NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 136: Ngươi chắc chắn đã âm mưu từ trước

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:15:12
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Khắc thấy tình trạng của Lâm Tùy An mà kinh hãi thất sắc. Hoa Nhất Đường đang ôm lấy cô, mặt cắt còn giọt máu, mạch m.á.u xanh biếc nổi lên làn da, lan rộng khắp cổ và cánh tay tựa như một bức đồ đằng quái dị.

Sắc mặt Hoa Nhất Đường thậm chí còn đáng sợ hơn cả Lâm Tùy An. Lúc đặt cô lên giường, ngón tay vẫn ngừng run rẩy.

Mộc Hạ và Y Tháp luống cuống theo phía . Cận Nhược vội vàng : "Tên Huyền Minh tán nhân phun một ngụm nước bùa màu lam sư phụ, sư phụ trúng độc ! Phương đại phu, ông mau khám cho sư phụ ..."

Phương Khắc quát: "Ra ngoài hết !"

Tất cả dám ho he nửa chữ, đồng loạt lui ngoài. Chỉ là lúc Hoa Nhất Đường định dậy, Lâm Tùy An đang hôn mê bất ngờ nắm chặt lấy cánh tay . Sức lực của cô quá lớn khiến Hoa Nhất Đường đau đến tái mặt, c.ắ.n chặt răng để kêu thành tiếng.

Lâm Tùy An nhíu mày, cánh môi đỏ lên một cách quái dị, nhãn cầu chuyển động liên tục mí mắt như đang cố hết sức chống thứ gì đó. Đây là đầu tiên Phương Khắc thấy dáng vẻ yếu ớt nhường của Lâm Tùy An. Cô nắm chặt lấy tay Hoa Nhất Đường tựa như c.h.ế.t đuối vớ cọc gỗ.

Hốc mắt Hoa Nhất Đường đỏ hoe, quỳ một gối bên mép giường, thì thầm: "Ừ. Ta ở đây."

Lâm Tùy An vô thức lẩm bẩm một câu gì đó buông cổ tay Hoa Nhất Đường , lông mày cũng giãn vài phần.

Phương Khắc ngạc nhiên, nhưng tình huống khẩn cấp cho phép suy nghĩ nhiều, đành tạm thời để Hoa Nhất Đường ở .

Mạch đập của Lâm Tùy An loạn, lúc nhanh lúc chậm. Mạch m.á.u mu bàn tay và cổ giật liên hồi, giống như một đám tà khí an phận đang chạy loạn trong huyết quản. Hắn chợt nhớ đến tên sát thủ nổ tim mà c.h.ế.t ở Quảng Đô đây. Triệu chứng của Lâm Tùy An lúc y hệt tên đó: tim đập quá nhanh, áp lực m.á.u quá lớn. Nếu cứ để mặc tình trạng , chắc chắn cô sẽ vỡ tim mà c.h.ế.t.

"Là độc của Quả Long Thần." Phương Khắc đưa chẩn đoán: "Việc cấp bách bây giờ là dịu dòng m.á.u đang sôi trào trong cơ thể cô . Cởi bớt quần áo của cô , cần châm cứu!"

Nói xong, Phương Khắc vội lấy ngân châm, hơ ngọn nến để khử trùng. Quay đầu Hoa Nhất Đường, suýt chút nữa thì trố mắt. Hoa Nhất Đường xé một mảnh vải áo buộc lên mắt . Khổ nỗi quần áo của là loại vải thượng hạng mỏng tang, mặc bảy tám lớp còn che nổi nốt ruồi, giờ chỉ bịt một lớp mỏng như cánh ve lên mắt thì tác dụng gì? là "giấu đầu hở đuôi".

Hoa Nhất Đường đang tự lừa dối , chỉ là nếu bịt mắt thì quả thực... quả thực... A a a... Chắc là do bịt mắt quá chặt khiến m.á.u huyết thông nên vành tai nóng bừng. Cách một lớp vải mỏng, thiếu nữ mắt thoạt càng thêm yếu ớt nhu mỹ. Hoa Nhất Đường run rẩy cởi bỏ bộ hành y của cô. Vừa cởi xong lớp áo ngoài, đang định cởi tiếp áo lót của Lâm Tùy An thì Phương Khắc quát lớn:

"Ngươi định cái trò gì thế hả?!"

Hoa Nhất Đường giật b.ắ.n : "Không ngươi bảo cởi quần áo ?"

Phương Khắc gắt: "Huyệt vị châm cứu ở đầu, cổ, cánh tay và chân. Cởi áo ngoài là để giúp tản nhiệt thôi!"

Hoa Nhất Đường mặt đỏ tai hồng: "... Sao sớm!"

"Đầu óc đen tối nên chỉ nghĩ đến mấy chuyện đắn." Phương Khắc khẩy, nhanh tay châm kim các huyệt Phong Trì, Hành Gian, Khúc Trì, Thái Xung, Bách Hội, Âm Lăng Tuyền, Tam Âm Giao và Dương Cốc của Lâm Tùy An.

Chưa đến nửa tuần , Lâm Tùy An vã mồ hôi như tắm. Hoa Nhất Đường dùng khăn thấm nước ấm, cẩn thận lau trán và cổ cho cô, hốc mắt đỏ bừng, môi mím chặt nhưng cứ như sắp đến nơi.

Phương Khắc bắt mạch cho Lâm Tùy An, thấy nhịp tim giảm đôi chút liền nhanh chóng kê một đơn t.h.u.ố.c thanh nhiệt giải độc, gọi Mộc Hạ sắc thuốc. May mà chuyến họ mang theo d.ư.ợ.c liệu thường dùng, nếu Lâm Tùy An đúng là lành ít dữ nhiều.

Trong lúc chờ thuốc, Phương Khắc châm cứu thêm một nữa, huyết áp và nhịp tim của Lâm Tùy An dần định . Chính Phương Khắc cũng thấy bất ngờ, ngờ lâu ngày hành nghề mà y thuật của tinh thông đến mức . khi thấy Hoa Nhất Đường đang sốt ruột vòng quanh, mùi thơm từ tỏa ngào ngạt, Phương Khắc chợt nghĩ đến một khả năng.

"Hoa Nhất Đường, hương liệu hôm nay ngươi dùng công thức gì?"

Hoa Nhất Đường đang mải lau mồ hôi cho Lâm Tùy An, ngơ ngác đáp: "Không rõ lắm, là do Mộc Hạ phối."

Lát Mộc Hạ bưng t.h.u.ố.c , Phương Khắc hỏi nữa. Vẫn là Mộc Hạ đáng tin cậy, lập tức công thức hương liệu Hoa Nhất Đường. Quả nhiên ngoài dự đoán, loại hương tên là "Thủy Dục Ngân Thiềm", thành phần là gia vị Ba Tư đắt đỏ quý hiếm, trong đó nhiều vị giúp trấn tĩnh, an thần, khéo khắc chế độc tính của Quả Long Thần.

Uống t.h.u.ố.c xong, Lâm Tùy An ngủ yên giấc hơn hẳn. Hoa Nhất Đường nâng tay cô lên, thấy mạch m.á.u mu bàn tay dần trở màu xanh bình thường mà mừng , khen nức nở Phương Khắc là Hoa Đà tái thế.

Phương Khắc lẳng lặng cất công thức hương liệu tay áo, hiếm khi khiêm tốn một câu "Quá khen", thầm nghĩ hai đúng là "mèo mù vớ cá rán", sự may mắn quả là độc nhất vô nhị trong thiên hạ.

"Không !" Y Tháp hớt hải chạy , khoa tay múa chân: "Ổ đạo sĩ đến ! Bên ngoài loạn lắm!"

Phương Khắc kinh hãi. Hắn đoán Huyền Minh tán nhân khi phát hiện điểm kỳ lạ sẽ dẫn xuống núi truy lùng, nhưng ngờ nhanh đến thế. Lâm Tùy An thoát cửa tử, thể di chuyển. Nếu lúc đạo sĩ Long Thần quán xông , chỉ cần liếc qua là ngay cô chính là kẻ trộm đại náo núi.

Phương Khắc vội sang Hoa Nhất Đường, thấy tên công t.ử bột dường như chẳng lọt tai lời Y Tháp , vẫn đang cầm khăn tay tỉ mỉ lau dọc theo chân tóc cho Lâm Tùy An.

Phương Khắc gắt: "Hoa Nhất Đường, bây giờ?!"

Hoa Nhất Đường rũ mi mắt, ánh nến lay động hắt lên sườn mặt góc cạnh rõ ràng của , giọng trầm xuống: "Kéo dài thời gian."

Phương Khắc vội theo Y Tháp chạy tiền đường y quán, trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi. Không Lâm Tùy An hậu thuẫn, chẳng chút cảm giác an nào. chuyện đến nước , đành tin tưởng tên công t.ử ăn chơi một , chỉ mong cái đầu thông minh thất thường của thể giúp hóa hiểm thành an.

Cửa chính và cửa sổ y quán đều đóng chặt, tiếng bước chân rầm rập bên ngoài rung chuyển cả mặt đất.

"Tất cả các cửa hàng mở cửa ngay! Long Thần quán truy bắt trộm! Mở cửa !"

Cận Nhược quần áo sạch sẽ, cùng Y Tháp canh cửa, bốn mắt chằm chằm Phương Khắc đầy tin tưởng. Mộc Hạ thì biến mất.

Phương Khắc cảm thấy ê răng. Hắn chỉ là một ngỗ tác bình thường, tự nhiên đẩy lên thủ lĩnh lúc lâm nguy thế ?

Cánh cửa đập rung bần bật, ánh lửa lọt qua khe cửa hệt như vô gai nhọn chọc mắt.

"Mở cửa nhanh! Mở cửa !! Mở cửa !!"

Phương Khắc hít sâu một , gật đầu với Cận Nhược và Y Tháp.

Hai liếc , rút chốt, mở toang cửa. Thoáng chốc, ánh lửa chói mắt cùng gió đêm nóng rực ùa y quán. Huyền Minh tán nhân cầm phất trần giữa đường, mặt đen thui như thịt xông khói hun quá lửa. Phía lão là một đội đạo sĩ mặt mũi bầm dập. Cửa hàng hai bên đường đều đạp tung, ông chủ quán bên cạnh sợ mặt cắt còn giọt máu, run rẩy núp ngoài cửa, mặc cho đám đạo sĩ lục lọi bên trong.

Ánh đuốc rực rỡ chiếu sáng con đường như ban ngày, bóng dáng đám đạo sĩ giương nanh múa vuốt in xuống mặt đất vặn vẹo như dã thú.

Huyền Minh tán nhân thấy Phương Khắc, híp mắt bước tới.

"Ta nhớ ngươi, tên đại phu."

Phương Khắc cụp mắt, ôm quyền thi lễ: "Dám hỏi quán chủ, nửa đêm xông lục soát thế chuyện gì xảy ?"

"Tối nay kẻ gian đột nhập Long Thần quán!" Huyền Minh lạnh lùng đ.á.n.h giá Phương Khắc: "Không chỉ đả thương t.ử của mà còn phóng hỏa thiêu rụi ba gian thiên điện!"

"Ồ. Tên trộm nào mà ngông cuồng đến thế, thật đáng ghét."

Phương Khắc cố bắt chước giọng điệu khoa trương của Hoa Nhất Đường, nhưng khổ nỗi cơ mặt cứng đờ, giọng cộc lốc, phối hợp với cứ như đang châm chọc, mát mẻ đối phương.

Thần sắc Huyền Minh tán nhân đột nhiên trở nên sắc bén, vung phất trần quát: "Y quán khả nghi nhất, lục soát cho !"

Hơn mười đạo sĩ cầm đuốc ầm ầm xông tới. Phương Khắc thoáng thấy Cận Nhược tuốt d.a.o găm trong tay áo, tư thế sẵn sàng liều mạng. Hắn chợt phất tay áo bước lên, ngẩng đầu hét lớn: "Lui !"

Phải công nhận Phương Khắc quả hổ là ngỗ tác Lục tướng của Đại Lý Tự đặc biệt phê duyệt, cũng là từng trải sự đời, tiếng hét đầy uy lực thế mà dọa cho đám đạo sĩ khựng .

"Các là ai ?! Dám ngang nhiên bậy ở đây, lá gan cũng lớn thật!" Phương Khắc hiệu, Cận Nhược và Y Tháp hiểu ý, lập tức bày bộ mặt hung thần ác sát như hai pho tượng hộ pháp chắn cửa.

Huyền Minh tán nhân giật , nhớ thái độ của Phương Khắc ban sáng. Người dường như chút bất mãn với Long Thần quán, quan trọng hơn là Huyện úy Chu Đạt Thường vẻ khá nể nang . Chẳng lẽ Chu thị chống lưng?

Đang tính toán, chợt đầu đường tiếng bước chân dồn dập. Chu Đạt Thường dẫn đầu một đội bất lương nhân thở hồng hộc chạy tới. Thấy Huyền Minh tán nhân đang chặn cửa y quán Phương thị, mặt trắng bệch:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-136-nguoi-chac-chan-da-am-muu-tu-truoc.html.]

"Quán chủ xin bớt giận! Bắt trộm và duy trì trị an là trách nhiệm của Huyện úy, thể phiền Quán chủ tự tay?!" Chu Đạt Thường cầu hòa: "Quán chủ hỏi gì, Chu mỗ xin !"

Huyền Minh lạnh: "Ta nghi ngờ tên trộm phóng hỏa Long Thần quán tối nay đang trốn trong y quán !"

Chu Đạt Thường xua tay liên tục: "Tuyệt đối khả năng!"

"Chu Chủ bạ vì chắc chắn như ?"

"Khụ." Chu Đạt Thường kéo Huyền Minh tán nhân gần, hạ thấp giọng: "Không dám giấu ngài, Phương đại phu từng ân với . Hắn vì gặp chút chuyện khó thể ở quê nhà nên mới đến nương nhờ . Tính tình hiểu rõ, tuy mộc mạc thẳng thắn nhưng là thành thật, tuyệt đối dính dáng gì đến trộm cướp."

"Chu Chủ bạ thật chứ?"

"Thật, tuyệt đối thể giả!" Chu Đạt Thường lấy túi tiền từ tay thiếu niên phía nhét tay Huyền Minh tán nhân: "Quán chủ yên tâm, Chu mỗ dù lật tung cả cái Huyện Thành lên cũng lôi cổ tên trộm , rút gân lột da, đốt thành tro bụi!"

Huyền Minh cầm túi tiền, gật gù: "Thì là thế."

Chu Đạt Thường thở phào nhẹ nhõm. Thiếu niên phía cũng thở phào, vội lùi đám đông, nháy mắt với Phương Khắc. Thiếu niên đó mày thanh mắt tú, trạc mười ba mười bốn tuổi, chính là Mộc Hạ cải trang.

Phương Khắc nãy giờ mồ hôi ướt đẫm lưng, thấy Mộc Hạ lôi Chu Đạt Thường đến cứu viện thì thầm nghĩ Hoa Nhất Đường cuối cùng cũng đáng tin một . Ai ngờ đúng lúc , ánh mắt Huyền Minh tán nhân chợt lóe lên hung quang, lão quất mạnh phất trần quát lớn: "Tất cả t.ử lệnh! Lập tức đào ba thước đất cái y quán lên cho !"

Đám đạo sĩ ùa như ong vỡ tổ, đông thế mạnh, đám Phương Khắc còn kịp phản ứng đẩy dạt sang một bên. Cận Nhược đỏ mắt định lao lên c.h.é.m g.i.ế.c thì Y Tháp túm chặt.

"Tứ Lang cách." Y Tháp .

Phương Khắc nắm chặt bình t.h.u.ố.c độc trong tay áo, Y Tháp chỉ cần chậm một nhịp thôi là tung độc d.ư.ợ.c .

Huyền Minh lườm Chu Đạt Thường một cái nghênh ngang bước y quán. Đám đạo sĩ như châu chấu càn quét, lật tung đồ đạc. Sắc mặt Chu Đạt Thường xanh mét, đành kiên trì theo . Hắn trơ mắt đám đạo sĩ xông hậu trạch, đá văng cửa từng gian phòng, lục lọi một hồi dừng gian phòng cuối cùng.

"Rầm!" Một cú đạp mạnh khiến cánh cửa bật tung.

"Quán chủ, gian phòng điều khác thường!"

"Vào!"

Mọi đồng loạt xông , và ... tất cả đều trố mắt hình.

Trong phòng tỏa mùi hương mê . Trên giường, một thiếu niên dung mạo xinh đang bán khỏa , mái tóc đen dài xõa tung làn da trắng nõn. Thiếu niên gương mặt trái xoan, đôi mắt đen láy ngấn lệ trông vô cùng gợi cảm. Nửa giấu trong chăn, lộ bắp chân thon dài và đôi bàn chân trần. Phía bên chăn là một đôi chân trần khác, ngón chân nhỏ nhắn, hiển nhiên là của nữ nhi.

Thiếu niên tỏ vẻ hoảng sợ, vội vàng dùng chăn che kín chân con gái, cả run rẩy, hàng mi dài chớp liên hồi, nước mắt tuôn rơi: "Phương... Phương đại ca... Ta và tình đầu ý hợp, tình cảm thể kìm nén nên mới lỡ tư định chung ... Chúng là thật lòng, ... thể chia rẽ chúng !"

Mọi vẻ của thiếu niên cho chấn động, một lúc lâu mới hồn, há hốc mồm sang Phương Khắc.

Trên trán Phương Khắc nổi lên gân xanh hình chữ thập to tướng. Hắn chỉ thiếu niên giường mắng té tát: "Cái thứ đắn! Ngươi chắc chắn âm mưu từ lâu! Đồ sắc quỷ to gan! Hèn hạ! Vô sỉ! Đồ chó, c.h.é.m c.h.ế.t ngươi!"

Vớ cái chổi cửa, Phương Khắc lao vụt túi bụi. Cái chổi mấy trăm năm đụng đến, bụi bay mù mịt khắp phòng. Cận Nhược và Y Tháp cũng xông , kẻ la hét, phối hợp với tiếng c.h.ử.i rủa long trời lở đất của Phương Khắc tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn như bão cát sa mạc.

"Mau bảo vệ Quán chủ ngoài! Chuyện dơ bẩn thế thể ô uế mắt ngài!" Chu Đạt Thường kêu to kéo Huyền Minh tán nhân ngoài. Đám đạo sĩ cũng ôm đầu che mặt tháo chạy khỏi sương phòng, ngơ ngác, rõ ràng vẫn tỉnh cú sốc "tin đồn động trời" . Tiếng c.h.ử.i mắng và tiếng thút thít của thiếu niên trong phòng vẫn ngừng vang lên, vô cùng náo nhiệt.

Huyền Minh tán nhân mặt mũi xám xịt, bụi sặc ho khù khụ: "Khụ khụ! Cái chuyện lộn xộn gì thế ?! Khụ! Chu Chủ bạ, bạn bè của ngươi là cái thứ gì hả?!"

Chu Đạt Thường mếu máo: "Chu mỗ cũng ngờ tới!"

"Quán chủ! Tìm thấy kẻ trộm ! Ở phường Vân Mộng phía Nam thành!" Một đạo sĩ hớt hải chạy báo tin.

Tinh thần Huyền Minh chấn động: "Đã kỹ ?!"

"Thân hình, quần áo y hệt! Nhất là thanh đao trong tay, ánh đao màu xanh biếc, tuyệt đối sai !"

"Tập hợp tất cả tử, theo truy kích!"

"Rõ!"

Chu Đạt Thường đầu gian phòng bụi mù mịt, lau mồ hôi lạnh: "Chúng bất lương lệnh, hỗ trợ Long Thần quán bắt trộm!"

"Tuân mệnh!"

Đoàn rút hết, y quán Phương thị trở vẻ yên tĩnh. Mộc Hạ khóa chặt cửa lớn chạy nhanh hậu trạch, phòng Lâm Tùy An cài chốt cửa .

Trong phòng là một bãi chiến trường hỗn độn, bụi phủ dày một lớp. Cận Nhược và Y Tháp quạt bụi ho sù sụ. Phương Khắc ném cái chổi , mệt đứt , bệt xuống đất câu nào.

Hoa Nhất Đường bên giường chậm rãi mặc áo, kéo ống quần xuống, xoa mũi hắt một cái: "Khả năng khẩu nghiệp của Phương tồi nha, mắng lâu như lặp câu nào. Chẳng lẽ Phương vẫn luôn bất mãn với nên nhân cơ hội xả hết thù cũ nợ mới?"

Phương Khắc liếc xéo: "Tùy tiện mắng đại thôi."

Hoa Nhất Đường hì hì.

Mồ hôi và bụi mặt Cận Nhược quện thành bùn, quệt mặt : "Cái đồ họ Hoa , chiêu thức hạ lưu thế mà ngươi cũng nghĩ . Đợi sư phụ tỉnh thì ngươi cứ xác định nhừ đòn!"

Y Tháp vung tay: "Chủ nhân, đ.á.n.h ngài!"

Hoa Nhất Đường mỉm , lẳng lặng Lâm Tùy An giường. Trên và mặt cô dính chút bụi nào, tất cũng xong, bọc ấm áp trong chăn, ngủ say.

Đầu ngón tay Hoa Nhất Đường gạt giọt mồ hôi bên thái dương cô, khẽ : "Nàng mau tỉnh , đ.á.n.h một trận cũng ..."

---

Vân Trung Nguyệt vắt vẻo cành hòe cổ thụ, đám đạo sĩ Long Thần quán chạy loạn như ruồi mất đầu quanh thành, nhếch mép , hài lòng với vị trí quan sát . Cành lá rậm rạp, đúng góc c.h.ế.t tầm , từ lên chỉ thấy một bóng đen mờ mịt.

Túi tiền trong n.g.ự.c nặng trịch. Hắn mở , bên trong đầy ắp những lá vàng. Hắn lấy một miếng bỏ miệng c.ắ.n thử, vị kim loại mê lan tỏa giữa môi răng... Hoa thị Tứ Lang quả nhiên tay hào phóng, chỉ cần giả dạng Lâm Tùy An dạo một vòng trong thành mà trả tới ba mươi lượng vàng. Quá hời!

Chỉ một món đồ khó giải quyết... Vân Trung Nguyệt thanh Thiên Tịnh bên cạnh, chút sầu não. Đao thì thật, nhưng nặng quá thể, mới xách chạy hai con phố mà mệt như ch.ó .

Lâm nương t.ử thế mà thể múa may thanh đao nặng như vầy, quả nhiên thường.

"Hay là trả đao sớm chút ." Vân Trung Nguyệt gõ gõ vỏ đao, lẩm bẩm: "Đao màu sắc như quỷ, âm u rợn , cứ cảm thấy điềm chẳng lành."

---

Tiểu kịch trường:

Lâm Tùy An: Khò khò!!!!!

---

 

Loading...