NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 125: Thần tài thâm tàng bất lộ

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:15:01
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Tùy An cảm thấy sắp lên cơn đau tim đến nơi .

Chưa đầy một nén hương, Hoa Nhất Đường nướng sạch ba túi lá vàng. Một túi ba mươi lá, một lá bằng mười hai lạng bạc, quy đổi là... mười ngàn tám trăm tám mươi con heo! Đủ cho cô ăn cả đời!

Cận Nhược nghiến răng: "Cái tên họ Hoa ..."

Phương Khắc: "Đầu heo!"

Các con bạc há hốc mồm độ "chịu chơi" của Hoa Nhất Đường. Nhà cái tay run rẩy vơ vét lá vàng.

Hoa Nhất Đường cầm ống xúc xắc lên ngắm nghía: "Lạ thật, lâu chơi nên xuống tay chăng?"

Gã sai vặt nịnh: "Khách quan đừng vội, sòng Nam Hương chúng nổi tiếng chơi , đặt nhiều thắng nhiều. Ta thấy ngài khí độ bất phàm, chắc chắn vận đỏ đang tới, chỉ cần tăng vốn là đổi vận ngay!"

Hoa Nhất Đường vỗ tay cái đét: "Nói lý! Chắc tại đặt ít quá. Y Tháp, gấp đôi!"

"Bộp bộp!" Hai túi lá vàng nữa Y Tháp ném lên bàn. Đám đông ồ lên. Lâm Tùy An, Cận Nhược và Phương Khắc cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Nhà cái lắc xúc xắc xong. Hoa Nhất Đường định thò tay thì Lâm Tùy An và Cận Nhược lao tới, mỗi một bên xốc nách lôi lên.

Cận Nhược: "Nhà núi vàng cũng tiêu hoang thế !"

Lâm Tùy An: "Đủ đấy!"

Nhà cái thấy miếng ngon sắp tuột khỏi miệng liền cuống lên: "Khách quan, đặt tiền xuống bàn là rút , đừng phá luật chơi!"

Hoa Nhất Đường chớp đôi mắt to vô tội Lâm Tùy An: "Thật sự cho chơi nữa ?"

Lâm Tùy An nghiến răng: "Ngươi-nghĩ-?!"

Hoa Nhất Đường tít mắt, giãy nhẹ xuống đất, lấy quạt từ tay Y Tháp, ân cần quạt cho Lâm Tùy An, thở dài sườn sượt: "Hiền thê quản nghiêm quá, tại hạ đành thôi ."

Hiền thê cái đầu nhà ngươi!

Lâm Tùy An véo mạnh hông một cái. Hoa Nhất Đường kêu "Áu", uốn như con sâu, rối rít xin tha: "Được , lời nàng hết. tiền lấy , để Y Tháp chơi một ván nhé."

Phương Khắc phản đối: "Này!"

Y Tháp lườm Hoa Nhất Đường, bước tới bàn cược, cầm xúc xắc lên lắc lắc: "Ta chơi bao giờ. Thua tính cho ngươi nhé."

"Được, tính cho ." Hoa Nhất Đường .

Nhà cái mở cờ trong bụng. Tiểu t.ử non choẹt, tiếng Đường sõi, cách cầm xúc xắc lóng ngóng thế thì thắng chắc . Hắn kín đáo hiệu cho gã sai vặt. Gã hiểu ý, lẳng lặng rời đám đông cửa .

Đây là bài "đề phòng bất trắc" của sòng bạc. Gặp khách thua nhiều dễ sinh sự, nhẹ thì ăn vạ, nặng thì đ.á.n.h , nên gọi thêm bảo kê cho chắc.

gã sai vặt rằng một cái đuôi bám theo.

Lâm Tùy An quan sát tất cả. Hoa Nhất Đường quả nhiên "say của nào say men". Việc phái Cận Nhược theo chứng tỏ phát hiện sòng bạc vấn đề. điều tra cần thời gian, cứ thua thế thì tiền núi cũng lở.

"Ngươi mang bao nhiêu tiền?" Cô thì thầm hỏi.

"Chỗ bàn là tất cả ."

"..."

Thôi xong, cùng lắm thì để tên công t.ử bột rửa bát trừ nợ.

Nhà cái lắc xong, mời Y Tháp: "Mời."

Y Tháp loay hoay cầm ống xúc xắc bằng hai tay, thấy thuận đổi một tay, vẫn , cuối cùng một tay cầm, một tay giữ nắp, lắc ngập ngừng năm cái đặt xuống bàn.

Nhà cái đắc ý mở ống: "Hai, bốn, sáu... Lớn!"

Y Tháp thở dài, mở ống của .

"..."

Cả sòng bạc nổ tung.

Nhà cái trợn tròn mắt, đầu óc cuồng, dụi mắt cho kỹ. Ba con xúc xắc đỏ chót mặt chữ "Tứ".

"Ba Tứ! Ba đỏ! Thắng lớn !"

"Ăn gấp ba! Gấp ba!"

"Biết ngay mà, tay hào phóng thế thường!"

Giữa tiếng reo hò, Hoa Nhất Đường nghênh ngang bước tới, gõ quạt tay : "Túi ba mươi lá vàng, hai túi là sáu mươi, gấp ba là một trăm tám mươi lá. Hà quan, chung tiền ."

Mặt nhà cái xanh như tàu lá, trả vốn sai bưng khay vàng thỏi chung. Hoa Nhất Đường đổ hết vàng bàn, chất thành một ngọn núi nhỏ vàng rực chói mắt.

Lâm Tùy An nuốt nước bọt. Tuy nghi ngờ từ nhưng tận mắt chứng kiến vẫn thấy sốc... Hóa Y Tháp là thần bài ẩn danh!

Phương Khắc cau mày Y Tháp. Đôi mắt xanh của bé lạnh lùng như băng, đống vàng như đống gạo.

"Vị lúc nãy đúng thật, thua là do vốn ít." Hoa Nhất Đường gõ quạt lên đống vàng. "Y Tháp, thừa thắng xông lên, ván nữa nhé?"

Y Tháp im lặng. Hoa Nhất Đường bật gõ nhẹ trán : "Yên tâm chơi , thua chịu, ai dám động đến ngươi ."

Y Tháp xoa trán: "Ngài lừa !"

"Ta lừa ngươi bao giờ?"

"Hừ, lừa ." Y Tháp lầm bầm, chằm chằm xúc xắc một lúc ngước lên, mắt xanh biếc trong veo như biển cả: "Chơi tiếp."

Cơ mặt nhà cái giật giật: "Mời... mời khách quan."

Y Tháp: "Bốn xúc xắc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-125-than-tai-tham-tang-bat-lo.html.]

Nhà cái c.ắ.n răng: "Được."

Đám con bạc thấy cũng hùa theo đặt cược cửa Y Tháp.

Hai cùng lắc, cùng đặt xuống. Mọi nín thở chờ đợi.

Nhà cái mở: Bốn mặt "Một".

Y Tháp mở: Bốn mặt "Tứ".

"Bốn Tứ! Lại bốn đỏ! Thắng !"

"Gấp bốn ! Trời ơi!"

"Thần tài! là Thần tài giáng thế!"

Tiếng reo hò vang dậy lật tung nóc nhà.

Nhà cái mồ hôi vã như tắm. Ván thua gần hai ngàn lạng vàng, c.h.ế.t chắc !

Lâm Tùy An nổi. Cô nhận thấy lượng bảo kê trong sòng tăng lên đáng kể, tên nào tên nấy to cao lực lưỡng, giắt vũ khí bên hông. Cô và Phương Khắc lẳng lặng áp sát Hoa Nhất Đường. Đang tính đường rút lui thì Cận Nhược len lỏi như chạch chui về, thì thầm tai cô: "Sòng bạc vấn đề lớn."

Hoa Nhất Đường ngả : "Nói chi tiết."

"Hậu viện ba nơi canh gác nghiêm ngặt. Một là nhà kho, tìm thấy cái ở cửa." Cận Nhược đưa gói giấy nhỏ chứa đất trộn bột vàng. Phương Khắc ngửi thử biến sắc: "Là hương liệu, mùi giống... Họa Xuân Cao của Nhu Thiên Nhi."

Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An . Hay lắm!

Tiếng hò reo ngày càng lớn. Người của sòng bạc khiêng từng rương vàng đến mặt Y Tháp. Cậu bé thẳng, mái tóc vàng óng ả ánh đèn như vầng hào quang thu hút ánh . Có kẻ còn thắp hương vái lạy như thần thánh.

Cận Nhược tiếp tục: "Chỗ thứ hai là phòng củi, rách nát nhưng canh gác kỹ nhất, nghi là mật thất. Ta tìm thấy dấu chân mới, khớp với chiều cao cân nặng của Bạch Vanh."

"Bạch Vanh giam ở đây?" Hoa Nhất Đường hỏi.

"Dấu chân lộn xộn quá, chỉ đoán thôi." Cận Nhược hạ giọng. "Còn một sương phòng nữa, cửa sổ đóng đinh, bên trong bốc mùi lạ... cảm giác ."

Ôi thôi xong!

Lâm Tùy An liếc Hoa Nhất Đường.

Hắn nhướng mày, phe phẩy quạt tươi như hoa: "Vận may đến cản nổi mà."

"Lại ván nữa." Y Tháp chỉ nhà cái. "Năm xúc xắc."

Nhà cái lau mồ hôi: "Hai vị lang quân, tiểu nhân mắt thấy núi Thái, xin giơ cao đ.á.n.h khẽ cho."

Đám con bạc nhao nhao phản đối, đòi chơi tiếp. Bảo kê vây , tình hình căng thẳng như sắp đ.á.n.h to.

Lâm Tùy An và Cận Nhược lùi bảo vệ Hoa Nhất Đường, Phương Khắc và Y Tháp, sẵn sàng động thủ.

lúc đó, lầu vang lên tiếng sảng khoái. Một đám bước xuống cầu thang khiến đám đông dạt nhường đường.

Kẻ đầu mặc Hồ phục gấm vóc, râu quai nón rậm rạp, tướng mạo bệ vệ nhưng ánh mắt hiền từ như học giả. Theo là mười hai gã hộ vệ cao to, mắt sâu mũi cao, đeo đao bên hông.

Nhà cái quỳ xuống hành lễ: "Bái kiến Phường chủ!"

Cận Nhược - "Bách khoa thư Đại Đường" - thì thầm: "Hắn là Bá Khắc Bố, chủ sòng bạc Nam Hương. Mười năm đến Quảng Đô, tự xưng thích nghiên cứu văn hóa Đại Đường nên gọi là 'Hào Học Giả' (Kẻ ham học). thực ai cũng đó là từ đồng âm của 'Hào Huyết Giả' (Kẻ khát máu)."

Lâm Tùy An nhướng mày.

"Mười năm tay đ.á.n.h bại nhất tay đ.ấ.m khu Phiên Phường. Nghe đồn ba tháng đó tay vẫn nhuốm m.á.u rửa sạch, cứ thế bốc thịt uống rượu, đáng sợ vô cùng."

Hóa là 'kẻ khát máu', thú vị đấy.

Lâm Tùy An bước lên cạnh Hoa Nhất Đường.

Bá Khắc Bố quét mắt hai , hiền hậu: "Hai vị bản địa ?"

Hoa Nhất Đường: "Phường chủ tinh mắt lắm, mới đến Quảng Đô hôm nay."

Nhà cái thì thầm tai Bá Khắc Bố. Hắn sang Y Tháp: "Tiểu lang quân trông giống Đường, đến từ Ba Tư ?"

Y Tháp phớt lờ.

Bá Khắc Bố vẫn , sang Hoa Nhất Đường: "Vị lang quân xưng hô thế nào?"

"Ta đến từ Bạch thị Thanh Châu."

Bá Khắc Bố lớn: "Đùa vui thật. Bạch thị Thanh Châu là thế gia vọng tộc ở Quảng Đô, đều quen cả, nhưng từng gặp lang quân."

"Ta là nghĩa mới nhận hôm qua của Bạch Tam Lang Bạch Hướng." Hoa Nhất Đường cao giọng. " , Bạch Tam Lang?"

Bạch Hướng khệ nệ bê cái rương lớn chen , định phản bác nhưng thôi, đổ ụp đống đồ lên bàn: ngọc bài, tranh chữ cổ, và một hộp sơn mài đựng khế ước nhà đất.

"Tại hạ cá cược với Phường chủ một ván." Hoa Nhất Đường chỉ đống tài sản và núi vàng của Y Tháp. "Đây là tiền cược."

Bá Khắc Bố tắt nụ : "Ngươi cược gì?"

"Thú thật, tại hạ thấy sòng bạc Nam Hương phong thủy , tứ lộ thông thuận, ngũ thủy tụ tài, nên ưng ý..."

Bá Khắc Bố nheo mắt: "Ngươi nuốt sòng bạc Nam Hương?!"

"Và cả mạng của tất cả trong sòng bạc nữa." Hoa Nhất Đường , tiếng chuông vàng quạt kêu leng keng như tiếng gọi hồn từ địa ngục.

Tiểu kịch trường:

Xa Thái Thú: Hắt xì! Sao linh cảm chẳng lành thế nhỉ?

---

 

Loading...