấy quán bán Bách Hoa giả đều mới Mã thị thôn tính. Nguồn gốc giả rõ nhưng giống Thanh Châu đến bảy phần, vị kém hơn chút nhưng giá rẻ nên nhiều mua. Đám Mã Bưu chắc cũng là giả."
Phương Khắc khẩy: "Vị kém còn đỡ, d.ư.ợ.c tính thì kém xa vạn dặm. Lấy nó t.h.u.ố.c dẫn giải độc chẳng những vô dụng mà còn khiến độc phát tác nhanh hơn. May mà ở quán họ uống chút thật nên mới giữ mạng."
Y Tháp thắc mắc: "Mã thị lừa cả nhà ?"
Mộc Hạ: "Có khi... chính họ cũng tưởng đang bán hàng thật..."
Mắt Hoa Nhất Mộng sáng lên: "Nghĩa là kẻ cung cấp giả cho Mã thị?"
Y Tháp giơ tay: "Cân ca bảo nếu Tịnh Môn tra thì thêm tiền ?"
Hoa Nhất Mộng ném hai túi vàng cho Y Tháp: "Chuyển lời cho Cận Nhược, tra thì thưởng gấp đôi."
"Tam Nương uy vũ!" Y Tháp nịnh nọt vang trời.
Hoa Nhất Mộng , chào vội về hậu trạch thăm Cù Tuệ.
Phương Khắc bất đắc dĩ chỉ huy đám Mộc Hạ, Y Tháp đưa bệnh nhân sang sảnh phụ, kê đơn, bốc thuốc, tăng liều Bách Hoa thật. Quay cuồng một hồi mới định tình hình.
Lăng Chi Nhan bận tối mặt tối mũi: báo tin cho Lâm Tùy An, thông báo cho nhà Mã Bưu, lo hồ sơ bên phủ nha và trấn an Tuyết nương tử. Đến khi xong xuôi, xuống uống ngụm do Mộc Hạ đưa thì Hoa Nhất Mộng chạy tới, lén dúi tay một chiếc khăn.
Lăng Chi Nhan đỏ tai: "Cái ... là ý gì?"
Hoa Nhất Mộng lườm một cái sắc lẹm: "Thị nữ tìm thấy trong Cù Tuệ khi đồ cho nàng đấy."
Lăng Chi Nhan lùi . Đồ tùy của phụ nữ, đưa cho đàn ông xem?
Hoa Tam Nương kéo , mở khăn : "Nhìn , hình thêu nửa khóm hải đường."
Đó là chiếc khăn lụa bình thường, nhưng hình thêu hải đường như cắt đôi, nửa trái trống trơn, nửa co cụm kỳ quặc.
Lăng Chi Nhan sực nhớ , vội lấy bức tranh thêu của Liên Tiểu Sương ghép . Vừa khít! Tạo thành một khóm hải đường chỉnh.
Hoa Nhất Mộng há hốc mồm.
Lăng Chi Nhan: "Cù Tuệ ?"
"Vẫn hôn mê, thị nữ trông coi."
Lăng Chi Nhan cầm khăn và hồ sơ chạy sang tìm Phương Khắc đang ngủ gật. "Phương đại phu, xem cái !"
Phương Khắc lim dim qua, mắt bừng sáng: "Ở thế?"
Hoa Nhất Mộng: "Trong Cù Tuệ."
Phương Khắc soi khăn ánh nến: "Châm pháp giống Liên Tiểu Sương nhưng ."
Hoa Nhất Mộng: "Cù Tuệ từng học thêu, thể là bắt chước."
Phương Khắc hiệu cho hai theo về viện Ánh Tuyết. Đây là nơi âm u nhất Hoa trạch, phòng chứa đầy dụng cụ giải phẫu và một bức tranh xương vẽ cực do Hoa Nhất Đường tặng.
Phương Khắc thắp nến, cẩn thận gắp hai sợi chỉ từ mẫu thêu đặt lên giấy trắng, bôi t.h.u.ố.c thử. Lại cắt hai mảnh khăn lụa tương tự.
Lăng Chi Nhan và Hoa Nhất Mộng ngơ ngác .
"Làm gì thế?" Hoa Nhất Mộng hỏi.
"Kiểm tra sợi chỉ." Phương Khắc đáp gọn lỏn. Đợi giấy khô, xịt dung dịch từ bình màu lam lên. Mùi thơm của Thủy Dục Ngân Tiềm tỏa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-209-hung-khi-giet-nguoi.html.]
Lăng Chi Nhan: "Nghi ngờ khăn tẩm nước quả Long Thần ?"
Phương Khắc gật đầu. Một lát , giấy hiện vệt màu lam nhạt dọc theo đường chỉ thêu. mảnh khăn lụa thì đổi màu.
"Chỉ thêu thành phần quả Long Thần, nhưng khăn tay thì ." Phương Khắc kết luận.
Lăng Chi Nhan nhíu mày: "Nghĩa là ?"
Phương Khắc đáp, lấy bình xịt màu đỏ xịt lên mẫu thử còn . Mùi chua loét hôi thối bốc lên.
Hoa Nhất Mộng bịt mũi lùi : "Cái gì thế?!"
"Thuốc thử m.á.u tự chế." Phương Khắc thổi tắt nến.
Trong bóng tối, chỉ thêu giấy phát sáng màu xanh nhạt như đom đóm. Còn mảnh khăn lụa vẫn tối đen.
"Chỉ thêu dính một lượng nhỏ m.á.u ." Giọng Phương Khắc vang lên ma mị.
Hoa Nhất Mộng rùng .
Đèn sáng , Phương Khắc nhếch mép, nướu đỏ như máu: "Trên hình thêu m.á.u chứa độc Long Thần, nhưng nền vải . Thú vị ?"
Lăng Chi Nhan suy luận: "Nghĩa là sợi chỉ dính m.á.u độc khi thêu lên khăn."
Hoa Nhất Mộng: "...Nghe tởm quá."
Phương Khắc cầm khăn lên: "Hình thêu cần bao nhiêu chỉ?"
Hoa Nhất Mộng ước lượng: "Hình phức tạp, chắc tốn hai, ba sợi dài."
"Một sợi chỉ dài hai thước. Hai ba sợi bện to bằng sợi dây thừng." Phương Khắc đưa tay lên cổ động tác siết: "Nếu quấn một vòng thế ..."
Hoa Nhất Mộng che miệng kinh hãi. Lăng Chi Nhan thất sắc: "Ý ngươi là... sợi chỉ thêu chính là hung khí g.i.ế.c Liên Tiểu Sương?!"
"Tiếc là xác định danh tính nạn nhân qua máu." Phương Khắc tiếc nuối.
Lăng Chi Nhan ngoắt : "Cù Tuệ ở ?"
Hai lao như bay về Liên Phương Các. Hoa trạch quá rộng, chạy hộc tốc một khắc mới tới nơi. Bốn thị nữ canh cửa vẫn đó.
"Cù nương t.ử tỉnh ?”
“Chưa ạ, Thanh Liên đang canh bên trong."
Lăng Chi Nhan gõ cửa thấy trả lời, ghé tai ngóng biến sắc đá văng cửa.
Thanh Liên sóng soài đất, bên cạnh là cái nghiên mực. Cửa sổ phía mở toang. Giường trống . Cù Tuệ biến mất.
Lăng Chi Nhan kiểm tra cửa sổ : "Đi xa. Hoa trạch đông , chắc chắn ai đó thấy."
Hoa Nhất Mộng: "Cù Tuệ quen thuộc địa hình Hoa trạch, trốn cũng dễ. nếu trốn thì nàng từ mấy hôm . Nàng trốn, mà là đang đến một nơi khác."
Lăng Chi Nhan sực nhớ : "Đám Mã Bưu nhắc đến Ngô Chính Lễ và cái chuông gió..."
Hai đồng thanh: "Nhà Ngô Chính Thanh!"
Tiểu kịch trường:
Cận Nhược hộc tốc chạy đến Đoàn Cửu gia định tranh công.
Đoàn Hồng Ngưng: "Họ chùa Đại Từ ."
Cận Nhược: "Hả?"
"Giờ chắc đang cầu duyên ở miếu Nguyệt Lão."
"..."
Cận Nhược tức điên , nhảy lên ngựa đuổi theo. Ông đây đào xác mệt gần c.h.ế.t mà hai còn tâm trạng hẹn hò hả?!