Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Sau khi kiểu gì Sơn Lam Tễ cũng tỉnh, các thú nhân để ý nữa, vây quanh Tô Dương.
“ đưa Thê Chủ về đảo. Thê Chủ nỡ bỏ , sẽ cứ thế vứt mặc kệ.”
Đệ Tam Tịch cầm một bàn tay cô đặt bên môi hôn.
Không thú nhân nào đáp lời Đệ Tam Tịch. Lúc vẻ mặt họ gần như tê dại.
Ôn Vân Tụ vắt khăn ướt. dù động tác lau mặt nhẹ đến , gương mặt ăn mòn vẫn tránh khỏi cọ rách.
Hắn lau sạch bụi bẩn, đầu ngón tay cực nhẹ đưa phần da thịt cọ lệch về đúng chỗ: “Bé con khỏe, bây giờ đừng di chuyển em nữa.”
Đệ Tam Tịch như thấy, vùi mặt lòng bàn tay Tô Dương lâu.
“Thê Chủ sợ , thấy đau ? Thê Chủ nhát gan như …”
“Buông tay.”
Ôn Vân Tụ giữ cánh tay Đệ Tam Tịch: “Đừng nhắc những chuyện với em nữa.”
Đệ Tam Tịch đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu cuộn đầy sát khí: “Buông? Tuyệt đối thể! Cút , đừng chạm Thê Chủ của .”
Hắn cẩn thận đặt tay Tô Dương trở mới sang Ôn Vân Tụ, giọng sắc nhọn.
Những mâu thuẫn va chạm thường ngày, vì Tô Dương họ thể coi như . Bây giờ Tô Dương còn, đám thú nhân tuyệt vọng còn gì dè chừng, bầu khí lập tức căng như dây đàn.
Tạ Lợi yên trong góc, vẫn chỉ vị trí đuôi đứt, trong mắt là một hoang vu trống rỗng.
Đột nhiên hai bóng xông cửa. Tát Tuyết và Vưu Tuyết ướt sũng vì mưa lạnh, tóc nhỏ nước, quần áo lộn xộn, mang theo vẻ hoảng hốt gấp gáp quãng đường chạy như điên, liều lĩnh xông phòng.
Động tĩnh đột ngột như vẫn thể kéo thần trí Tạ Lợi trở . Hắn chằm chằm đuôi đứt, thứ xung quanh.
“Ồn c.h.ế.t .”
Sự chán ghét của Zero hiện rõ, bò đến bên Tô Dương cô.
Hắn sợ cái c.h.ế.t, từng nghĩ cũng sẽ sợ cái c.h.ế.t của chị… Cùng lắm mang xác chị , vẫn thể ở bên t.h.i t.h.ể chị.
lúc gương mặt yên tĩnh của Tô Dương, nỗi hoảng sợ khổng lồ từng trải qua khiến đầu thật sự hiểu rằng những thứ giữ cơ thể là giữ .
Hắn thể mang xác cô , nhốt vỏ xác , nhưng chị sẽ bao giờ chuyện với nữa.
Zero cô: “Chị? sắp chuyện , chị dậy rút tơ nhện của ?”
Thời tiết nóng. Tô Dương ở trong túi nuôi con những dấu hiệu chữa trị, ngược còn thối rữa nhanh hơn.
“Cửu Phương Túc Giới , bảo về giường băng cho Thê Chủ.”
“Lúc tới chúng thấy .” Vưu Tuyết gọi điện cho Cửu Phương Túc Giới. Rất nhanh, báo tuyết tìm Thủ Tịch về, đóng băng thành giường băng cứ ngơ ngác bên cạnh.
Cơ thể Tô Dương tỏa từng đợt khí lạnh.
“Lâm Tốc , vẫn tìm Thủ Tịch?”
“Tìm .” Cửa vang lên giọng Lâm Tốc. Cùng lúc đó, gian gợn sóng, Thủ Tịch bước .
Phía còn Dạ Quang với đuôi rắn cuộn dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-433-tat-ca-bon-ho-deu-di-theo-co.html.]
Rắn trườn tới quấn giường băng, Dạ Quang liên tục thè lưỡi cảm nhận khí tức của cô.
Thủ Tịch đẩy họ , ngón tay lướt qua má cô.
Trong túi nuôi con lạnh băng, đứa trẻ còn nhiệt độ cơ thể… Đệ Nhị Tịch thẫn thờ hỏi: “Cơ thể còn thể sống ? cho con một cơ thể khác ?”
Đệ Tam Tịch vội hỏi: “Sơn Lam Tễ đưa linh hồn Thê Chủ ngoài ?”
Từng đôi mắt kỳ vọng đều dồn lên .
Đây là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của bọn họ.
Vài con bướm còn bay về, hóa thành hình thiếu mất một phần.
Mắt Ân Thố sáng: “Miên Miên chắc chắn sẽ trở về đúng ?” Hắn cúi đầu thấy đầy máu, luống cuống dùng tay lau.
“ bẩn quần áo , quần áo Miên Miên mua cho bẩn …”
Trong vẻ mặt bọn họ đều thấp thoáng sự điên cuồng tuyệt vọng.
Thủ Tịch chỉ Tô Dương: “Kiếp nạn dù thế nào cũng tránh . Từ khi em tới nơi , em định sẵn sẽ c.h.ế.t… dù ở thế giới cũ, em cũng sẽ c.h.ế.t.”
Hắn căm ghét vận mệnh của cô, vì hết đến khác mang đau khổ cho cô.
bây giờ Thủ Tịch thể bình tĩnh .
“Người giữ .”
Nghe , Tạ Lợi thể kiềm chế, ho máu.
Những khác mặt xám như tro.
Đệ Tam Tịch nâng giọng, cố chấp : “Thê Chủ, giữ ?… tin! tin!”
Vẻ mặt Ôn Vân Tụ bình tĩnh lạ thường: “Không giữ ?”
Cuối cùng ánh mắt theo từng đường nét mặt Tô Dương.
Cơ thể bỗng run lên. Hoa tulip mọc từ trong cơ thể, xuyên thủng chính .
Thân hoa cứng với gai sắc bén, nở rực rỡ quyết tuyệt, cắm rễ từ kẽ xương, kéo theo những giọt m.á.u văng .
“Không , cùng em.”
Tát Tuyết vốn thích , lúc rơi nước mắt : “ từng , nếu Dương Dương xảy chuyện, sẽ tự hủy lĩnh vực tinh thần. Xin Vưu Tuyết, xa Dương Dương.”
Vưu Tuyết mặc nước mắt lăn xuống, cũng bình tĩnh khác thường: “Anh, em, đều sẽ xa cô .”
Ân Thố ôm búp bê, như tỉnh mộng: “ , thể dùng cách cùng Miên Miên. Miên Miên đừng sợ đừng sợ, thỏ tới ngay.”
“Thế giới chị chán quá.”
“Cừu nhỏ…”
“Đứa trẻ của .”
Kiến Nguyệt siết cổ , Cửu Phương Túc Giới một lời, thúc năng lực phản phệ chính .
Tất cả bọn họ đều theo cô.