[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 450: Tôi Tới Rồi!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:54:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài cửa sổ, tuyết trắng bay đầy trời, nhè nhẹ rơi xuống. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ cao của cung điện, phủ lên những quả bóng bay màu hồng. Trong cung điện vang lên tiếng nhạc vui vẻ, Đế Quốc ăn uống nhảy múa để mừng chuyện vui.

 

Tô Dương mở màn cùng Ôn Vân Tụ, những khách khác cũng lượt mời bạn nhảy.

 

Lòng bàn tay Ôn Vân Tụ ấm áp khô ráo, vững vàng nắm tay cô, tay nhẹ ôm eo, dịu dàng che chở phần tà váy cưới xòe rộng, sợ lúc xoay nhảy múa sẽ mắc lớp voan.

 

Bước nhảy của ung dung ưu nhã, nhanh chậm, phối hợp ăn ý với bước chân Tô Dương.

 

Hai áp sát , lễ phục cùng tông màu giao hòa. Tà váy xanh băng trắng sương khẽ lay theo vòng xoay, những hạt đá vụn phản chiếu ánh đèn lấp lánh.

 

Đuôi mày khóe mắt đều mang ý , đầu ngón tay chạm bàn tay Tô Dương đeo nhẫn tulip.

 

Tô Dương nhỏ giọng : “Ngón tay sắp đeo kín nhẫn .”

 

Nụ hôm nay của Ôn Vân Tụ từng dừng: “Ừm, khó chịu ? Về nhà thì tháo .”

 

Tạ Lợi tới đón cô, Tô Dương hôn cằm Ôn Vân Tụ một cái vòng tay mèo.

 

“Sao cứ căng mặt thế?”

 

Tô Dương nhớ tới cảnh ghép đôi đầu, khi đó còn tưởng vẻ mặt của là bất mãn, bây giờ mới là căng thẳng.

 

Mèo con là lo âu nhất trong họ, buổi sáng cửa còn cùng tay cùng chân.

 

Tô Dương sờ n.g.ự.c : “Đừng căng thẳng.”

 

Nếu là khác, Tạ Lợi chắc chắn chớp mắt , nhưng mặt Thuần Dưỡng Sư của , cúi đầu: “Quần áo của xộc xệch ?”

 

Tô Dương: “Không, lắm. Siêu trai!”

 

Lúc mới thả lỏng, vành tai ửng đỏ.

 

Cô luân phiên giữa các thú nhân, đều ngoan ngoãn chờ tới lượt .

 

Động tác của Tát Tuyết nhiệt tình hơn hẳn, gần như ôm bổng Tô Dương khỏi mặt đất.

 

Tô Dương liếc máy , cái đuôi sắp lắc điên cuồng của : “Trang trọng! Trang trọng!”

 

Tát Tuyết nhớ lời em trai dặn, cố gắng nghiêm mặt.

 

Vưu Tuyết cần cố ý chú ý biểu cảm, dẫn Tô Dương khẽ xoay một vòng.

 

Tóc bạc rủ trán, che khuất đôi mắt. Tránh khỏi ống kính, dùng cơ thể che kín Tô Dương.

 

“Vẫn với em, năng lực mới xuất hiện khi thăng cấp.”

 

Tô Dương kinh ngạc ngẩng đầu. Chuyện quan trọng thế , Vưu Tuyết kín miệng giấu đành, Tát Tuyết thế mà cũng từng với cô?

 

“Anh .”

 

Vưu Tuyết hiểu ý nghĩa trong biểu cảm của cô, khóe môi cong lên một nụ rõ rệt: “Buổi tối, chơi thứ thú vị hơn ?”

 

Tô Dương trợn tròn mắt: “Cậu học hư .”

 

Khá lắm, đến trai cũng giấu. Có thể tới cục bảo mật việc .

 

Vưu Tuyết hỏi ngược: “Trước đây ngoan ?”

 

Cậu khẽ bật : “Thì hình tượng của trong lòng em như . Vậy, chơi nữa?”

 

Tô Dương: “…Chơi!”

 

Đến lượt Dạ Quang, Tô Dương phát hiện gì cũng thè lưỡi rắn nữa: “Cũng căng thẳng ?”

 

Dạ Quang kiên định lắc đầu: “, vui!”

 

Mấy Hắc Tháp đều mới học khiêu vũ giao tiếp, may mà thông minh, ai cũng học nhanh, thể nhảy dáng hình.

 

Quầng thâm mắt của Kiến Nguyệt nhạt đến mức gần như thấy, khí chất u ám cũng yếu nhiều.

 

Ân Thố hỏi lúc nãy cô gì. Tô Dương chỉnh chiếc nơ cọ lệch: “Anh chẳng cũng đang ?”

 

Niềm vui của và Tát Tuyết đều sắp tràn ngoài, biểu hiện rõ ràng nhất.

 

Zero chằm chằm mắt Tô Dương, ngọt ngào gọi chị: “Chị thích kiểu nào em cũng thể biến , lúc nào em cũng thể lột xác.”

 

Áp chót là Sơn Lam Tễ. Nắm tay trai, Tô Dương hỏi: “Em fan của băm thành thịt vụn ?”

 

Sơn Lam Tễ: “Em thì , sẽ fan của em băm thành thịt vụn.”

 

Đội ngũ hâm mộ của Tô Dương ngày càng khổng lồ, còn chuyển từ fan của sang. So với sự trinh tiết của hội phu quân đảo, họ bắt đầu đào lịch sử, xét xử những chuyện trong quá khứ của .

 

Sơn Lam Tễ bất đắc dĩ : “Em gái bảo vệ nhé? Anh bảo đảm, thật sự từng bất kỳ tiếp xúc gần gũi nào với bất cứ ai.”

 

Tô Dương: “Tin , thương nhân thành tín!”

 

Sơn Lam Tễ: “Cảm ơn em gái.”

 

Cuối cùng mới đến Thủ Tịch.

 

Tô Dương buông tay trai, Thủ Tịch chìa tay về phía cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-450-toi-toi-roi.html.]

Tô Dương thu bớt ý , bước tới.

 

Bóng dáng cô phản chiếu trong đồng t.ử Thủ Tịch, càng lúc càng gần.

 

Xung quanh ông dọn sạch, ai tới gần.

 

Vì ông mà cô mới đến đây, cũng vì ông mà cô mới thể gặp những khác.

 

Còn cơ hội sống nữa.

 

Tính cách Thủ Tịch lạnh nhạt, khó gần.

 

ông dâng lên cho cô tất cả.

 

Tô Dương bước theo nhịp chân ông: “Hôn lễ kết thúc, đ.á.n.h dấu nhé?”

 

Thủ Tịch: “Được.”

 

Tô Dương bĩu môi, bắt chước vẻ mặt và giọng điệu của ông: “Được~”

 

Rồi : “Lạnh nhạt quá.”

 

Thủ Tịch cô: “Nghe tiếng lòng của ?”

 

Tô Dương nhớ tới một chuỗi dài tên , vội từ chối: “ ngất chữ ngay trong hôn lễ, về nhà .”

 

Hôn lễ do Thủ Tịch kết màn. Sau cả nghi thức, ai cũng hài lòng. Trừ mấy trong khu khách mời, vì từng tổ chức một nghi thức nên thể tổ chức thứ hai ở đây.

 

Lâm Tốc khoanh tay, dứt khoát nhắm mắt . Cửu Phương Túc Giới đang lựa món ngon, lát nữa đem cho Thuần Dưỡng Sư ăn.

 

Đệ Nhị Tịch cụp mắt , Đệ Tam Tịch nghiến răng nghiến lợi.

 

Theo bản năng quấn tóc, sờ hụt.

 

Ngoài miệng chua lè : “Nghi thức của Thê Chủ với chúng còn long trọng hơn.”

 

Không ai đáp lời . Đệ Tam Tịch cam lòng mở điện thoại xem bình luận, tìm cùng chí hướng, tiếc là màn hình đầy lời chúc phúc, ai ai đó xứng đôi với Tô Dương hơn, chẳng ai nhắc tới .

 

Hôm nay chỉ cần là bình luận ca ngợi khen thưởng đều cơ hội tham gia thưởng.

 

Giải thưởng đủ loại, ngay cả giải khuyến khích kém nhất cũng phong bao lì xì.

 

Cách chúc mừng mạnh tay như , thêm hôn lễ của nhiều thú nhân cấp cao đến thế, dù kết thúc vẫn sẽ say sưa bàn tán, nhắc nhắc .

 

Còn nhân vật chính của hôn lễ, Tô Dương, tò mò về năng lực mới của Vưu Tuyết.

 

Lần kích thích thế vẫn là vũ hội nghiệp học viện. Hai đều khi khiêu vũ, lẽ ma sát cơ thể và toát mồ hôi khiến dễ nảy sinh suy nghĩ miên man.

 

Tô Dương vẫn mặc lễ phục váy cưới , quá nên tắm xong trở về cô mặc .

 

Cô xoay vòng gương. Phía vang lên tiếng bước chân, Vưu Tuyết cô qua gương. Mái tóc trán tắm xong còn ướt, cũng mặc lễ phục, găng tay nửa ngón để lộ những ngón tay thon dài.

 

Cậu ôm từ phía : “Thích bộ quần áo ?”

 

Dạ Quang theo : “Thích, tiếp tục lột da.”

 

Đều quần áo mới cho giống cái.

 

Lưỡi biến trở thành lưỡi rắn dài mảnh.

 

Lưỡi rắn thể thò* *sâu.

 

Giống cái cũng thích cái hơn.

 

Nhà lớn ưu điểm là phòng tắm nhiều, đủ cho mỗi một phòng.

 

Tinh thần thể Samoyed đeo kính bên chân Tô Dương, đến đầu cũng thú nhân .

 

Vưu Tuyết đeo găng tay nửa ngón màu đen tinh xảo, đầu ngón tay mang nước lành lạnh, đặt lên bờ vai tròn trịa của cô.

 

Cảm giác chạm hiện rõ da, men dọc xuống, lướt qua lớp voan mỏng cánh tay cô, tránh những chiếc nhẫn khác ngón tay.

 

Những ngón tay thon dài tách lòng bàn tay đang cuộn của cô, chạm từng điểm lên lòng bàn tay mềm: “Năng lực mới, Khuếch Đại Giác Quan. Trước đó vì nó vẫn định.”

 

Chó nhỏ thông minh đợi năng lực định mới dâng nó cho Tô Dương.

 

Trong nháy mắt, Tô Dương thấy cảm giác ở nơi chạm như khuếch đại vô . Chỉ khẽ chạm một cái, cô bất giác run nhẹ.

 

Vưu Tuyết khẽ nhướng mày, lùi nửa bước để cô xoay .

 

Tô Dương đầu, giơ bàn tay tội ác sở hữu 【Khuếch Đại Giác Quan】 lên.

 

“Hề hề.”

 

“Ai tới thử nào?”

 

Bước chân các thú nhân khựng , .

 

Đã đ.á.n.h dấu Thủ Tịch.

 

Tô Dương về phía trai: “ tới !”

 

 

Loading...