[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 451: Chỉ Cần Cô Có Thể Sống, Không Gặp Nhau Cũng Được

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:54:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đọc Tâm + Khuếch Đại Giác Quan.

 

Vui.

 

Ngon.

 

Thủ Tịch chỉ vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng trong lòng lẫn phản ứng sinh lý đều thành thật.

 

Đuôi cá vốn nhạy cảm, mới sờ loạn vài cái bắt đầu co giật.

 

Tô Dương tên của phủ kín màn hình, đầu óc cuồng, tay càng chẳng nặng nhẹ.

 

Giác quan của chính cô cũng khuếch đại vô hạn, chỉ khẽ chạm một cái run lên như dòng điện chạy qua.

 

Kích thích quá mức, Tô Dương chịu nổi, tạm gác năng lực sang một bên dùng nữa.

 

Khi ở bên Thủ Tịch, một ai khác thể quấy rầy.

 

Yên tĩnh , hai mật cạnh , Tô Dương đếm vảy đuôi cá.

 

Tay Thủ Tịch đặt lưng cô, từ tốn vuốt ve.

 

“Trên mạng đều bảo tiếng hát của như tiếng trời, hát ?”

 

Đếm vảy xong còn gì , cô sấp xuống, nghịch vây tai của Thủ Tịch.

 

Thú thế chỉ một . Cái gọi là “tiếng trời” cụ thể cũng chỉ do cư dân mạng tưởng tượng truyền , ai từng tiếng hát thật sự của cá.

 

Lồng n.g.ự.c cô khẽ phập phồng, Thủ Tịch mở miệng, cất tiếng trong trẻo, phiêu diêu.

 

Không hẳn là bài hát, cũng hiểu ngôn ngữ và nội dung.

 

Linh hồn như gột rửa và thanh tẩy. Thời gian quanh hai chảy vun vút tách , lùi ngược trở , từng khung hình lướt qua vun vút.

 

Tô Dương thấy chính khi còn việc ở tiệm thú cưng, và Thủ Tịch đầu thấy giọng cô.

 

Chỉ trong khoảnh khắc, ý thức chìm xuống, cả cũng như kéo trở về thời điểm .

 

-

 

【Thời tiết hôm nay: Âm u】

 

Thủ Tịch mở mắt khi tĩnh tọa.

 

Hang động của tĩnh lặng tiếng động, cả hòn đảo ngăn cách với thế giới, giọng như bỗng truyền tới từ một thời khác.

 

Hai tinh thần thể lặng lẽ lơ lửng bên ngoài, Côn vẫn trưởng thành: “Đừng nguyện vọng nữa.”

 

Côn đầu, đôi mắt cá ngơ ngác: 【Ta 】.

 

Các xúc tu miệng của Sứa Minh Hà lay động, Thủ Tịch nhắm mắt.

 

【Sáng mai ăn tiểu long bao, hôm nay dậy muộn quá kịp mua, xếp hàng đông kinh khủng, tiểu long bao buổi sáng còn chào đón hơn trai mười tám tuổi.】

 

Lại là giọng nữ , trẻ trung, mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn tràn đầy mong chờ với món tiểu long bao của ngày mai.

 

【Nhắc đến tiểu long bao đói , ăn gà rán, lẩu, thịt nướng quá…】

 

Côn non nuốt nước bọt hỏi: 【Mấy thứ đó là gì , ngon quá】

 

Thủ Tịch: “Đừng nguyện vọng nữa.”

 

Sứa Minh Hà giơ xúc tu định quất.

 

Côn cố dùng hai chiếc vây ngắn ngủn ôm đầu, vô tội lặp : 【Ta chủ động

 

【Là chính ngươi thấy đấy chứ】

 

Thủ Tịch thoáng cau mày.

 

Hắn chặn giọng , xung quanh trở về yên tĩnh. Hắn thích môi trường thế , bất kỳ âm thanh dư thừa nào cũng là ồn ào.

 

Nhắm mắt dưỡng thần, củng cố tinh thần lực để chờ Côn trưởng thành.

 

Thần thú trưởng thành bao giờ cũng khó khăn hơn, Côn mãi bước kỳ phát tình, nguyên nhân cốt lõi vẫn ở chính .

 

Thủ Tịch bất cứ suy nghĩ nào về phương diện , cầu ngẫu, cơ thể tự nhiên cũng chẳng phản ứng.

 

Thú nhân đảo cầu nguyện sáng sớm, Thủ Tịch bỏ ngoài tai. Hắn cũng thể khiến Thuần Dưỡng Sư từ trời rơi xuống.

 

Bên ngoài mặt trời mọc lặn, dời vật đổi.

 

Lần tiếp theo thấy giọng là vài ngày , Thủ Tịch đ.á.n.h thức, từ từ mở mắt.

 

Hai tinh thần thể lưng về phía .

 

Côn đang lén .

 

Sứa Minh Hà ngăn cản.

 

Thủ Tịch chợt nhớ , từ lâu đó, cũng từng một giọng tương tự, chỉ là non nớt hơn. Hắn quá nhiều, nên để trong lòng.

 

Sau đó giọng im bặt, mãi đến hôm nay.

 

Tinh thần thể là hiện của ý chí chân thật. Thủ Tịch nhận bài xích đến mức chặn nữa, bèn tạm thời mặc chúng tự do.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-451-chi-can-co-co-the-song-khong-gap-nhau-cung-duoc.html.]

Giọng chẳng mấy tươi tỉnh, đầy vẻ đầu tắt mặt tối, chật vật bươn chải vì cuộc sống.

 

Ngày qua ngày cứ như , đến khi tinh thần thể đề nghị cô một chút, Thủ Tịch ngầm cho phép.

 

Côn lén mở thông đạo gian, Sứa Minh Hà cũng ghé gần.

 

Nhìn ngoài qua lỗ nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay.

 

Tô Dương vốn thói quen hễ nổi hứng là nhật ký.

 

Căn nhà thuê chỉ đủ một sinh hoạt, cô bàn học vẽ vu vơ, chỉ mặc áo ngủ tay ngắn, đôi chân trắng nõn đung đưa bàn.

 

Mắt cá đảo theo hai vòng, cố ngước lên, xuyên qua mặt bàn rõ cô.

 

Điểm mắt của Sứa Minh Hà thể cảm nhận ánh sáng và bóng tối, nhưng thể tạo thành hình ảnh rõ ràng như con . Xúc tu miệng mềm như lụa nhanh chóng khẽ chạm chân Tô Dương.

 

Cô kinh ngạc vì cảm giác như dòng nước lướt qua, cúi xuống bàn: “Ơ?”

 

Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm , thông đạo gian lập tức khép .

 

Tô Dương chẳng thấy gì, lẩm bẩm quơ chân mấy cái, lấy t.h.u.ố.c xịt côn trùng xịt vài xung quanh.

 

Quạt thổi mái tóc cô phồng lên, trong khoảnh khắc , Thủ Tịch thấy dáng vẻ của cô qua cảm nhận của tinh thần thể.

 

Thình thịch thình thịch.

 

【Lạ thật】

 

Côn chui qua liên tục quạt vây: 【Sao tim đập nhanh thế】

 

Sứa Minh Hà trôi xuống đáy biển hạ nhiệt.

 

Đôi dị đồng của Thủ Tịch chằm chằm .

 

Các tộc lão Cửu Phương lo chuyện trưởng thành của Côn, thường xuyên tới hỏi thăm, ngoài dạo, tìm thử một khiến rung động.

 

“Ngài còn trẻ, đừng ngày nào cũng chỉ trong nhà như ông cụ.”

 

Thấy tộc lão còn định lải nhải tiếp.

 

Thủ Tịch cắt ngang.

 

“Ta bạn đời .”

 

Ông lão Cửu Phương đang thao thao bất tuyệt: “…Hả?”

 

Không đợi ông hỏi thêm, Thủ Tịch lịch sự tiễn khách.

 

Ông lão Cửu Phương bám cửa chịu , cuối cùng vẫn hỏi một câu: “Thật ? Ngài lừa chứ? Bao giờ cử hành nghi thức?”

 

Thủ Tịch: “Muốn cử hành nghi thức thì chỉ còn thiếu một bước: quen.”

 

Ông lão Cửu Phương bật một tiếng đầy khó hiểu, giọng lên xuống mấy nhịp: “…Hả?”

 

Thủ Tịch: “Nhanh chóng bồi dưỡng kế nhiệm tiếp theo cho đảo. Có tiếp quản , sẽ rời .”

 

Ông lão Cửu Phương ngờ chỉ hỏi một câu suýt khiến Thủ Tịch bỏ luôn, ngây :

 

“Ngài định ?”

 

Đến thế giới của cô.

 

Chỉ mở thông đạo gian lén cô tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, bên trong thông đạo còn mơ hồ dấu hiệu phản phệ .

 

Thủ Tịch chắc thể nguyên vẹn tới nơi , khi , chuẩn chu .

 

Kế hoạch ban đầu gần như là , thậm chí danh sách ứng viên kế nhiệm cũng đưa .

 

một ngày nọ, Thủ Tịch thấy tiếng cô gào lên.

 

“Có ai mang , cầu xin đó, tọa độ ở chỗ ai cũng , gửi cho Tam Thể thì gửi cho Tứ Thể, Ngũ Thể cũng .”

 

Thủ Tịch liền đổi ý.

 

thích thế giới đó. Cô rời .

 

Vậy thì để cô tới đây.

 

Thủ Tịch bắt đầu thử hết đến khác.

 

Không nhớ nổi xuyên qua bao nhiêu , qua bao nhiêu mốc thời gian.

 

Hắn nhận vận mệnh định sẵn một điều: bất kể gì, kết cục cuối cùng của cô vẫn là cái c.h.ế.t.

 

Hắn cho rằng vấn đề ở việc can thiệp.

 

Cuối cùng quyết định từ bỏ.

 

Chỉ cần cô thể sống, gặp cũng .

 

dù như , cô vẫn sẽ c.h.ế.t sớm trong thế giới vốn .

 

Hắn thể chấp nhận kết cục .

 

……

 

 

Loading...