Không ngờ là đơn hàng lớn! Chuột nhảy chẳng còn để tâm tai bay vạ gió gì nữa, lấy hết hàng tồn của .
Thấy phần của Tô Dương dễ đeo, cô còn giúp xoắn thành một sợi, bện thành dây đỏ, kéo thử: “Thế , cũng chắc hơn.”
Các thú nhân phía tự đeo chỉ đỏ. Đệ Tam Tịch còn giơ điện thoại chụp tách tách.
Bọ cạp nhỏ của Vua Sừng Cừu: 【Hôm nay Thê Chủ cũng yêu (ảnh)】
Cư dân mạng: ??? Ai?
【Thê Chủ của chẳng …?】
【Tội quá, chắc phát điên vì đau lòng 】
【Có bệnh viện nào giúp điều trị … chúng thể quyên tiền】
【Haiz, đây chính là thú nhân mất Thuần Dưỡng Sư】
Lâm Tốc thường ngày vẫn hóng trạng thái của á phụ, cất điện thoại bàn với Ôn Vân Tụ mấy : “Chuyện xử lý.”
Ôn Vân Tụ: “Ừ, hôm nay sẽ đăng thông báo, mặt chuẩn xong.”
Có Ôn Vân Tụ kiểm soát dư luận, phương diện cần lo.
Lâm Tốc cúi đầu. Sợi chỉ đỏ cổ tay thô ráp của trông đặc biệt mảnh mềm dễ đứt. Hắn dùng hai ngón tay vê nhẹ, nhét tay áo đeo bảo vệ cổ tay che .
Tô Dương trả tiền cho chuột nhảy. Trên đường còn nghĩ giọng Lâm Tốc mãi khỏi, lát tới chỗ lấy ít kẹo nhuận họng cho ăn.
Chuột nhảy vui vẻ vẫy tay theo bóng cô. Quay đập quả cầu thủy tinh một cái.
“Tai bay vạ gió cái gì, rõ ràng là tiền từ trời rơi xuống, bói linh tinh cho !”
-
Quả cầu lộc cộc xoay. Tô Dương gõ cửa cộc cộc cộc.
Rất nhanh tiếng bước chân tới gần, cửa phòng mở . Rèm trong phòng kéo nửa bên, ánh sáng giữa trưa lọt một ít.
Mái tóc dài Sơn Lam Tễ xõa lưng, , đến mức cô giật .
“Em gái tới .”
Đế Quốc đông. Hắn mặc mấy lớp áo len của . Tô Dương chen qua cửa, nắm cánh tay .
Ống tay áo len mềm mại phối màu, cùng tông với tóc .
Tô Dương đưa tay vẫy mắt: “Không thấy gì thật ?”
Zero hả hê: “Có cần chia một đôi ?”
Tô Dương bóp nhện, bóp bẹp nhét bình đưa cho Đệ Tam Tịch: “Anh trông .”
Đệ Tam Tịch chẳng trông nhện, nhưng Thê Chủ bảo nên nhận lấy tiện tay đặt xuống: “Cậu lắm lời thế, khoe mắt ?”
Chẳng chỉ khoét một đôi cho Thê Chủ , gì đáng khoe.
Cửu Phương Túc Giới nhấc chân theo Tô Dương định cửa. Sơn Lam Tễ tuy thấy nhưng chặn chính xác ở cửa.
Cửu Phương Túc Giới hề ý thức chào đón: “Tránh .”
Sơn Lam Tễ: “Xin , đây là gian riêng tư.”
Cửu Phương Túc Giới tiếp tục .
Hắn để ý.
Nụ Sơn Lam Tễ sắp giữ nổi: “Các vị thể tới đại sảnh bên ngoài nghỉ.”
Với mấy bạn học nghèo rớt thể vòng, thẳng chắc họ .
Cuối cùng vẫn là Tô Dương đầu lên tiếng, các thú nhân mới lùi . Cũng tới đại sảnh, chỉ ngoài cửa, liếc là thấy cảnh bên trong.
Sơn Lam Tễ khép cửa, họ chỉ còn tấm ván cửa.
Ôn Vân Tụ, Vưu Tuyết và Tạ Lợi họp video, tranh thủ xử lý công việc. Những khác ai nấy đều ngẩn ngơ.
Chỉ đỏ áp sát cổ tay, khẽ xoay là cảm nhận . Lâm Tốc nghịch chiếc bảo vệ cổ tay, trong đầu vẫn là hình ảnh tiên tri.
Mấy ngày nay ngủ . Nhắm mắt là gương mặt trắng bệch của cô.
Tại dự báo sớm hơn.
Năng lực tác dụng gì.
Lâm Tốc nghịch hai cái, rũ mắt che tự giễu.
Trong phòng.
Tô Dương đóng cửa vụng về. Sơn Lam Tễ mù mấy ngày, bắt đầu quen bố trí trong phòng, từ từ bước tới, tránh bàn ghế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-439-the-nay-qua-that-se-khong-xa-nhau-nua.html.]
“Em gái?”
Tầm mắt lệch. Người mù quen bằng tai hơn nên theo bản năng nghiêng đầu.
Tô Dương ừ, đưa tay nắm tay , dẫn tới để xuống sofa.
Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm , vai lưng căng cứng của Sơn Lam Tễ vô thức thả lỏng.
Hắn thuận theo lực kéo của cô xuống, tay cũng thu về, từ tốn, cẩn thận theo bàn tay cô:
“Em gái lớn . Vẫn giống chứ?”
Tô Dương: “Vẫn giống.”
Trên bàn hai sợi chỉ đỏ đứt. Đầu chỉ tỉ mỉ vuốt ngay ngắn, một sợi tưa.
Mặt dây lau đến sáng bóng đặt cạnh đó, đồng xu sạch hết bụi bẩn, giống như ngày nào cũng nắm trong tay vuốt vuốt .
Trước khi cô tới, Sơn Lam Tễ còn thử nối , khôi phục như cũ.
Tô Dương cầm đồng xu và mặt dây cừu nhỏ xâu sợi chỉ đỏ mới, chạm phát tiếng khẽ.
Cô tự đeo xong : “Anh, đưa tay.”
Sơn Lam Tễ hiểu nhưng vẫn chìa cổ tay.
Tô Dương kéo tay áo lên, lộ xương cổ tay trắng gầy.
Da ngón tay em gái và sợi chỉ mới mềm chạm từng cái. Sơn Lam Tễ đoán là gì.
Tim trong n.g.ự.c đập mạnh hai nhịp.
“… Bện dây đỏ ?”
Tô Dương gật đầu, khẽ đáp: “Ừ, bện chắc, sẽ đứt nữa.”
Thu tay về, cô ngắm cảnh chỉ đỏ làn da càng trắng trong, ỷ thấy còn liếc từ xuống gương mặt quốc bảo của .
Cô đùa: “ tại họ gọi là Minh Châu Sa Mạc .”
Em gái tới , cảm giác ở nơi đó đều phóng đại vô hạn. Chỉ đỏ quấn quanh như cũng siết .
Sơn Lam Tễ: “Ừm? Tại ?”
“Vì đây là cả căn phòng sáng bừng, chẳng cần bật đèn.”
Sơn Lam Tễ bật : “Phòng tối quá ? Anh bật đèn cho em.”
Hắn dậy Tô Dương kéo về.
“Giữa trưa mà, trời tối, cần bật. Anh ăn cơm ?”
“Ăn . Bốn món một canh.”
Sơn Lam Tễ cũng về phía cô: “Dù thế nào cũng bạc đãi . Em ăn ? Sao nghĩ tới mua chỉ đỏ?”
Đương nhiên Tô Dương cũng ăn no mới tới. Có thú nhân ở đó, cô chỉ thể ăn quá no chứ đói.
Tay cô vẫn nắm cổ tay . Nhìn thấy đường chỉ tay, ngón tay trượt xuống, vạch một đường ngang trong lòng bàn tay: “Lần đầu thấy chỉ tay ngang bàn tay đấy.”
Ngón tay dài thanh thoát, lớn hơn cô nhiều. Cô xòe tay so.
Hai bàn tay một một , đường vân đan chéo, khẽ áp .
Cổ tay Sơn Lam Tễ căng, từ từ nắm .
Đầu tiên đầu ngón tay chạm , cọ nhẹ, mang cảm giác ngứa thăm dò.
Rồi bụng ngón tay từng chút chen kẽ.
Hắn cảm nhận phản ứng của em gái nhưng chỉ tiếng thở. Mỗi khi Sơn Lam Tễ cử động thêm một chút, tim trong n.g.ự.c càng đập dữ.
Hắn : “Thế quả thật sẽ xa nữa.”
Hai yên lặng nắm tay. Lòng bàn tay hình như một lớp mồ hôi mỏng. Rõ ràng sợ nóng như thích mặc dày.
Tô Dương hỏi: “Anh, dáng vẻ hiện giờ của ?”
Sơn Lam Tễ: “Em đổi cơ thể ngay bây giờ?”
Hắn nhíu mày từ chối: “Bây giờ , đợi mắt khỏi hãy đổi.”
Sau đó, em gái dường như sợ bóng tối.
Cô bài xích việc một ở nơi tối tăm, xung quanh nhất định ở cùng.
Bản Tô Dương ý thức , bọn họ cũng ăn ý nhắc tới.