NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 161: Thoát nghèo làm giàu, càng làm càng mạnh

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:15:38
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây là bát vàng mà ngươi ?" Vân Trung Nguyệt hỏi.

" !" Hoa Nhất Đường đáp.

Vân Trung Nguyệt lườm : Chắc tin ngươi!

Từ nha ngục trở về, Hoa Nhất Đường ngừng nghỉ triệu tập vài vị khách quý cao cấp đến phòng khách huyện nha, tự xưng là trình bày về "bát cơm vàng" để thể khiến huyện Thành "thoát nghèo giàu".

Giờ khắc , Ám ngự sử Lâm Tùy An, Tư trực Đại Lý tự Lăng Chi Nhan, ngỗ tác Đại Lý tự Phương Khắc, môn chủ Tịnh Môn Cận Nhược, thiên hạ nhất trộm Vân Trung Nguyệt, huyện lệnh huyện Thành Cầu Lương, chủ sổ Chu Đạt Thường, đang vây quanh án, mắt trông mong một nhúm Bách Hoa đặt trong đĩa sứ trắng.

Mặc dù là Bách Hoa, nhưng giống như Bách Hoa đây. Trước đây Tiểu Ngư bán Bách Hoa chỉ đơn giản là đem phơi nắng, công nghệ chế biến vô cùng thô sơ. Còn Bách Hoa lúc chồi xoăn, màu sắc tươi sáng, rõ ràng sạch sẽ, vỡ vụn nát, mùi nhàn nhạt hương hoa. Dù là hình dạng màu sắc đều khác với bánh phổ biến ở Đường quốc.

Lăng Chi Nhan: "Đây là... ?"

Vân Trung Nguyệt: "Là loại tán thô thiển gì thế ?"

Cận Nhược bốc một nắm lên xoa xoa: "Không giống tán ."

"Đây là !" Lâm Tùy An thầm hét lớn trong lòng, là hàng thật giá thật a!

Cầu Lương nước mắt lưng tròng, ước chừng là nhớ tới Cầu Văn của .

Hoa Nhất Đường biểu cảm của Lâm Tùy An, hai mắt cong cong: "Muốn nếm thử ?"

Lâm Tùy An gật đầu cái rụp.

Y Tháp và Mộc Hạ bưng khay , đặt chén cụ xuống. Trước mặt mỗi chỉ một chén sứ trắng sạch sẽ, nước trong chén bốc nóng. Ngoài bất kỳ gia vị nào, cũng cối nghiền , rây các vật dụng thường dùng khác để nấu . Mộc Hạ dùng kẹp gỗ lim gắp vài lá bỏ chén của , đó múc nước sôi lượt rót .

Chồi xoăn quanh trong nước cuồng, chậm rãi giãn , duyên dáng giống như dải lụa tung bay của vũ nữ. Màu lá càng trở nên tươi sáng hơn, giống như đang sống trong nước. Chỉ chốc lát , nước trong chén sứ trắng dần dần chuyển màu, trong suốt sáng ngời, giống như một viên hổ phách lỏng.

Mọi đồng thời mở to hai mắt, , ngươi, ai dám thử.

Lâm Tùy An vội bưng chén lên, uống một ngụm, mũi cay cay, suýt nữa thì rơi lệ.

Vị mới đầu chát, nuốt cổ họng thấy ngọt. Lại uống thêm một ngụm, hương thơm nồng nàn, hương vị sảng khoái. Mấu chốt nhất là vỏ quýt, hạt tiêu, vỏ hạt dẻ, hương vị mặn chua cay. Uống lòng rộng mở, đầu óc thư thái, lỗ chân lông đều giãn .

"Hương vị thế nào?" Hoa Nhất Đường hỏi.

Lâm Tùy An giơ ngón tay cái lên: "Tuyệt vời!"

Hoa Nhất Đường nở nụ tươi như hoa.

Đôi mắt to màu xanh biếc của Y Tháp nổi lên tầng tầng sóng thu: "Trư nhân đầu tiên thích, vui lắm."

Hai mắt Chu Đạt Thường tỏa sáng, uống cạn một chén. Phương Khắc xị mặt, kiên quyết uống ngụm thứ hai, hiển nhiên Phương đại phu khẩu vị nặng cách nào thưởng thức .

Lăng Chi Nhan: "Rất ngon!"

Vân Trung Nguyệt: "Cũng ."

Cận Nhược: "Ngon hơn thứ nước quái dị nhiều!"

Vẻ mặt Cầu Lương thể tin nổi, uống thử vài ngụm: "Đây thật sự là Bách Hoa của huyện Thành chúng ? Uống khác luôn, còn ngon hơn cả suối ở Quảng Đô. Sao Hoa huyện úy ?"

Hoa Nhất Đường dương dương đắc ý phe phẩy quạt nhỏ: "Chuyện liên quan gì cả, đều là công lao của Y Tháp nhà đó!"

Nói xong, đặt quạt lưng Y Tháp vỗ vỗ hai cái, giống như đuôi công rực rỡ xòe .

Y Tháp dậy, giơ ngón tay lên : "Năm."

"Máy phiên dịch" Mộc Hạ online: "Làm loại Bách Hoa cần năm bước."

Y Tháp giơ ngón tay hoa lan lên, bày tư thế hái : "Tiểu Ngư hái, lá, mềm."

Mộc Hạ: "Tiểu Ngư chịu trách nhiệm hái chè, hái chồi non nhất."

Y Tháp mở rộng hai tay: "Phơi đều." Lại vỗ cánh tay hai cái: "Nơi khuất."

Mộc Hạ: "Chồi non hái phơi đều, cho và lá héo , loại bỏ mùi hăng của cỏ."

Y Tháp đưa tay động tác sóng biển lật hai : "Xào một cái."

Mộc Hạ: "Sau khi phơi nắng, cho lá chảo nóng dùng tay ngừng xào, tiêu tan vị chua của lá ."

Hai tay Y Tháp nắm đặt lên má, giống như móng vuốt mèo rửa mặt: "Xoa xoa một cái, chà xát một cái."

Mộc Hạ: "Dùng tay chà xát lá thành hình xoăn, nhựa tiết bám bề mặt lá, khi pha vị càng nồng đậm hơn."

Y Tháp chắp tay đặt bên tai: "Phơi nắng, ngủ một giấc."

Mộc Hạ: "Lá khi nhào nặn phơi ánh mặt trời hai ngày."

Y Tháp học tư thế của Lâm Tùy An giơ ngón tay cái lên: "Được ."

Mộc Hạ giơ ngón tay cái lên: "Như thế, ngon thành!"

Một nhóc trai tóc vàng mắt xanh, một thiếu niên mi thanh mục tú, hai kẻ tung hứng biểu diễn xong, trái tim Lâm Tùy An đều tan chảy.

Dễ thương quá!

Không chỉ Lâm Tùy An, ánh mắt tất cả đều tỏa ánh , đồng loạt vỗ tay.

Chỉ một Vân Trung Nguyệt dội một gáo nước lạnh: "Có gì kỳ lạ ? Ngoại trừ nghiền nát lá thì cũng gì khác biệt với bánh ."

Y Tháp nổi giận: "Sự khác biệt lớn! Trước , nấu ục ục, Trư nhân thích. Bây giờ chỉ ngâm nước, Trư nhân thích. Uy vũ!"

Vân Trung Nguyệt dở dở : "Trư nhân là cái gì chứ?"

Lâm Tùy An ném một cái lạnh lẽo uy phong lẫm liệt: "Là . Ngươi vấn đề gì ?"

Vân Trung Nguyệt vội vàng giơ ngón tay cái lên: "Trà ! Cái tên ! Trư nhân !"

Phương Khắc và Cận Nhược đồng thời nhạo tiếng: "Tiền đồ."

Lăng Chi Nhan nhẹ nhàng lắc lư chén : "Trà tuy rằng tệ, nhưng so với nhiều danh của Đường quốc, cuối cùng vẫn thua kém vài phần. Hoa Tứ Lang cho rằng thể trở thành bát cơm vàng của huyện Thành?"

Nụ của Hoa Nhất Đường cực kỳ tự hào: "Bởi vì Lâm Tùy An thích."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-161-thoat-ngheo-lam-giau-cang-lam-cang-manh.html.]

Lăng Chi Nhan suýt nữa thì trẹo thắt lưng, đều lườm : Ngươi đủ đó!

Lâm Tùy An nghĩ đến việc khác, tiên cô hiểu ý nghĩ của Hoa Nhất Đường, hứng thú hỏi: "Trà ngươi định bán như thế nào?"

Hoa Nhất Đường dựng lên một ngón tay: "Một lạng bốn văn tiền."

Mọi : "Ấy ?!!"

Cận Nhược: "Họ Hoa ngươi điên ? Trên thị trường bánh hạ phẩm một lạng cũng một trăm tám mươi văn, cho dù cái loại vụn cũng một lạng hai mươi văn, ngươi thế mà bán bốn văn? Trà rẻ như ngươi bán cho ai hả..." Nói đến đây, Cận Nhược đột nhiên hít sâu một : "Chẳng lẽ..."

"Ái chà, tiểu Cận Nhược quả nhiên tâm tư linh mẫn, chỉ một lát hiểu." Hoa Nhất Đường vén áo bên cạnh Lâm Tùy An, pha cho một chén Bách Hoa, uống một ngụm, hài lòng nheo mắt giống như một con Samoyed lớn phơi ánh mặt trời: "Đối tượng bán là quý tộc nhã sĩ thế gia phụ thuộc phong nhã nấu nhạc, mà là dân chúng nơi ngõ hẻm phố chợ và nông phu ruộng."

Mọi hai mặt , một lúc lâu , Cầu Lương mới thốt một câu: "Thế nhưng, nghèo uống ."

"Người nghèo xứng đáng uống ?" Ánh mắt Hoa Nhất Đường trầm xuống: "Dựa cái gì?!"

Bên trong phòng khách đột nhiên yên tĩnh.

Lâm Tùy An trợn tròn hai mắt. Những lời quen tai, giống như là... nghi vấn cô đưa khi thấy tán ở Đông Đô.

Không ngờ Hoa Nhất Đường nhớ rõ ràng như .

"Người nghèo uống bởi vì ba cái khó: một là quá đắt, hai là uống phiền phức, ba là uống vô." Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt: "Bánh thượng phẩm một bánh hai trăm văn, gạo một đấu bốn mươi văn, trứng gà một đồng tiền ba quả. Một bánh cũng đủ mua năm đấu gạo, sáu trăm quả trứng gà. Khẩu phần tiêu chuẩn của tráng đinh Đường quốc là hai lít gạo mỗi ngày, tháng sáu đấu. Nói cách khác, một bánh gần như tương đương với thu nhập một tháng của một nam tráng đinh. Hơn nữa nấu mấy chục loại cụ, là một khoản chi phí nhỏ. Tính như , nhà bình thường tất nhiên đủ khả năng."

"Thứ hai, phương pháp nấu bây giờ quá rườm rà, nấu một chén ít nhất mất nửa canh giờ, nhiều thì một canh giờ. Dân chúng bình thường ngày ngày bận rộn ăn, tất nhiên là thời gian rảnh rỗi để lúc nào cũng xoay quanh chén . Thứ ba..." Hoa Nhất Đường xung quanh, chớp chớp mắt to: "Chư vị thật sự cảm thấy cách nấu bây giờ ngon ?"

Cầu Lương ngửa đầu, Vân Trung Nguyệt ngó trời, Lâm Tùy An, Cận Nhược và Chu Đạt Thường đầu lắc như trống bỏi.

Lăng Chi Nhan sờ mũi: "Tất cả đều thích uống, tất nhiên sẽ dễ uống..." Nói đến cuối cùng, chính cũng chột .

Chỉ Phương Khắc kiên định nhất: "Ngon!"

Đáng tiếc thẩm mỹ kỳ lạ của Phương đại phu, thật sự cách nào đồng ý nổi.

Hoa Nhất Đường nhe hàm răng trắng tinh: " Bách Hoa của chúng thì khác, một lạng bốn văn tiền, mười hai lạng bốn mươi văn, giá bằng một đấu gạo cũng đủ cho cả nhà uống nửa năm. Thủ pháp pha đơn giản, nước sôi đổ , cụ cũng cần cầu kỳ, bình gốm, chén gỗ thô sơ cũng . Ngâm một bình mang đồng ruộng càng tư vị hoang dã. Quan trọng nhất là thanh mát ngọt ngào, hương vị ngon! Trà ngon giá rẻ như , khiến rung động chứ?"

Mọi đều nuốt nước miếng.

Lâm Tùy An nghĩ: Người khác động tâm thì , dù cô chỉ hận thể đặt một năm ngay bây giờ. Trời cao ơi, đất rộng hỡi, cô cuối cùng cũng thoát khỏi nước đắng của thời đại .

"Hoa huyện úy, xin thứ cho lão đây ngu ngốc, còn một nghi hoặc: " Cầu Lương giơ tay lên: "Trà bán rẻ như , thể kiếm tiền ?"

Hoa Nhất Đường khép mạnh quạt : "Câu hỏi lắm! Chư vị quán phường Dương Đô Hoa thị một năm bán bao nhiêu bánh ?"

Mọi đồng loạt lắc đầu.

Hoa Nhất Đường đang , đột nhiên giật một cái, nuốt lời trở về.

Thật nguy hiểm, chuyện hăng m.á.u quá, suýt nữa bại lộ bí mật thương nghiệp của Hoa thị. Nếu để cho đại ca , nhất định phân thây vứt ở bãi tha ma mất.

"Khụ, chuyện quan trọng. Quan trọng là, chư vị ở Đường quốc tỷ lệ giữa sĩ tộc quyền quý uống và dân chúng uống là bao nhiêu ?"

Mọi tiếp tục lắc đầu.

Lăng Chi Nhan: "Chênh lệch lớn, một vạn phần một."

"Lăng Lục Lang sai! Đây chính là thị trường của Bách Hoa!" Hoa Nhất Đường hưng phấn đến hai mắt tỏa sáng: "Bánh lúc bán một, bây giờ Bách Hoa bán cả vạn!"

Mọi đồng thời hít sâu một .

"Trà của chúng tuy rằng rẻ, nhưng lượng tiêu thụ sẽ gấp trăm ngàn bánh . Trà lợi nhuận tuy nhỏ, một lạng tuy lợi nhuận ít ỏi, nhưng với lượng tiêu thụ cực lớn như thì lợi nhuận thể đo lường !"

Chu Đạt Thường nuốt nước miếng: "... thật sự dễ dàng như ?"

Hoa Nhất Đường nhe răng : "Tất nhiên dễ dàng như ."

Nói xong, ném một cuộn trục thư trong tay áo . Mộc Hạ vội thu dọn sạch sẽ mặt bàn, trải trục thư . Mọi định thần , thấy trục thư mấy trăm trang, chữ chi chít xen kẽ nhiều bản đồ, bảng biểu và những hình vẽ rõ ý nghĩa. Gió thổi qua, trang giấy hoa hoa lục lục giống như vô con bướm màu vẫy cánh, bìa mấy chữ lớn "Huyện Thành Bách Hoa Trà Tư Lược Ký".

Mọi càng càng khiếp sợ, bất tri bất giác đều há to miệng, ánh mắt Hoa Nhất Đường đều đổi, giống như cái tên mắt còn là tên công t.ử ăn chơi vô công rỗi nghề của Dương Đô nữa, mà là vị Thần Tài còn sống sờ sờ.

Lâm Tùy An cũng hiểu rõ một hai về kế hoạch chiến lược kinh doanh thời hiện đại. Phần trục thư của Hoa Nhất Đường chuyển thành khái niệm hiện đại chính là "Kế hoạch sản phẩm Bách Hoa huyện Thành", từ sản xuất, lưu trữ, đóng gói, hậu cần, kênh bán hàng của Bách Hoa, phân tích thị trường mục tiêu, phân tích tính khả thi, dịch vụ bán hàng vân vân đều lên kế hoạch, chi tiết tinh vi, đủ để cho một hiện đại như cô tự ti.

Đáng sợ hơn là, phần sách lược kế hoạch với dã tâm kín đáo tuyệt đối là bàn việc giấy, mà là thể thao tác, thể thực thi. Dựa theo quy hoạch , huyện Thành chỉ thoát nghèo giàu, leo lên bảng tài phú Đường quốc cũng là chuyện sớm muộn. Khó trách Hoa Nhất Đường nhạo báng Cầu Hồng là "cầm bát vàng ăn mày", theo cách hiểu của Lâm Tùy An, đây là bát vàng, rõ ràng là núi vàng!

Thứ như , phóng mắt thiên hạ, cũng chỉ Hoa gia Tứ Lang tài lực hùng hậu của Hoa thị chống lưng, từ nhỏ sống thấm nhuộm vô trường hợp thực chiến thương mại mới thể .

Ví dụ như khâu sản xuất Bách Hoa, Hoa Nhất Đường căn cứ khí hậu, nhiệt độ, phân bố t.h.ả.m thực vật và các yếu tố khác, ở huyện Thành thậm chí trong lãnh thổ Thanh Châu chọn mấy chục nơi thích hợp trồng Bách Hoa, đưa ý tưởng vườn nhân tạo, chuẩn hóa quy trình tiêu chuẩn hái , , đặc biệt nhấn mạnh bảo mật nghiêm ngặt bí quyết chế , nếu bởi vì hạn chế thời đại, hận thể xin cấp bằng sáng chế. Về liên kết hậu cần, xem xét tính đặc thù của vị trí địa lý của huyện Thành, đề xuất xây dựng hai con đường mới vận tải quan đạo, phụ trách sửa con đường là Thanh Châu Bạch thị xui xẻo.

Không chỉ thế, Hoa Nhất Đường thậm chí đến cả bao bì, hình ảnh thương hiệu cũng nghĩ kỹ: Bách Hoa xuất phát từ truyền thuyết thiên giới Hoa Thần đại thắng tà túy Long Thần, Bách Hoa cũng công hiệu thanh tỉnh đầu óc, cường kiện thể, uống nhiều thể trừ tà độc, kéo dài tuổi thọ. Thoạt khoa trương, nhưng ngẫm thì từng câu từng chữ đều là thật.

Kênh tiêu thụ là một con đường khác. Để giảm thiểu chi phí, ngoại trừ các quán phường hiện ở Hoa thị bày bán, kênh bán hàng chủ yếu nhất của Bách Hoa là... Tịnh Môn.

Cận Nhược: "Ngươi bảo t.ử Tịnh Môn bán Bách Hoa ?"

Hoa Nhất Đường: "Đệ t.ử Tịnh Môn chủ yếu là bán hàng rong ven đường và kẻ khắp cùng ngõ hẻm, là cận nhất với dân chúng bình dân. Một là chi phí thấp, thứ hai, Tịnh Môn sẽ thêm một khoản thu nhập đáng kể, một mũi tên trúng hai đích, hợp tác cùng chiến thắng, gì là thể?"

Cận Nhược dùng vẻ mặt thể tin, đ.á.n.h giá Hoa Nhất Đường từ xuống một hồi: "Ngươi đột nhiên đối với như , bối rối đấy, chẳng lẽ nghĩ chủ ý gì hãm hại ư?"

"Ôi chào, tiểu Cận Nhược, ngươi thế?" Hoa Nhất Đường hô to gọi nhỏ: "Ngươi là t.ử đích truyền của Lâm Tùy An, tất nhiên cũng là vãn bối của Hoa mỗ (Cận Nhược tức giận gầm lên: Ai là hậu bối của ngươi!), đây chẳng qua chỉ là món quà nhỏ mà trưởng bối tặng cho tiểu bối mà thôi, đáng nhắc tới."

Mọi ghé mắt: Đây là món quà "nhỏ"???

Tròng mắt Cận Nhược trượt , vẫn thể tin , túm lấy Lâm Tùy An: "Sư phụ, họ Hoa thật sự lòng như ?"

Lâm Tùy An cũng kinh ngạc, nàng rõ Hoa Nhất Đường cho Tịnh Môn là quyền đại lý độc quyền mà vô thương nhân Đường quốc tha thiết ước mơ . Đây chỉ là chuyện bán , mà là cho Tịnh Môn một điểm tựa vững chắc để thể đặt chân lên Đường quốc. Có điểm tựa , chuyện lớn mạnh Tịnh Môn chỉ là một sớm một chiều mà thôi.

Mà tất cả những điều , thật sự đơn giản là bởi vì Cận Nhược là đồ của cô ?

Hoa Nhất Đường chú ý tới ánh mắt Lâm Tùy An, khẽ nở nụ , ánh mắt đột nhiên đanh : "Hoa mỗ là cho đám dòi bọ cống rãnh mở mắt , để cho họ một chút, rốt cuộc ai mới là Tịnh Môn chân chính!"

Lâm Tùy An hiểu , tâm phục khẩu phục: Hay lắm, chơi lớn !

Cận Nhược: Hỏng bét, một linh cảm đáng ngại.

---

 

Loading...