Sơn Lam Tễ chỉ mất một giây đoán báo đen lời .
Hắn mỉm khỏe mạnh bệnh, nhưng các thú nhân .
Đệ Nhị Tịch ngang, kín đáo : “Nếu cần, chỗ thể cái mới.”
Từ chối ý của đối phương, chim nhỏ nóng lòng bay phòng. Nó tiếng định vị, đ.â.m đầu đèn pha lê.
Tô Dương rửa mặt xong , vội chạy tới đón: “Ôi!”
Đèn pha lê đ.â.m rung lên, chim nhỏ choáng váng rơi xuống đất, cô nhặt lên khẽ lắc: “Cậu chứ?”
“Chíp…”
Chim nhỏ đáng thương quá. Lòng đồng cảm Tô Dương tràn lan, cẩn thận dùng một ngón tay sờ lông, nhét nó túi áo, mang theo cùng ăn sáng.
Lúc ăn còn đặc biệt chăm Sơn Lam Tễ, cho từng món ở , còn gắp thức ăn cho .
Ngay cả Đệ Nhị Tịch vốn ghen cũng chua trong lòng.
Vốn ở quần đảo xử lý công việc, trông coi đảo, nhưng thật sự nỡ xa đứa trẻ nên chỉ thể tạm giao việc cho khác .
“Con cũng ăn một chút.”
Hắn múc canh đút tới miệng đứa trẻ, lấy khăn lau nước canh dính nơi khóe môi cô, động tác chu đáo tỉ mỉ.
Hắn thích chăm đứa trẻ, từng miếng đút cô ăn no, bữa còn chủ động đề nghị trông cừu nhỏ.
Tô Dương vui lòng thả tinh thần thể chơi, liền giao cho ba nhỏ.
Còn bản cô thì sofa học bài phát biểu, tiện thể chơi chim.
Điện thoại vang mấy tiếng. Sơn Lam Tễ sờ túi, mấy cũng lấy .
“Em gái, lấy giúp . Trong túi quần.”
Cách một lớp vải, Tô Dương chạm nhiệt độ cơ thể . Lấy điện thoại tiện tay xem giúp.
Sơn Lam Tễ mật khẩu, còn bảo: “Anh còn mấy két sắt, mật khẩu giống . Tin của ai?”
Danh bạ điện thoại đặc biệt nhiều, tin nhắn hoa cả mắt. Tô Dương mấy cái tổng kết: “Đều tìm đóng phim.”
“ xem kịch bản nhé?”
Sơn Lam Tễ khẽ: “Cứ xem.”
Tô Dương cuộn sofa xem điện thoại . Bên ngoài Đệ Nhị Tịch đang dẫn cừu nhỏ chơi, hướng dẫn nó ngưng tụ.
Như tinh thần lực Tô Dương mới càng hòa hợp với cơ thể.
Sau cấp 3S, cừu nhỏ càng nghịch. Chạy nhảy khắp nơi, đuổi bướm, chơi thỏ, giẫm nhện, nhất định lưng bọ cạp bắt cõng, một khắc cũng chịu yên.
Chỉ Đệ Nhị Tịch kiên nhẫn trông nổi. Tô Dương tự cũng đau đầu.
Họp báo bắt đầu sáng mai. Chưa tới nửa ngày cô thuộc bài. Sau khi nâng cấp, trí nhớ cũng hơn, nhiều chi tiết nhỏ khó quên.
Ví dụ ngón tay và nhẫn tay.
Anh vẫn đeo hai chiếc nhẫn trơn hôm qua. Tô Dương điện thoại từ từ nhích tới, hạ giọng hỏi: “Không tháo rửa ?”
Sơn Lam Tễ cũng nhỏ giọng đáp: “Anh lau .”
Trang sức của nhiều, cũng ý dùng chính quảng cáo. Trước gần như ngày nào cũng đổi, hai chiếc nhẫn từ hôm đó luôn đeo.
Mỗi Tô Dương liếc thấy đều nghĩ lung tung.
Cô lơ đãng cứ tay Sơn Lam Tễ: “Anh, đợi mắt khỏi còn tiếp tục đóng phim ? cũng xem.”
Hai nhiệt tình mời, cô đều cơ hội. Bây giờ thấy kịch bản thú vị, sinh tò mò.
“Em thì liên hệ. Đợi chúng cử hành nghi thức xong…”
Hắn dừng một chút, tiếp: “Sau đó dẫn em đoàn phim.”
Tô Dương “ồ” một tiếng, theo thói quen đặt chân lên khác. Bên ngoài cừu nhỏ cũng vắt chân lưng bọ cạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-443-em-gai-hieu-la-duoc.html.]
Chim nhỏ trong túi ló đầu. Vừa kết hôn, đầu choáng gấp, lập tức tỉnh táo. Nó hổ giơ nửa cánh che mặt, chỉ qua kẽ cánh vui mừng đồ lấp lánh.
Chim cuối cùng sắp trở thành của đồ lấp lánh . Chim cô độc một bao năm, cũng sắp bạn đời riêng, cùng xây tổ ấm…
Chim cảm động nước mắt lưng tròng, hận thể lập tức đội khăn voan chui chăn đồ lấp lánh, chứng minh chim vấn đề.
Bị đám thú nhân nhạo, chim càng gấp, thúc giục chủ nhân mau chim của cũng vấn đề.
Sơn Lam Tễ im lặng. Nói kiểu gì đây.
“Không cần họ , em gái hiểu là .”
Chim nghĩ cũng , nũng nịu dán mặt Tô Dương.
Nó học bay giao phối, thể mang đồ lấp lánh lên trời một đôi quyến lữ ân ái~
Tô Dương giữ chim nhỏ: “Vừa học tiếng chim, kêu một tiếng.”
Chim nhỏ: “Bay~ giao~ phối~”
Tô Dương phiên dịch: “Giao… phối?”
Người và chim mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Tô Dương: “… Hóa gấp . Để xem lịch, sắp .”
Ban đầu định để mỗi tự chọn thời gian, phát hiện như thế cô quá mệt. Ôn Vân Tụ vẫn nên gom hết một ngày, những khác cũng đồng ý.
“Còn nửa tháng nữa. À, các bắt đầu chọn quần áo ?”
Ôn Vân Tụ ngẩng đầu: “Ừ, đang chọn. Bé con giúp chúng góp ý?”
Tô Dương dính tới bên .
Chân còn sức nặng của em gái đặt lên, Sơn Lam Tễ trống , theo bản năng dậy.
Địa điểm, quần áo vân vân đều chọn. Tạ Lợi còn đang xem hình máy tính bảng. Tô Dương nhỏ giọng trêu: “Chọn bộ , nơ, bao.”
Tai Tạ Lợi đỏ, đuôi mèo quấn lấy cánh tay cô.
Tô Dương bóp chóp đuôi, tiếp nhiều .
Tạ Lợi cuối cùng vẫn chọn bộ cô . Chọn mấy bộ xong mang tới thử.
Tạ Lợi phòng đồ nhanh chóng . Nơ ở cổ áo mới ngay ngắn.
Tiểu vương t.ử dè dặt lạnh mặt , nhưng khi Tô Dương vỗ tay hết sức khen ngợi, khóe môi vẫn bất giác cong lên.
Tô Dương vỗ tay suy nghĩ bay xa.
Ai ngờ mấy mỹ nam thể diện , phía quần khoét lỗ, nút và khóa kéo chỉ để tiện thả đuôi.
Cô lượt xem quần của họ, cầm lên ngoài, mãi cổ mèo nhỏ đỏ bừng.
Hắn nhấn mạnh: “Quần đều như thế.”
Tô Dương: “Vâng, ~”
Những khác cũng lượt đồ. Mắt Tô Dương sáng hết tới khác, do dự chọn nổi bộ nhất.
Anh ở bên cạnh . Tô Dương bảo: “Đợi mắt khỏi chọn.”
Chim nhỏ cũng mở đôi mắt vô thần qua.
Tô Dương cúi đầu hôn đỉnh đầu nó, ôm con chim ngây lòng, tay luồn lông để sưởi.
Chim nhỏ xòe gốc cánh cho cô nhét tay , lưng tựa cơ thể mềm mại của đồ lấp lánh, nhớ tới cảm giác mổ nhẹ tối qua.
“Chíp~~”
Như chịu nổi nhiệt độ quá cao, mỏ chim hé, thở như ch.ó con, trong cổ thoát tiếng hót uyển chuyển nhỏ.
Sơn Lam Tễ cố nén thở rối loạn, nghiêng , dùng cách trực quan để chứng minh vấn đề.