…
Uống rượu xong ngủ đúng là ngon thật.
Chỉ đau đầu một chút.
Tô Dương tỉnh dậy cơn say, xoay sờ thấy thú nhân. Mắt còn mở nũng hừ hừ, cơ thể dán lên ga giường trơn, ôm vòng eo dẻo dai ngay bên cạnh.
“Khó chịu ?”
Trên đầu vang giọng trong trẻo sạch sẽ. Là .
… Anh?
Tô Dương nhận đúng, lập tức tỉnh hơn nửa, mở phắt mắt.
Đầu tiên thấy cánh tay trần của đang tự nhiên đặt ngang eo bụng khác.
Eo bụng tay cô đường nét rõ , cơ bắp sạch gọn, thanh quý mắt. Cơ bụng vì động tác của cô căng.
Nhìn tiếp lên là nốt ruồi đỏ đặc trưng của .
Sáng sớm trong chăn thấy tuyệt sắc thế , đầu óc Tô Dương ngơ ngác.
“Chẳng kết hôn xong mới… lúc …”
Trên mặt là cái gì?
Tô Dương đang định kỹ thì phía đặt lên một bàn tay ấm: “Nào, uống chút giải rượu.”
“?”
Quay , Đệ Nhị Tịch ân cần . Trông cừu nhỏ mấy ngày cũng từng thấy mệt mỏi, hôm nay lộ vẻ uể oải, lúc dịch tới còn vô thức nhíu mày.
Tô Dương theo cổ áo trong.
Một mớ hỗn độn.
Cô hít một lạnh, chẳng kịp nghĩ gì khác, lập tức kéo áo Đệ Nhị Tịch : “Ông ? Sao nhiều dấu răng thế, cái dấu , ờ…”
Nhìn quen quá.
Trên mặt cũng .
Tô Dương thầm nghĩ cô c.ắ.n chứ.
Ngoài cô hình như cũng chẳng ai giữ những còn để dấu lên họ.
Đệ Nhị Tịch kiểu cha hiền: “Á phụ .”
Bị gặm thành thế mà còn .
Tô Dương uống cạn một bát giải rượu, thấy thật sự nên tỉnh táo , nhớ xem tối qua gì.
Cô gì nhỉ… Đến lúc ăn sáng vẫn nhớ , chỉ trái dấu răng thú nhân, ai cũng . Cô rảnh quá mài răng ?
Tô Dương về nhà liền biến trong suốt chui quần áo thú nhân, bắt họ đoán cô ở áo ai đang gì.
Càng c.ắ.n Đệ Nhị Tịch khắp nơi, còn hỏi thứ để uống.
Ân Thố chạy tới hiến , mới tránh cho Đệ Nhị Tịch giày vò t.h.ả.m hơn.
Tô Dương quậy cả đêm, thả cừu nhỏ chạy nhảy khắp nơi, cả nhà ngã ngửa. Ngay cả cằm Thủ Tịch cũng gặm mấy dấu, còn cô kéo đuôi ăn cá.
Khó khăn lắm Ôn Vân Tụ và Lâm Tốc mới dỗ lừa cho cô ngủ, cô còn chỉ đích danh ôm Sơn Lam Tễ.
Ngoài dấu răng mặt, cũng , chỗ nào thoát.
Bên trái ôm , bên ôm Ân Thố, còn kéo Đệ Nhị Tịch nệm…
Mãi đến khi c.ắ.n mệt, ngậm Ân Thố ngủ mới yên.
Đến sáng cô buông , Ân Thố trống rỗng, sáng sớm tự chạy uống canh cá diếc bồi bổ.
Đều là chuyện cô .
Đừng c.ắ.n rách mặt.
Tô Dương phát t.h.u.ố.c mỡ cho bôi, tự giúp .
Qua một đêm dấu vẫn tan, răng cô thật.
Tô Dương chột bôi thuốc, đầu ngón tay xoay mặt , dấu răng lồi lõm.
“Anh, hôm nay đừng ngoài, lắm.”
Sơn Lam Tễ gật đầu . Đợi em gái buông tay, lấy điện thoại sờ mở camera.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-445-co-phai-anh-that-su-khong-muon-toi-danh-dau.html.]
Bây giờ thấy, thể chụp , đợi mắt hồi phục xem dấu vết em gái để .
“Miên Miên, uống hết canh nha!”
Ân Thố giơ bát trống khoe công.
Vừa tới gần ngửi thấy cả thơm mùi sữa.
Tô Dương hôn mặt thưởng, một ngón tay móc cổ áo : “Không c.ắ.n hỏng chứ?”
Hình như rách da. Cô chấm t.h.u.ố.c mỡ từ từ xoa, từ phía lên vai thỏ, cọ tai với .
Tai thỏ mềm mại, áp dễ chịu, cô thích.
Cổ họng Ân Thố vang lên tiếng rù rù giống mèo.
Phần da xương quai xanh từng tự khoét xuống vì kịp chữa để sẹo, nhưng khi dấu ấn trở , vết sẹo che.
Mắt thường đương nhiên thấy. Đến khi ngón tay Tô Dương sờ lên mới phát hiện da phẳng.
Cọ xong lật tai thỏ xem. Chỗ từng nhổ trụi mọc lớp lông tơ nhỏ.
Ân Thố che tai: “Miên Miên đừng trừ lời của .”
Sao còn nỡ trừ.
“Không trừ.”
Còn Kiến Nguyệt, quanh cổ một vòng vết siết tím sẫm, tới giờ vẫn quấn băng.
Tô Dương ngây thơ tới mức tưởng c.h.ế.t mà bọn họ còn yên .
Tuy cô cảnh lúc , tận mắt thấy nhưng cũng đoán đại khái. Sau khi tỉnh, việc đầu tiên là bảo kiểm tra cơ thể họ.
Ai cũng thương mức độ khác , muộn thêm một bước lẽ thật sự c.h.ế.t.
Một đám ngốc.
Tô Dương nhắm mắt nén cảm giác chua xót, để cảm xúc ảnh hưởng họ nữa, chuyển chú ý sang chuyện vui.
Tối qua say chơi với bọn họ náo nhiệt. Dù cô c.ắ.n nhưng ai cũng vui.
Tát Tuyết còn trái dấu răng tay, chạy tới dính .
Hắn theo sát từng bước, điên cuồng vẫy đuôi: “Dương Dương Dương Dương, c.ắ.n lên mặt một cái nữa. cũng mặt .”
Tô Dương c.ắ.n một cái, tặng thêm một cái. Tát Tuyết đội dấu răng hai bên ngốc.
Tô Dương lau nước bọt để chen lòng Ôn Vân Tụ .
Ôn Vân Tụ còn ăn sáng xong, mở tay phối hợp cho cô .
Tạ Lợi gắp món Tô Dương thích tới. Tô Dương há miệng.
Vưu Tuyết mang tạp dề tới mặc cho cô, thong thả buộc dây.
Đệ Nhị Tịch, Đệ Tam Tịch và Lâm Tốc từ bếp , bưng món cá cô hôm qua ăn. Ba ba cách , đều chất thịt chắc chắn kém Côn Bằng.
Thủ Tịch im lặng ở ghế đầu.
Mấy là đám ngốc bình tĩnh.
Tô Dương nhớ đầu thú nhân sẽ tuẫn tình, cô từng nghĩ như Ôn Vân Tụ chẳng giống sẽ chuyện đó chút nào. Kết quả xuống tay còn nhanh hơn ai.
Tựa n.g.ự.c Ôn Vân Tụ đung đưa chân, ăn món ngon là tâm trạng .
Sau khi đạt cấp như Tô Dương, liên kết dấu ấn càng sâu. Nhất cử nhất động của cô đều ảnh hưởng cảm xúc họ, vui giận buồn đều theo cô.
Cô vui, họ cũng vui.
Hôm nay ai cũng ăn nhiều hơn một chút.
Ba con cá, Tô Dương một ăn hết. Ăn no con thứ tư mặt.
Anh và Thủ Tịch, tiếp theo cô vẫn đ.á.n.h dấu Thủ Tịch. Lần nhất định .
Thủ Tịch hiểu ý, sờ mặt cô.
“Không cần vội, đ.á.n.h dấu .”
Tô Dương vui, cố ý : “Sao rộng lượng ? Có thật sự đ.á.n.h dấu ?”
Thủ Tịch: “Không . Trước đó, chắc chắn em từ linh hồn tới cơ thể đều đủ an .”
Tô Dương cảm động. là con cá .