NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 208: Nếu là họ, cô chấp nhận thử một lần
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:18:52
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Thanh Hi nhận Đoàn Hồng Ngưng vẫn luôn quan sát Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An. Từ lúc Lâm Tùy An khuê phòng trang điểm, đồ, cho đến khi đ.á.n.h cược, giao đấu đài cao... Cửu Nương chỉ để ý lời , cử chỉ của từng mà còn đặc biệt chú ý đến sự tương tác giữa họ.
Thấy Lâm nương t.ử một đ.á.n.h bại ngũ đại chưởng môn, Cửu Nương vui mừng mặt. khi thấy Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường phối hợp ăn ý, lông mày bà khẽ nhíu, thoáng vẻ vui. Thỉnh thoảng, ánh mắt bà dừng mặt Hoa Nhất Đường, cái xa xăm như xuyên qua để tìm kiếm bóng hình ai đó, thậm chí còn mang theo vài phần oán hận.
Khi chuyển sang tam viện, Đoàn Hồng Ngưng lên Thưởng các ở nhị viện để quan sát. Từ đây thể thấy Lăng Ba Đình nơi đang mật đàm, dù chỉ là những bóng mờ ảo, tiếng cũng chẳng thấy rõ mặt.
Đoàn Hồng Ngưng thẳng lưng, chằm chằm về phía đình. Rất nhanh, Lưu Thanh Hi nhận bà hẳn nội dung cuộc trò chuyện, chỉ đơn giản là... mà thôi.
Ánh trăng nhợt nhạt lướt qua gương mặt Hồng Ngưng, soi rõ những cảm xúc hỗn độn: căm hận, bi thương, đau khổ, nhẹ nhõm, do dự... Tất cả lóe lên vụt tắt, cuối cùng đọng một vẻ quyết tuyệt như kẻ đ.á.n.h cược tất cả ván bài chót.
Tiễn năm vị chưởng môn xong, Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An Đoàn Hồng Ngưng mời ở . Bà giữ nụ xã giao hảo, nhờ Lưu Thanh Hi đưa Lâm Tùy An đồ rửa mặt, còn thì đích pha Bách Hoa thượng hạng, đối diện Hoa Nhất Đường.
Hoa Nhất Đường dựa ghế, phe phẩy quạt, hỏi: "Đoàn nương t.ử việc gì chỉ giáo?"
Đoàn Hồng Ngưng nghiêm mặt: "Tứ Lang thích Lâm nương t.ử ?"
Chiếc quạt tay Hoa Nhất Đường khựng , vành tai đỏ ửng, nụ càng thêm rạng rỡ: "Thích."
Ánh mắt Đoàn Hồng Ngưng khẽ động, khóe môi nhếch lên như lây sự vui vẻ : "Còn Lâm nương t.ử thì ?"
Hầu kết Hoa Nhất Đường trượt lên xuống. Hắn từ từ thẳng dậy, thẳng mắt bà: "Theo Đoàn nương tử, nàng đối với ... thế nào?"
Đoàn Hồng Ngưng ngẫm nghĩ một lát lắc đầu.
Cả Hoa Nhất Đường như chìm xuống, rũ mắt, ngón tay miết nhẹ chuôi quạt.
Đoàn Hồng Ngưng vội : "Khụ, Tứ Lang hiểu lầm . Ý là, Lâm nương t.ử tình cảm với ngài..."
Lời dứt, Hoa Nhất Đường như ngọn đèn châm thêm dầu, bừng sáng trở , đôi mắt to tròn lấp lánh: "Đoàn nương t.ử thật ?!"
Đoàn Hồng Ngưng phì .
Hoa Nhất Đường xụ mặt: "Đoàn nương t.ử trêu đùa Hoa mỗ ?"
"Ta nào dám đùa giỡn Hoa gia Tứ Lang danh tiếng lẫy lừng." Đoàn Hồng Ngưng xua tay: "Ý là, Lâm nương t.ử nhận tâm ý của , hoặc thể ..." Bà ngập ngừng: "...nàng nhận . Tất nhiên, đây chỉ là trực giác của , chắc chắn lắm."
Hoa Nhất Đường chăm chú bà: "Không , cứ ."
Đoàn Hồng Ngưng trầm ngâm: "Ta ở chốn phong trần hơn mười năm, gặp qua vô . Với nữ tử, luôn đoán vài phần tâm tư. Lâm nương t.ử bề ngoài sảng khoái, lương thiện, nhưng thực chất dễ kết giao sâu sắc. Nàng như bao bọc bởi một lớp vỏ mỏng, ngăn cách tất cả bên ngoài, dù là bạn bè . Tuy chỉ cách một lớp mỏng manh thôi nhưng bước qua... khó."
Ánh mắt Hoa Nhất Đường ảm đạm , trông thật đáng thương.
Đoàn Hồng Ngưng thở dài màn đêm ngoài cửa sổ, vẻ mặt thoáng chút hoảng hốt: "Người thể phá vỡ lớp vỏ là nàng tin tưởng tuyệt đối. Duyên phận là thứ gặp nhưng thể cầu. Có khi cần sinh ly t.ử biệt mới tỉnh ngộ, khi mất cả đời mới hiểu ..."
Ánh mắt Hoa Nhất Đường dần sáng lên, dậy xòe quạt: "Không ! Dù thế nào chúng chắc chắn sẽ ở bên cả đời, đồng sinh cộng tử, rời bỏ!"
Ánh đèn và ánh trăng hòa đôi mắt đen láy của thiếu niên, trong veo và nhiệt huyết. Đó là lời hứa cả đời, là trái tim chân thành thuần khiết nhất.
"Hoa Nhất Đường, về nhà thôi."
Lâm Tùy An y phục cũ, rửa mặt chải đầu gọn gàng, giữa sân gọi. Dáng thiếu nữ thẳng tắp, ánh mắt trong sáng khiến liên tưởng đến ánh đao "Thiên Tịnh" – quét sạch tà ma, si mị vọng lượng.
Đoàn Hồng Ngưng lặng lẽ ngắm , đáy mắt rưng rưng. Bà sực tỉnh, trịnh trọng với Hoa Nhất Đường: "Chuyện nhân duyên quan trọng nhất ở chữ Duyên. Phía đông chùa Đại Từ miếu Nguyệt Lão linh, Tứ Lang nên đến đó thử xem."
Hoa Nhất Đường mừng rỡ, cung kính thi lễ cảm tạ vội vã đuổi theo Lâm Tùy An.
Nhìn bóng lưng hai khuất dần, Đoàn Hồng Ngưng khẽ thở dài: Nếu là họ, bà chấp nhận đ.á.n.h cược một .
"Nửa đêm nửa hôm chùa Đại Từ gì?" Lâm Tùy An thắc mắc.
"Ngươi nhớ từng Đoàn Hồng Ngưng bí mật ?" Hoa Nhất Đường hỏi .
"Rồi ?"
"Hôm nay chúng liên thủ thắng ngũ đại chưởng môn, thái độ của bà đổi, dường như tin tưởng chúng hơn."
"Cho nên?"
"Trước khi về, bà đột nhiên nhắc đến miếu Nguyệt Lão, đường đột."
Lâm Tùy An vỡ lẽ: "Bà ám chỉ ở đó manh mối vụ án Di Ni Na ?"
"Không chỉ Di Ni Na." Hoa Nhất Đường trầm ngâm: "Ta cảm giác vụ án Liên Tiểu Sương cũng liên quan đến bà ."
Nghe hợp lý, nhưng Lâm Tùy An cứ thấy sai sai chỗ nào.
Đầu Hoa Nhất Đường lắc lư theo nhịp xe, mắt cong như trăng non, khóe miệng giấu vẻ đắc ý và... vài phần gian tà.
Tên chắc chắn âm mưu gì ! Lâm Tùy An cảnh giác.
"Hoa Tứ Lang, Lâm nương tử, chúng xuống ở chợ Tiểu Phật đến thẳng miếu Nguyệt Lão?" Gã đ.á.n.h xe hỏi vọng .
Phải công nhận Hoa khôi Hồng Tiếu phường chiều lòng . Thấy trời tối đường xa nên bà phái xe riêng hộ tống. Người đ.á.n.h xe chính là Bì Tây - gã sai vặt từng báo tin cho họ, tay lái lụa và rành đường nhất ở đây.
Hoa Nhất Đường: "Ta chỉ chợ Phật bên ngoài chùa Đại Từ, chợ Tiểu Phật nữa?"
Bì Tây giải thích: "Ngoài chùa là chợ Đại Phật, ngoài miếu Nguyệt Lão là chợ Tiểu Phật. Chợ Đại Phật bán đồ lễ Phật, họp buổi sáng. Giờ chợ tan nên chợ Tiểu Phật mới náo nhiệt nhất."
Lâm Tùy An tò mò: "Chợ Tiểu Phật cũng là chợ đêm ?"
" mà cũng đúng." Bì Tây : "Muốn đến miếu Nguyệt Lão qua ngõ Tiểu Việt - chính là chợ Tiểu Phật. Ở đó chuyên bán đồ cầu duyên: túi hương, dây đỏ, thẻ bài, đèn lồng... đủ cả. Trai gái Ích Đô hẹn hò thì một là cầu Phi Hồng ngắm trăng, hai là đến miếu Nguyệt Lão cầu duyên, nên chợ về đêm mới đông vui."
Cầu Phi Hồng? Lâm Tùy An giật . Chẳng là cái cầu đầy các cặp đôi hôm nọ ? Nhìn sang Hoa Nhất Đường, đang lấy quạt che mặt, càng che càng lộ vẻ chột .
Bì Tây tiếp: "Hai vị cẩn thận nhé, chuông gió nhân duyên ở chợ đều là đồ giả lừa khách vãng lai thôi. Muốn mua hàng xịn tận trong miếu, đồ phép mới linh nghiệm!"
Hoa Nhất Đường hăng hái hẳn lên, chỉ quạt về phía : "Đến thẳng miếu Nguyệt Lão!"
Lâm Tùy An lườm . Hoa Nhất Đường trừ: "Đến cũng đến , dạo chút xem ."
Lâm Tùy An: Tin mà bán nhà!
Xe ngựa chậm , tiếng ồn ào huyên náo vọng . Lâm Tùy An vén rèm . Con hẻm rộng hơn hai trượng hàng quán lấn chiếm gần một nửa. Đèn lồng đỏ treo rực rỡ, hàng hóa bày la liệt: dây tơ hồng, thẻ nhân duyên, túi thơm, đèn Khổng Minh... Có cả các loại sách "Bí kíp yêu đương" đủ các phiên bản Đông Đô, Dương Đô...
Nhiều nhất là chuông gió đủ hình thù, chất liệu: đồng, bạc, mạ vàng, lưu ly. Bên treo thẻ giấy, gió thổi leng keng vui tai.
Người đường đa là các cặp đôi trẻ, thi thoảng cũng vài đôi vợ chồng già tóc bạc dìu dạo, khung cảnh lãng mạn.
Bì Tây vất vả luồn lách mất nửa canh giờ mới đến cổng miếu. Lúc quá giờ Tuất nhưng vẫn tấp nập.
Dung mạo tuấn tú và y phục sang trọng của Hoa Nhất Đường thu hút ánh . Tiểu đồng canh cửa nhận khách sộp liền chạy báo. Ông từ quản miếu đích đón.
Ông từ hơn bốn mươi, mặt hoa da phấn, tóc cài trâm hoa, lên nếp nhăn xô : "Tiểu lang quân ngọc thụ lâm phong, tiểu nương t.ử hoa nhường nguyệt thẹn, quả nhiên là... khụ khụ..." Thấy sai sai, ông vội sửa lời: "...Tiểu lang quân phong tư trác tuyệt, tiểu cô nương khí bừng bừng, đúng là trời sinh một cặp! Mời hai vị trong!"
Lâm Tùy An tò mò quan sát tượng Nguyệt Lão. Khác hẳn tưởng tượng của cô, Nguyệt Lão ở đây là một ông mập râu, mặt mày hớn hở, mặc áo đỏ, tay cầm hai cái chuông gió.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-208-neu-la-ho-co-chap-nhan-thu-mot-lan.html.]
Hoa Nhất Đường: "Trên tay Nguyệt Lão là chuông gió nhân duyên trong truyền thuyết ?"
Ông từ: "Tiểu lang quân thật tinh tường! Chuông gió độc quyền chỉ tại miếu Nguyệt Lão chùa Đại Từ. Tay trái là chuông đực, tay là chuông cái. Nam giữ chuông đực, nữ giữ chuông cái. Dù cách xa ngàn dặm, chỉ cần một chuông rung lên thì chuông cũng sẽ đáp . Chính là 'Tương tư miên miên vô tận ý, ngàn dặm vạn dặm cũng truyền tình'. Ta thấy hai vị tướng mạo phi phàm, xin tặng cặp chuông thờ phụng mười năm , chúc hai vị răng long đầu bạc, ân ái trọn đời."
Lâm Tùy An: "Miễn phí hả?"
Ông từ toe toét: "Chuông thì miễn phí, nhưng tiền hương hỏa mười năm thì... tùy tâm, thì linh ạ."
Lâm Tùy An liếc Hoa Nhất Đường: Thấy , lừa đảo đấy.
Ai ngờ Hoa Nhất Đường ném ngay một túi vàng lá cho ông từ: "Lấy một cặp! Phải là loại linh nhất đấy!"
Lâm Tùy An: "Này!"
Hoa Nhất Đường nháy mắt, khẩu hình miệng: Tin , tác dụng đấy!
Lâm Tùy An: "..." Tin cái đầu !
Miệng ông từ ngoác đến tận mang tai, sai tiểu đồng lấy chuông. Hắn Hoa Nhất Đường như cha tái sinh: "Tiểu lang quân gia trì linh khí thế nào?"
Mắt Hoa Nhất Đường sáng rực: "Gia trì ?"
"Phổ biến nhất là treo thơ định tình chuông."
Nhớ vụ ngâm thơ ở cầu Phi Hồng, Hoa Nhất Đường rùng lắc đầu quầy quậy: "Thôi bỏ qua ."
Ông từ hiểu ý, móc cuốn "Tuyển tập thơ tình bí truyền": "Nếu bí từ thì ngài thể tham khảo cuốn ."
Hoa Nhất Đường: "Khụ, còn cách khác ?"
"Có ! Nếu hai vị tín vật định tình như ngọc bội, ngọc bài treo chuông thì linh nghiệm vô cùng."
Lâm Tùy An dở dở . Tín vật cái gì, chẳng lẽ treo xâu vàng lá lên? Phô trương quá.
Hoa Nhất Đường thấy rung động. Tay lén sờ cái túi nhỏ ngực, trong đó một "tín vật" luôn trân quý. Nếu treo cái đó lên...
Thấy hai do dự, ông từ gợi ý: "Hay là khắc tên hai vị trong chuông? Gió thổi chuông rung tựa như tiếng gọi thương, linh lắm đấy."
"Khắc tên ! Rắc rối to đấy!" Tiểu đồng bê rương gỗ chạy nhắc nhở.
"Sao ?" Lâm Tùy An tò mò.
Tiểu đồng bĩu môi: "Năm ngoái gã viên ngoại mua tám cặp chuông tặng cho tám cô bồ ở các phường, đều khắc tên cả. Kết quả mấy bà chỉ đ.á.n.h gã một trận mà còn kéo đến đập phá miếu, bảo chúng se duyên linh tinh, đ.á.n.h cả ông từ. Từ đó chúng cạch dám khắc tên nữa."
Lâm Tùy An: "Phụt! Hahaha..."
Hoa Nhất Đường: "..."
Ông từ lau mồ hôi: "Đồng nhi, lắm mồm!"
"Thì cũng tùy lúc..."
"Ông quên vụ tám bà cô đó đập tượng Nguyệt Lão hả?"
"..."
Lâm Tùy An đến đau cả bụng.
Hoa Nhất Đường nhân cơ hội kéo ông từ một góc: "Hay là chúng bàn kỹ vụ treo tín vật định tình ..."
Ông từ nhận ngay đây là kèo "Tương vương hữu ý, thần nữ vô tình", bèn thì thầm: "Thêm một quan tiền, đảm bảo hai sẽ dính như sam, ngọt như mật."
Hoa Nhất Đường ném luôn túi vàng thứ hai. Trong mắt ông từ, giờ thăng cấp thành Thần Tài sống: "Cho xem tín vật định tình ?"
Hoa Nhất Đường Lâm Tùy An. Cô đang mải trêu chọc tiểu đồng để xem chuông gió, để ý bên . Hắn cẩn thận lấy từ trong túi thơm một vật.
Ông từ ngạc nhiên. Cứ tưởng bảo vật gì, hóa chỉ là một đoạn ống trúc tầm thường, nửa xanh nửa vàng, chẳng gì đặc biệt.
"Cái ... là tín vật định tình á?"
Hoa Nhất Đường hãnh diện: "Nàng tự tay chẻ cho đấy!"
Ông từ: "..." Thôi , ngài vui là .
"Được, cứ giao cho . Treo vật lên chuông, cúng ở miếu bốn chín ngày... tất nhiên tiền hương hỏa tính riêng..."
Chưa dứt lời, Lâm Tùy An đột nhiên quát lớn: "Hoa Nhất Đường! Mau xem cái !"
Hoa Nhất Đường giật b.ắ.n , luống cuống giấu ống trúc : "Chuyện gì?"
Lâm Tùy An xách một chiếc chuông gió từ trong rương lắc lắc. Tiếng chuông thanh thúy vang lên. Chuông bằng đồng, hình dáng hẹp rộng, hoa văn trong ngoài khác , bên treo thẻ giấy trắng viền xanh.
Đồng t.ử Hoa Nhất Đường co . Hắn nhớ mái hiên nhà Liên Tiểu Sương cũng treo một cái chuông rỉ sét y hệt thế .
Lâm Tùy An nhướng mày: "Liên Tiểu Sương bán cho Ngô Chính Lễ một năm rưỡi . Thời gian quen gã chắc chắn sớm hơn. Ngươi đoán xem trong chuông của nàng khắc tên tình lang ?"
Hoa Nhất Đường : "Đi, kiểm tra ngay!"
Lời dứt, hai lao khỏi miếu như một cơn gió.
Ông từ ngơ ngác: "Tiểu nương t.ử gọi là gì?"
Tiểu đồng: "Hình như là... Hoa Nhất Đường..."
"Hoa gia Tứ Lang?”
“Vâng.”
“Tứ Lang của Hoa thị Dương Đô?”
“Vâng.”
“Ông chủ của Hoa Nhị Mộc?”
“Vâng!”
“Nhanh lên! Chuẩn xe, mang cặp chuông đến Hoa trạch 99 ngay lập tức!”
“Rõ!"
Tiểu kịch trường:
Hoa Nhất Đường: Ôi ôi ôi! Quên lấy chuông gió, quên treo tín vật! Ta hận!
---