NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 14: Thập Tịnh Tập "hài hước"

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:11:35
Lượt xem: 116

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đàn chim trắng bay qua bầu trời trong vắt. Bóng chim lướt qua gò má lạnh, trượt theo gió. Trong khí tràn ngập mùi ẩm ướt và cỏ dại. Lâm Tùy An thỏa mãn hít một thật sâu c.ắ.n một miếng bánh hồ*.

* Bánh hồ: Một loại bánh nướng nguồn gốc từ các dân tộc du mục phía Bắc Trung Quốc, thường nhân vừng và bơ.

Bánh hồ là một loại bánh hình dạng giống chiếc túi. Vừa c.ắ.n thì thấy khô, nhưng nhai vài miếng, bơ và vừng sự xúc tác của nước bọt bèn tỏa một hương thơm độc đáo, một mùi vị ngon nhất khi bụng đang đói.

Quan trọng nhất là bánh hồ dễ mang theo, để lâu, thực sự là món lương khô lý tưởng cho một chuyến dài.

Lâm Tùy An đang theo thương đội của Mục Trung, đích đến là tổng bộ của thương đội Mục thị ở Dương Đô.

Trong thế giới song song , nhà Đường tổng cộng năm tòa thành lớn: An Đô, Đông Đô, Quảng Đô, Ích Đô và Dương Đô. Trong hơn ba trăm năm lịch sử của nước Đường, mỗi một tòa thành đều đảm nhiệm những vai trò lịch sử quan trọng khác .

An Đô từng là kinh đô, trung tâm chính trị và văn hóa, là trung tâm quyền lực của nước Đường suốt hơn hai trăm ba mươi năm, mãi đến bảy mươi năm , khi Huyền Chiêu Đế đăng cơ và dời đô đến Đông Đô thì nó mới lùi về tuyến hai. Đến nay, Đông Đô vẫn dẫn dắt nền chính trị của nước Đường. So với hai nơi , Quảng Đô, Ích Đô và Dương Đô tuy địa vị chính trị thể sánh bằng, nhưng vị thế kinh tế cao, xưng tụng là "Dương nhất, Ích nhì, Quảng bất phục".

Dương Đô và Quảng Đô đều lấy thương mại quốc tế chủ đạo, là những thành phố cảng quốc tế nổi tiếng gần xa, đường thủy ngang dọc, kinh tế phát triển, thương mại thịnh vượng, dân đông đúc. Về sản xuất thủ công thì Ích Đô nổi tiếng hơn, là điểm trung chuyển quan trọng của con đường tơ lụa.

Mục Trung đến huyện Nam Phố, một là để đàm phán hợp tác mở đường thương mại với thương đội La thị, hai là để kiểm tra tình hình tài chính của các cửa hàng ở chợ đông huyện Nam Phố. Vì , lúc chỉ mang theo bốn , lúc trở về thuận đường mang theo hai xe hàng hóa, xem như cũng nhẹ nhàng đơn giản. Huyện Nam Phố cách Dương Đô hơn hai trăm dặm, căn cứ tốc độ của thương đội Mục thị thì trong vòng mười ngày thể đến nơi.

Vào ngày thứ năm của chuyến , Lâm Tùy An thích ứng với cuộc sống đường. Lúc lên đường thì cưỡi ngựa ngắm phong cảnh, phơi nắng; lúc nghỉ ngơi thì uống nước suối, gặm bánh hồ, thỉnh thoảng thêm bữa thịt dê nướng, đám trong thương đội kể bao nhiêu chuyện từ trời nam đất bắc, cuộc sống gọi là vui vẻ mỹ mãn.

"Theo thấy, nếu bàn về rượu ngon thế gian , thứ nhất thuộc về 'Mãn Bích' của Đông Đô, màu rượu trong suốt như hổ phách. Thứ hai thuộc về 'Nhị Thập Lục Nương' của Dương Đô chúng , cảm giác uống phong phú nhưng tạp, đơn giản mà ngấy, dư vị vô tận..." Lão Lưu cầm túi nước uống chép miệng, giống như thứ uống là nước suối mà là quỳnh tương ngọc dịch*.

* Quỳnh tương ngọc dịch: Cụm từ dùng để chỉ những loại rượu ngon, quý hiếm.

Lão Lưu tuy trong tên một chữ "lão", nhưng thực chỉ mới ba mươi sáu tuổi, và là lớn tuổi nhất trong thương đội ngoài Mục Trung . Ba còn , A Long hai mươi bốn tuổi, Tiểu Mã hai mươi mốt tuổi, và một nửa dòng m.á.u Hồ, mũi cao mắt sâu tên là Ngõa Tư, chỉ mới mười chín tuổi.

Lão Lưu nghiện rượu như mạng, nhưng đáng tiếc thương đội quy định khi xuất hành cấm rượu bộ hành trình, nên chỉ thể "nghiện" bằng lời .

"Tại gọi là Nhị Thập Lục Nương?" Lâm Tùy An hỏi: "Là vì dùng hai mươi sáu phương pháp để ủ rượu ?"

"Lâm tiểu nương t.ử từng câu 'Thập nhị lục kiều minh nguyệt , ngọc nhân hà xứ giáo xuy tiêu?'* ?" Ngõa Tư .

* Thập nhị lục kiều minh nguyệt , ngọc nhân hà xứ giáo xuy tiêu?: Nguyên gốc trong bài thơ "Ký Dương Châu Hàn Xước phán quan" của Đỗ Phủ là "Nhị thập tứ kiều minh nguyệt " (Đêm trăng sáng ở cầu Hai Mươi Bốn). Tác giả sửa thành "Nhị Thập Lục" để phù hợp với bối cảnh truyện.

Lâm Tùy An: "...Không là cầu Nhị Thập Tứ ..." Cô đột nhiên ngậm miệng.

Mục Trung bật . Vẻ mặt Lâm Tùy An đều chút tiếc nuối.

"Lâm tiểu nương t.ử chắc chắn là một vị phu t.ử gà mờ nào lừa ." A Long căm phẫn : "Dạy cô ba thứ lộn xộn gì thế?"

Tiểu Mã: " thế, như con cháu đời hiểu lầm chứ!"

Lão Lưu: "Quá đáng, nên đòi tiền học phí!"

Lâm Tùy An yên lặng lau mồ hôi.

Xuyên chính là ở điểm , cứ luôn phạm những sai lầm về thường thức. Nhất là ở một thế giới song song thì càng dễ "sập hố". Có những kiến thức thông thường trùng khớp, những kiến thức khác biệt, những kiến thức thì đại khái giống nhưng chi tiết khác, ví dụ như bài thơ . Ở thế giới của cô, cô đương nhiên thấy quen, nhưng ở đây là cầu Nhị Thập Tứ mà là cầu Nhị Thập Lục. Lâm Tùy An chỉ thể đổ hết tội lên đầu một vị phu t.ử khai sáng, nghiêm túc sắm vai một đứa trẻ đáng thương thầy giáo gà mờ hãm hại.

"Dương Đô hệ thống đường thủy ngang dọc, trong thành tổng cộng hai mươi sáu cây cầu." Ngõa Tư : "Là những cây cầu như Cửu Khúc Ô Tác Phường, Tẩy Mã Phàn A Bà, Chu Gia Tiểu Thị Quảng Tế Thúy, Khai Minh Thái Gia thông Thái Bình, Lợi Tại Nam, Thông Thiên Bắc, Tham Tá Quán Tây Đông, Bắc Tam Trung Tam Nam Tam Cửu, Tứ Phường Lục Thất Cuồng Dương Đô."

Lâm Tùy An: "Thì là như !"

Ngõa Tư với mái tóc màu nâu vàng, trừng đôi mắt màu đen lục: "Người Dương Đô đều học thuộc lòng bài vè , nếu sẽ coi là ngoài và xem thường."

Lâm Tùy An: "..."

Lời từ miệng tính thuyết phục ghê.

"Nghỉ ngơi xong, lập tức chuẩn xuất phát." Mục Trung phủi vạt áo về phía xe hàng, hai bước đột nhiên đầu liếc mấy một cái. Đám Lão Lưu, Ngõa Tư lập tức vọt tới bên cạnh xe hàng, tay cầm hoành đao trừng mắt xung quanh. A Long sức vẫy tay với Lâm Tùy An: "Lâm nương tử, mau trốn !"

"Haha... Núi do mở, cây do trồng. Nếu qua đây, thì để tiền lộ phí." Một đám sơn phỉ nhảy , cũng hơn mười , đeo mặt nạ hung thần ác sát. Quần áo của chúng đặc điểm gì, nhưng mặt nạ thống nhất, đều khắc từ vỏ cây, chỉ để hai cái lỗ đen lộ đôi mắt, từ xa giống như hai hạt đậu tằm, trông buồn .

Thương đội Mục thị đương nhiên gặp qua ít chuyện, cho nên dù lâm nguy cũng sợ hãi. Mục Trung chỉ lá cờ nhỏ cắm ở đầu xe, nền đỏ chữ đen viền vàng, ở giữa một chữ "Mục" thật lớn.

Thủ lĩnh sơn phỉ: "Thương đội Mục thị?"

Mục Trung ném một xâu tiền: "Số tiền mời các mua rượu uống."

Tên cướp nhận lấy tiền, xóc xóc lên huýt sáo một tiếng.

Cảnh tượng Lâm Tùy An gặp ba đường , mỗi đều diễn theo một quy trình như thế: sơn phỉ xuất hiện, Mục Trung đưa tiền, sơn phỉ rút lui... thuần thục đến mức giống như diễn tập mấy trăm . Lâm Tùy An lý do để nghi ngờ, đám sơn phỉ đường sớm học bí quyết kiếm tiền, ví dụ như: thương đội Mục thị là mục tiêu, chỉ cần mang theo vài tạo dáng, cần đ.á.n.h đ.ấ.m cũng tiền để lấy.

, Lâm Tùy An chút hoang mang, đầu tiên bọc túi bánh ăn dở cất , chuẩn dắt ngựa. đúng lúc , trong rừng truyền đến tiếng la hét ầm ĩ. Đám sơn phỉ lấy tiền chẳng những rút lui mà còn gọi thêm đến. Nhìn sơ qua cũng gần hai mươi , cũng đeo những chiếc mặt nạ hài hước , đạp chân lên cỏ chậm rãi tiến tới, ánh đao phản chiếu đồng t.ử của Lâm Tùy An.

"Xem danh tiếng của thương đội Mục thị dùng ," Lâm Tùy An thầm nghĩ.

Mục Trung nhướng mày: "Lâm nương tử, đến lúc trả lộ phí ."

"Lộ phí" chính là vệ sĩ cho thương đội Mục thị, cũng là điều kiện mà Mục Trung đồng ý để dẫn theo Lâm Tùy An.

Lâm Tùy An gật đầu: "Ra phía ."

Mục Trung lui đến bên cạnh xe hàng, đám Lão Lưu đều lộ vẻ kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-14-thap-tinh-tap-hai-huoc.html.]

Lâm Tùy An nắm chặt chuôi đao Thiên Tịnh, về phía đám sơn phỉ. Dưới những chiếc mặt nạ, đám sơn phỉ ngừng phát tiếng nhạo. Hơn một nửa trong chúng thèm để ý đến Lâm Tùy An, cầm đao xông về phía đoàn xe của Mục Trung.

Lâm Tùy An di chuyển.

Mũi chân lướt qua ngọn cỏ, gió mạnh xẹt qua bên tai. Lưỡi đao màu xanh biếc của Thiên Tịnh biến thành màu xanh trong suốt ánh mặt trời, tựa như một phiến lá mỏng chui khe hở giữa tay và chuôi đao của bọn họ.

[Tuần Phong Thần Thu Diệp]

Đây là câu mà Lâm Tùy An mấy ngày trong "Thập Tịnh Tập". Lúc xem cũng cảm giác gì đặc biệt, chỉ nghĩ chắc là một câu khẩu quyết nào đó. bây giờ, những câu chữ giống như một tia sáng, chiếu rọi đao pháp đang ngủ say trong cơ thể cô, điều khiển thể cô một cách nhanh chóng, gọn gàng, và tuyệt để c.h.é.m g.i.ế.c kẻ địch mắt.

Cơ thể cô giãn linh hoạt. Thiên Tịnh ẩn chứa một sức mạnh vô cùng, giống như trở thành đôi cánh của cô, bay lượn con đường, giống như cơn gió vô hình lướt qua cỏ cây, nhẹ nhàng bay lượn trong màu m.á.u chói mắt.

hình ảnh vỡ vụn lắc lư mắt: vẻ mặt hoảng sợ của sơn phỉ, đôi mắt sung huyết, lưỡi đao phản quang, m.á.u tươi văng tung tóe... Cô cầm đao, chuẩn xác cắt đứt gân tay của bọn họ. Miệng vết thương nhỏ, chỉ dài nửa tấc, m.á.u cũng ít, chỉ một vệt nhỏ, nhưng tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên lớn, kích thích màng nhĩ của Lâm Tùy An, khiến tim cô đập nhanh hơn, giống như tiếng trống trận, trong huyết quản dâng lên một cảm giác phấn khích đến run rẩy.

Lúc tên sơn phỉ cuối cùng ngã xuống đất, Lâm Tùy An yên tại chỗ, lẳng lặng đám sơn phỉ chân đang lăn lộn gào thét. Trái tim đập thình thịch điên cuồng, cánh tay hưng phấn đến phát run. Thiên Tịnh thúc đẩy khoái cảm khát m.á.u trong cơ thể , khiến cô còn tiếp tục... tiếp tục chém...

Cô giơ Thiên Tịnh lên, hàn quang lưỡi đao như đ.â.m mắt đám sơn phỉ.

"Anh hùng tha mạng!" Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của mấy gã sơn phỉ Thiên Tịnh rung động. Lòng bàn tay Lâm Tùy An tê dại, cánh tay dừng giữa trung. Ánh mặt trời chiếu gương mặt cô, xua tan sát ý lạnh như băng.

Lâm Tùy An lau sạch vết m.á.u văng khóe mắt, thu đao về vỏ: "Cút."

Bọn sơn phỉ chạy trốn, để một đống hỗn độn.

Đám trong thương đội ngây tại chỗ. Đao trong tay Ngõa Tư và A Long rơi xuống đất, cằm Tiểu Mã và Lão Lưu cũng rớt xuống. Vẻ mặt họ Lâm Tùy An bây giờ chẳng khác gì ánh trăng cầu Nhị Thập Lục. Mục Trung thì quen với cảnh , giơ ngón tay cái lên với Lâm Tùy An: "Xứng đáng."

Suốt dọc đường đó, các đám sơn phỉ giống như lương, đến một cái bóng cũng thấy. Mục Trung chút cảm khái, rằng sớm như thế, mời Lâm Tùy An tay sớm hơn để tiết kiệm một khoản tiền lộ phí. Lâm Tùy An rõ ràng cảm giác địa vị của tăng lên rõ rệt. Nếu như đây chỉ coi cô là một đứa em gái theo ăn chực, thì bây giờ cô chính là một thần thú cát tường trấn giữ cho thương đội.

A Long cống hiến tất cả đồ ăn vặt giấu riêng. Tiểu Mã hận thể che ô che dù cho cô suốt dọc đường. Lão Lưu việc gì tiếp cận cô, thậm chí cả cái nồi " sai thơ" của vị phu t.ử " cũng như " đó cũng quăng đầu. Mọi nhất cử nhất động của cô đều biến thành "thế ngoại cao nhân màng đến pháo hoa nhân gian". Ngõa Tư còn đột nhiên bái Lâm Tùy An sư phụ, nhưng cô hoảng loạn từ chối.

Cái công phu đầy tà tính , cô thật chẳng dám dạy cho khác .

Phải, tà tính.

Đây chính là định nghĩa của Lâm Tùy An về "Thiên Tịnh" và "Thập Tịnh Tập".

Khi đến dịch trạm, trời tối. Hiếm một giấc ngủ ngon lành trong phòng nhà ấm cúng, khi sắp xếp xong thời gian gác đêm, ai về phòng nấy. Lâm Tùy An cuối cùng cũng một gian phòng đơn. Việc đầu tiên khi trở về phòng là bắt đầu nghiên cứu "Thập Tịnh Tập".

Cô mở dây buộc, cẩn thận trải cuộn trục . Từng trang sách cỡ bàn tay lượt bày mắt, hình dáng giống như vảy cá chép lật lên. Đây là phương pháp đóng sách "long lân"* thường dùng ở thời đại , khi lật xem một cảm giác phú quý hoa lệ.

* Đóng sách "long lân": Một kỹ thuật đóng sách cổ của Trung Quốc, các trang sách dán gối lên , khi mở trông giống như vảy rồng.

Đáng tiếc, nội dung bên trong chẳng hoa lệ chút nào. Nhìn từ tên của nó thể phán đoán, "Thập Tịnh Tập" thực chính là một bộ đao phổ kèm với Thiên Tịnh. Lâm Tùy An lật trang đầu tiên xem, vốn tưởng sẽ thấy thứ gì đó ghê gớm lắm, nhưng cuối cùng...

Lâm Tùy An bộ đao phổ "văn tranh " giấy, thở một thật dài.

Đao phổ chỉ năm trang nội dung, còn đều là trang trống. Mỗi một trang đều cùng một kiểu trình bày: bên là khẩu quyết, bên trái là tranh minh họa đao pháp. Trang đầu tiên, khẩu quyết là "Cắt yết hầu m.á.u văng mười trượng, Diêm Vương ắt đến chiêu hồn". Đây là chiêu lúc dùng để đ.á.n.h với tên "gậy trúc". Bên cạnh vẽ một... một NGƯỜI QUE!

Có tin nổi ?!

Một bộ kiếm phổ cực kỳ thần bí, vô cùng cao thâm, hết sức trâu bò, thế mà ngay cả trình độ vẽ một con cho hình cũng , chỉ thể vẽ một que.

Một que thẳng, cổ một nét ngang, đó... còn đó nữa.

Đó là bộ nội dung của tranh minh họa.

Nói thật, lúc Lâm Tùy An tràn đầy mong đợi khi mở trang đầu tiên thế nào, thì đó thiếu chút nữa nhồi m.á.u cơ tim thế .

Cô thậm chí còn nghi ngờ liệu đây là đồ giả do Tô Thành Tiên tự vẽ . đó, cô nhớ trình độ hội họa trong đống di vật của ... phong cách hài hước thời thượng thế là thứ mà thể hiểu .

Trang thứ hai, khẩu quyết: "Đợi c.h.é.m tựa sơ sinh", tranh minh họa: một que đất, tay vẽ bốn vạch ngang.

Trang thứ ba, khẩu quyết: "Đao phục đoạn trường", tranh minh họa: một que mặt đất, ở eo vẽ một vạch ngang.

Trang thứ tư, khẩu quyết: "Tuần Phong Thần Thu Diệp", tranh minh họa: một que lớn và một đám que nhỏ. Người que lớn cầm một cây que dài, mấy que nhỏ còn vẽ một đám que ngắn b.ắ.n . Lâm Tùy An day trán, đây là cái quái gì, Tượng Nữ thần Tự do ?

Xem chỉ thể kết hợp với phản ứng của cơ thể lúc thực chiến để giải thích. Ví dụ như trận chiến hôm nay, lấy một địch nhiều. Lâm Tùy An hồi tưởng đường tấn công , dùng thế chữ "Chi" (之) xuyên đám , cơ bản là mỗi một đao cắt đứt gân mạch, cần quá nhiều đường và động tác. Chiêu lẽ là chiến thuật tốc chiến tốc thắng khi đối phó với một đám đông.

"Cắt yết hầu m.á.u văng mười trượng" dễ hiểu, chính là chiêu thức cắt cổ. Chiêu thức c.h.é.m đứt gân tay chân ở quán rượu Hồ Cơ, lẽ là "Đợi c.h.é.m tựa sơ sinh". Chiêu thức m.ổ b.ụ.n.g là "Đao phục đoạn trường". Kết hợp ba chiêu , hẳn là "Tuần Phong Thần Thu Diệp". Nói cách khác, học ba chiêu thức đầu tiên mới thể vận dụng chiêu thức thứ tư.

Lâm Tùy An cảm thấy hiểu , bèn mở trang thứ năm .

Và cô thấy ngu cả .

Trang thứ năm, khẩu quyết: "Phá định", tranh minh họa: một que, đó vẽ một mớ tia phóng xạ hình tròn xung quanh.

Cái gì đây?!

Thần tiên tỏa sáng? Siêu Saiyan? Vua hải tặc? Ultraman?

"Quả nhiên sai, 'Thập Tịnh Tập' đang trong tay ngươi!" Một đàn ông treo ngược cửa sổ, trông giống như một con dơi đen khổng lồ trôi dạt nhà.

Lâm Tùy An đột nhiên mừng rỡ: "Ôi, 'gậy trúc' đến đấy , ăn gì ?"

 

Loading...