[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 452: Một Giấc Mơ Xa Xăm Thuộc Về Đáy Biển
Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:54:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dương tận mắt thất bại, còn c.h.ế.t .
Lại thất bại, cô c.h.ế.t.
Khe nứt gian dấy lên những luồng gió thời lạnh buốt, cảm giác xé rách do xuyên qua liên tục gặm nhấm cơ thể .
Người trong lòng thậm chí chẳng kịp một câu, vỡ nát ngay trong vòng tay .
Máu b.ắ.n tung tóe, đồng t.ử Cửu Phương Minh Hà mở lớn đến cực hạn, khẽ run lên.
Ban đầu phản ứng của còn dữ dội.
Về , vẻ mặt càng lúc càng ít biến đổi.
Dòng m.á.u lạnh buốt gần như đông cứng.
Mỗi một , dốc sức xoay chuyển quỹ đạo, mỗi một , cuối cùng chỉ thể cứng đờ nguyên tại chỗ, trơ mắt điểm cuối vẫn đến đúng như định sẵn.
Tiếng ồn và ánh sáng lượt rút , khoảnh khắc thở của Tô Dương biến mất, âm thanh đời trong tai chìm tĩnh mịch.
Hắn duy trì tư thế ôm thật lâu, trong lòng chỉ còn mùi m.á.u tanh tan hết. Đầu ngón tay dần siết , khóe môi khẽ kéo lên một chút.
“Ha, ha ha…”
Bóng tối cuộn trào, những xúc tu miệng vốn mềm mại phiêu dật như lụa mỏng của Sứa Minh Hà dần nhuộm thành màu mực đặc quánh u tối, thể khổng lồ dữ tợn căng , phần cuối lan những đường vân như vết m.á.u khô.
“Tại để thấy giọng em.”
“Tại giữ em.”
Nước biển dâng thành sóng dữ, gian rung chuyển, khi tất cả nhấn chìm phá hủy.
Tô Dương ngẩn Thủ Tịch .
Hắn mang vẻ mặt vặn vẹo mà lạnh lùng cô.
Hai như thật sự xuyên qua thời .
Vẻ mặt gần như phát điên bỗng khựng .
Cửu Phương Minh Hà theo bản năng đưa tay về phía cô.
Không tiếng hát của Thủ Tịch bên tai dừng từ khi nào, ôm cô: “Đi , để của quá khứ gặp em một , giữ lấy lý trí và niềm tin rằng sẽ tìm thấy em.”
Nước biển gợn quanh , cô thật sự Minh Hà mặt, một Minh Hà trẻ hơn và điên cuồng hơn, nắm lấy.
Hắn giữ cổ tay ấm áp của cô, đôi đồng t.ử thậm chí còn ánh lên nỗi kinh hoảng thể bình phục, bởi chỉ một giây , “Tô Dương” mang tới vẫn c.h.ế.t trong lòng .
Tô Dương cúi đầu những mảnh cơ thể của , mắt như Thủ Tịch mờ, rõ lắm.
Nhất thời cũng chẳng gì, cô nắm ngược tay .
“Em …”
Lời còn dứt, siết chặt một vòng ôm.
Thủ Tịch từng ôm cô mạnh như , khí trong lồng n.g.ự.c Tô Dương ép ngoài, xương đau nhức, cô cảm nhận tay vẫn đang run.
“Em còn sống.”
Bàn tay dính m.á.u vuốt lên má cô, Cửu Phương Minh Hà chớp mắt: “Em của tương lai vẫn còn sống.”
Mùi m.á.u gay mũi, Tô Dương cố lờ : “Vẫn sống, ở bên cạnh .”
Hắn bỗng , hàng mi khẽ rũ, ánh mắt chuyển động dừng cô.
Cô đề phòng, còn thiết với phiên bản tương lai của .
Ngón tay dịch chuyển.
“Tô Dương.”
Thủ Tịch tương lai phía gọi cô.
Tô Dương đầu, Cửu Phương Minh Hà cũng chạm mắt với chính .
Đều là cùng một , nên rõ suy nghĩ của .
【Mang cô 】
Thủ Tịch: “Xác suất thành công một phần tỷ. Đừng sai gây nhiễu quỹ đạo.”
Cửu Phương Minh Hà siết chặt vòng tay ôm Tô Dương, như hòa cô cơ thể … Qua ngần thời gian, cô trở thành chấp niệm.
Tô Dương an ủi Minh Hà , cựa quậy tay chân xem hai đang gì.
hai mặt cô mà tâm , cô kẹp ở giữa vẫn chẳng thấy gì.
Tô Dương im lặng, áp sát Cửu Phương Minh Hà hơn, định lén dùng năng lực của cho .
Cửu Phương Minh Hà cúi đầu, đôi dị đồng là cảm xúc khó lường, đuôi mắt dính m.á.u càng lộ vẻ yêu dị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-452-mot-giac-mo-xa-xam-thuoc-ve-day-bien.html.]
Tô Dương nhe tám chiếc răng với .
Sử dụng năng lực.
Sau lưng mọc những xúc tu miệng cùng kiểu, phô trương đung đưa, trói Cửu Phương Minh Hà .
Cửu Phương Minh Hà đột nhiên quấn chặt tứ chi: “?”
Dùng nhầm .
Tô Dương ngượng.
Cửu Phương Minh Hà trẻ tuổi trong quá khứ trải qua những chuyện , nghĩ nhiều xem động tác tiếp theo định gì, ý nghĩ truyền qua giữa và chính ở tương lai.
【Ta mang cô ngay bây giờ, cơ thể cô khỏe mạnh】
【Bị ngươi mang sẽ suy kiệt. Đừng chuyện thừa, ngươi hiểu rõ hơn ai hết hậu quả của việc sai một bước】
Cơ hội duy nhất chỉ vô thận trọng và từng bước suy diễn.
Thủ Tịch cho phép bất cứ ai phá hỏng.
Kể cả chính trong quá khứ.
Cửu Phương Minh Hà nữa, lặng lẽ ôm Tô Dương lâu mới : “Ngươi , lát nữa hãy đón cô .”
Lần thẳng thành lời, Tô Dương gật đầu Thủ Tịch.
Cô đồng ý, Thủ Tịch sẽ từ chối.
Trở về chỗ cũ chờ đợi.
Từ lâu bắt đầu chờ đợi.
Lẽ quen với việc ở một , nhưng mấy ngày nay cô luôn ở bên cạnh, bỗng yên tĩnh trở khiến quen.
Tinh thần thể hiện , liên tục thò đầu quanh.
Thủ Tịch dậy khỏi giường.
Hắn ga giường màu hồng, ánh mắt dừng đôi chút ở những nếp nhăn đó.
Vừa dư âm cô còn tan.
Chưa kịp .
Hắn cúi tháo ga bỏ máy giặt, bộ mới. Trong tủ những màu tươi non , cô lên . Đặt cạnh , hai lúc nào cũng lệch tông.
Sứa cũng dùng xúc tu miệng giúp đỡ, giũ chăn đang cuộn thành một cục .
Côn Bằng tay nên chẳng giúp , đành dùng đầu đẩy gối, cố thu dọn quần áo.
【Người tí hon đáng yêu bao giờ về】
Nó buồn bã thổi bong bóng, Sứa quất cho xoay vòng: 【Đi xử lý gối. Đừng phun bong bóng lên đồ lót của cô , tránh , giặt】
Sứa cuốn quần áo trôi phòng tắm, quen tay lấy xà phòng riêng của Tô Dương chà giặt, Thủ Tịch cho máy giặt một ít thứ thể lưu hương.
Gần đây Tô Dương thích mùi .
Hương liệu hóa học sẽ che mất mùi của cô, Thủ Tịch chỉ cho một chút.
Hắn của quá khứ và hiện tại đều là chính , vì cùng lúc , cũng Tô Dương và Cửu Phương Minh Hà đang gì gì.
Cô đang vẽ cả một tương lai tươi , hết lời động viên , còn hát nữa.
Cửu Phương Minh Hà để tâm nội dung lời , chỉ yên tĩnh ở bên cô một lát, nhưng một lúc, vẫn viễn cảnh cô vẽ thu hút.
Tô Dương linh tinh, bảo rằng bây giờ hai họ hạnh phúc vui vẻ vô cùng.
Hát thì lệch tông loạn nhịp, còn ngẫu hứng nhảy cho Cửu Phương Minh Hà xem, dùng năng lực của Tạ Lợi biểu diễn phun lửa.
Cô thích khoe khắp nơi rằng phun lửa.
Thủ Tịch thoáng mỉm , trải ga xong.
Sứa treo quần áo giặt sạch nắng cho khô, Côn Bằng vẫn đang cố dùng đầu thuần phục cái gối.
Đến thời gian hẹn, Thủ Tịch đón cô về.
Tô Dương vẫy tay với Cửu Phương Minh Hà xuyên qua thời gian, rạng rỡ: “Minh Hà, em chờ ở tương lai, chăm sóc cho nhé. Ăn uống đúng giờ, uống nhiều nước biển.”
Nhìn Cửu Phương Minh Hà u ám bật , cô càng vui đến khép miệng nổi.
Thủ Tịch cô cố ý đùa để vui, lúc đó quả thật yên lòng hơn nhiều. Dù trải qua vô giày vò, chỉ cần nhớ đến thời gian ngắn ngủi bên hôm nay, vẫn thể giữ lý trí.
Cửu Phương Minh Hà dõi theo thật lâu, mãi đến khi bóng cô biến mất.
Hắn nắm lấy đốm lửa nhỏ lay lắt .
Một giấc mơ xa xăm thuộc về đáy biển.