NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 129: Dân phong thuần phác

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:15:05
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày rời khỏi Quảng Đô là một ngày mưa.

Mưa giăng những sợi dây liên kết trời và đất. Không khí ẩm ướt thoang thoảng vị ngai ngái đặc trưng của ngày mưa. Những tán cây lớn bên đường gột rửa xanh mướt, điểm xuyết vài bông hoa trắng nhỏ e ấp tỏa hương.

Không ai quy định mà bên ngoài mỗi tòa đô thành đều một cái "Đình Thập Lý" nơi đưa tiễn văn nhân mặc khách. Thành Quảng Đô cũng ngoại lệ. Ra khỏi cửa Đông, dọc đường cái về phía Tây mười dặm sẽ thấy một ngôi đình bát giác, chân cột đá phủ đầy rêu xanh.

Tiệc tiễn biệt ở Quảng Đô cầu kỳ xa hoa nhưng tinh tế: tám món mặn, bốn món canh, một bình rượu ngon. Hai nguyên liệu thể thiếu là cá và rắn, ngụ ý "như cá gặp nước", "rồng bay lên trời".

Hôm nay Xa Thái thú chủ tiệc, Nhậm tham quân và Triệu Chính Chỉ góp vui. Món chính là thịt rắn Bích Xà Thanh Châu, thịt dai ngon, ăn miệng, chỉ Cận Nhược là gặp chướng ngại tâm lý, dám đụng đũa miếng nào.

Xa Thái thú nâng chén, ngâm nga một bài thơ: "Đường về nam xa xôi, hoa mai rơi như mưa. Nghĩ đến phút chia ly, lệ sầu vương khóe mắt." Rồi ông thở dài: "Trước đây Xa mỗ tin đồn thất thiệt, cứ tưởng Hoa Tứ Lang là kẻ ăn chơi trác táng nên tiếp đón chu đáo, mong Hoa huyện úy chớ trách!"

Hoa Nhất Đường : "Cũng chẳng tin đồn , Hoa mỗ quả thực là nhất công t.ử ăn chơi ở Dương Đô mà."

"Hoa huyện úy thật rộng lượng!" Xa Thái thú sang Lâm Tùy An: "Lâm nương tử, Xa mỗ mắt thấy Thái Sơn, mong Lâm nương t.ử bỏ quá cho!"

Nói xong, ông còn lấy tay áo chấm chấm khóe mắt đỏ hoe.

Lâm Tùy An đáp: "Xa Thái thú đừng quá nặng lòng."

Quá lố ! Dù là Ám Ngự Sử thì cũng cần diễn màn chia ly sướt mướt thế chứ? Nổi hết cả da gà!

Xa Thái thú khịt mũi, nâng chén kính : "Khí hậu huyện Thành còn nóng bức hơn cả Quảng Đô, chư vị chuyến nhớ bảo trọng thể."

Nhóm Phương Khắc chỉ gượng đáp .

Rượu qua ba tuần, cảm thấy tình cảm thắm thiết, Xa Thái thú mới bắt đầu chuyện chính.

"Lần đến huyện Thành, chư vị tập trung mười hai phần tinh thần. Nhất là khi địa phận huyện, cực kỳ cẩn thận."

Lâm Tùy An phấn khởi: "Chẳng lẽ huyện Thành cũng sơn phỉ hoành hành?"

Cận Nhược: "Sơn phỉ treo thưởng ?"

Triệu Chính Chỉ: "Lâm nương t.ử khéo đùa, huyện Thành là chốn khỉ ho cò gáy, đến sơn phỉ còn chê. Chỉ là truyền thuyết kể rằng nơi đó Long Thần trú ngụ, khá là tà môn."

Nhậm tham quân hạ giọng: "Huyện Thành đầy một năm bốn đời Huyện úy, ai cũng c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử vì bệnh lạ."

Lâm Tùy An liếc Xa Thái thú. Ông hiểu ý, nhỏ giọng bổ sung: "Hai đời Huyện úy gần nhất đều là do Lại Bộ đặc phái, ngờ một trở , quả thực kỳ quái."

Ồ! Tỷ lệ t.ử vong của chức Huyện úy huyện Thành cao thật đấy. Lâm Tùy An nghĩ.

Hoa Nhất Đường thổi lớp váng dầu bát canh rắn, nhướng mắt hỏi: "Bốn đời Huyện úy c.h.ế.t rõ ràng, Huyện lệnh huyện Thành lời giải thích nào với triều đình ?"

Xa Thái thú đáp: "Hoa huyện úy điều , Huyện lệnh Cầu Lương là bản địa, tuổi ngoài sáu mươi, sức khỏe yếu ớt, quanh năm cáo bệnh ở nhà, bỏ mặc công vụ."

"Vậy ai phụ trách việc trong huyện?" Lâm Tùy An hỏi.

Nhậm tham quân: "Năm ngoái Chủ bạ huyện Thành là Chu Toàn Lâm cáo lão về hưu, tiến cử cháu trai lên . Chắc là Chủ bạ mới đang quản lý?"

Hoa Nhất Đường: "Chẳng lẽ Chủ bạ mới cũng là huyện Thành?"

Triệu Chính Chỉ: "Huyện Thành hai dòng họ lớn, một họ Chu, một họ Cầu."

Lâm Tùy An thầm nghĩ: Hay lắm, Huyện lệnh họ Cầu, Chủ bạ họ Chu, quan huyện Thành nhà với . Kiểu chỉ một con rắn, mà là cả một ổ rắn độc.

"Thực Huyện lệnh quản cũng chẳng , xưa nay huyện Thành đều do các hương phụ lão tự trị." Xa Thái thú Hoa Nhất Đường đầy ẩn ý, "Hoa huyện úy chuyến chỉ cần lấy lòng đám hương phụ lão thì vạn sự vô lo."

Hoa Nhất Đường rạng rỡ: "Khéo quá, sở trường của Hoa mỗ chính là lấy lòng khác."

Xa Thái thú gật đầu, trời dậy thi lễ: "Nếu Lâm nương t.ử cần giúp đỡ, cứ phái truyền tin, Xa mỗ nhất định sẽ dốc sức tương trợ."

Lần Lâm Tùy An thực sự cảm thấy ưu ái mà lo sợ, vội ôm quyền đáp: "Đa tạ!"

Nhậm tham quân và Triệu Chính Chỉ đồng loạt nâng chén: "Chúc chư vị thượng lộ bình an!"

---

Qua đình Thập Lý, về phía Tây thêm hai trăm dặm nữa là đến địa phận huyện Thành. Càng về phía Nam, đường xá càng gập ghềnh lầy lội do mưa dầm dề nhiều ngày, tốc độ xe ngựa chậm như rùa bò. Xe ngựa thời chẳng giảm xóc, Lâm Tùy An xóc đến rã rời xương cốt, nhanh chóng gia nhập hội "ngủ mê mệt" cùng Phương Khắc.

Thỉnh thoảng xe xóc mạnh cô giật tỉnh giấc, thấy Hoa Nhất Đường đối diện đang nhắm mắt dưỡng thần, đầu lắc lư theo nhịp xe, trông y hệt con lật đật, đáng yêu.

Lâm Tùy An lạ gì dáng vẻ , mỗi tạo hình như thế nghĩa là đang suy tính điều gì đó.

Sau sáu ngày ròng rã trong mưa bùn, cuối cùng họ cũng đến địa phận huyện Thành. Mưa tạnh, bầu trời xanh trong hiếm hoi lộ diện.

Nắng nóng chiếu thẳng trán, Lâm Tùy An mở mắt, vươn vai đẩy cửa sổ xe. Đập mắt cô là lá cờ tiệm hai chữ "Quán Trà" phất phơ trong gió.

Đây là một quán dã chiến bên đường, bài trí cực kỳ đơn sơ: một túp lều tranh, một cái bếp đất, một cái nồi sắt lớn và vài cái bát sứ thô. Bên cạnh quán cây hòe lớn xum xuê, tán cây là mấy thanh niên đang nghỉ chân uống . Năm tụm bệt đất, cuốc vứt bên cạnh, uống ừng ực, rôm rả.

Chủ quán là một ông lão tóc bạc. Thấy nhóm Lâm Tùy An đ.á.n.h xe ngựa tới, là khách quý nên ông vội vàng lau bàn, lấy sáu cái bồ đoàn từ trong lều mời khách .

Bồ đoàn bằng cỏ, hong khô bên bếp lò nên khá sạch sẽ. Chỉ điều Lâm Tùy An đang dính dấp mồ hôi, lên cảm thấy nóng nực khó chịu, đành co một chân lên cho thoáng.

Mộc Hạ mặt mày bí xị vì gói mứt quả mua ở tiệm mốc meo. Cận Nhược và Y Tháp phiên đ.á.n.h xe nên mệt phờ râu, dài bàn nhúc nhích. Phương Khắc tháo cái rương gỗ đặt bên cạnh hong nắng.

Riêng Hoa Nhất Đường vẫn thẳng lưng nghiêm chỉnh, quần áo tươm tất. Hắn sang bộ y phục tay hẹp kiểu Hồ cải tiến. Theo lời Mộc Hạ, tay áo rộng dễ hút ẩm và vướng víu, nên mới đổi phong cách gọn gàng . Trâm ngọc cũng đổi thành trâm gỗ đào bình thường, quạt trầm hương đổi thành quạt giấy trắng trơn.

Bộ trang phục giản dị càng tôn lên ngũ quan tuấn tú của Hoa Nhất Đường. Ví von một chút thì giống như cây cải thảo ngọc bích mọc lên giữa vùng đất hoang vu, khiêm tốn nhưng chói mắt vô cùng.

Cô bé bưng trạc tuổi Y Tháp, lẽ là cháu gái chủ quán, dáng mảnh mai, da dẻ mịn màng như đậu hũ. Cô bé cứ chằm chằm Hoa Nhất Đường chớp mắt. Cận Nhược thấy thế phì , cô bé đỏ mặt tía tai, vứt cả bát và ấm xuống bỏ chạy.

Trà ở đây là tán ( vụn), quán dụng cụ pha chế cầu kỳ. Y Tháp đen mặt định lên xe lấy bộ cụ, nhưng Lâm Tùy An nhanh tay bốc mấy nắm ném bát, rót nước sôi bưng cho : "Nhập gia tùy tục, uống thử tán kiểu cũng thú vị mà."

Mọi do dự dám thử. Lâm Tùy An xung phong uống một ngụm, cảm động suýt .

Tuy ngon bằng hiện đại, vị chát, nhưng ít nhất nó mặn, chua, cay, tê, hành tỏi gừng tiêu, tóm là giống vị bình thường nhất từ lúc cô xuyên đến giờ.

Y Tháp thấy biểu cảm của Lâm Tùy An, bèn bưng bát lên nhấp thử, nhíu mày, chớp mắt, giãn mày , uống thêm ngụm nữa, đó chằm chằm bát trầm tư.

Hoa Nhất Đường nhấp môi, ngạc nhiên: "Vị tuy nhạt nhưng hậu vị ngọt, tồi."

"Các vị là khách phương xa tới ? Đây là Trà Bách Hoa đặc sản của huyện Thành chúng , giải khát khai vị, uống nhiều chút ." Chủ quán khà khà.

"Lão chủ quán, ngon lắm!" Lâm Tùy An đáp lễ.

Mấy nông dân gốc cây cũng góp chuyện:

"Tiểu nương t.ử tính tình sảng khoái thật! Trà Bách Hoa của bọn đúng là ngon đấy, ha ha ha."

"Các vị thật thưởng thức!"

"Nào, kính vị tiểu lang quân một bát!"

Hoa Nhất Đường tủm tỉm nâng bát đáp lễ từ xa. Mấy nông dân uống xong sang rổn rảng.

Hoa Nhất Đường hài lòng: "Xem dân chúng huyện nhiệt tình hiếu khách, tính tình lương thiện, dân phong thuần phác. Hoa mỗ chắc sẽ đỡ vất vả !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-129-dan-phong-thuan-phac.html.]

Cận Nhược liếc xéo: "Xa Thái thú ám chỉ rõ , kẻ vấn đề là tên Huyện lệnh họ Cầu và đám hương phụ lão kìa."

Phương Khắc thêm : "Có vấn đề nhất e là cái thứ Quả Long Thần ."

Lâm Tùy An châm thêm nước cho Hoa Nhất Đường: "Ngươi tính toán gì ?"

Hoa Nhất Đường xòe quạt , thấy mặt quạt lấm tấm mốc, ngượng ngùng xếp , thấp giọng : "Hoa mỗ cho rằng chuyến chúng nên giấu phận, cải trang huyện để dò xét tình hình."

Cận Nhược: "Hê hê, họ Hoa , ngươi tham sống sợ c.h.ế.t chứ gì?"

Hoa Nhất Đường sảng khoái thừa nhận: "Hoa mỗ tất nhiên là sợ c.h.ế.t , nhưng Lâm Tùy An ở đây, Hoa mỗ an tâm lắm." Nói xong còn nháy mắt với Lâm Tùy An.

Lâm Tùy An: "..."

Hèn chi tên đột nhiên đổi tính nết, vứt bỏ mấy bộ cánh lòe loẹt, hóa âm mưu .

"Chủ yếu là chúng 'lạ nước lạ cái', nếu tìm hiểu thì dễ chịu thiệt." Hoa Nhất Đường gõ gõ ngón tay xuống bàn, "Hơn nữa một chuyện, chỉ từ lên mới điều tra rõ ."

"Ngươi định cải trang thành gì?" Lâm Tùy An hỏi.

Hoa Nhất Đường suy tính: "Huyện Thành là hạ huyện, ở nơi khỉ ho cò gáy, đóng giả thương nhân sợ hợp lý. Hay là..." Hắn quanh một lượt, ánh mắt dừng ở Phương Khắc: "Mở một y quán?"

Phương Khắc vùi mặt bát lớn, đồng ý cũng chẳng phản đối.

Hoa Nhất Đường hào hứng phân vai: "Phương Khắc là danh y đến từ Đông Đô. Y Tháp và Mộc Hạ là học đồ. Ta và Cận Nhược là gã sai vặt. Còn Lâm Tùy An..."

"Cải trang thành phu nhân của danh y ?" Cận Nhược gian.

Phương Khắc phun cả ngoài.

"Không !" Hoa Nhất Đường phản đối kịch liệt, "Vậy... ! , cải trang thành của Phương đại phu."

Phương Khắc thở phào: "Ừm. Muội , ."

Lâm Tùy An nhún vai: "Ta cũng ."

"Quyết định ." Hoa Nhất Đường vỗ tay, "Vào huyện Thành, Cận Nhược tìm thuê một căn nhà mặt tiền cửa hàng. Mộc Hạ và Y Tháp lo mua sắm vật dụng. Phương đại phu lo thủ tục mở y quán. Ta và Lâm Tùy An dạo phố."

Mọi : "..."

Lâm Tùy An dở dở .

Hoa Nhất Đường sửa : "Khụ, ý là, và Lâm Tùy An thám thính tình hình."

Mọi : Tin ngươi mới lạ!

Đột nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng . Năm con ngựa cao lớn phi tới, bụi bay mù mịt. Người ngựa là năm gã thanh niên mặt đen sạm, thắt lưng đeo hoành đao, mặt mày hung tợn, qua hạng lương thiện.

Lão chủ quán mang bồ đoàn mời. Cô cháu gái bưng bát và ấm , định bốc nắm bỏ thì một gã thanh niên tỏ vẻ khó chịu.

"Đây là cho uống đấy hả?! Rõ ràng là vụn cho ch.ó uống!"

Câu thốt , gian xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng.

Cô bé bĩu môi: "Đây là Trà Bách Hoa ở chỗ chúng mà."

"Trà Bách Hoa cái ch.ó gì!" Gã thanh niên đập nát bát , "Mang Tuyền Trà Quảng Đô lên đây cho ông!"

Cô bé đáp: "Tuyền Trà là cái gì? Chưa bao giờ!"

"Tiểu Ngư, mau đây!" Chủ quán vội kéo cháu gái lưng, xòa với mấy gã thanh niên: "Mấy vị khách quan chắc là nơi khác đến. Trà Bách Hoa là đặc sản vùng , các vị cứ nếm thử xem, nếu hợp khẩu vị thì lão đổi sang nước trắng cho các vị giải khát."

"Lão Tam, bỏ ." Một gã khác lên tiếng, "Chỗ Quảng Đô, cái nơi nghèo kiết xác thì đòi hỏi gì ."

"Cái nơi quỷ quái gì , rượu, đến cái kỹ viện đàng hoàng cũng . Chúng khi nào lừa , cái chốn khỉ ho cò gáy thì kiếm chác gì?" Tên gọi là Lão Tam lẩm bẩm, liếc mắt cô bé nấp bếp lò, chép miệng: "Đi suốt cả quãng đường, ông đây bí bách lắm ."

Bốn gã còn cùng chằm chằm cô bé, trong đầu hiện lên cùng một ý nghĩ đen tối, hô hố.

Cận Nhược thở dài: "Ta dự cảm chẳng lành."

Lâm Tùy An chống cằm: "Tình tiết 'cẩu huyết' thật."

Phương Khắc: "Ai lên đây?"

Y Tháp: "Cái gì ?"

Mộc Hạ: "Y Tháp ngoan, trẻ con đừng hỏi."

Hoa Nhất Đường: "Vội gì, địch bất động, bất động."

Cận Nhược lườm: "Bọn chúng động thủ kìa."

Tên Lão Tam nhe răng , tiến về phía bếp lò, buông lời trêu ghẹo sến sẩm: "Tiểu nương t.ử xinh thế bán ở nơi nghèo khổ thì uất ức quá. Chi bằng theo về Đông Đô hưởng phúc ?"

Cận Nhược đập bàn dậy: "Ta phi! Ngươi..."

Mọi chuyện diễn quá nhanh. Chỉ "Ào" một tiếng, cô bé trông mềm yếu như đậu hũ bất ngờ múc một gáo nước sôi tạt thẳng mặt Lão Tam. Hắn kêu t.h.ả.m thiết như lợn chọc tiết, ôm mặt ngã lăn đất. Ngay đó, ông lão chủ quán cầm thanh củi to bằng cánh tay phang thẳng mặt , chỉ vài nhát m.á.u thịt be bét. Bốn gã còn kinh hãi, rút hoành đao xông lên. Mấy nông dân đang nghỉ gốc cây cũng lập tức vác cuốc lao tới tham chiến.

Bốn gã tuy chút võ nghệ nhưng địch đông nông dân sức vóc điền dã, chỉ vài chiêu đ.á.n.h cho tơi tả, lăn lộn đất. Thê t.h.ả.m nhất là tên Lão Tam: mặt nát bét, chân gãy, đầu vỡ toác, bất động sống c.h.ế.t.

Ông lão đ.á.n.h chửi: "Đâu cái thứ ch.ó má dám đụng đến cháu gái ông! Muốn c.h.ế.t hả!"

Cô bé đá hét: "Trà bà đây vất vả hái về mà mày dám chê hả?!"

Đám nông dân cũng gào lên: "Mẹ kiếp! Dám đến huyện Thành giương oai ? Đánh c.h.ế.t cụ chúng nó cho nhớ đời! Lát nữa trói gô đưa đến Hiền Đức Trang cho các Trang chủ thẩm vấn, mặt là thứ lành gì !"

Nhóm Lâm Tùy An trố mắt , cằm Cận Nhược rớt xuống đất, há hốc mồm đến nỗi nhét ba quả lê. Hắn vịn bàn, âm thầm xuống.

Bên đ.á.n.h đ.ấ.m chán chê, đám nông dân trói năm tên như trói lợn, luồn cán cuốc khiêng . Ông lão lau mồ hôi, cô bé chỉnh cổ áo, đầu mỉm e thẹn với nhóm Lâm Tùy An.

"Mấy vị khách quan đừng sợ, ở huyện Thành chúng ' phạm , phạm ', chỉ cần an phận thủ thường thì khắc an cư lạc nghiệp."

Mọi im lặng hồi lâu, đồng loạt sang Hoa Nhất Đường.

Cận Nhược: "Dân chúng lương thiện?"

Phương Khắc: "Nhiệt tình hiếu khách?"

Lâm Tùy An: "Dân phong thuần phác?"

Mộc Hạ nắm tay: "Tứ Lang phen vất vả !"

Y Tháp: "Uy vũ!"

Khóe miệng Hoa Nhất Đường giật giật, nụ còn khó coi hơn cả mếu.

 

Loading...