[Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 432: Lại Một Lần Chết Đi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 03:54:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mau đưa đuôi của cho cô !”

 

“Đệ Nhị Tịch , đặt Thê Chủ túi nuôi con của ông !”

 

“Mau lên!”

 

Bên ngoài vẫn là tiếng reo hò và ca ngợi vang trời, nhưng trong căn phòng , ánh sáng của tất cả bọn họ tắt, sụp đổ.

 

Sự c.h.ế.t lặng điên cuồng lan khắp căn phòng, đè đến thở nổi.

 

Các thú nhân gần như sụp đổ, đôi mắt đầy tia m.á.u đều đóng đinh lên Sơn Lam Tễ.

 

Sơn Lam Tễ trì hoãn, dang cánh, quanh gió mà tự chuyển động.

 

Chỉ cần tìm linh hồn em gái thì vẫn còn cứu .

 

Đệ Nhị Tịch nhanh: “ thể dùng mô của con một cơ thể khác. Chỉ cần còn linh hồn…”

 

Tất cả lập tức chấn động tinh thần.

 

Ai cũng nín thở tập trung, chờ đáp án của Sơn Lam Tễ.

 

Chiếc đuôi Tạ Lợi đứt tan biến. Hắn những chiếc đuôi còn .

 

Cơn đau ở chỗ đứt vẫn tan. Đau âm ỉ trong xương tủy kéo dài, từng lớp quấn lấy tứ chi .

 

Tô Dương, vì tiêu hao mạng của , bọn họ sống tiếp nên mới c.h.é.m đứt dấu ấn

 

Cơn chua xót sắc nhọn lập tức xuyên ngực, siết mạnh trái tim, đau đến mức gần như vững.

 

Tạ Lợi đột ngột cúi đầu, nghiến chặt răng. Răng hàm dùng sức đến tê buốt run lên, gắng sức ép ngược bộ vị tanh ngọt đang dâng trong cổ họng.

 

Tại lấy mạng … Tô Dương… thà c.h.ế.t là .

 

Ngay từ lúc cùng cô, bọn họ chuẩn tâm lý sẽ lây nhiễm cùng, cùng c.h.ế.t.

 

Không cô, bọn họ thể tiếp tục sống.

 

Những tới bàn chuyện nghi thức bên . Cùng là thú nhân, họ đều hiểu cảm giác mất Thuần Dưỡng Sư, cũng nhất thời khó chấp nhận sự thật.

 

Đợi những ý rời .

 

Đệ Tam Tịch giơ tay quấn chặt roi dài trong tay, đầu ngón tay dùng sức đến trắng bệch. Hắn cứng ngắc , giọng khàn khàn thì thầm: “Thê Chủ, mấy thật đáng ghét, chúng về đảo nhé.”

 

Trong túi nuôi con tiếng đáp.

 

Lời gọi nhận hồi đáp, nỗi bi thương câm lặng lập tức giáng xuống đầu.

 

Đệ Tam Tịch nghiến răng để nước mắt rơi, hít sâu mấy , ép cơn đau cuộn trào trong n.g.ự.c xuống. Đôi mắt đỏ đáng sợ ghim chặt Sơn Lam Tễ.

 

Chờ đợi đến cực hạn quá giày vò, mỗi giây đều như lăng trì. Chẳng bao lâu, tiếng gặm c.ắ.n nhỏ vụn chói tai đột ngột vang trong im lặng, lách cách ngừng, cực kỳ khó chịu.

 

Vẻ hung ác trong mắt Đệ Tam Tịch lập tức bùng lên, đột nhiên trừng sang.

 

Đó là Ân Thố vô thức c.ắ.n móng tay. Hắn thể ngừng cào tai , đầu ngón tay cũng c.ắ.n nát m.á.u thịt nhưng nhận .

 

Đệ Tam Tịch còn chút thiện hòa bình giả vờ mặt Tô Dương.

 

“Cút , đừng gây tiếng ồn ở đây.”

 

“Còn , treo cổ thì qua bên cạnh. Không ai cản các c.h.ế.t.”

 

Hắn quét qua Kiến Nguyệt đang cúi mắt c.h.ế.t lặng và con nhện im lìm ẩn nấp bên cạnh, ác độc : “Tốt nhất c.h.ế.t hết , đợi Thê Chủ tỉnh chỉ còn một .”

 

“Yên lặng.”

 

Ôn Vân Tụ ngẩng mắt. Hắn đưa tay chạm cô thu về: “Đừng ồn bé con nghỉ ngơi.”

 

“Tạ Lợi, đuôi của vẫn thể đưa cho em ?”

 

Tạ Lợi rũ mắt, hàng mi run dữ dội, từ từ, thật chậm lắc đầu.

 

Hắn đưa. Hắn đưa hết còn cho cô, nhưng dấu ấn đứt, thể đưa nữa.

 

Đường lui cuối cùng của tất cả dường như đều cắt sạch, chỉ còn tia hy vọng duy nhất mỏng manh Sơn Lam Tễ.

 

Không khí đông cứng đến nghẹt thở, từng tấc thời gian đều dài vô tận.

 

Sơn Lam Tễ vẫn giữ tư thế dang cánh tìm kiếm. Ánh sáng trắng quanh càng lúc càng rực, dấu hiệu tinh thần lực thấu chi dần hiện , gương mặt trắng trẻo từng chút mất màu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-432-lai-mot-lan-chet-di.html.]

 

Tim theo đó treo cao từng chút. Nóng ruột và bất an điên cuồng thiêu đốt lý trí, ai dám lên tiếng quấy rầy.

 

Ngay giây , hình Sơn Lam Tễ run dữ dội, một lời cảnh báo, cơ thể cao thẳng đổ thẳng .

 

“Sơn Lam Tễ!”

 

Tất cả lập tức vây lên: “Tô Dương thế nào? Tô Dương ?”

 

bất kể bấm nhân trung, tạt nước lạnh gì, Sơn Lam Tễ đều tỉnh.

 

Kiến Nguyệt : “ giấc mơ xem.”

 

Rất nhanh : “Hắn ý thức.”

 

Hắn chẳng thấy gì.

 

Ôn Vân Tụ trông bình tĩnh: “Thủ Tịch ở , gặp .”

 

Con nhện trong bình bò từ bóng tối đáng sợ: “Không , chuẩn cơ thể ký sinh cho chị. Chị ký sinh cũng .”

 

Ân Thố sát bên Tô Dương, thử cho cô uống sữa, nhưng Miên Miên chịu mở miệng.

 

“Dấu ấn của ?”

 

Hắn kéo cổ áo. Dưới xương quai xanh còn đầu cừu che phủ, viên đường lộ .

 

Ân Thố một lúc lâu đột nhiên lớn. Hắn đến nước mắt trào , lăn lộn đất: “Đáng ghét quá, dấu ấn của Miên Miên ? Dấu ấn của ?”

 

Hắn lải nhải lặp lặp đột nhiên bật móng vuốt. Móng phi nhân sắc bén đ.â.m thủng ngực, xé da thịt, khoét phăng dấu vết in da .

 

Máu thịt be bét. Kiến Nguyệt thì thầm: “Đừng để m.á.u b.ắ.n lên .”

 

Thư Phục c.h.ế.t , sống cũng chẳng còn ý nghĩa.

 

Bên ngoài vẫn mây đen phủ kín, mưa nhỏ lất phất. Kiến Nguyệt lúc mới chợt nhớ, lâu nghĩ tới cái c.h.ế.t.

 

Bây giờ sống nữa, nhưng đều Thư Phục sẽ c.h.ế.t. Con mèo đang nghiên cứu cách đưa hết đuôi cho cô để cô sống , hai con báo thì chia tìm Thủ Tịch.

 

Kiến Nguyệt ôm một tia hy vọng yếu ớt, lập tức c.h.ế.t.

 

Giống như che một đốm lửa chực tắt giữa gió, chẳng khi nào sẽ lụi. Chỉ cần nắm một khả năng thì bọn họ mới thể tiếp tục kéo dài tàn.

 

“… cũng tìm Thủ Tịch.”

 

Kiến Nguyệt như mất hồn dậy, tách phần lớn bướm bay tìm mục đích, chỉ để một con bên cạnh Tô Dương.

 

Bướm cửa gặp hai con chó. Trời đang mưa, càng lúc càng lớn. Họ chạy nhanh đến để bóng mờ, thấy thì gấp gáp phanh : “Dương Dương ?”

 

“Tô Dương ở ?!”

 

Tát Tuyết và Vưu Tuyết cảm ứng dấu ấn biến mất liền lập tức tới khu xâm biến.

 

họ vẫn đến muộn.

 

Kiến Nguyệt để ý. Bướm đen bay qua màn mưa như hồn ma.

 

Con bướm mưa ướt cánh bay nổi, rơi xuống đất. Kiến Nguyệt chỉ liếc qua, thờ ơ bỏ phần cơ thể , mặc cho hai con báo chạy ngang giẫm lên.

 

Lần còn Thư Phục giúp nhặt .

 

Mà lúc , Thủ Tịch tất cả đặt hy vọng đang bóp vị trí bảy tấc của con rắn.

 

“Cuối cùng vẫn tới con đường .”

 

“Cuối cùng vẫn kịp.”

 

c.h.ế.t một nữa.

 

Thủ Tịch nhắm mắt.

 

Dạ Quang cũng cảm nhận dấu ấn biến mất.

 

Con rắn đang trong kỳ lột da che mắt, đồng t.ử co , nhưng cơ thể chợt phình lớn, cưỡng ép xé rách lớp da rắn, từ trong chui một cái đầu rắn khổng lồ.

 

Dạ Quang cuối cùng lên cấp SSS.

 

Thủ Tịch siết tay, bóp nát trái tim .

 

 

Loading...