NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 12: Ngươi là hung thủ!
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:11:33
Lượt xem: 135
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mục Trung quả thực sắp phát điên . Lâm Tùy An bắt hung thủ thật sự, bèn lập tức chạy theo, vốn tưởng sẽ thu hoạch lớn, nào ngờ đầu tiên Lâm Tùy An tìm là Chu Đạt Thường. Ánh mắt Chu Đạt Thường chợt trở nên khó chịu.
Chu Đạt Thường vì vụ án của La Thạch Xuyên nên mới Trương huyện úy giáo huấn một trận. Nghe Tô thị phái đến xác minh phận Tô Thành Tiên, bóng gió thúc giục gạt bỏ mối liên hệ giữa Tô thị và hung thủ. Đang lúc đau đầu, tin Mục Trung đến thăm, tưởng Mục công đến giúp giải quyết hậu quả, bèn mừng rỡ chạy , nào ngờ liếc mắt đụng ánh mắt sắc lẻm của Mục Trung, sợ đến giật nảy cả .
Lại sắc mặt của Lâm Tùy An, tim gan Chu Đạt Thường cũng run lên. Hắn bất giác nhớ tới câu " là d.a.o thớt, là cá thớt", và cái cổ từng Lâm Tùy An siết chặt bắt đầu đau âm ỉ.
"Hai vị việc gì thế?" Chu Đạt Thường hết sức cẩn thận hỏi.
"Ta xem báo cáo khám nghiệm t.ử thi của Tô Thành Tiên." Lâm Tùy An nghĩ thêm gì đó, : "Đinh ngỗ tác ở đây ?"
Chu Đạt Thường hiểu, sang Mục Trung. Mục Trung nhỏ giọng : "Tô Thành Tiên thể là hung thủ."
Chu Đạt Thường thế thì mừng mặt, vội vàng sai mời Đinh ngỗ tác, đó tự lấy báo cáo khám nghiệm t.ử thi đưa cho Lâm Tùy An.
Lâm Tùy An lướt mắt qua báo cáo, xét thấy năng lực văn cổ của quá tệ, nên cũng chẳng phát hiện thông tin gì hữu ích, khỏi thở dài, nhưng Mục Trung và Chu Đạt Thường căng thẳng vô cùng.
Mục Trung: "Thế nào?"
Chu Đạt Thường: "Tô Thành Tiên thật sự hung thủ ?"
Lâm Tùy An: "Chu huyện úy thể chi tiết về sự phân bố đường nước ngầm ở huyện Nam Phố ?"
Chu Đạt Thường đương nhiên đồng ý, tiện tay vẽ một bản đồ phường đơn giản của huyện Nam Phố, vẽ giải thích: "Huyện Nam Phố mười hai phường, hướng đông-tây hai con phố lớn là phố Lý Nhân và phố Tây Lộ, đều kênh mương thoát nước. Hướng nam-bắc ba con đường, nhưng chỉ đường Xuân Mãn là kênh mương. Các kênh mương nối bèn với sông Tây Xuân quanh thành, tổng cộng sáu lối . lối đủ cho một lớn chui thì..." Hắn dùng bút vẽ một đường theo chiều kim đồng hồ, xuất phát từ phường Thiên Độ, dọc theo đường Tây Lộ rẽ phố Xuân Mãn, vòng qua chợ Đông, tiến phố Lý Nhân, men theo phường Diên Nhân khỏi thành phố.
Lâm Tùy An: "Kênh mương phát hiện t.h.i t.h.ể Tô Thành Tiên là ở ?"
Chu Đạt Thường chỉ điểm giao giữa đường Đông Thành và đường Xuân Mãn.
Ngón tay Lâm Tùy An di chuyển bản đồ: "Nếu Tô Thành Tiên khỏi thành, hẳn là khỏi cổng phường Diên Nhân, vòng qua khu chợ Đông, phường Xuân Lộ, và phường Lý Hồi của cổng Tây Trọng."
"Không đúng!" Chu Đạt Thường hét lớn: "Từ phường Diên Nhân , vị trí Tô Thành Tiên ngã xuống chỉ thể ở phường Diên Nhân hoặc phố Lý Nhân ở phía bắc chợ Đông. nếu như , t.h.i t.h.ể trôi khỏi thành từ sớm, thể nào ngược dòng nước mà xuất hiện trong kênh đường Xuân Mãn ."
"Nơi rơi xuống cống thoát nước là phường Diên Nhân, mà là phường Thiên Độ," Lâm Tùy An .
Chu Đạt Thường: "Hả?!"
Mục Trung: "Ở phường Thiên Độ một thư sinh tên là Vệ Lê, rằng cả đêm rằm tháng tám đều ở bên Tô Thành Tiên. Ngươi phái điều tra và hỏi cả hàng xóm xung quanh nữa."
Chu Đạt Thường trợn mắt há mồm một lúc lâu mới hồn, vội gọi Lý Ni Lý dẫn vài gã Bất Lương Nhân chạy tới phường Thiên Độ. Lý Ni Lý , Đinh ngỗ tác xuất hiện như một bóng ma.
"Đinh ngỗ tác, lúc ông khám nghiệm t.ử thi Tô Thành Tiên thấy chỗ nào bất thường ?" Lâm Tùy An hỏi: "Những điều liên quan đến nguyên nhân cái c.h.ế.t cũng ."
Đinh ngỗ tác im lặng một lát: "Có chứng thoát dương. Cốc đạo* vỡ tan, là vết thương mới khi c.h.ế.t, quá hai canh giờ."
*Cốc đạo: Từ cổ chỉ hậu môn
Lâm Tùy An: "Cốc đạo ở ?"
Đinh ngỗ tác: "Chỗ bài tiết."
Mục Trung che mặt: "Mẹ ơi."
Chu Đạt Thường giật , lập tức hiểu , vẻ mặt trở nên vô cùng quái dị: "Cho nên Tô Thành Tiên là vì cả đêm… mà sáng mới hoa mắt chóng mặt, chân tay bủn rủn trượt chân rơi xuống cống thoát nước ?"
"À, hợp với cách c.h.ế.t của ." Lâm Tùy An xoay khỏi huyện nha.
Mục Trung sát theo . Chu Đạt Thường do dự trong chốc lát, quyết đoán vứt bỏ đống báo cáo phiền phức, trở thành cái đuôi thứ hai của cô.
Kỳ thật, khi Vệ Lê đưa bằng chứng ngoại phạm của Tô Thành Tiên, Lâm Tùy An là hung thủ. Cô đến huyện nha tìm Chu Đạt Thường và Đinh ngỗ tác là để tìm chứng cứ xác minh, chỉ vì trong lòng vẫn còn nghi ngờ.
Nhỡ Vệ Lê dối thì ?
Lỡ như đó chỉ là một trùng tên thì ?
Lỡ như Vệ Lê nhớ nhầm ngày thì ?
Lâm Tùy An thực từ bỏ việc điều tra. Tô Thành Tiên là một tên cặn bã, c.h.ế.t đáng tiếc. Hắn coi là hung thủ, đối với tất cả các nạn nhân mà , thể là kết quả nhất.
Thế nhưng, cô thích.
Cho dù Tô Thành Tiên là một tra nam, cô vẫn thích vu oan trở thành kẻ g.i.ế.c . Cô thích việc để cho hung thủ thực sự tiêu d.a.o ngoài vòng pháp luật, tự cho rằng thủ đoạn gây án của tài tình, vẻ vô tội.
Cây hoa quế trong nội viện La trạch còn chủ nhân che chở, những đóa hoa tàn phai, cánh hoa rụng đầy đất. Hương hoa yếu ớt dùng chút sức lực cuối cùng ngoan cường phiêu bạt trong gió, giống như chấp niệm cuối cùng của La Thạch Xuyên đang liều mạng quấn lấy suy nghĩ của Lâm Tùy An.
Ký ức của Tô Thành Tiên rửa sạch hiềm nghi cho , thì ký ức của La Thạch Xuyên là thể hiện điều gì?
Lâm Tùy An dám phỏng đoán bừa, nhưng luôn một cảm giác lành, giống như chân tướng đằng cũng là điều La Thạch Xuyên mong .
"Lâm nương tử, cô tới đây là vì..." Mục Trung suy đoán: "Hung thủ là trong La trạch? Hắn vẫn còn ở đây ?"
Lâm Tùy An trả lời. Cô đoán phận của hung thủ. Nếu đó là hung thủ, thì tất cả những manh mối khó hiểu đây đều thể giải thích.
Tên của hung thủ , chỉ còn thiếu bằng chứng.
"Chu huyện úy, phụ trách quét dọn phòng của La Thạch Xuyên đến." Lý Ni Lý mang theo một hầu ngoài năm mươi tuổi tới.
Lâm Tùy An gật đầu, lấy bản đồ hiện trường vụ án cất trong tay áo: "Cách sắp đặt đồ pha gì khác so với lúc La gia chủ còn sống ?"
Người hầu nọ tỉ mỉ qua, lắc đầu : "Ngoại trừ vị trí lò gió lệch sang trái, thì gì khác biệt."
"Ngoài ông , còn ai quen thuộc với cách đặt cụ nữa ?"
"Gia chủ thích gia nhân động cụ của , ngày thường cũng chỉ thích một uống . Chỉ vô cùng cận mới ."
"La gia chủ mỗi nấu xong đều dọn sạch lò gió ?"
Người hầu lắc đầu: "Gia chủ sẽ để một ít tro than để giữ nhiệt cho lò."
Lâm Tùy An gật đầu, hiệu cho hầu rời , cầm bản vẽ một vòng trong phòng. Sau khi La Thạch Xuyên c.h.ế.t, La Khấu hề di chuyển đồ đạc, chỉ lệnh cho gia nhân dọn dẹp sạch sẽ, thu dọn đồ dùng cá nhân của cha và cửa chính.
Nơi gần như giống hệt hiện trường vụ án. Trước mắt Lâm Tùy An mơ hồ hiện ảo ảnh lúc đó:
La Thạch Xuyên vũng m.á.u dựa cửa... chốt cửa gãy, t.h.i t.h.ể ông ngã xuống đất... Mạnh Mãn xông dập đầu lớn... La Khấu nhào cha, tay đầy máu...
Lâm Tùy An nhắm mắt , nữa xem xét cánh cửa mới . Độ dày, chiều cao, vật liệu, hoa văn, và chốt cửa gần như giống hệt cánh cửa ban đầu, nhưng rãnh nhỏ.
Thủ đoạn lớn nhất trong vụ án chính là căn phòng kín, cũng là nơi hung thủ để nhiều manh mối nhất. Lâm Tùy An cảm giác, chứng cứ quyết định giấu trong chính căn phòng kín .
Nó ở ?
Cô đóng cửa , mở , kéo then cửa lắc hai cái, đóng quan sát khe cửa. như cô phỏng đoán, ván cửa và khung cửa kín kẽ. Lâm Tùy An thử cài chốt cửa. Có lẽ do đây cô thường dùng nên loay hoay nửa ngày mới cài xong. Thì dùng chân đồng thời chống hai cánh cửa thì mới dễ cài.
Chờ !
Lâm Tùy An rút chốt cửa , cài một nữa. Đầu cô như búa sắt đập , ong ong lên.
"Mục công! Chu huyện úy!" Lâm Tùy An hét lớn: "Chúng hãy dựng căn phòng kín một nữa!"
Hai : "Cái gì?"
Sau một nén nhang, ba họ mồ hôi đầm đìa trừng mắt cái chốt cửa lời, sắc mặt ai nấy đều cho lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-12-nguoi-la-hung-thu.html.]
Họ mài một cái rãnh ở chốt cửa, ván cửa cũng mài xong. Dựa theo nguyên lý lúc , Lâm Tùy An cửa, thử nghiệm mười , nhưng bộ đều thất bại. Hoặc là dây da trượt khỏi rãnh, hoặc là chốt cửa rơi xuống đất, hoặc là chốt cửa cắm . Cho dù ở trong phòng chỉ phương hướng cũng thể thành công trong một .
"Không cần thử nữa, là suy đoán sai ." Lâm Tùy An : "Dùng phương pháp thể tạo phòng kín."
Mục Trung ngạc nhiên. Chu Đạt Thường hoảng sợ đến biến sắc, chỉ Lâm Tùy An kêu to: "Thì ngươi mới là hung thủ thật sự!"
Lâm Tùy An hung hăng trừng mắt : "Nếu cách , thì chỉ còn một khả năng."
Mục Trung: "Ý gì?"
"Không thể chốt cửa từ bên ngoài," Lâm Tùy An đóng cửa , cài chốt: "Vậy thì chỉ thể chốt từ bên trong."
Mục Trung há miệng. Chu Đạt Thường nghẹn một lúc chạy xa: "Ngươi... ngươi gì? Đóng cửa đ.á.n.h chó, g.i.ế.c diệt khẩu ?"
Mục Trung chằm chằm Lâm Tùy An một lúc lâu, sắc mặt đổi: "Chẳng lẽ là..."
Lâm Tùy An nhắm mắt , nhẹ nhàng gật đầu.
Chu Đạt Thường ôm đầu: "Không thể ngờ Chu Đạt Thường một đời minh c.h.ế.t vinh quang như thế ! Cha ơi, ơi, con xin các , hu hu hu..."
Lâm Tùy An mở cửa. Ánh sáng rực rỡ chiếu lên mặt cô, trong mắt ánh lên sắc vàng rực rỡ. Lá hoa quế xào xạc rung động theo cơn gió, tựa như tiếng lẩm bẩm của La Thạch Xuyên:
[Đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ, trăng tròn trung thu, hoa quế nở rộ, hương thơm ngào ngạt. Trên khuôn mặt nhỏ bé của Khấu Nhi và Mãn Nhi lấm lem bùn đất, chúng đưa cho chén cất mấy ngày bèn. Trà đêm đó, thật thơm...]
Lúc La Khấu mời đến nội đường, cô phát hiện Mục Trung, Chu Đạt Thường và Lâm Tùy An đều ở đây. Vẻ mặt Chu huyện úy chút mơ hồ, Lục đội trưởng Mục thì thở ngắn than dài. kỳ quái nhất là Lâm Tùy An. Cô yên đó, ngước cây quế trong vườn, ánh mắt xa xăm, thần sắc mơ hồ, giống như đang đưa một lựa chọn vô cùng khó khăn.
La Khấu hành lễ, cảm thấy ngờ vực. Vừa Bất Lương Nhân rõ ràng huyện úy cho mời cô và trưởng cùng đến, tại thấy Mạnh Mãn? Cô vốn định hỏi, nhưng nhớ tới mấy ngày nay Mạnh Mãn vì chuyện phân chia gia sản mà luôn tranh cãi với , lúc gặp thấy thở phào nhẹ nhõm.
Không bao lâu, Mạnh Mãn cũng đến, trong đầu đầy nghi hoặc.
"Bái kiến Chu huyện úy, Mục đội thủ. Không cho gọi đến đây chuyện gì ạ?"
Mục Trung Lâm Tùy An. Chu Đạt Thường ho khan hai tiếng nhắc nhở.
Lâm Tùy An dường như bừng tỉnh khỏi cơn mộng. Ánh mắt u ám của cô dừng mặt La Khấu, đột nhiên rút đao khỏi vỏ, vung về phía Mạnh Mãn. Mọi hoảng sợ biến sắc. La Khấu còn kịp hét lên, Lâm Tùy An dừng đao khi chỉ còn cách tóc Mạnh Mãn ba tấc.
Mạnh Mãn bệt đất, mặt mày sợ hãi, tay chống đất, cánh tay trái che trán, chóp mũi đổ mồ hôi.
Chu Đạt Thường hít một ngụm khí lạnh, chỉ Mạnh Mãn lắp bắp: "Hắn… … …"
"Thật , thuận tay trái." Lâm Tùy An thu đao vỏ: "Chỉ là ngày thường giả vờ thuận tay , nhưng lúc quan trọng vẫn quen dùng tay trái."
Mục Trung bừng tỉnh: "Lúc đ.á.n.h La Lục Lang linh đường cũng dùng tay trái."
La Khấu: "Tay trái, tay gì? Các ý gì?"
Lâm Tùy An liếc Chu Đạt Thường một cái. Chu Đạt Thường cảm thấy áp lực như núi đè, hắng giọng : "Căn cứ việc khám nghiệm t.ử thi, hung thủ sát hại La Thạch Xuyên thuận tay trái. Chúng vẫn cho rằng trong La trạch chỉ Tô Thành Tiên là thuận tay trái, ngờ bỏ sót một ..."
"Các ý gì?" La Khấu run rẩy : "Rốt cuộc các ý gì?!"
Mạnh Mãn dậy, phủi đất : "Ta mấy ngày , Tô thị phái đến huyện nha Nam Phố, đính chính danh tiếng cho trong tộc, trả sự trong sạch cho Tô thị. Chẳng lẽ huyện nha chịu nổi áp lực của Tô thị nên định tìm một con dê thế tội khác để rửa sạch tội cho Tô Thành Tiên ?"
Nói đến đây, Mạnh Mãn lạnh một tiếng: "Ta là một cô nhi, ghi tên gia phả La thị, quyền thế, càng chỗ dựa. Còn ai thích hợp để dê thế tội hơn nữa? Vì rửa tội cho sĩ tộc quyền cao chức trọng , các đúng là hao tâm tổn trí quá nhỉ!"
La Khấu kinh hãi.
"Đừng bậy! Tô thị mặc dù ý đó nhưng hề đồng ý!" Chu Đạt Thường : "Chu mỗ là quan phụ mẫu của huyện Nam Phố, thể vì tư lợi của mà vu khống vô tội? Nếu thế, thể đối mặt với cha , hương trong nhà?!"
"Mạnh lang quân Tô Thành Tiên là hung thủ, bằng chứng ?" Lâm Tùy An hỏi.
"Lâm nương t.ử hỏi cũng thật lạ." Mạnh Mãn như : "Lúc , giải mã bí ẩn phòng kín là ngươi, tìm bằng chứng ngoài cửa sổ phòng Tô Thành Tiên cũng là ngươi, Tô Thành Tiên là hung thủ cũng là ngươi. Sao bây giờ hỏi bằng chứng?"
"Bởi vì Tô Thành Tiên đêm đó ở La trạch, mà ở phường Thiên Độ cả đêm."
Sắc mặt Mạnh Mãn đột nhiên đổi: "Ngươi cái gì?! Không thể nào!"
"Tại thể? Vì Tô Thành Tiên bản địa, nên ngoài La trạch thì chỗ nào để ? Hay vì phường Thiên Độ đều là hộ gia đình bản địa, nên tuyệt đối sẽ tiếp nhận một xa lạ qua đêm?"
"Hắn ở ? Có nhân chứng ? Hắn ở phường Thiên Độ suốt đêm gì?!"
La Khấu: "Phải, nhân chứng ?"
Lời , Mục Trung và Chu Đạt Thường đều im lặng. Một xoa trán, một sờ mũi, thật sự dễ giải thích.
Mạnh Mãn lạnh: "Quả nhiên là các ngươi bịa đặt!"
"Tô Thành Tiên một tình lang tên Vệ Lê ở phường Thiên Độ. Cả đêm rằm tháng tám, họ đều ở bên , nhân chứng vật chứng."
Nụ lạnh lẽo của Mạnh Mãn cứng đờ. Thân thể La Khấu run rẩy, quỳ rạp xuống đất. Chu Đạt Thường vội vàng chạy qua đỡ La Khấu lên ghế . Mục Trung đồng tình, trừng mắt Lâm Tùy An, nhưng cô thèm để ý.
Loại chuyện giống như một cái mụn mủ, nếu kịp thời nặn sẽ gây đại họa.
"Ngày phát hiện t.h.i t.h.ể La Thạch Xuyên, vài điểm đúng. Thứ nhất, cách bài trí cụ khác gì ngày thường của La Thạch Xuyên. Có hai khả năng, một là đêm đó La Thạch Xuyên từng động đến cụ. trong lò sưởi một chút tro than nào. Người hầu cận của La Thạch Xuyên , ông để ngoài chạm cụ, mỗi đều tự tay lau dọn, và mỗi nấu xong đều để tro than để giữ nhiệt cho lò."
Mục Trung: "Nói cách khác, động qua lò gió, và La Thạch Xuyên."
Chu Đạt Thường: " tại cách bày biện đồ dùng pha đổi?"
Lâm Tùy An: "Đây là khả năng thứ hai. Đêm đó, La Thạch Xuyên nấu đãi một nào đó, ngờ g.i.ế.c. Để xóa dấu vết và La Thạch Xuyên từng uống , hung thủ khôi phục vị trí của các cụ."
Chu Đạt Thường: "Ta hiểu ! Người nhất định là mà La Thạch Xuyên vô cùng tin tưởng và cận! Như chỉ La gia nương t.ử và..."
La Khấu kinh ngạc Mạnh Mãn, vẻ mặt thể tin nổi. Da mặt Mạnh Mãn run rẩy, nghiến răng nghiến lợi : "Nếu để ý, bất kỳ ai cũng thể nhớ kỹ vị trí đặt cụ thôi!"
Lâm Tùy An , mà tiếp tục theo dòng suy nghĩ của : " điều nảy sinh một mâu thuẫn. Nếu quen thuộc với thói quen của La Thạch Xuyên như , tại để tro than trong lò? Nếu để thì chẳng sẽ sơ hở ? Cho nên suy đoán, nhất định lý do gì đó sạch lò sưởi, ví dụ như đốt thứ gì đó nhưng đốt sạch sẽ."
Đồng t.ử Mạnh Mãn co rút, nắm chặt hai tay .
Lâm Tùy An: "Điểm kỳ lạ thứ hai là phản ứng khi phát hiện t.h.i t.h.ể La Thạch Xuyên. Người đầu tiên xông cửa là Mạnh Mãn. Hắn xuống đất lớn, đau đớn như sống."
Chu Đạt Thường: "Như thế thì ?"
"Nếu chỉ riêng thì vấn đề, nhưng nếu so với phản ứng của La Khấu lúc đó thì là vấn đề lớn." Lâm Tùy An : "La Khấu thấy cha ngã trong phòng, phản ứng đầu tiên là xác nhận tình trạng cơ thể của ông, thậm chí cả dính đầy m.á.u tươi cũng nhận ."
Mục Trung: "Ta vẫn còn nhớ rõ. Mạnh Mãn hề kiểm tra xem La Thạch Xuyên c.h.ế.t mà trực tiếp nhào tới rống lên, giống như rằng ông c.h.ế.t !"
Mạnh Mãn: "Vớ vẩn! Lúc đó đất là máu, chỉ cần mù đều thể gia chủ sớm qua đời !"
"Hắn cũng lý..." Chu Đạt Thường nửa câu, nhưng thấy ánh mắt của Lâm Tùy An bèn lập tức rụt cổ ngậm miệng.
" La Khấu ." Lâm Tùy An lạnh lùng : "Là cô mù ? Hay cô ngốc? Đều . Mà là vì quan tâm thì ắt sẽ loạn. Nhìn thấy ngã trong vũng máu, phản ứng đầu tiên chẳng lẽ là lập tức cứu ?"
Mạnh Mãn: "Nực , t.h.i t.h.ể gia chủ sớm cứng đờ..."
"Ngươi t.h.i t.h.ể cứng đờ? Ngươi còn từng chạm ông . Hai tay ngươi sạch sẽ, ngay cả một giọt m.á.u cũng dính." Lâm Tùy An : "Người cha mà ngươi kính yêu nhất c.h.ế.t ngay mắt, mà ngươi dám chạm . Chẳng lẽ vì ngươi chột ?"
"Già mồm át lẽ , năng xằng bậy!" Mạnh Mãn run rẩy cả : "Ngươi cũng bao giờ chạm t.h.i t.h.ể gia chủ, hai tay ngươi cũng dính máu, chẳng lẽ cũng là vì chột ?! Ngươi còn ở cùng gia chủ suốt một đêm! , căn phòng kín ngươi giải thích thế nào?! Hung khí và dây da ngoài cửa sổ phòng Tô Thành Tiên giải thích thế nào?!"
Lâm Tùy An hít một thật sâu, nhắc nhở bản bình tĩnh, thể Mạnh Mãn loạn nhịp điệu: "Nếu hung thủ gì, chi bằng chúng từng bước một tái hiện hiện trường vụ án."
"Đêm rằm tháng tám, trong nội viện La trạch bày xong bàn ngắm trăng, chỗ , và trái cây tươi. Có cả món nho khô mà La gia nương t.ử thích ăn. La Thạch Xuyên đang nấu trong nội đường để chiêu đãi một nào đó. Hai chuyện vui vẻ, ngờ La Thạch Xuyên đột nhiên lấy một thứ, triệt để chọc giận ."