NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 191: Vậy chúng ta hãy cùng sắp xếp lại vụ án giết người này

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:16:50
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi một nữa Hoa Nhất Đường cho choáng váng. Thầm nghĩ Hoa gia Tứ Lang đúng là chẳng đáng tin chút nào: đầu tiên thì c.h.ử.i với Tô gia cả yến gà bay ch.ó sủa, đó khẳng định Vương Cảnh Lộc g.i.ế.c , lời dứt đổi giọng hung thủ thực sự là Vương Cảnh Phúc... Tên công t.ử bột rốt cuộc cái trò gì đây?

Ngũ Đạt vội trói Vương Cảnh Phúc thành cái bánh chưng, đặt song song với Vương Cảnh Lộc, chỉ là bịt miệng . Gương mặt Vương Cảnh Phúc đầy vẻ kinh hãi, dường như vẫn kịp phản ứng . Vương Cảnh Lộc hung tợn trừng mắt Vương Cảnh Phúc, trong cổ họng phát tiếng khanh khách man rợ.

Tô Phi Chương đài khẩy: "Hoa gia Tứ Lang, ngươi thể thật một câu nào hả?"

Hoa Nhất Đường nhướng mày đáp trả: "Từng câu từng chữ của Hoa mỗ đều là sự thật."

Đến lúc thì Trì thái thú cũng nổi nữa: "Hoa tham quân, phá án cốt ở chứng cứ và sự thật. Lúc thì ngươi bảo là hung thủ, lúc kẻ g.i.ế.c , chứng cứ ?"

Hoa Nhất Đường đáp: "Lời Vương Cảnh Phúc chính là chứng cứ."

Vương Cảnh Phúc giật hồn, giận dữ : "Vương mỗ chỉ yêu cầu Hoa tham quân xử lý công bằng, vấn đề gì chứ?!"

Hoa Nhất Đường nghiêng đầu, ánh mắt sáng lấp lánh: "Vấn đề ở chỗ ngươi nhận lời của Hoa mỗ vấn đề."

"Cái gì? Cái gì cơ?!"

"Tối nay Hoa mỗ từng nhắc tới bất kỳ vụ án g.i.ế.c nào, nhất là trong lúc tranh luận với Tô Thập Lang."

Vương Cảnh Phúc trợn tròn mắt, nghi hoặc quanh, chỉ thấy đồng loạt gật đầu xác nhận:

"Phải đấy, Hoa Tứ Lang và Tô Thập Lang c.h.ử.i thề thôi!"

"Hoa Tứ Lang mở miệng là cứt chó, chuyện lôi cũng là... khụ, mấy chuyện phong lưu của Tô thị..."

" thế, từng nhắc tới vụ án g.i.ế.c án treo cổ nào cả."

Hoa Nhất Đường kết luận: "Cho nên, kẻ nội dung cuộc cãi vã của Hoa mỗ và Tô Thập Lang lúc đó, chính là nghi phạm mặt ở tầng sáu!"

Sắc mặt Vương Cảnh Phúc lập tức biến đổi.

Cận Nhược hạ giọng thì thầm: "Các cũng phát hiện Vương Cảnh Lộc hung thủ ?"

Lăng Chi Nhan: "Lăng mỗ chỉ thấy vụ án ... quá hiển nhiên."

Lâm Tùy An tiếp lời: "Còn chỉ thấy chứng cứ g.i.ế.c thu thập quá dễ dàng..."

Hoàn phù hợp với kịch bản trinh thám hồi hộp và hào quang nhân vật chính của Hoa Nhất Đường chút nào.

Sắc mặt Cận Nhược lắm, gãi đầu: "Chẳng lẽ họ Hoa sớm phát hiện ?"

Lăng Chi Nhan lắc đầu chắc chắn, Lâm Tùy An nhún vai tỏ vẻ .

Tên công t.ử ăn chơi là một thám t.ử mắc bệnh "ngáo", thích nhất là diễn cái vẻ úp mở đắc ý. Nếu thì chẳng ai đoán trong bụng nghĩ gì, chỉ thể hành động về mới suy đôi chút...

"Lúc Hoa Nhất Đường khẳng định Vương Cảnh Lộc là hung thủ, chắc chỉ là đòn tung hỏa mù." Lâm Tùy An phân tích: "Mục đích là để hung thủ thực sự buông lỏng cảnh giác. Đợi tưởng rằng nguy hiểm qua, Hoa Nhất Đường mới dùng lời lừa lộ sơ hở."

Hoa Nhất Đường tủm tỉm sang: "Người hiểu , chỉ Lâm Tùy An !"

Lâm Tùy An: "..." Tên hình như còn hưởng thụ cảm giác thì ?

"Hoa tham quân chỉ dựa chuyện cỏn con mà kết luận là hung thủ thì quá võ đoán !" Vương Cảnh Phúc phản bác: "Lúc Vương mỗ nhà xí nên mới thấy nội dung các ngươi cãi ."

Hoa Nhất Đường gấp quạt che miệng, bộ mặt ngạc nhiên quá lố: "Ôi chao? Vương gia chủ cũng nhà xí ? Trùng hợp thật đấy." Hắn phất tay, Bất lương nhân giải một gã hầu của Lầu Tán Hoa .

hầu quỳ rạp xuống đất: "Tiểu... tiểu nhân chỉ tào tháo đuổi, cẩn thận chạy nhà xí, cố ý lén, ... ..."

"Có ngươi thấy âm thanh gì ?" Hoa Nhất Đường hỏi.

hầu giật dập đầu lia lịa: "Tiểu nhân thấy gì cả!"

Giọng Hoa Nhất Đường trầm xuống: "Ngươi chỉ cần cho đó là giọng của ai, còn cần nhiều lời."

hầu run rẩy: "Ta giọng của Vương gia Nhị Lang và Chu gia Bát Lang."

"Là Vương Cảnh Lộc và Chu Kiền ?"

"Vâng."

Chân Chu Kiền mềm nhũn, bệt xuống đất.

Vương Cảnh Lộc gào lên trong họng, suýt nữa thì phun miếng giẻ trong miệng , Ngũ Đạt nhét chặt . Đám bạn hồ bằng cẩu hữu của phát những tiếng khúc khích hèn hạ.

Lâm Tùy An hình như hiểu vấn đề, còn Lăng Chi Nhan thì nhíu mày.

"Chu Kiền, Hoa mỗ hỏi ngươi, lúc ngươi ở cùng ai?" Hoa Nhất Đường nhẹ giọng: "Phải trả lời thành thật!"

Chu Kiền ngẩng đầu, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đen vô hồn như con rối gỗ mất hồn phách: "Ta... và..." Cơ mặt giật giật, tay nắm chặt cổ áo: "...Vương Cảnh Lộc ở cùng ."

"Trở về lúc nào?"

"Lúc Lầu Tán Hoa phong tỏa đầu..."

"Trong lúc đó, Vương Cảnh Lộc từng rời khỏi tầng sáu ?"

"Chưa từng..."

Điều chứng minh bằng chứng ngoại phạm của Vương Cảnh Lộc. Theo quy trình thẩm vấn thông thường, để xác minh, câu tiếp theo hỏi hai gì trong đó, nhưng Hoa Nhất Đường đổi câu hỏi khác.

"Chu Kiền, lúc ngươi tiếng Hoa mỗ và Tô Thập Lang cãi ?"

Chu Kiền giật , mặt thoáng qua biểu cảm khó tả, khóe mắt đỏ hoe: "Đứt quãng... nhưng ..."

"Vậy ngươi Hoa mỗ nhắc tới vụ án gì ?"

"... Hình như là vụ án yêu ngôn hoặc chúng..."

Hoa Nhất Đường gật đầu, sang Vương Cảnh Phúc: "Tầng sáu chỉ một nhà xí, rẽ hai khúc cua là tới. Cùng ở nhà xí, vì Chu Kiền giọng Hoa mỗ mà ngươi ? Nguyên nhân đơn giản: bởi vì lúc ngươi hề ở tầng sáu, mà đang ở trong các Yến Thoa tầng năm để g.i.ế.c !"

Cơ mặt Vương Cảnh Phúc co giật: "Hoa tham quân suy đoán quá hoang đường. Chu Kiền còn trẻ nên thính giác , hơn bốn mươi, gần đây mắc bệnh về tai, âm thanh ở xa thì gì lạ?"

"Được, cho dù tai ngươi lãng, vết m.á.u tươi tóc ngươi giải thích thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-191-vay-chung-ta-hay-cung-sap-xep-lai-vu-an-giet-nguoi-nay.html.]

"Lúc nhà xí cẩn thận xước tay, đây là m.á.u của chính !"

Phương Khắc lập tức kiểm tra tay Vương Cảnh Phúc, gật đầu với Hoa Nhất Đường xác nhận vết thương.

Hoa Nhất Đường: "Bị vật gì cắt rách?"

Phương Khắc: "Nhìn hình dạng và độ sâu, hẳn là trâm cài."

"Lúc tóc rối, khi sửa sang cẩn thận trâm cào tay." Vương Cảnh Phúc hùng hồn biện minh.

Lời thốt , ánh mắt Hoa Nhất Đường càng thêm ngờ vực. Quả nhiên là tên công t.ử bột đáng tin.

Tô Phi Chương dựa bàn: "Hoa tham quân, cái gọi là chứng cứ của ngươi chẳng lẽ chỉ dựa mấy suy đoán hư ảo ? Quá gượng ép đấy."

Hạ Trường Sử vội nháy mắt với Hoa Nhất Đường: "Hoa tham quân, còn chứng cứ nào khác ?"

Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt, im lặng.

Tô Phi Chương khẩy: "Trì thái thú, theo Tô mỗ thấy, chắc chắn ngoài đột nhập Lầu Tán Hoa, g.i.ế.c , cởi bỏ huyết y tẩu thoát."

Trì thái thú: "Chuyện ... Cũng lý..."

Ngũ Đạt ôm quyền bẩm báo: "Thuộc hạ điều tra kỹ, trong suốt thời gian yến diễn , cửa chính, cửa và cửa phụ đều ai rời ."

"Nhỡ cửa, mà đường mái hiên vách tường thì ?" Tô Phi Chương vặn : "Ví như tên 'Thiên hạ nhất trộm' Vân Trung Nguyệt . Sáng nay Ngô gia chủ chẳng báo quan phu nhân bắt cóc ? Thập Lang, ngươi từng gặp Vân Trung Nguyệt , công phu thế nào?"

Tô Ý Uẩn đáp: "Vân Trung Nguyệt khinh công trác tuyệt, như bay. Nếu là thì khi g.i.ế.c nhảy lầu tẩu thoát chẳng việc khó."

Lâm Tùy An là hiểu ngay: Tô Phi Chương đang nhân cơ hội tẩy trắng cho Ngô Chính Lễ, thuận tiện úp luôn cái nồi g.i.ế.c lên đầu Vân Trung Nguyệt.

Trì thái thú và Hạ Trường Sử khó xử: "Hoa tham quân..."

"Lời lý." Hoa Nhất Đường gật gù, xếp quạt cái "bộp": "Đã như , chúng hãy cùng sắp xếp hiện trường vụ án nhé?"

Mọi : "???"

---

Một khắc . Trì thái thú, Hạ Trường Sử, Ngô Chính Thanh, Vương Cảnh Phúc, Vương Cảnh Lộc, Tô Phi Chương, Tô Ý Uẩn, Đoàn Hồng Ngưng, Lỗ chưởng quỹ cùng bảy đại biểu con cháu thế gia, cộng thêm nhóm Lâm Tùy An, Hoa Nhất Đường đều tập trung cửa các Yến Thoa.

Cửa lớn các Yến Thoa đóng chặt, khí vẫn thoang thoảng mùi m.á.u tanh. Vết m.á.u hành lang dù rửa nhưng trong khe sàn gỗ vẫn còn đọng màu đỏ thẫm chói mắt, tố cáo sự t.h.ả.m khốc của vụ án.

"Lúc phát hiện vết máu, cửa chốt từ bên trong." Hoa Nhất Đường hiệu. Lâm Tùy An tung một chưởng đẩy cửa , gió thốc mạnh , đột nhiên tiếng thét chói tai vang lên. Trên xà nhà các Yến Thoa một đang treo lơ lửng!

Mái tóc đen dài bay trong gió, hai tay dây da treo cao, chân rời khỏi mặt đất đung đưa chậm rãi, bụng cắm một thanh đao.

Đám con cháu thế gia sống trong nhung lụa quen cảnh , sợ đến mức suýt vãi quần.

"G.i.ế.c ! Có g.i.ế.c!"

"Lại thêm c.h.ế.t!"

"Cứu mạng!"

"Câm miệng!" Tô Phi Chương quát lớn: "Nhìn cho kỹ , đó thật!"

Mọi run rẩy ngẩng đầu, nheo mắt kỹ. Quả nhiên mà là một con rối vải, tóc bằng bờm ngựa, thanh đao bụng cũng chỉ là đao gỗ.

Mọi giận dữ: Cái là dọa ai chứ? Hoa Tứ Lang cố ý ?

"Muốn phục dựng vụ án tất nhiên cố gắng khôi phục hiện trường." Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt bước , : "Vốn định rải chút tiết gà tiết vịt cho sinh động, tiếc là vội quá chỉ kịp sơ sài, mong chư vị bỏ quá cho."

Mọi : Tên còn ! Quả nhiên là cố ý!

Lâm Tùy An lặng lẽ quan sát. Đám công t.ử bột sợ giận. Tô Phi Chương, Tô Ý Uẩn tỏ vẻ do dự. Trì thái thú và Hạ Trường Sử thì tò mò. Gương mặt Đoàn Hồng Ngưng thê lương vô hạn. Ngô Chính Thanh cau mày quan sát. Vương Cảnh Lộc, Lỗ chưởng quỹ kinh hồn bạt vía. Sắc mặt Vương Cảnh Phúc càng thêm khó coi, đồng t.ử co rút .

Hoa Nhất Đường bước tới, dùng quạt chỉ con rối: "Lúc , Di Ny Na treo ở đây, cổ vết đâm, bụng cắm hoành đao, cổ và hai cổ tay đều quấn dây da dài."

Trong đám đông "A" lên một tiếng im bặt.

Hoa Nhất Đường sang, là một con cháu Mã thị - một trong những tên bạn rượu thịt của Vương Cảnh Lộc.

"Vị đài thắc mắc gì ?"

Gã họ Mã xua tay lia lịa: "Không , chỉ là thấy tư thế t.h.i t.h.ể ... quái dị!"

Vương Cảnh Lộc hung tợn hừ một tiếng.

Hoa Nhất Đường nhướng mày: "Hoa mỗ thấy tư thế thâm ý, nên mới nhờ Tịnh Môn ở Ích Đô dò la thử. Tin tức mới lò..."

Cận Nhược bước lên, liếc mắt khinh bỉ: "Vương Cảnh Lộc một sở thích bệnh hoạn: lúc vui vẻ với khác thường thích dùng dây da treo lên, đợi đến lúc đối phương thần trí hoảng hốt mới bắt đầu hành sự."

Gã họ Mã gượng gạo, đám còn mặt mày cũng lộ vẻ khó chịu.

Lâm Tùy An nhắm mắt , quả thực lọt tai. Lăng Chi Nhan phản ứng còn mạnh hơn, hầu kết trượt lên xuống như nôn. Phương Khắc vội dúi cho lọ sứ, Lăng Chi Nhan ngửi một chút sắc mặt mới đỡ hơn.

Hoa Nhất Đường: "Việc ai cũng ?"

Cận Nhược: "Tất nhiên, chỉ cận với Vương Cảnh Lộc mới rõ..."

Mọi đồng loạt về phía Vương Cảnh Phúc.

Sắc mặt Vương Cảnh Phúc âm trầm dọa : "Đám hồ bằng cẩu hữu của nó còn rõ hơn !"

"Cũng đúng, việc khó điều tra." Hoa Nhất Đường vòng quanh con rối: "Có lẽ tên Vân Trung Nguyệt cố tình bắt chước thói quen của Vương Cảnh Lộc để g.i.ế.c giá họa chăng?"

Cận Nhược phát một tiếng quái dị trong họng, vội che miệng .

Lâm Tùy An: "..." Vân Trung Nguyệt đáng thương, đang yên đang lành là Thiên hạ nhất trộm, giờ biến thành viên gạch, chỗ nào cần thì đắp chỗ đó.

---

Tiểu kịch trường: Anh Trăng: Hắt xì! Sao tự nhiên lạnh sống lưng thế nhỉ...

 

Loading...