NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 154: Tiều phu siêng năng
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:15:31
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ Hợi một khắc, phường Hà Trạch.
Tiểu Ngư bên cửa sổ, buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Gió lay động ngọn đèn dầu leo lét, hệt như trái tim đang rối bời bất định của nàng.
Nàng lo lắng cho Y Tháp. Từ khi Phương tỷ tỷ vu oan là hung thủ sát hại Cầu lão Trang chủ, Y Tháp cũng bặt vô âm tín. Mọi đồn rằng nhà Phương đại phu sợ tội bỏ trốn, nhưng nàng tin.
Tiểu Ngư tâm niệm một câu: "Tâm sinh tướng".
Y Tháp trai như , thể là ?
Phương tỷ tỷ tuy dung mạo bình thường nhưng ánh mắt trong trẻo, cương trực, chắc chắn kẻ ác.
Chuyện nhất định hiểu lầm.
Ông nội Tiểu Ngư thò đầu cửa cháu gái, cũng thở dài ngao ngán.
Cháu gái mới lớn, tâm tư sâu kín. Mấy ngày nay nó uống, cơm ăn, khuyên can mãi chẳng , đành tùy nó .
Tiểu Ngư gối đầu lên cánh tay, ngẩn ngơ cửa sổ. Bầu trời đêm xanh thẫm như tấm lụa thượng hạng, những đám mây trôi lững lờ gợi nàng nhớ đến mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh biếc của Y Tháp.
"Y Tháp, ..." Tiểu Ngư nhắm mắt lẩm bẩm.
Ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng bước chân sột soạt. Tiểu Ngư giật mở mắt. Trong màn đêm dày đặc, thiếu niên tóc vàng tuấn tú nhẹ nhàng bước tới.
Tiểu Ngư mừng rỡ, thấy đèn phòng ông nội tắt, liền trèo qua cửa sổ nhảy xuống, chạy ào đến mặt thiếu niên: "Y Tháp! Huynh chứ?"
Đôi mắt xanh của Y Tháp gợn sóng dịu dàng: "Ta, khỏe lắm."
"Mấy ngày nay ? Ta lo c.h.ế.t !" Tiểu Ngư rưng rưng nước mắt.
"Xin , ... bận."
"Chuyện của Phương tỷ tỷ... là thật ?"
Y Tháp thẳng mắt Tiểu Ngư: "Chủ nhân, sẽ g.i.ế.c !"
Tiểu Ngư khịt mũi, gật đầu lia lịa: "Ừ! Ta tin Y Tháp!"
Y Tháp ngẩn nở nụ nhẹ nhàng, rạng rỡ như ngôi sáng nhất đêm hè.
"Tiểu Ngư, cần... giúp."
Tiểu Ngư đến ngây dại, hồi lâu mới hồn, đỏ mặt đáp: "Không thành vấn đề! Ta thể giúp gì cho ?"
---
Giờ Hợi hai khắc, phường Chấn Trạch.
Chu mẫu giường trằn trọc ngủ , lòng rối bời.
Bà nên tin ai.
Lý trí mách bảo bà rằng chuyện Phương đại phu về nước bùa độc là cơ sở, mười phần chắc chín. cảnh tượng Long Thần hiển linh chấn động lòng khiến bà một nữa tin rằng thần thánh quả thực tồn tại...
Lại còn đứa con trai "bất tài vô dụng" của bà nữa. Đường đường là một Chủ bạ mà thấy Long Thần là sợ vỡ mật, cũng chẳng thèm về bàn bạc với câu nào. là bùn loãng trát tường.
Càng nghĩ càng giận, bà dứt khoát ngủ nữa, khoác áo dậy định sân dạo cho khuây khỏa. Vừa mở cửa thấy Chu Đạt Thường sững sờ như trời trồng, bà quát lên:
"Nửa đêm nửa hôm lù lù ở đây định dọa c.h.ế.t mày ?"
Chu Đạt Thường chắp tay: "Mẹ, gặp ."
Chu mẫu tát yêu con trai một cái: "Đêm hôm khuya khoắt ai gặp? Ma ?"
Chu Đạt Thường ôm đầu đầy tủi , né sang một bên động tác mời.
Chu mẫu trố mắt . Một thiếu niên dung mạo tuấn tú, vận hắc y, hiên ngang trong gió đêm.
"Mộc Đường?! Ngươi chứ!" Chu mẫu mừng rỡ reo lên.
"Mộc Đường" mỉm chắp tay hành lễ: "Huyện úy huyện Thành Thanh Châu - Hoa Nhất Đường, bái kiến Chu thẩm."
---
Giờ Hợi ba khắc, phường Huỳnh Trạch.
Cầu Lão Bát cãi một trận tơi bời với đám Hiền Đức Trang, đang hậm hực về nhà.
"Không bằng chứng mà cứ vu cho Phương tiểu nương t.ử là hung thủ g.i.ế.c ! Các ngươi tận mắt thấy cô tay ? Chu Chủ bạ của huyện nha còn lên tiếng, đám ch.ó các ngươi là cái thá gì mà dám định tội ?! Phương tiểu nương t.ử là thế nào còn lạ gì? Đó là ân nhân cứu mạng của Cầu Lão Bát ! Sao thể vô cớ g.i.ế.c bừa bãi ?!"
Cầu Lão Bát càng càng tức, dậm chân thình thịch xuống đường, cái bóng đổ dài mặt cũng rung rinh theo nhịp bước.
Đột nhiên, Cầu Lão Bát khựng .
Hắn thấy hai cái bóng. Một là của , còn một cái lù lù xuất hiện ngay phía như bóng ma...
Gió đêm rít gào lạnh thấu xương. Cầu Lão Bát nuốt nước miếng, thầm niệm "Long Thần phù hộ" ba phắt , vung lang nha bổng quật mạnh: "Á! Xem chiêu!"
Lang nha bổng dừng giữa trung, thể giáng xuống.
Khuỷu tay Cầu Lão Bát một bàn tay nhẹ nhàng giữ chặt.
Lâm Tùy An lắc đầu thở dài: "Vẫn chẳng tiến bộ chút nào, Cầu Lão Bát."
Lang nha bổng rơi "bịch" xuống đất, suýt đập chân Cầu Lão Bát.
"Phương... Phương nương tử! Cô chứ! Tốt quá! Ta mà, võ nghệ cô cao cường như , đám tay chân của Cầu Hồng bắt cô!"
Lâm Tùy An lặng lẽ Cầu Lão Bát hồi lâu. Thấy ánh mắt thẳng thắn, chút lảng tránh do dự, lòng cô khỏi cảm động. Cô nghiêm mặt hỏi: "Lúc ngươi 'ân cứu mạng nguyện lấy mạng báo đáp', lời còn tính ?"
Cầu Lão Bát nghiêm nghị vỗ ngực: "Cầu Lão Bát , tứ mã nan truy!"
Lâm Tùy An mỉm .
Ánh mắt thiếu nữ sáng lấp lánh, trông thật xinh . Trái tim Cầu Lão Bát xao xuyến lạ thường, chợt nhớ tới câu lỡ lời , thầm nghĩ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-154-tieu-phu-sieng-nang.html.]
Thực , lấy báo đáp cũng lắm chứ...
---
Lăng Chi Nhan trong phòng việc tại Đại Lý Tự, tay lật giở hồ sơ nhưng mắt lơ đãng bụi hoa dại vàng úa nơi góc tường. Cánh hoa mỏng manh lay động cô đơn trong gió.
Từ khi Lâm nương t.ử và Hoa Nhất Đường rời , Đông Đô mưa thuận gió hòa, thái bình vô sự. Nha và bất lương của Kinh Triệu Phủ lẫn Đại Lý Tự rảnh rỗi đến phát chán. Ngày ngày tuần tra, hễ thấy bóng dáng tên trộm nào là xúm bắt cho bằng hết, đến nỗi giờ chỉ bắt chấy g.i.ế.c thời gian.
Đại Lý Tự Khanh Trần Yến Phàm vui mừng mặt, cứ qua giờ Ngọ là biến mất tăm, tìm y quán mới trị rụng tóc, ném hết việc vặt cho Thiếu Khanh Trương Hoài xử lý.
Lăng Chi Nhan rảnh rỗi sinh nông nổi, lôi mấy vụ án cũ phá nghiên cứu, đặc biệt là phần ghi chép về huyện Thành Thanh Châu tay, đến thuộc lầu.
Ví dụ như địa thế huyện Thành , quả thực kỳ lạ.
[Huyện Thành địa thế khác thường, tựa hồ sát núi. Núi tích tụ trạch khí, hồ rộng thông biển.]
[Mưa nhiều, tháng Tư càng thêm ẩm ướt. Sau những ngày mưa dầm dề, gặp ngày nắng mây quang, trời và hồ cùng một màu, thể thấy ảo ảnh giữa trung tựa chốn Bồng Lai. Vì thế huyện Thành phường đặt tên là Bồng Lai.]
[Kỳ cảnh đó năm nào cũng xuất hiện, ngày giờ cố định, thường diễn trong vòng hai mươi ngày. Xưa xem thiên văn, thông thiên tượng, thể dự đoán kỳ cảnh.]
"Kỳ cảnh... Kỳ cảnh..." Ánh mắt Lăng Chi Nhan dõi theo đám mây trôi về phía chân trời xa xăm, "Chẳng lẽ đây là..."
"Lăng công! Lăng công! Có thư đến!" Minh Phong cầm một con bồ câu đưa tin hớt hải chạy . Minh Thứ đang gục xuống bàn ngủ say giật bật dậy, trẹo cả lưng, đau đến nhe răng trợn mắt.
Lăng Chi Nhan bất lực thở dài: "Minh Phong, bao nhiêu , việc đừng hấp tấp..."
"Là thư Hoa Tứ Lang gửi tới!"
"Cái gì?!" Lăng Chi Nhan đập bàn dậy, giật lấy con bồ câu, một tay tháo ống thư chân nó. Chú bồ câu đưa thư tận tụy vị Tư trực Đại Lý Tự vặt trụi mất ba cái lông đuôi, thầm ròng bay .
Minh Phong: "..."
Minh Thứ dụi mắt: "Hoa Tứ Lang tìm Lăng công việc gì thế?"
Lăng Chi Nhan lướt nhanh qua bức thư, hai mắt sáng rực lên. Hắn vơ lấy cuốn Huyện chí bàn, xách vạt áo lao ngoài.
Minh Thứ và Minh Phong vội vã đuổi theo: "Lăng công ?"
"Thanh Châu, huyện Thành!"
---
Cầu Tam Thập Nhị, tên như , xếp thứ ba mươi hai trong đám con cháu chi ngoài của Cầu thị, tính là cháu họ xa lắc xa lơ của Cầu Hồng. Bối phận thấp, chẳng tài cán gì, cha mất sớm, nhà chỉ bốn bức tường. Ngày thường chỉ biểu Cầu Lão Bát giúp đỡ đôi chút. Giờ chỉ dựa nghề đốn củi kiếm sống qua ngày, ngót nghét bốn mươi tuổi đầu mà vẫn vợ con gì, xem chừng ế đến già.
Đêm hôm , Cầu Lão Bát đột nhiên bí mật đến nhà , dặn dặn sáng sớm hôm nay lên núi Thành đốn củi, cửa thành mở là ngay, chậm trễ. Lại còn dặn mặc quần áo sạch sẽ, và nếu gặp ai đường thì nhất định thật.
Cầu Tam Thập Nhị chẳng hiểu mô tê gì, nhưng nể tình ông họ bụng giúp đỡ nên vẫn theo. Hắn lôi bộ quần áo lành lặn duy nhất mặc, đeo rìu vác dây thừng, trời sáng cửa thành chầu chực. Cửa mở, cắm đầu chạy một mạch lên núi Thành.
Núi Thành là địa bàn của Long Thần quán, mặt t.ử canh gác nghiêm ngặt thể . Cầu Tam Thập Nhị quen thuộc đường lối phía núi, sức vóc dẻo dai nên đầy nửa canh giờ tới sườn núi , bắt đầu công việc đốn củi.
Nắng sớm rọi xuống khu rừng bạt ngàn. Những bông hoa dại nhỏ màu vàng nhạt nở rộ, cánh hoa mềm mại e ấp như thiếu nữ thẹn thùng. Đây là loài hoa phổ biến nhất trong vùng, hương thơm thoang thoảng. Vào mùa hoa nở rộ, hương thơm càng thêm nồng nàn.
Cầu Tam Thập Nhị là kẻ thô kệch, thích mùi hương lắm, chỉ nhanh về. Hắn vung rìu đốn củi, mồ hôi nhễ nhại. Cái rìu là cha truyền , dùng lâu năm, lưỡi mòn vẹt cả. Hắn tiền rèn rìu mới nên đành dùng tạm. Chặt gỗ cứng tốn sức vô cùng, cánh tay mỏi nhừ. Hắn đành dừng nghỉ ngơi, thuận tay đặt rìu xuống đất. Ai ngờ chuyện lạ xảy : cái rìu bỗng nhiên trượt , chui tọt bụi hoa rậm rạp biến mất tăm.
Cầu Tam Thập Nhị kinh hồn bạt vía. Cái rìu là cần câu cơm duy nhất, mất nó thì chỉ nước ăn mày. Hắn cuống cuồng đuổi theo.
Rừng rậm um tùm, ánh nắng lốm đốm xuyên qua kẽ lá. Cầu Tam Thập Nhị đuổi theo sâu trong rừng, chợt nhận lạc đến một nơi xa lạ. Hương hoa nồng nặc đến ngạt thở, gian yên ắng lạ thường, một tiếng chim hót côn trùng kêu.
Cầu Tam Thập Nhị toát mồ hôi lạnh, nghĩ bụng chắc gặp ma trêu quỷ hờn . Hắn chắp tay vái tứ phương rón rén lùi .
"A..."
Tiếng trong trẻo từ trung vọng xuống. Gió nổi lên báo , lá cây xào xạc, cánh hoa vàng bay rợp trời. Cầu Tam Thập Nhị bủn rủn chân tay quỳ sụp xuống, dập đầu lia lịa: "Long Thần phù hộ! Long Thần phù hộ! Long Thần phù hộ!"
Hắn càng kêu, tiếng càng lớn, như vọng về từ bốn phương tám hướng. Đột nhiên, tiếng chuyển thành giọng nam nhân, vẫn mang theo ý cợt nhả:
"Tiều phu siêng năng, đừng sợ, ngẩng đầu lên nào."
Cầu Tam Thập Nhị vùi đầu bụi hoa: "Không dám dám! Thượng tiên tha tội, con cố ý xông địa bàn của ngài! Con... con chỉ tìm cái rìu thôi!"
"Tiều phu siêng năng ơi, chiếc rìu ngươi mất là rìu vàng rìu bạc?"
Giọng lúc xa lúc gần, khi vang vọng ngàn dặm, khi thì thầm bên tai, câu cuối cùng như phả nóng gáy .
Cầu Tam Thập Nhị giật ngẩng đầu lên. Và , c.h.ế.t lặng.
Cách hơn hai mươi bước, hai chiếc rìu đang lơ lửng giữa trung. Một chiếc bằng vàng ròng, một chiếc bằng bạc trắng, tỏa ánh hào quang lấp lánh nắng mặt trời.
Cầu Tam Thập Nhị cả đời từng thấy khối vàng khối bạc nào to đến thế, mồm há hốc, suýt chảy nước miếng.
Tiếng vang lên. Một bóng đạp lên hoa cỏ, lơ lửng giữa hai chiếc rìu vàng bạc. Người nọ mặc trường bào tay rộng, lớp lớp áo mỏng như mây khói, mái tóc đen dài như suối tung bay trong gió, tỏa hào quang vạn trượng chói lòa.
Ngược sáng nên rõ mặt mũi, nhưng Cầu Tam Thập Nhị cảm giác như mắt là trăm hoa đua nở, chim hót líu lo, vạn lấp lánh, bút nào tả xiết. Ngay cả hai khối vàng bạc khổng lồ cũng lu mờ phong thái của vị "thần tiên" .
"Tiều phu siêng năng, cho kỹ nào, rốt cuộc ngươi mất cái rìu nào?"
Rìu vàng rìu bạc từ từ bay tới, lơ lửng ngay tầm tay với.
Nếu hai cái rìu , đừng cưới vợ, đến Quảng Đô mua nhà lầu xe , mở cửa tiệm cũng thừa sức!
Cầu Tam Thập Nhị nuốt nước miếng, giơ tay định chộp lấy cái rìu vàng. Ngón tay kịp chạm thì lòng bàn tay đau nhói. Hắn rụt phắt tay , thấy lòng bàn tay đ.â.m bởi nửa cái kim thông. Hắn hoảng hồn, lời dặn dò của Cầu Lão Bát văng vẳng bên tai:
[Dù gặp ai cũng nhất định thật! Nếu hậu quả khôn lường!]
Cầu Tam Thập Nhị dập đầu như bổ củi: "Con... con mất cái rìu sắt!"
"Ôi chao, quả là một tiều phu trung thực." Bóng trong quầng sáng . Rìu vàng rìu bạc bay vút rừng sâu. Một luồng khí lạnh lướt qua ngọn cỏ, chiếc rìu sắt cũ kỹ của hiện mặt đất. "Vì sự trung thực của ngươi, Bổn thần thưởng cho chút quà mọn."
Một chiếc lá vàng lấp lánh rơi xuống trúng lưỡi rìu sắt, vang lên tiếng "keng" thanh thúy.
Rừng núi bỗng chốc tĩnh lặng. Gió thổi qua, mang theo hương hoa thoang thoảng. Tiếng chim hót côn trùng kêu râm ran trở , như chào mừng vị khách thần bí ghé qua lặng lẽ rời .
Cầu Tam Thập Nhị ngơ ngác quỳ hồi lâu mới dám nhặt chiếc lá vàng lên. Nó nặng trịch. Hắn đưa lên miệng c.ắ.n thử.
Mẹ ơi, là vàng thật!
---