NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 169: Kẻ giết người này rất mâu thuẫn
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:16:28
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Tùy An cảm thấy kỹ thuật theo dõi của Cận Nhược thăng cấp . Nếu để cô xem, cô chỉ thấy phòng thêu dọn dẹp gọn gàng, hề lộn xộn, cửa ngoài còn khóa, thể đây là hiện trường vụ án chứ?
"Rõ ràng nhất là ở chỗ ." Cận Nhược chỉ ba vết hằn hình tròn ghế dựa: "Mặt ghế bằng tre, phía đệm ba chỗ mòn. Nhìn vị trí và hình dạng thì đáng lẽ ở đây một cái bàn con để Liên Tiểu Sương dựa khi thêu hoa, nhưng bây giờ thấy ."
Nói xong, Cận Nhược chỉ xuống gầm ghế: "Phía đồ vật."
Ghế dựa đời Đường cũng giống như giường thấp, bốn chân chống đất, thể cũng thể . Dưới ghế là trống, nhưng vì ghế từ gỗ đặc nặng, ít khi di chuyển, nên gầm ghế cơ bản là góc c.h.ế.t, ít ai quét dọn.
Lăng Chi Nhan đeo găng tay cẩn thận dò xét, lấy một khúc gỗ hình tròn dẹt. Trên đỉnh khúc gỗ vết gãy màu trắng, mặt phẳng, vòng ngoài sơn đỏ. Y đưa lên mũi ngửi: "Là gỗ Dương bình thường, vết gãy còn mới."
Hoa Nhất Đường quan sát một hồi lâu: "Nhìn hình dạng thì hẳn là mảnh gỗ vỡ từ cái bàn con ."
Cận Nhược đặt mảnh vỡ lên dấu vết hình tròn mặt ghế, quả nhiên khít.
"Lúc hung thủ siết c.h.ế.t Liên Tiểu Sương, vô tình hỏng chiếc bàn con khiến mảnh vụn rơi xuống. Khi hung thủ thu dọn hiện trường chắc thấy nên mới bỏ sót."
Cận Nhược chỉ về phía bên trái, ba nghiêng đầu theo, phát hiện mặt đất một ít vụn tro màu đen, giống như bụi đất, nếu ánh nắng phản chiếu thì thể phát hiện .
Lăng Chi Nhan dùng găng tay cẩn thận quệt một chút chà xát, Hoa Nhất Đường ghé mũi ngửi thử: "Là tro than đốt."
Lâm Tùy An bừng tỉnh: "Nơi từng một cái lò sưởi."
Cận Nhược dậy, hiệu ước lượng cách: "Hung thủ siết cổ đến c.h.ế.t, đặt nạn nhân ngang ở đây, vị trí lò sưởi khéo cách đùi nạn nhân xa."
Lâm Tùy An tiếp lời: "Rất thuận tiện để hung thủ in dấu hoa đào lên đùi thi thể."
Cận Nhược gọi ba tới hai cái rương lớn ở góc tường, chỉ nắp rương bên trái : "Bốn góc đều mòn vẹt, nắp rương vết trầy xước, chứng tỏ phía vốn còn một cái rương gỗ cùng kích thước nữa."
Hắn mở hai nắp rương , bên trong chứa đầy vải thêu nhét chặt: "Vải vóc nhét quá nhiều, gần như còn kẽ hở, hẳn là chuyển vải từ chiếc rương phía xuống hai rương ."
Lâm Tùy An: "Nói cách khác, cái rương gỗ thứ ba thể là rương chứa t.h.i t.h.ể Tiểu Sương?"
Cận Nhược gật đầu, nghiêng di chuyển cánh cửa sổ đẩy , chỉ xuống đất: "Mặt đất ngoài cửa sổ một vòng dấu vết, kích thước tương xứng với rương gỗ. Chiếc rương từng đặt ở đây một thời gian, bên trong chứa vật nặng. Ngoài ..."
Cận Nhược tránh sang một bên để ba rõ hơn, cánh cửa sổ chạm hình lá sen kẹp ba sợi tóc.
Lăng Chi Nhan suy luận: "Hung thủ đặt rương gỗ ngoài cửa sổ , đó ôm t.h.i t.h.ể từ trong phòng ném rương. Khi t.h.i t.h.ể ngang qua bệ cửa sổ thì tóc vướng ."
Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt nhỏ liên hồi: "Hoàn hợp lý, quá kỳ quái."
"Còn thứ kỳ quái hơn cơ." Cận Nhược dẫn ba khỏi phòng thêu, đóng cửa : "Sau khi đưa t.h.i t.h.ể ngoài qua lối cửa sổ, hung thủ cố ý dọn dẹp mặt đất, cho nên để dấu chân vết kéo lê t.h.i t.h.ể rõ ràng nào, cuối cùng còn khóa cửa phòng thêu . Trước khi tên họ Hoa mở khóa xem thử, ổ khóa dấu vết cạy phá, chứng tỏ hung thủ chìa khóa."
"Có lẽ chìa khóa Liên Tiểu Sương hoặc trong phòng thêu, hung thủ lấy cũng lạ. Vấn đề là hành vi của hung thủ ..." Lăng Chi Nhan nhíu mày: "Vì chuyển rương gỗ cửa sổ , đó mới ném t.h.i t.h.ể ?"
Hoa Nhất Đường: "Nếu bỏ t.h.i t.h.ể rương thì sẽ nặng, khó vận chuyển."
Lâm Tùy An: "Cho nên sức lực của hung thủ đủ lớn..."
Cận Nhược: "Vậy thì càng kỳ quái. Cái rương gỗ lớn nặng, một căn bản thể khiêng nổi, chỉ thể kéo lê, nhưng trong sân chẳng dấu vết kéo lê nào."
Lăng Chi Nhan: "Hung thủ cũng dọn sạch dấu vết trong sân ?"
"Còn một khả năng." Hoa Nhất Đường : "Hung thủ hai , hoặc là đồng lõa, thể di chuyển rương gỗ đến cửa sổ phía từ ... như thế cũng đúng, nếu thể khiêng rương thì vì khiêng cùng một lúc?"
Mọi chợt im lặng một lúc lâu.
Lăng Chi Nhan khoanh tay: "Sau khi g.i.ế.c xong, hung thủ thể xử lý t.h.i t.h.ể và hiện trường một cách trật tự như , chứng tỏ là kẻ vô cùng tàn nhẫn và bình tĩnh."
Lâm Tùy An gãi đầu: "Người bình thường tuyệt đối tố chất tâm lý vững vàng như . Cho nên hung thủ hoặc là một tội phạm chuyên nghiệp, hoặc là kế hoạch g.i.ế.c từ , hoặc là tính cách tàn nhẫn bẩm sinh."
Hoa Nhất Đường dùng quạt gõ trán: " hung thủ để sót vài mảnh vụn và tro bụi, cửa sổ còn vương tóc. Điều giống tội phạm chuyên nghiệp, mà giống tay mơ hơn."
Ba đồng thanh: "Tên hung thủ thật mâu thuẫn."
Hoa Nhất Đường quanh một vòng, ngẫm nghĩ : "Chẳng lẽ hung thủ cố ý ?"
Lăng Chi Nhan: "Vì ?"
Cận Nhược lườm một cái: "Đừng hỏi , chỉ phụ trách cho các hung thủ gì, còn vì như thì các ngươi tự nghĩ ."
Lâm Tùy An: "Hung khí g.i.ế.c là gì?"
Cận Nhược lắc đầu: "Không tìm thấy."
Bốn chằm chằm phòng thêu, nhíu mày suy tư hồi lâu cũng nghĩ manh mối gì, đành vòng nhà. Lần Cận Nhược cuối cùng cũng phát hiện dấu vết kéo lê mặt đất, kéo dài từ cửa sổ phòng thêu đến tận cửa trạch viện. Mở cửa , bốn choáng váng.
Ngoài cửa là một con hẻm, rộng hẹp, hai bên đường đậu đầy xe ngựa, xe lừa, xe bò, xe kéo. Trên xe chất đủ loại thùng gỗ và bao tải hàng lớn, mấy gã đ.á.n.h xe thì dựa bao hàng ngủ gật. Xe chở hàng qua ngớt. Nhìn theo dòng xe thì thấy tường bao của chợ Tây và phường Cẩm Tây đục thông, biến nơi thành một con đường tắt. Nhìn tình hình , nơi đây khéo trở thành một bãi đỗ xe hàng tạm thời.
Lưu lượng xe cộ khổng lồ như , tất nhiên dấu vết gì cũng xóa sạch.
Cận Nhược tặc lưỡi, lấy một gói kẹo đường trong n.g.ự.c , lân la đến bên cạnh mấy tên đ.á.n.h xe , ăn thiện bắt chuyện.
Hoa Nhất Đường, Lâm Tùy An và Lăng Chi Nhan men theo dòng xe tiếp tục về phía .
Lúc qua đầu giờ Dậu, thành Ích Đô quanh năm nhiều sương mù và mây, trời tối sớm, bầu trời hiện một màu xanh thẫm thăm thẳm. Đèn đuốc chợ Tây sáng lên, phố phường lượt đóng cửa, nhưng xe chở hàng, xe ngựa và bộ đường vẫn ít. Bọn họ dọc theo phố chính chợ Tây khỏi cổng phường, về phía sông Cẩm Giang.
Chợ Tây ở khu nội thành, còn suối Hoán Hoa ở khu Nam Tam, cách một con sông Cẩm Giang, nối liền bằng cầu Thành Nam. Cầu Thành Nam là cầu đá sáu trụ, rộng ba trượng, chia bốn làn xe hai chiều, dòng và xe cộ tấp nập. Qua cầu về phía đông nam nửa khắc là tới Trương Nghi Lâu. Chợ đêm Cẩm Giang nổi tiếng bắt đầu từ nơi , dọc theo bờ sông Cẩm Giang thẳng về phía đông, xuyên qua Tán Hoa Lâu, kéo dài đến tận cầu Tiểu Đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-169-ke-giet-nguoi-nay-rat-mau-thuan.html.]
Để tiện cho việc chiếu sáng chợ đêm, bắt đầu từ cổng phường chợ Tây, hai bên cầu Thành Nam và bờ sông Cẩm Giang đều dựng những cột đèn cao hơn hai trượng, sơn đỏ. Mỗi khi màn đêm buông xuống, nha dịch chợ Tây và chợ Nam sẽ dựng thang gỗ treo lồng đèn lên, gió sông thổi qua chuỗi đèn rung rinh, khung cảnh lãng mạn.
Những bán hàng rong ở hai chợ Tây, Nam sớm đẩy xe hàng đến chợ đêm xí chỗ. Tranh chữ, đồ đồng, trang sức, nhạc cụ, trái cây, đồ ăn vặt, thứ gì cũng . Trương Nghi Lâu và Tán Hoa Lâu thậm chí còn hoạt động tao nhã như sách đêm, hội thơ, đúng với câu "chợ đêm ngàn đèn chiếu mây xanh, lầu cao hồng tụ khách tấp nập". Sông gấm sóng hoa, khắp chốn ngát hương, quả là một cảnh tượng phồn hoa.
Đáng tiếc ba Lâm Tùy An chẳng tâm trạng nào dạo chợ đêm, chỉ cạnh cầu Thành Nam xuống sông Cẩm Giang mà phiền não.
Hoa Nhất Đường dùng quạt chỉ về phía phường Cẩm Tây, chợ Tây và suối Hoán Hoa: "Từ chỗ lên phường Cẩm Tây đều là thượng nguồn của suối Hoán Hoa. Theo dòng nước về phía , bên ngoài chợ Tây và quanh cầu Thành Nam đều thể là nơi ném xác."
Lâm Tùy An: " ở chợ Tây và cầu Thành Nam đông như , ném một cái rương lớn xuống sông thì lộ liễu quá."
Lăng Chi Nhan phân tích: "Thời gian t.ử vong của Liên Tiểu Sương là từ giờ Dậu đến giờ Tuất hôm qua. Phương đại phu t.h.i t.h.ể thẳng ít nhất ba canh giờ di chuyển, nghĩa là t.h.i t.h.ể Liên Tiểu Sương đặt trong phòng thêu đến giờ Sửu mới bỏ rương và vận chuyển ."
"Mấy gã đ.á.n.h xe , con đường mỗi ngày đều nhiều xe hàng đậu , nhiều hơn một chiếc ít hơn một chiếc cũng chẳng ai để ý. Xe chở t.h.i t.h.ể của hung thủ đậu ở tất nhiên cũng sẽ phát hiện." Cận Nhược cầm gói kẹo tới, trong gói chỉ còn hai miếng, nhét nốt miệng: "Chợ đêm Cẩm Giang kéo dài đến tầm giờ Tý, đó đường mới vãn dần. Nếu hung thủ ném xác giờ Sửu thì cũng quá khó."
Lăng Chi Nhan lắc đầu: "Căn cứ theo tốc độ dòng chảy, dù khỏi chợ Tây ném xác liền thì chỉ cần nửa canh giờ rương sẽ trôi đến suối Hoán Hoa. mãi đến giờ Thân hôm nay mới phát hiện thi thể, suy ngược thì thời gian ném xác là cuối giờ Hợi, mốc thời gian khớp."
Quạt của Hoa Nhất Đường càng lắc càng nhanh: "Nếu là hung thủ, nhất định sẽ chọn ban ngày để vứt xác mà chọn nửa đêm. thời gian rương trôi đến khéo lúc xưởng giấy suối Hoán Hoa bận rộn nhất. Cho nên, thời gian là do cố ý tính toán. Rốt cuộc mục đích gì?"
Y ngừng một chút tiếp: "Chuyện ở suối Hoán Hoa gây náo động lớn như , nếu ai thấy ném rương xuống sông thì sớm báo quan . từ lúc phát hiện t.h.i t.h.ể đến giờ ba canh giờ mà nhân chứng nào, cách khác..."
Lâm Tùy An chợt nảy một ý, cô đạp lên lan can cầu, nhảy phóc lên cột đèn cầu Thành Nam. Hai tay cô dùng sức đu lên, hai chân đạp liên , thoáng chốc cả vọt tới đỉnh cột đèn, thẳng , tà áo đen tung bay trong gió.
Chuỗi động tác quá mức mắt khiến đường và xe ngựa cầu đều dừng , trợn mắt há hốc mồm ngước . Lăng Chi Nhan tròn mắt, Hoa Nhất Đường quên cả phe phẩy quạt, Cận Nhược hét lớn: "Sư phụ gì ?"
Lâm Tùy An: "Ngắm cảnh, hóng gió."
Mục tiêu rương đựng xác lớn, ném xác ban ngày mà nhân chứng, chứng tỏ vị trí ném xác kín đáo. Hệ thống đường thủy của Ích Đô cũng phức tạp như Đông Đô, chừng dòng nước ngầm hoặc kênh ngầm nào thông suối Hoán Hoa, hơn nữa xác suất lớn là ở ngay gần đây.
Chợ đêm Cẩm Giang cách đó xa giống như một dải ngân hà lấp lánh náo nhiệt, nơi nơi đều đèn đuốc huy hoàng, ngoại trừ một chỗ.
Từ cổng phường chợ Tây , con đường phía tây một tối om, bất kỳ ánh đèn nào, gió thổi qua chỉ thấy bóng cây rậm rạp lắc lư.
Lâm Tùy An xoay nhảy xuống, hô một câu "Cận Nhược theo ", giẫm lên lan can cầu nhảy qua đám đông, chạy ngược dòng tới chỗ tối tăm . Thì đó là lối của một cống thoát nước.
Tuy gọi là cống nước thải nhưng nó lớn gần như một dòng suối nhỏ, chảy từ phường chợ Tây . Phía cống phủ đá dày hơn ba tấc, nước thải chảy thẳng sông Cẩm Giang, hạ lưu cách đó xa chính là nhánh sông dẫn suối Hoán Hoa. Có lẽ vì mỹ quan đô thị, hai bên đường lớn trồng cây hòe rậm rạp, sườn dốc là bụi cây thấp. Lâm Tùy An đang định xuống xem thử thì Cận Nhược kéo : "Để con ."
Cận Nhược nghiêng trượt xuống bụi rậm, hình loáng cái biến mất trong bóng tối, thỉnh thoảng thể thấy ánh sáng dịu nhẹ lóe lên, là viên Dạ Minh Châu mà Hoa Nhất Đường tặng cho .
Lâm Tùy An xuống cũng giúp gì bèn xổm bên đường chờ. Xa xa, Hoa Nhất Đường và Lăng Chi Nhan đang chạy tới, ngược dòng nên dễ thấy. Đột nhiên, Lâm Tùy An thấy phía họ một gã đàn ông thấp bé lén lút bám theo, đầu đội mũ da, giữ cách năm sáu với Hoa Nhất Đường.
Lâm Tùy An bật dậy, quát lớn: "Kẻ nào?!"
Tiếng quát dứt, đừng tên lùn , ngay cả Hoa Nhất Đường cũng giật . Lăng Chi Nhan hổ danh kinh nghiệm phong phú, lập tức phản ứng, xoay . Tên lùn sợ quá đầu bỏ chạy. Lăng Chi Nhan nhún chân đuổi theo, hai bước thấy một bóng đen lướt qua mắt, một cước giẫm lên lưng tên lùn khiến ré lên, bẹp dí đất như cái bánh đa.
Lâm Tùy An hớn hở xách tên lùn lên, lắc lắc vài cái đưa tới mặt Lăng Chi Nhan và Hoa Nhất Đường: "Có một tên tiểu tặc bám đuôi."
Tên lùn ước chừng mười tám, mười chín tuổi, quần xắn cao lộ hai bắp chân rắn chắc, hiển nhiên là dân chạy việc quanh năm. Tốc độ bỏ chạy cũng nhanh, nếu gặp Lâm Tùy An thì e là chạy thoát .
Gã chắc bao giờ bắt nhanh như , sợ tới mức hai mắt trợn trừng, đầu đầy mồ hôi: "Nữ... nữ hiệp tha mạng! Ta chỉ ngang qua thôi!"
Hoa Nhất Đường tủm tỉm dùng quạt vỗ vỗ mặt : "Lăng Tư Trực, theo dõi hãm hại mệnh quan triều đình thì tội gì?"
Lăng Chi Nhan nghiêm mặt: "Nhẹ thì lưu đày, nặng thì treo cổ."
"Ta ! Ta ! Các ngươi hiểu lầm !" Tên lùn hét toáng lên: "Ta là của Nha Hàng Môn, tên là Mao Tam, là môn chủ phái quan sát nhà Liên nương tử!"
Lâm Tùy An: "..."
Nha Hàng Môn? Cái tên quái gì thế?
"Môn chủ các ngươi quen Liên nương t.ử ?" Mặt mày Hoa Nhất Đường đột nhiên nghiêm trọng: "Chẳng lẽ là Nha Hàng Môn các ngươi g.i.ế.c Liên Tiểu Sương?!"
"Không !" Mao Tam liên tục lắc đầu: "Môn chủ cũng là ủy thác thôi!"
Lăng Chi Nhan: "Ai ủy thác?!"
Mao Tam mếu máo liếc Lâm Tùy An. Lâm Tùy An nhe răng , xách cổ lên lắc thêm cái nữa khiến vung vẩy hai chân như con ếch.
"Là... Ngô Chính Lễ, gia chủ Ngô gia ở thành nam."
Hoa Nhất Đường híp mắt: "Họ Ngô, tên đệm là Chính..."
" đúng đúng, Ngô gia chủ là đường của Tham quân phủ tư pháp Ích Đô - Ngô Chính Thanh, đều là một nhà cả!" Mao Tam nịnh nọt.
Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An lặng lẽ .
Hoa Nhất Đường: Ôi chao, vận may đến, cản cũng .
Lâm Tùy An: Bận rộn cả đêm cuối cùng cũng chút thu hoạch.
"Ngô Chính Lễ vì phái giám sát nhà họ Liên?" Lăng Chi Nhan hỏi.
"Chuyện ... hẳn là... sợ liên lụy đến chuyện của ..." Ánh mắt Mao Tam né tránh: "Liên nương t.ử bề ngoài đắn là tú nương, thực là một kỹ nữ bán thịt buôn hương."
---