NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 183: Không Phải Ngươi Giết Liên Tiểu Sương Sao
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:16:42
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô thị ở thành Nam là một trong mười gia tộc mới nổi tại Ích Đô, phất lên nhờ kinh doanh vải vóc. Hệ thống cửa hàng của họ rải rác khắp mười hai phường trong thành, tập trung nhiều nhất ở chợ Tây, chuyên bán lụa là gấm vóc và các mặt hàng thêu thùa. Nổi tiếng nhất kể đến tranh thêu, đặc biệt là bình phong thêu theo yêu cầu. Tay nghề của tú nương Ngô gia xếp hàng nhất nhì Đại Đường, hoa văn tinh xảo sống động, giới quý tộc ưa chuộng.
Tuy nhiên, từ vài năm , khi phường thêu Hoa thị tiến Ích Đô, hào quang của Ngô thị bắt đầu lu mờ. Tay nghề của Hoa thị hề thua kém, còn độc đáo và mới lạ ( đồn phần lớn mẫu mã do Hoa Tứ Lang thiết kế). Ngoài phong cách truyền thống, họ còn du nhập phong cách Ba Tư, Đại Thực, Phù Tang, Tân La, Thiên Trúc... Đáng sợ hơn là sản phẩm của Hoa thị còn hướng đến bình dân, giá cả hợp lý, mẫu mã bền , chỉ trong đầy hai năm chiếm lĩnh gần hết thị phần của Ngô thị.
Đã thế, Ngô gia còn "phá gia chi tử" Ngô Chính Lễ, tán gia bại sản, khiến Ngô lão gia tức tưởi qua đời. Chẳng hiểu gia tộc nghĩ gì mà để kẻ tệ hại như lên gia chủ. Người Ích Đô ai cũng đồn Ngô thị sắp tận , chắc trụ quá ba tháng.
lạ , khi Ngô Chính Lễ nắm quyền, việc ăn khởi sắc. Tuy dân thường ít mua, nhưng con cháu các thế gia lui tới nườm nượp.
Kỳ lạ hơn nữa là hàng thêu Ngô thị chẳng gì đột phá so với , giá cắt cổ, mà đám quý tộc trẻ cứ lao như thiêu . Ai cũng bảo đám công t.ử tiểu thư đó chắc úng não mới mua mấy thứ đó.
Bí mật đằng chuyện , ngoài Ngô Chính Lễ , chỉ các chưởng quỹ là rõ nhất.
Dư chưởng quỹ của tiệm vải ba phố Hồng Quang chợ Tây cho Ngô thị tám năm, là tâm phúc của gia chủ. Hắn tận mắt chứng kiến tiệm vải từ hưng thịnh đến suy tàn, hồi sinh thần kỳ. Bí quyết ở sản phẩm truyền thống, mà là một loại hàng thêu kỳ quái nhập từ Thanh Châu.
Cách đây một năm rưỡi, đầu thấy lô hàng Thanh Châu, Dư chưởng quỹ tưởng gia chủ lừa. Hàng thêu thô kệch, đường kim mũi chỉ vụng về, bán cho ma nó mua. Ngô Chính Lễ khăng khăng bắt bán, còn quy định nghiêm ngặt: hàng cất giữ cẩn thận, chỉ bán ở hậu đường, và chỉ bán cho khách "ám hiệu" (hoa ký) đặc biệt. Giá mỗi cuộn lên tới năm trăm văn!
Dư chưởng quỹ tưởng Ngô Chính Lễ điên , nhưng thuê đành c.ắ.n răng theo. Hắn nghĩ bụng chắc bán mươi bữa nửa tháng ế chỏng chơ thì gia chủ sẽ tự rút lui.
Nào ngờ ngay hôm bán hơn hai mươi tấm. Khách mua là công t.ử tiểu thư con nhà quyền quý.
Dư chưởng quỹ tò mò kiểm tra lô hàng nhưng thấy gì đặc biệt, chỉ ngửi thấy mùi lạ thoang thoảng như ngâm qua thứ nước gì đó. Hắn đoán chắc do vận chuyển dính mưa nên bỏ qua.
Dần dần, khách đến mua hàng Thanh Châu ngày càng đông, tần suất ngày càng dày: từ một tháng một , xuống mười ngày, ba năm ngày một . Dư chưởng quỹ để ý thấy những khách quen ngày càng gầy gò, sắc mặt xanh xao, tính tình nóng nảy. Họ mua xong là vội vã rời như ma đuổi.
Có , Dư chưởng quỹ thấy một vị khách mua xong đưa tấm vải lên mũi hít hà, vẻ mặt đê mê dại dại khiến rợn tóc gáy.
Biết chắc hàng vấn đề, Dư chưởng quỹ bàn bạc với các chưởng quỹ khác thì thấy ai cũng nghi ngờ. Họ báo cho Ngô Chính Lễ. Ngô Chính Lễ chỉ phán một câu xanh rờn: "Chỉ việc bán hàng, cấm hỏi nhiều, cẩn thận cái mạng ch.ó của các ngươi!"
Các chưởng quỹ hoảng hồn nhận : Hóa Ngô Chính Lễ tỏng chuyện. Thôi thì lệnh ông bằng cồng bà, phận thuê đành nhắm mắt ngơ. Dù cũng chỉ là bán vài tấm vải, chắc đến mức trời tru đất diệt.
Dư chưởng quỹ cẩn thận hơn. Hắn lập riêng một cuốn sổ ghi chép tỉ mỉ giao dịch liên quan đến hàng Thanh Châu: ngày nhập, ngày bán, giao hàng, đặc điểm nhận dạng của khách hàng... Tiểu nhị hiểu, chính cũng hiểu tại . Chỉ là linh tính mách bảo cuốn sổ thể cứu mạng lúc nguy cấp.
Và ngờ ngày đó đến nhanh như .
Sáng sớm hôm đó, chợ Tây mở cửa thì tin tức từ nha môn bay về: Ngô Chính Lễ đ.á.n.h trống kêu oan, vợ bắt cóc, Trì Thái thú đang thăng đường xử án.
Mí mắt Dư chưởng quỹ giật liên hồi. Hắn sai ngay tiểu nhị báo cho Phùng môn chủ của Nha Hàng Môn. Nha Hàng Môn là bang phái giang hồ Ngô thị nuôi dưỡng, chuyên mấy việc tay chân bẩn thỉu.
Tiểu nhị cả canh giờ về. Dư chưởng quỹ nóng ruột, linh cảm lô hàng Thanh Châu sẽ gặp chuyện, bèn sai gom hết đưa cửa , chờ của Nha Hàng Môn đến chuyển tẩu tán. Còn cuốn sổ nợ thì giấu kỹ trong .
Mãi Phùng Kiều - môn chủ Nha Hàng Môn mới lết xác tới, nồng nặc mùi rượu, chắc đêm qua say sưa ở đó. Thấy Dư chưởng quỹ lo sốt vó, khẩy bảo "lo bò trắng răng". Đám t.ử theo thì sà hàng sủi cảo mới mở ở cửa ăn sáng ngon lành. Dư chưởng quỹ tức dậm chân bình bịch.
Phùng môn chủ cũng xuống bát sủi cảo cho giã rượu. Ăn một nửa, chợt thấy sai sai. Cái hẻm vắng hoe tự nhiên mọc hàng sủi cảo? Nhìn gã chủ quán, mắt đảo như rang lạc, trông quen quen... Giống cái tên t.ử Tịnh Môn từng đụng độ!
Phùng Kiều đặt bát xuống định tóm gã chủ quán. Ai ngờ gã hất nguyên nồi nước dùng nóng hổi mặt đám t.ử Nha Hàng Môn vắt chân lên cổ chạy mất dép.
lúc , tiểu nhị ngóng tin tức chạy về báo: Ngô Chính Lễ tống giam, Hoa Tham quân đang dẫn quân đến niêm phong bộ cửa hàng Ngô thị.
Dư chưởng quỹ sợ mất mật. Phùng Kiều lúc mới hoảng hốt hét đàn em bốc hàng lên xe ngựa tẩu thoát. Đám t.ử bỏng, luống cuống tay chân khuân vác. xe ngựa nhúc nhích .
Ngõ chặn. Gã bán sủi cảo ban nãy chặn đường, phía là một dàn "tiểu thương": bán bánh nướng, bán bánh bao, bán hàng rong... Dẫn đầu là một gã da đen, chân tay dài ngoằng như cây sào, hông đeo thanh đao bạc dài hai thước. Bên cạnh là Tứ trưởng lão Bạch Sơn của Tịnh Môn.
Đám chẳng chẳng rằng lao cướp xe hàng. Nha Hàng Môn cũng là tay chị ở Ích Đô, dễ chịu thua. Phùng Kiều lệnh tấn công. Hai bên hỗn chiến trong con hẻm chật hẹp.
Phùng Kiều tuyệt kỹ "Liên Hoàn Cước" khá lợi hại, di chuyển linh hoạt như con châu chấu. Đệ t.ử của cũng quen đ.á.n.h trong gian hẹp. Phe Tịnh Môn chỉ sáu dùng đao, địa hình bó hẹp nên rơi thế hạ phong.
Thấy sắp thắng, Phùng Kiều tung cú đá sở trường gã "sào tre". Ai dè gã đổi chiêu cực nhanh, ném luôn thanh đao, rút d.a.o găm giấu trong giày , trượt xuống đất tung cú "cắt gân chân". "Phập!" Phùng Kiều cảm thấy lạnh toát ở chân, sức lực tan biến, ngã sấp mặt xuống đất. Quay thì thấy gân chân cắt đứt, m.á.u phun vòi.
Đệ t.ử Nha Hàng Môn thấy sư phụ phế trong nháy mắt thì sợ vỡ mật, quỳ rạp xuống xin tha.
Phùng Kiều gào lên đau đớn: "Ngươi là ai?! Dám đụng đến Nha Hàng Môn?! Bọn trong phủ nha đấy!"
Gã "sào tre" nhe hàm răng trắng bóc: "Trùng hợp ghê, bọn cũng trong nha môn!"
Lời dứt, tiền đường náo loạn. Gã "sào tre" xách cổ áo Phùng Kiều lôi xềnh xệch tiền đường.
Dư chưởng quỹ run cầm cập quầy. Bên ngoài cửa là vòng vây của Bất lương nhân. Một thiếu niên tuấn tú mặc quan phục xanh lục thong thả dạo trong tiệm, thấy gã "sào tre" thì híp mắt: "Tiểu Cận Nhược, lắm."
Cận Nhược hừ một tiếng, quẳng Phùng Kiều xuống đất: "Đây là Phùng Kiều, chưởng môn Nha Hàng Môn. Hậu viện đống rương hòm, chắc là thứ ngươi cần tìm."
Phùng Kiều lạnh toát sống lưng. Vị quan trẻ chính là Hoa Nhất Đường - "khắc tinh" của tội phạm. Còn gã "sào tre" hóa là Thiếu môn chủ Tịnh Môn. Hoa Nhất Đường đành, Tịnh Môn cũng dính ? Vừa diệt Đăng Tiên Giáo xong, giờ định nuốt trọn địa bàn Nha Hàng Môn ?
Hoa Nhất Đường hiệu, đám Bất lương nhân khiêng mấy cái rương từ hậu viện . Mở nắp, bên trong là hàng thêu Thanh Châu nồng nặc mùi nước bùa Long Thần.
Hoa Nhất Đường Dư chưởng quỹ lạnh lùng. Dư chưởng quỹ quỳ sụp xuống khai tuốt tuột: "Bẩm Hoa Tham quân, hàng do Ngô gia chủ bắt chúng bán, chúng gì hết!"
Hoa Nhất Đường nheo mắt: "Thật sự gì ?"
Dư chưởng quỹ run rẩy móc cuốn sổ trong n.g.ự.c dâng lên. Hoa Nhất Đường liếc qua mỉm : "Dư chưởng quỹ là thông minh. Cuốn sổ Hoa mỗ xin nhận. Gần đây phiền Dư chưởng quỹ đừng rời khỏi Ích Đô, gì sẽ mời lên phủ nha uống ."
Dư chưởng quỹ dập đầu lia lịa: "Vâng ! Tuân mệnh!"
Hoa Nhất Đường lệnh tịch thu bộ hàng hóa và giải Phùng Kiều . Phùng Kiều bắt tù thì coi như xong đời, bèn liều mạng thổi cái còi sắt giấu trong miệng. Tiếng còi chói tai x.é to.ạc gian. Đây là tín hiệu cầu cứu khẩn cấp của Nha Hàng Môn.
Cận Nhược giật bóp miệng Phùng Kiều lôi cái còi nhưng muộn. Tiếng bước chân rầm rập mái nhà. Hơn hai mươi tên t.ử Nha Hàng Môn tinh nhuệ từ cao lao xuống tấn công Hoa Nhất Đường. Phùng Kiều mừng rỡ hét: "Cứu ... Ặc!"
Một bóng đen lướt qua như cơn gió. Không, là một mặc đồ đen đeo vỏ đao đen. Bóng đen đó lướt qua mặt Phùng Kiều, lao đám thích khách. Những kẻ nhảy xuống kịp chạm đất vỏ đao quất trúng, rơi lả tả như sủi cảo rụng nồi nước sôi. Chỉ trong ba nhịp thở, hơn hai mươi tên đo ván.
Bóng đen lướt một vòng quanh Hoa Nhất Đường dừng , tà áo quan bào của bay lên như đóa hoa nở rộ.
Phùng Kiều giờ mới rõ: một cô nương dáng dong dỏng, ánh mắt sắc lẹm đầy sát khí... Chủ nhân Thiên Tịnh - Lâm Tùy An! May mà gân chân đứt , chứ chắc nhũn nữa.
"Hoa Nhất Đường, cái thể chất 'hút quái' của ngươi đúng là đỉnh cao, cũng lấy mạng." Lâm Tùy An thở dài.
Hoa Nhất Đường liếc Phùng Kiều: "Dám ám sát mệnh quan triều đình, gan to đấy!"
Phùng Kiều mếu máo: "Oan quá, chỉ ... trốn thôi mà..." Muốn trốn thôi mà... Hoa Nhất Đường: "Hử?”
“Hoa Tham quân tha mạng, hết chuyện của Ngô Chính Lễ, khai hết!"
---
Ngô Chính Lễ đ.á.n.h thức bởi tiếng nước nhỏ giọt. "Tí tách... tí tách..." Từng giọt nước lạnh lẽo rơi xuống trán tỉnh . Mở mắt , thấy đôi giày đen sạch sẽ. Nhìn lên khuôn mặt đó, mừng rỡ kêu cứu: "Cứu... cứu ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-183-khong-phai-nguoi-giet-lien-tieu-suong-sao.html.]
Người giày đen thở dài: "... Tất nhiên là cứu ngươi... Giờ chỉ mới cứu ngươi thôi."
"Tại con vợ lăng loàn Cù Tuệ và con ả Liên Tiểu Sương c.h.ế.t tiệt!" Ngô Chính Lễ nghiến răng: "Ta bảo ngươi , con ả Liên Tiểu Sương là mầm tai họa, bảo xử sớm . Đàn bà đúng là thứ gây họa!"
Người giày đen im lặng một lát hỏi: "Liên Tiểu Sương do ngươi g.i.ế.c ?"
Ngô Chính Lễ kinh hãi: "Chẳng do ngươi g.i.ế.c ?"
Phòng giam rơi tĩnh lặng. Hồi lâu , giày đen thở dài: "Hóa ngươi."
Ngô Chính Lễ khẩy: "Ta điên, g.i.ế.c con ả đó bẩn tay!"
Người giày đen hỏi: "Cù Tuệ Vân Trung Nguyệt bắt thật ?”
“Ta nghi chẳng Vân Trung Nguyệt nào cả! Chắc chắn là do con ả Lâm Tùy An !”
“Nếu là Lâm Tùy An thì phiền phức to .”
“Ý ngươi là ?”
“Ngươi tại Hoa Nhất Đường từ Huyện úy cửu phẩm thăng liền bốn cấp lên Tham quân Tư pháp Ích Đô ?”
“Hình như từng quan ở Thanh Châu... Chẳng lẽ!”
“ . Hắn chính là phá vụ án Long Thần ở huyện Thành. Hắn đến đây là nhắm hàng thêu Thanh Châu."
Ngô Chính Lễ suýt tắt thở: "Vậy... là..."
"Hoa Tứ Lang dẫn quân niêm phong bộ cửa hàng Ngô thị.”
“!!!”
“Chuyện hàng thêu lộ . Nếu chuyện cũng lòi ... thì cũng cứu nổi ngươi. Nghe thủ đoạn thẩm vấn của Hoa Tứ Lang tàn độc lắm, ba nghi phạm ở Thanh Châu tra khảo đến phát điên..."
"Vậy... ? Ta sợ đau lắm, lỡ chịu nổi nhục hình khai chuyện ... thì c.h.ế.t cả nút..."
Người giày đen đưa cho Ngô Chính Lễ một bình sứ vàng: "Uống cái .”
“Cái gì đây?”
“Thuốc giả c.h.ế.t. Uống sẽ ngưng thở trong mười hai canh giờ. Ngươi giả c.h.ế.t mới thoát kiếp nạn ."
Ngô Chính Lễ chằm chằm đối diện: "Đừng quên, nếu c.h.ế.t, nợ nần của ngươi và cả tờ khế ước bán Liên Tiểu Sương cũng sẽ phơi bày!”
“Ta cứu mạng ngươi, coi như trừ món nợ cờ b.ạ.c đó."
Nghe Ngô Chính Lễ yên tâm hẳn. Hắn gã tham lam, gì cũng mục đích. Nếu vì xóa nợ ba ngàn quan tiền thì lý. "Một lời định!" Ngô Chính Lễ mở nắp bình, uống một cạn sạch từ từ nhắm mắt.
Người giày đen lấy cái bình, nhét tay áo, đá nhẹ cổ Ngô Chính Lễ. Hắn mềm oặt ngã sang một bên, ngưng thở.
Người giày đen nhạt, lưng bước , đôi giày đen dần tan bóng tối.
Một lát , Ngục thừa cầm đèn lồng dẫn Lăng Chi Nhan và Hạ Trường sử hối hả . "Lạ thật, nãy thấy mắt còn đảo đảo, chắc sắp tỉnh ... Ơ kìa?"
Ngục thừa thấy Ngô Chính Lễ ngửa bất động, vội mở cửa lao kiểm tra. Hắn lay gọi, áp tai n.g.ự.c gãi đầu: "Kỳ lạ ghê." Hạ Trường sử: "Sao thế?”
“Bẩm đại nhân, vẫn thở, tim vẫn đập, như đang ngủ nhưng gọi mãi dậy."
Lăng Chi Nhan kiểm tra mạch đập, sai hắt nước, tát mạnh, bóp nhân trung... nhưng Ngô Chính Lễ vẫn trơ như khúc gỗ. Lăng Chi Nhan ngửi thấy mùi lạ trong miệng , biến sắc: "Hắn hạ độc !"
Hạ Trường sử: "Cái gì?!" Ngục thừa sợ xanh mặt: "Vừa nãy vẫn bình thường mà!" Lăng Chi Nhan: "Vừa ai đây ?”
“Không ạ! Lệnh của Trì Thái thú cấm thăm nuôi. Ta ngoài đón hai vị đầy một khắc, ở đây chỉ một lối , thấy ai cả!"
"Đừng nữa, xem còn cứu !" Hạ Trường sử hét. Lăng Chi Nhan: "Mau mời Phương ngỗ tác tới đây!"
Lăng Chi Nhan cầm đuốc một vòng quanh phòng giam, xem xét kỹ ổ khóa, mày nhíu chặt. Phương Khắc đến nơi, châm cứu thử huyệt nhưng vô hiệu. Hắn chép miệng: "Là t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t." Lăng Chi Nhan: "Là ?”
“Còn gọi là 'kim thiền thoát xác'. Uống sẽ như c.h.ế.t, mười hai canh giờ mới tỉnh .”
“ tim và phổi vẫn hoạt động, chỉ là hôn mê sâu.”
“Vì chỉ uống một nửa liều. ..." Phương Khắc lôi một cái ống da dài và dụng cụ banh miệng: "Cứ thế sẽ ngủ mãi tỉnh, ăn uống , cuối cùng sẽ c.h.ế.t đói."
Lăng Chi Nhan và Hạ Trường sử kinh hãi.
"May mà mới uống, còn cứu ." Phương Khắc lệnh cho ngục đè chặt Ngô Chính Lễ, dùng dụng cụ banh miệng , nhét cái ống da dài cả thước họng. Ngô Chính Lễ bắt đầu co giật. Cảnh tượng khiến ai nấy rùng . Phương Khắc đổ một thứ dung dịch ống. Ngô Chính Lễ giãy giụa điên cuồng. Lăng Chi Nhan lao giữ giúp. Đột nhiên mắt Phương Khắc lóe lên: "Buông tay! Tránh !" Hắn rút phắt cái ống . Ngô Chính Lễ chồm dậy, nôn thốc nôn tháo mật xanh mật vàng.
Cả đám xung quanh cũng buồn nôn theo. Chỉ Phương Khắc tỉnh bơ kéo Ngô Chính Lễ sang một bên kiểm tra: "Nôn tám phần , ."
Hạ Trường sử: "Cách giải độc lạ quá. Có cần lưu ý gì ?”
“Lưu ý cái rắm. Ta học lỏm của mấy bác nông dân súc ruột cho trâu bò ngộ độc mà." Phương Khắc tát bôm bốp mặt Ngô Chính Lễ: "Vẫn tỉnh ?" Hạ Trường sử run rẩy: "Hắn... sẽ ..." Ngươi tát c.h.ế.t ?
Phương Khắc đổ thêm một lọ t.h.u.ố.c mồm Ngô Chính Lễ: "Tên sống như súc vật nhưng cơ thể vẫn là , chắc hôn mê vài ngày."
Lăng Chi Nhan cau mày: "Vài ngày ...”
“Không c.h.ế.t là may . Sáu canh giờ nữa cho uống ít nước." Phương Khắc ghé tai Lăng Chi Nhan nhỏ: "Miệng vết xước cưỡng ép, chứng tỏ tự nguyện uống thuốc."
Lăng Chi Nhan: "Không tìm thấy vỏ chai thuốc, chắc đưa t.h.u.ố.c lấy ." Phương Khắc: "Hoặc là tự tử, hoặc là lừa." Ánh mắt Lăng Chi Nhan sắc lạnh: "Dù thế nào thì đưa t.h.u.ố.c cũng là kẻ mà Ngô Chính Lễ cực kỳ tin tưởng."
---
Tiểu kịch trường:
Sau khi đoàn của Hoa Tham quân rời , Dư chưởng quỹ bệt xuống đất, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Linh tính của đúng, cuốn sổ nợ cứu mạng .
Tiếng bước chân vang lên. Một đoàn ngược ánh sáng tiệm. Dẫn đầu là gia chủ Hoa thị ở Ích Đô - Hoa Nhị Mộc.
Dư chưởng quỹ ngơ ngác Hoa Nhị Mộc thong thả dạo một vòng, xuống ghế, nhấp ngụm phán: "Dư chưởng quỹ, thấy ngươi quản lý cửa hàng cũng đấy. Hay là về hợp tác với Hoa thị ?"
Dư chưởng quỹ sững một lúc bật dậy như lò xo, tươi rói: "Nguyện đại nhân sai bảo!"