Sơn Lam Tễ từ khi tỉnh vẫn mất ngủ. Hắn tự tắm nhiều ngày, đến mức ngã trong phòng tắm.
em gái theo , cũng ngăn, còn thuận miệng : “Trong phòng tắm quả thật trơn.”
Hắn cởi áo ngoài, âm thầm thở .
Giữa và em gái bí mật cơ thể, nhưng cởi quần áo mặt cô vẫn là đầu.
Ngón tay cuộn gấu áo len, em gái ghé tới: “Anh, . Áo len của tĩnh điện.”
Nếu điện kêu lép bép thì chắc thú vị lắm.
Sơn Lam Tễ: “Em thích ? Chỗ còn mấy chiếc nữ, lấy cho em.”
“Được đó, cũng màu . Đẹp thật.”
Hắn lấy mấy bộ đồ mới. Em gái vây quanh xem, tay Sơn Lam Tễ đặt lên cúc sơ mi. Nghĩ một lúc, vẫn lập tức cởi hết.
“Em gái.” Tay nắm tay cầm cửa phòng tắm. “Anh nhé.”
Tô Dương tiếng đầu: “Tới đây.”
Cô chạy lấy cho đôi dép: “Đi cái , trượt.”
Vào trong thử nhiệt độ nước, chu đáo sữa tắm ở .
Rồi : “Vậy ngoài nhé, cứ từ từ tắm.”
Sơn Lam Tễ: “?”
Không kiểu giúp mà hiểu ?
Tô Dương trong sáng dặn xong, trong sáng lui ngoài.
Để Sơn Lam Tễ , lâu mới khẽ một tiếng, thong thả cởi phần quần áo còn , mở vòi sen.
Hắn thu những suy nghĩ kiều diễm khác, yên lặng tắm.
Tô Dương vẫn đang bên ngoài.
Cách qua nước càng mờ ảo. Trước cô từng thưởng thức một , lúc đó ngại nên tiếp tục.
Bây giờ cô động sợi chỉ đỏ, quả nhiên thấy tay cũng xoay theo.
Cô , cũng chẳng lên tiếng, chỉ sờ.
Ngón tay đầu lời, khi sờ lên n.g.ự.c , Sơn Lam Tễ chỉ khẽ nhướng mày.
Lần động tác chậm hơn , cũng giày vò hơn.
Bọt trắng mịn dày phủ trong lòng bàn tay trắng trong, theo chuyển động của cô, từ từ xoa thành từng vòng thật khẽ.
Bọt mịn từng lớp tan , bọc lấy những đốt ngón tay dài gầy, khớp xương theo động tác lúc ẩn lúc hiện.
Hơi nước càng lúc càng dày, lượn lờ dâng lên, mờ gương.
…
Giữa yên tĩnh, cổ họng Sơn Lam Tễ bỗng thả lỏng, bật một tiếng rên khẽ.
Nước chân trơn trượt, gạch bỗng mất thăng bằng, lảo đảo ngã về phía .
Hắn phản ứng cực nhanh, cánh tay kịp chống lên vách kính lạnh. Bọt giữa kẽ tay dòng nước xiết cuốn nhạt, xúc cảm trơn khiến đầu ngón tay khẽ run.
“Anh, chứ?”
Tô Dương tiếng, sợ thật sự ngã thương, gõ cửa: “Cần giúp ?”
Sơn Lam Tễ chống kính định , vành tai nóng, từ chối sự giúp đỡ đơn thuần của em gái trong sáng: “Có thể đỡ một chút ?”
Em gái đáng yêu chạy . Sơn Lam Tễ , dù gương cũng tắm xong trông thế nào.
Một tấm ảnh bước lên từ nước trong tác phẩm từng tham gia đến nay vẫn đầu bảng xếp hạng nhan sắc, ai vượt qua.
Quả nhiên bước chân em gái khựng . Hắn cong môi định , nhưng em gái vì quá kích động chạy quá nhanh, chân trượt.
Tô Dương kêu “ối”, trượt cả húc văng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-441-muon-vao-luc-con-nhin-thay-em.html.]
Lần Sơn Lam Tễ thật sự ngã.
-
Tô Dương giúp thành hại , vô cùng hối hận, càng áy náy với .
Cô giúp mặc quần áo, dìu ngoài. Nhìn chân linh hoạt lắm: “Hay cõng nhé.”
Sơn Lam Tễ thể trèo lên lưng cô.
Trước còn từng đặt tay lên vai em gái, bằng một tay ôm gọn.
Tô Dương đá đôi dép trượt , đổi đôi chống trượt, bóp bắp tay , âm thầm lấy sức bỗng bế ngang mù què đáng thương.
Sơn Lam Tễ giật run lên.
Dù từng trải qua bao nhiêu sóng gió cũng bằng một ngày sống bên em gái thăng trầm.
Mỹ nhân trong lòng, môi đỏ khẽ run, vẻ kinh ngạc tin càng nốt ruồi đỏ sống động. Hơi nước thấm , tóc dài ướt rũ.
Thân hình cao chỉ thể co mới tránh chân kéo lê đất. Sống đến giờ mới đầu trải nghiệm kiểu bế , Sơn Lam Tễ hồn, dở dở .
Được em gái đặt ngay ngắn lên giường, bầu khí phá sạch.
Tô Dương ấn cổ chân : “Ổn ? Nhìn sưng?”
Sơn Lam Tễ cúi giữ tay cô: “Không .”
Rồi thở dài: “Ngồi với một lúc .”
Trước khi , em gái tắm và đồ ngủ, thoải mái chỉ mặc áo hai dây. Vừa khi cô bế lên, cánh tay khéo áp sát mềm mại, còn khẽ cọ qua.
Sơn Lam Tễ nghĩ xem rốt cuộc em gái mặc đồ lót .
Biết thấy, cô càng thả lỏng mặt.
Sơn Lam Tễ vạch . Nệm bên cạnh lún xuống, em gái thoắt cái bò lên, bám tay : “Anh, thanh tẩy cho thì khỏi nhanh hơn ?”
Trước đây với Thủ Tịch cô đều . Có hiệu quả với Thủ Tịch thì chắc cũng với .
Tô Dương ghé , nhận dường như đang âm thầm lùi.
Cô hiểu, đuổi theo.
Em gái từng bước áp sát, Sơn Lam Tễ chỉ thể từng bước lùi, lưng dần chạm tấm đệm đầu giường lạnh.
Sơn Lam Tễ em gái nhốt giữa đầu giường và cô.
Hai tay Tô Dương chống nệm hai bên, nửa nâng , cả cúi phủ .
Tóc mềm rủ xuống, quét qua má và cổ , mang hương thơm tắm, khẽ cọ da.
Vải áo hai dây mỏng ngăn nổi nhiệt độ da, sức ép mềm mại gần như chạm n.g.ự.c .
“Anh chạy gì?”
Tô Dương giữ cổ tay . Giữ lơ lửng thế mệt, cô lười biếng lên đùi , cũng hiểu nguyên nhân lùi.
“… Chẳng tổ chức hôn lễ với ? Chuyện sớm muộn gì cũng…”
Tô Dương chẳng bất ngờ với phản ứng cơ thể, trong đám thú nhân của cô chuyện đó quá bình thường, phản ứng mới vấn đề.
“Hay thật sự chỉ chủ lễ trong hôn lễ của , hát cho ?”
Sơn Lam Tễ đưa tay về gáy em gái.
Trong lúc ấn cô về phía , cơ thể nghiêng tới.
Khoảnh khắc hai chạm nhẹ.
Cùng run lên.
Áo lưng rách, đôi cánh xé gió bung , nghiêng về bọc lấy Tô Dương.
Sơn Lam Tễ cúi đầu, ngón tay đỡ cằm cô, cọ chóp mũi với em gái.
“Anh chỉ , lúc còn thấy em.”